XUÂN CAO NGUYÊN
Năm nay vào lễ hội hoa
Phố núi đẹp quá tưng bừng cả lên
Hoa nhiều đủ các loại tên
Những loài đẹp nhất ở trên xứ này
Rừng thông lất phất mưa bay
Phố mơ màng bởi lá bay lưng trời
Sương đọng trên những làn hơi
Mùi ngô nướng nóng gọi mời muốn ăn
Em tặng anh một chiếc khăn
Anh không quấn, em cằn nhằn mãi thôi
Anh bảo mình có khăn rồi
Em rằng không thích thì thôi chả cần
Người ta lo cho cái thân
Đúng là cù lần chẳng hiểu cái chi
Tụi mình cùng dắt tay đi
Em cứ thầm thì nói chuyện vu vơ
Hình như là em làm thơ
Cái gì có vẻ như chờ đợi ai
Anh cố vểnh hết đôi tai
Thì ra em có yêu ai đâu nào
Em quay sang cười và bảo
Rằng anh nói sạo với em không à
Anh nói rằng thích người ta
Mà sao chẳng có chịu là hôn em
Anh nghe xong vấp bậc thềm
Giật mình mới nghĩ sao em nói kỳ
Nắm tay thôi, hôn làm chi
Chẳng lẽ yêu cũng bởi vì nụ hôn
Thế mà em cũng giận hờn
Cả buổi không chịu nguôi cơn tí nào
Mình ngắm mấy bông hoa đào
Em cười rồi bảo màu hồng rất xinh
Nó đẹp như tình tụi mình
Hy vọng hai đứa chúng mình thành đôi
Anh rằng chỉ là hoa thôi
Khi hết xuân rồi cũng sẽ tàn phai
Cái nghĩa kia mới lâu dài
Sau này lớn tuổi rồi ai cũng già
Yêu thương thì chớ cách xa
Hèn sang, phú quý chỉ là phù du
Em nghe xong khóc hu hu
Gió cao nguyên thổi ù ù bên tai
Ngày xuân thật đẹp và dài
Trời xuân thắm thiết tình hai đứa mình.
Nguyễn Duy Sắc 2018
.jpeg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét