EM ĐI
Thơ Duy Sắc
Em đi để lại nỗi buồn
Anh ngồi uống rượu mà tuôn lệ sầu
Trời kia rả rích mưa ngâu
Cái cầu Ô Thước nó đâu mất rồi
Đêm xuân trong cảnh đơn côi
Dĩ vãng theo rượu nó trôi bềnh bồng
Em nào có hiểu ta không
Nhớ em nó cứ chất chồng nhiều thêm
Miên man giấc ngủ êm đềm
Anh đang thấy cảnh êm đềm năm xưa
Ta trú nắng giữa trời trưa
Một ly nước mía cũng vừa lòng nhau
Áo anh nó cũ và nhàu
Em mua cái khác đủ màu tặng anh
Trưa hè trên chợ Bến Thành
Tại bến xe buýt chúng mình ngắm mưa
Em ngắm anh rất say sưa
Anh ho một tiếng, em đưa mắt buồn
Tụi mình đi khắp phố phường
Tất cả ngã đường đều đã từng qua
No el hai đứa lựa quà
Em chỉ thích nhất là hoa thôi à
Cả ngày mình quấn không xa
Đường đi lối lại hai nhà đều thông
Hôm nay đứng giữa phố đông
Anh nhìn khắp phố mà không thấy người
Cố gắng lắm, anh gượng cười
Bà đứng đối diện tưởng cười bà ta
Bả nói bộ khùng hả cha
Tự nhiên nhìn mặt người ta rồi cười
Anh nghe mà lặng hết người
Bà này không hiểu loại người gì đây
Tự nhiên bả đến rồi gây
Đúng là gặp phải cái ngày tào lao
Anh nói ai cười chị nào
Tôi cười vì thấy vì sao trên đầu
Ai dám cười nhà chị đâu
Chị đừng có ẩu nói lời lung tung
Thì ra bà ấy bị khùng
Ở đó họ nói anh đừng dây dưa
Anh về nhà ngủ đến trưa
Hai chai rượu nếp say sưa một mình.
.jpeg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét