MIẾU CÔ HỒN
Duy Sac 2006
Trời vừa tối nhập nhoạng
Miếu hoang đầy khói hương
Lùm cây âm u quá
Bóng mờ mờ gì đây
Ẩn hiện rồi lại mất
Cứ như làn khói bay
Gió dưới sông thổi lạnh
Sởn gai ốc lên đầy
Nghe đồn ở nơi đây
Lắm oan hồn vất vưởng
Nhiều nỗi đau chưa dứt
Nên vương mãi chốn này
Dân lô đề cờ bạc
Họ thường đến cầu cơ
Xin số đề linh lắm
Nhiều người từng trúng to
Miếu cô hồn hồi đó
Chỉ là một bàn thiên
Sau này do thiêng quá
Dân xây thành miếu to
Gần cả trăm năm qua
Rất ly kỳ nhiều chuyện
Bà con thường truyền lại
Tạo tuồng tích siêu hình
Cả vùng ai cũng tin
Mỗi lần đi ngang miếu
Họ thường dâng bánh trái
Cầu khẩn các vong hồn
Nhất là bọn trẻ con
Chúng kể nghe rùng rợn
Rằng thầy mà qua đó
Ma nó bắt mất hồn
Thầy có biết gì không
Nhiều đêm rằm trăng sáng
Có nhiều hồn lảng vảng
Áo sô còn trắng tinh
Nghe đến giật cả mình
Đúng là truyện tâm linh
Bóng vía ai mà yếu
Chắc té xỉu luôn rồi
Tin là vẫn tin thôi
Không tin đừng nhạo báng
Chuyện tâm linh huyền diệu
Luôn tồn tại quanh mình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét