HOÀNG HÔN BẾN NHÀ RỒNG
Duy Sac
Em nhìn kia ánh hoàng hôn
Nắng theo ngọn sóng dập dồn xa xa
Én tung tăng lượn la đà
Phượng hồng tươi thắm nở hoa trên cành
Mây bồng bềnh giữa trời xanh
Còi tàu nhớ biển kêu thành tiếng vang
Lục bình trôi dạt theo hàng
Thuyền con mấy chiếc lang thang vô chừng
Vỉa hè rộng thoáng, đường thông
Phà xưa nay đã xuôi dòng về đâu
Còn không ký ức tình đầu
Đôi ta từng ước bên nhau trọn đời
Em giờ mẹ góa con côi
Người ta cũng đã qua đời từ lâu
Cớ sao em vẫn u sầu
Hãy tìm hạnh phúc về sau cho mình
Hay là em sợ đời khinh
Rằng em phụ nghĩa bạc tình với ai
Cho nên cứ ở vậy hoài
Trái tim không để cho ai bước vào
Tái hôn cũng có làm sao
Ngày nay suy nghĩ có nào như xưa
Mình em vất vả trước giờ
Giữ gìn đức hạnh ai qua được nào
Anh đây có ý gì đâu
Anh lo em có nỗi sầu cô đơn
Con em lớn sẽ theo chồng
Còn em lủi thủi một thân một mình
Em còn trẻ đẹp và xinh
Hãy tìm bến mới cho mình là hơn
Mong em tìm được tấm chồng
Người ta chia sẻ tháng năm về già
Anh thì đã có nàng thơ
Cuộc đời phiêu dạt vật vờ xưa nay
Tình xưa trong trái tim này
Chúc em hạnh phúc cùng ai cả đời
NDS

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét