Đêm Trăng Bên Ngọ Môn
Duy Sac
Lầu xanh ấy ai xây lên ấy nhỉ
Ngói lưu ly màu ngọc bích lung linh
Soi bóng nước, trăng vàng buồn thế kỷ
Ánh nến nào còn leo lét giữa trời đêm
Lầu hồng đó sao buồn thiu buồn thỉu
Sen dưới hào cũng búp héo, búp rơi
Trăng lên nóc mái lầu tìm ai thế
Trống canh nào để biết được thời gian
Ngọ Môn kia sao hôm nay vắng vẻ
Trời đêm buồn, đường phố lảng vảng xe
Sương đêm lạnh se lòng người quạnh quẽ
Hai cửa quanh bế tắc cả lối vào
Ngọ Môn đó từng uy nghi lắm nhỉ
Cửa chính nam nơi Hoàng Đế xuất cung
Trải bao năm cuộc chinh chiến hãi hùng
Cửa khép lại, Ngọ Môn buồn lững thững
Huế 2003

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét