Duy Sac
Anh đi vác gạch phu hồ
Em chê anh bẩn thế là chia tay
Anh về học cái nghề may
Em chê công việc thế này không sang
Anh đi bán dạo lang thang
Em chê nghèo vậy ai màng làm chi
Anh bèn mở quán bán mì
Em chê mì gõ thế thì nghèo dai
Anh buồn nghĩ suốt đêm dài
Anh tính đi học thành tài cua em
Nhưng mà đầu óc tối đen
Anh học ba bữa xong liền trốn luôn
Anh về quê dựng cái chuồng
Anh nuôi đôi lợn , nuôi luôn đàn gà
Thời gian cứ thế trôi qua
Lợn đẻ , gà lớn thế là anh vui
Nhà bên cô bé sang chơi
Cô ấy khen ngợi anh tài chăn nuôi
Được khen, anh nở nụ cười
Anh liền ngỏ ý vài lời với cô
Cô rằng anh chớ hồ đồ
Khen cho vui chớ ai mà thích anh
Gia tài mỗi cái nhà tranh
Có mấy con lợn sắp thành thịt hơi
Gần nhà, tôi ghé sang chơi
Ai mà thích hả, nói lời lung tung
Anh ngồi nước mắt rưng rưng
Thôi thì thế vậy mình không có gì
Kệ đời mặc nó trôi đi
Anh chờ em hết xuân thì rồi thôi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét