NGHI KỴ
Duy Sac
Tâm hay suy diễn đa nghi
Nó là cội rễ thị phi vướng vào
Nghi ngờ sẽ chẳng tin nhau
Cho nên mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh
Đa tình rồi khổ vì tình
Yếu lòng dễ bị niềm tin trao lầm
Siêng năng chăm chỉ làm ăn
Ít lời ít tiếng thì lòng mới an
Nói nhiều dễ bị hiểu lầm
Lỡ lời ảnh hưởng đến tâm của người
Bông đùa cứ tưởng chuyện chơi
Người nghe tưởng thật nghĩ lời chê bai
Họa từ cái miệng hàng ngày
Lời ăn tiếng nói phải ngay thẳng lòng
Đục thì đừng nói là trong
Lời gian tiếng dối lòng vòng chớ nên
Họa luôn tìm đến âm thầm
Nó là hậu quả từ tâm của mình
Phúc đôi khi lướt qua nhanh
Nếu tâm ta loạn Phúc đành lìa xa
Khôn ngoan chẳng lọ thật thà
Mình khôn chắc chắn người ta chẳng khờ
Người ta thương giúp đỡ ta
Phải luôn ghi nhớ để mà đền ơn
Họa không giáng xuống chỗ lầm
Phúc không ban phát nơi không có gì
Cho đi là bớt họa đi
Tham vào nhiều quá họa về thường xuyên
Tâm không có thật là hiền
Tránh lời đạo đức luyên thuyên lòe người
Kẻo mà khẩu nghiệp tận nơi
Vì lời dối trá mị người tin ta
Gét nhau thì cứ tránh xa
Đừng nên nói xấu chẳng là hay đâu
Thương nhau tình nghĩa hàng đầu
Thủy chung một dạ bên nhau trọn đời
Không tin thì chớ gần người
Nghi ngờ rồi lại nghĩ sai hiểu lầm
Vui, buồn đều ở tại tâm
Chẳng ai vô cớ mà làm mình đau
Người ngèo ganh tỵ người giàu
Nên giàu họ gét chẳng bao giờ nhìn
Người giàu nhìn kẻ nghèo khinh
Đến khi lỡ vận thì mình bơ vơ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét