Truyện ngắn
MÙA DÃ QUỲ
Dọc theo sườn núi quanh co
Dã quỳ vàng rực đôi bờ đường đi
Long cầm tay Thảo thầm thì
Rằng hoa đẹp quá, mình đi ngắm nào
Xa xa trên ngon thông cao
Từng đôi chim chích đang chào gọi nhau
Bờ vai Long, Thuỷ nép vào
Thuỷ rằng anh muốn ước ao điều gì
Long rằng anh chẳng mơ chi
Cố xây sự nghiệp để vì đàn con
Hai người đi dạo lon ton
Thế mà phút chốc hoàng hôn xuống rồi
Vòng qua hết một ngọn đồi
Họ về trở lại chiếc chòi nhỏ xinh
Chiều tàn trên thảm núi xanh
Khói, sương hoà quyện bức tranh yên bình
Họ vào bật sáng đèn lên
Long rằng anh muốn trồng lan em à
Nơi đây khí hậu ôn hoà
Quanh năm mát mẻ thật là cảnh tiên
Đời người vui với thiên nhiên
Tinh thần nhẹ nhõm, ưu phiền chóng tan
Thảo rằng nếu tính trồng lan
Mình cần có vốn làm giàn anh ơi
Lan là loài rất khó chơi
Vốn nhiều nhưng lại ít lời lắm anh
Chỗ này xa chốn thị thành
Đường đi, lối lại chúng mình chưa thông
Anh khoan suy nghĩ viễn vông
Em lo tiền mất mà không được gì
Thảo cầm một bó dã quỳ
Cô đặt xuống ghế rồi đi mấy vòng
Xong cô bước đến cạnh song
Mắt nhìn ra phía cánh đồng xa xăm
Long nhìn ra núi trầm ngâm
Long rằng anh quyết phải làm được thôi
Tuy đây là chốn xa xôi
Mai này phát triển khắp nơi tìm về
Chúng ta vốn chẳng có gì
Nếu về thành phố phí đi em à
Nơi này ta mới là ta
Anh tin có chí sẽ là thành công
Thảo yên lặng, mắt lưng tròng
Rằng anh nói vậy, em không cản gì
Nhưng mà anh phải nghĩ suy
Tụi mình tay trắng lấy gì làm đây
Sự nghiệp ai chẳng muốn xây
Em chưa tính được chuyện này ra sao
Long rằng làm chứ còn sao
Học hành nghiên cứu đã bao năm rồi
Khu này sinh thái tuyệt vời
Trồng hoa là hết ý rồi, đâu hơn
Vè thành cố kiếm miếng ăn
Quanh năm suốt tháng chỉ làm công nhân
Cả ngày tù túng đôi chân
Kiến thức đã học dần dần cạn đi
Nghành mình biết kiếm nghề gì
Nông lâm trồng trọt nên đi hướng này
Một mai sẽ có đổi thay
Chúng ta là nhất xứ này mà thôi
Thảo rằng em đã khuyên rồi
Nếu mà anh thích thì thôi khỏi bàn
Bây giờ tiền vốn rất cần
Anh hãy tính thử xem lần đâu ra
Long rằng anh sẽ bán nhà
Vốn lấy từ đó để ta bắt đầu
Hai người bàn tính cùng nhau
Trời đêm cũng đã bắt đầu nặng sương
Thuỷ nhìn Long rất là thương
Cô lo nhiều lắm bước đường ngày mai
Sau đêm thao thức canh dài
Họ đi xuống phố tìm vài món ăn
Chiếc xe máy cũ tàn tàn
Men theo đường dốc xuống chân ngon đồi
Họ ghé đến một chòi
Ông chủ đám rẫy ra mời vào trong
Chủ rằng cô chú vui không
Nơi đây có khác ở trong thị thành?
Long rằng không khí trong lành
Mát mẻ và rất yên bình thảnh thơi
Chẳng hay mảnh rẫy trên đồi
Con thấy có vẻ ít người chăm nom
Chủ rằng đã bỏ nhiều năm
Không ai đủ sức để làm con ơi!
Lâu lâu có khách đi chơi
Họ lên ở tạm nghỉ ngơi mấy ngày
Cũng như mấy đứa tụi bay
Tao tính bán rẫy đó đi lâu rồi
Long nhìn về Thuỷ , anh cười
Rằng chú tính bán khoảnh đồi kìa em
Hai người vồ vập hỏi thêm
Thuỷ rằng chú bán nhiêu tiền, con mua
Chủ rằng mày chớ nói đùa
Tụi bay mua ở hay mua làm gì
Thuỷ rằng cũng chẳng có chi
Tụi con muốn có chỗ về xả hơi
Xem như là chốn vui chơi
Sau những ngày tháng ở nơi phố phường
Chủ nhìn ra phía con đường
Ông ta nghĩ đám này đương nói đùa
Khu này hoang vắng xưa giờ
Có ma mới ở , ai thèm đến đây
Lão chỉ ra phía rừng cây
Rằng thôi tao biết tụi bay nói đùa
Đất này có chó nó mua
Tao ở từ trước đến giờ một thân
Con tao còn chẳng đến thăm
Tụi bay mua để mà làm cái chi
Long rằng chú bán con đi
Con nói sự thiệt chẳng gì đùa đâu
Chỉ mong sao chú gật đầu
Con về thành phố bữa sau lên liền
Bây giờ chú nói giá tiền
Để con còn tính để xem thế nào
Chủ nghe chưa biết tính sao
Nghĩ thầm đất đó ai nào đụng vô
Tự nhiên có kẻ đòi mua
Hay là bán đại đi cho nó rồi
Chủ rằng nếu vậy tốt thôi
Hai mẫu với một cái chòi trên kia
Hai cây tao mới bán đi
Vàng bốn số chín tức thì giao ngay
Tuy nhiên đất giấy tờ tay
Sau này mọi chuyện tụi bay lo à
Thảo nhìn Long, cô suýt xoa
Hai cây vàng kiếm đâu ra lúc này
Giấy tờ thì lại giấy tay
Mai mốt lỡ mất kiếm ai bắt đền
Long rằng em đứng một bên
Chuyện này anh tính ,.....
Còn tiếp
Duy Sac

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét