RỪNG SÁC CẦN GIỜ
Duy Sắc Nguyễn 2012
Mưa to quá, trời mịt mù nước đổ
Xe ta băng xuyên rừng Sác Cần Giờ
Bùn đất bắn tung toé đường lầy lội
Trong không khí nồng nặc hơi đất thở
Những cây đước quấn nhau như một khối
Rễ đan vào thành những bối không rời
Mưa trốc gốc rất nhiều cây to lớn
Đước dẻo dai vẫn bám chặt đất bồi
Thảm rừng xanh có nơi nào đẹp hơn
Bao nhiêu năm tình người vun đước lớn
Rừng phòng hộ vững vàng ngăn gió bão
Người Cần Giờ nghĩa đượm hạt muối tròn
Tình mình vui như rặng đước lao xao
Những tiếng yêu theo sóng vỗ rì rào
Anh yêu em và cũng yêu cây đước
Yêu ông cha mở cõi khổ biết bao.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét