NHỚ QUÊ NHÀ
Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2003
Nhớ Thái Bình những lúc trời đông
Nắng hanh hanh , gió tràn hơi rét
Xóm làng, vườn tược thân quen
Ngày tháng ấy như là giấc mộng
Nhớ biết bao những đông ngày ấy
Họ hàng, lối xóm đượm ân tình
Nay cô đơn ta lang thang đất khách
Lòng nhớ nhà, cảm giác lạnh con tim
Nhớ sân đình rất nhiều kỷ niệm
Nhớ trường làng mái lá đơn sơ
Con trâu già thèm búi rạ khô
Con chim chích nhặt từng hạt thóc
Nhớ bóng dáng của bà đầu ngõ
Tiếng bà ru giấc võng trưa thu
Cái ao trước sân nhà bèo bồng nở
Tiếng máy cày bình bịch trên đồng
Nhớ những lúc lúa vào vụ mới
Đám mạ non, tay mẹ cấy thẳng hàng
Lũ trẻ trâu với vi vu diều sáo
Chiếc thuyền nan nhàn nhã bơi bơi
Nhớ cây xoan rung rinh quả mọng
Khóm tre xanh xào xạc đêm hè
Dưới trăng thu vang tiếng trống chèo
Những câu hát ngợi ca yêu cuộc sống
Những ký ức bao ngày tôi vẫn nhớ
Thái Bình ơi! Quê hương ơi
Sẽ có ngày tôi quay trở lại
Trời vào xuân đỏ thắm cánh hoa đào.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét