LÁ THƯ TÌNH THỨ 5
(Tuyệt phẩm thơ tình)
Tác giả Nguyễn Duy Sắc
Mùa đông trên những áo len
Thành phố lẳc rắc ánh đèn trong mưa
Anh ngồi bên cạnh song thưa
Chiếc rèm vải cũ mới vừa được thay
Nhìn ra mấy vệt mưa bay
Kỷ niệm khơi lại những ngày mình quen
Những trang lưu bút tuy hoen
Nhưng mà màu mực thân quen vẫn còn
Màu phượng đỏ chưa phai son
Mặc dù hoa đã bị giòn vì khô
Một chồng ký ức khổng lồ
Chúng đang lần lượt xếp vô trong đầu
Định gọi điện nói vài câu
Tuy nhiên sợ nói chuyện lâu tốn tiền
Anh lôi giấy bút ra liền
Cặm cụi hý hoáy cố biên thư tình
Đầu thư anh có chút tình
Mong điều tốt đến gia đình của em
Trong tiếng gió rít qua rèm
Anh có cảm nhận như em thì thầm
Sau vài giây phút trầm ngâm
Anh bày tỏ hết nội tâm của mình
Rằng thuở mình còn học sinh
Cái bữa tốt nghiệp tụi mình chia tay
Anh tính nói em câu này
Mà sao lúc đó hồn bay chỗ nào
Tự nhiên thấy nó sao sao
Tim đập cứ loạn cào cào cả lên
Buột miệng anh mới hỏi tên
Em rằng: nhảm quá hỏi tên làm gì
Nói cho lè lẹ cái đi
Tui còn có buổi luyện thi nữa nè
Học chung trải mấy mùa hè
Giờ này còn đứng lè nhè hỏi tên
Thôi ông đứng đó mình ên
Tui về cho kịp để lên học thầy
Anh nghe em nói đến đây
Mắc cỡ muốn chết, mặt ngây đứng nhìn
Anh còn nhớ mãi như in
Em rằng : sao cứ đứng nhìn mặt tôi
Mệt quá về lẹ đi thôi
Thiệt là phiền phức cho tôi quá mà
Nhanh về nhà học đi cha
Không thì ba má sẽ la cho giờ
Cái mặt anh cứ cứng đơ
Lầm bầm ấp úng ờ ờ rồi đi
Cuối cùng cũng chẳng nói gì
Hai đứa ngoảnh mặt cùng đi hai đường
Bữa đó anh tính nói thương
Rằng tụi mình sẽ ra trường lấy nhau
Không hiểu sau anh làu bàu
Nói hoài không nổi một câu tỏ tình
Bữa nay em có gia đình
Anh lại ngồi viết thư tình làm chi
Nó đâu có lợi ích gì
Anh đành xé bỏ nó đi cho rồi
Nhớ em thì nhớ vậy thôi
Ván nay đã đóng thuyền rồi còn đâu
Chúng mình tóc cũng pha màu
Một câu hạnh phúc chúc nhau đủ rồi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét