TÌNH TÔI
Tôi có cái tính yêu nhiều
Yêu trăng, yêu gió, yêu chiều hoàng hôn
Ai làm tôi dạ bồn chồn
Tôi sẽ tưởng tượng thả hồn để yêu
Yêu chẳng có được bao nhiêu
Vài hôm mưa nắng là thôi yêu liền
Yêu trong mộng rất hão huyền
Yêu đủ thứ chuyện chẳng ra cái gì
Thuỷ chung nào có mấy khi
Nhưng tôi rất thích người thì thuỷ chung
Nhìn tôi có vẻ rất khùng
Tuy nhiên xin chớ có mong đụng vào
Thông minh khôn khéo biết bao
Ngớ nga ngớ ngẩn mò sao trên trời
Bày đặt bàn tán chuyện đời
Thế nhưng nào có giúp đời gì đâu
Tủi thân nên rất hay sầu
Tuổi xuân phơi phới mà sao lắm phiền
Ráng nhẫn nhục để được yên
Tranh thủ để kiếm ít tiền nuôi thân.
Nguyễn Duy Sắc 2002

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét