Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

LANG THANG

 LANG THANG 

Duy Sac

Lang thang đi khắp sài gòn

Tinh thần phờ phạc, đôi chân mỏi nhừ

Sài Gòn không có mùa thu

Chỉ có vẹn vẹn hai mùa nắng mưa

Dạo này mưa gió mịt mù

Nước ngập nên phố giống như sông dài

Nhớ người nỗi nhớ dằng dai

Nhớ ai mà cứ nhớ hoài không nguôi

Nhớ mà không gượng nổi cười

Nhớ mà không biết nhớ ai mới kỳ

Lang thang ta cứ mãi đi

Đi lang thang mãi xong về nhà ta

Vào nhà ta đóng cửa nhà

Bởi vì hàng xóm người ta hay rình

Họ nghe ngóng chuyện linh tinh

Rồi họ bàn tán về mình linh tinh

Họ đồn ta bị thất tình

Thế là họ cứ đứng rình sớm trưa

Có hôm họ đến trước nhà

Hỏi ta sao lại ở nhà không đi

Ta rằng hỏi để làm gì

Họ nghe thấy vậy họ đi về nhà

Ta vào ta ở nhà ta

Mà họ cũng hỏi rằng ta làm gì

Sao mà lại lạ quá đi

Không biết là họ muốn gì ở ta

Lang thang ra chỗ bến phà

Ta nhặt hoa phượng để ta mang về

Ta về xong lại ra đi

Ta đi lui tới xong về nhà ta

Lang thang để nhớ người ta

Mà ta cứ nhớ người ta người nào

Người ta còn nhớ ta sao

Mà ta cứ nhớ người nào vậy ta

Ta soi nhìn bản mặt ta

Sực ra mới biết là ta nhớ mình

Nhớ mình từng có mối tình

Tuy chưa trọn vẹn nhưng tình còn vương

Nhớ người ta đã từng thương

Người thương ta lắm ta thương lại người

Lang thang ta cứ rong chơi

Ta nhìn mưa gió nhìn trời hoàng hôn

Ta đi như kẻ vô hồn

Nhớ người ta lúc hoàng hôn về chiều

Người ta có thật cô liêu

Hay ta là kẻ mang nhiều tâm tư

Lang thang ta giết thời giờ

Lang thang ta nhớ nàng thơ năm nào

Tình kia mình đã từng trao

Bây giờ tình ấy ai nào nhớ không

Ta lang thang cứ phiêu bồng

Ta nhìn hoa phượng ven sông đang tàn

Đời ta cứ mãi lang thang

Lang thang rồi lại lang thang về nhà

Về nhà ta ngẫm về ta

Xong ta đi ngủ thế là lại mơ

Trong mơ ta thấy nàng thơ

Nàng thơ vẫy vẫy bảo chờ đợi ta

Chắc gì nàng đã nhớ ta

Hay là chỉ có mình ta nhớ nàng

Trong mơ ta lại lang thang

Lang thang cứ thế lang thang một đời

Đời ta cứ thế rong chơi

Gió trăng cùng với sao trời tri âm

Người ta họ bảo ta hâm

Ta lang thang mãi chỉ cần tiền thôi

Có tiền ta lại ăn chơi

Ăn chơi cho chán xong rồi lang thang

Lang thang hàng quán lề đường

Lang thang những chỗ công trường ngổn ngang

Lang thang khách sạn nhà hàng

Lang thang quán nhậu lang thang vỉa hè

Lang thang qua những gánh chè

Lang thang cuộc sống đêm về tối tăm

Lang thang vì nhớ về em

Lang thang vì hứa thương em một đời.

BÀN ĐẠO ĐỨC

 BÀN ĐẠO ĐỨC

Duy Sắc

Mình đã không có đức

Bàn đạo đức làm gì

Người ta mà biết được

Họ xem thường khinh khi


Có thực mới có đạo

Chuyện vốn trước đến giờ

Đường tăng đi lấy kinh

Phải dùng vàng để đổi


Người thường sao hiểu nổi

Sự huyền bí tâm linh

Khi trong cơn bức bí

Họ lại than ông trời


Vậy ông trời là ai

Trời phải chăng thánh thần

Mà ai cũng đều cần

Ngày đêm ngồi cầu khẩn


Trong đời sống tinh thần

Niềm tin là vô giá

Tin thì gì cũng có

Tiền bạc có đáng chi


Những thánh điện nguy nga

Những nhà thờ vĩ đại

Những chùa tháp huy hoàng

Đều xây bằng tiền của


Vì sao người góp tiền

Vì người tin tín ngưỡng

Tín ngưỡng là cuộc sống

Có sống mới có tiền


Vì ai cũng sợ chết

Khi bác sỹ bó tay

Chỉ biết cầu thần thánh

Trời kêu ai nấy dạ


Nên chẳng có ai hay

Hôm nay mình gặp may

Mặt mày cười hớn hở

Khinh người khác thua mình


Cười người cơn khốn khó

Đến khi mình đau khổ

Mình biết cầu đến ai

Hay lại ngửa xin trời


Than đời con xấu số

ĐÊM NHÌN TRỜI

 ĐÊM NHÌN TRỜI

Duy Sac

Đêm ta nhìn trời sao

Rồi trong lòng tự hỏi

Ta đến đây từ đâu

Rồi sẽ về chốn nào


Tổ tiên hơn mười đời

Đều ở trong gia phả

Nhưng trước cái gia phả

Ai sinh ra ông bà


Người đầu tiên là ai

Ai đã sinh ra họ

Phải chăng là Thượng Đế

Đã tạo ra muôn loài


Chắc có Thượng Đế không

Câu hỏi này khó quá

Bởi chưa ai nhìn thấy

Mặt Thượng Đế thế nào


Đêm nay ta nhìn sao

Màn trời đêm sâu thẳm

Ngàn vạn năm về trước

Có giống trời này không


Đi đâu và về đâu

Rất nhiều người đã hỏi

Đủ thứ lời lý giải

Chẳng biết đâu mà lần


Kệ thôi biết làm sao

Chẳng biết sẽ thế nào

Tới đâu hay tới đó

Mặc đi đáu đến đâu


Đêm mai ta nhìn sao

Có chắc trời vẫn vậy

Nên ta đi ngủ sớm

Thả hồn vào trong mơ

ĐÊM MẤT NGỦ

 ĐÊM MẤT NGỦ

Duy Sac

Nửa đêm trong phòng trống

Tiếng dế kêu inh tai

Nóc nhà tôn nước dột

Nước toong toong nhức đầu


Dạo này trời nóng quá

Quạt máy đã hỏng rồi

Tiền điện còn chưa đóng

Đành dùng quạt nan thôi


Biết bao giờ hết khổ

Qua cơn khốn khó này

Khi đồng lương ít ỏi

Tương lai thế nào đây


Không đêm nào ngủ được

Chỉ biết nhìn nóc nhà

Trong đầu luôn tưởng tượng

Có người nào nhớ ta


Đúng là kinh hoàng quá

Hay bế tắc thật rồi

Cuộc sống mà như vậy

Chẳng lẽ thế này sao


Muốn ngủ mà khó quá

Nhiều suy nghĩ ùa về

Mà nghĩ không ra cách

Nên nghĩ hoài lung tung


Ôi cuộc sống bần cùng

Đời thật là tù túng

Đành một mình bật khóc

Nước mắt xả nỗi đau

NGHI KỴ

 NGHI KỴ

Duy Sac

Tâm hay suy diễn đa nghi

Nó là cội rễ thị phi vướng vào

Nghi ngờ sẽ chẳng tin nhau

Cho nên mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh


Đa tình rồi khổ vì tình

Yếu lòng dễ bị niềm tin trao lầm

Siêng năng chăm chỉ làm ăn

Ít lời ít tiếng thì lòng mới an


Nói nhiều dễ bị hiểu lầm

Lỡ lời ảnh hưởng đến tâm của người

Bông đùa cứ tưởng chuyện chơi

Người nghe tưởng thật nghĩ lời chê bai


Họa từ cái miệng hàng ngày

Lời ăn tiếng nói phải ngay thẳng lòng

Đục thì đừng nói là trong

Lời gian tiếng dối lòng vòng chớ nên


Họa luôn tìm đến âm thầm

Nó là hậu quả từ tâm của mình

Phúc đôi khi lướt qua nhanh

Nếu tâm ta loạn Phúc đành lìa xa


Khôn ngoan chẳng lọ thật thà

Mình khôn chắc chắn người ta chẳng khờ

Người ta thương giúp đỡ ta

Phải luôn ghi nhớ để mà đền ơn


Họa không giáng xuống chỗ lầm

Phúc không ban phát nơi không có gì

Cho đi là bớt họa đi

Tham vào nhiều quá họa về thường xuyên


Tâm không có thật là hiền

Tránh lời đạo đức luyên thuyên lòe người

Kẻo mà khẩu nghiệp tận nơi

Vì lời dối trá mị người tin ta


Gét nhau thì cứ tránh xa

Đừng nên nói xấu chẳng là hay đâu

Thương nhau tình nghĩa hàng đầu

Thủy chung một dạ bên nhau trọn đời


Không tin thì chớ gần người

Nghi ngờ rồi lại nghĩ sai hiểu lầm

Vui, buồn đều ở tại tâm

Chẳng ai vô cớ mà làm mình đau


Người ngèo ganh tỵ người giàu

Nên giàu họ gét chẳng bao giờ nhìn

Người giàu nhìn kẻ nghèo khinh

Đến khi lỡ vận thì mình bơ vơ.

TÙM LUM TÀ LA

 TÙM LUM TÀ LA

Duy Sac

Chim lạc

Chim lạc là một loại cò

Nó chuyên sống ở bãi bờ ven sông

Người Nam ta sống canh nông

Nhìn con chim ấy đầy đồng lượn bay


Chim Lạc nó sống thành bầy

Mỗi năm mùa rét chim bay trở về

Chúng xây tổ ở lùm tre

Trú đông, tránh rét để mà sinh sôi


Chim quen dần với con người

Nên người ta thích vẽ vời về chim

Ca dao, tục ngữ lưu truyền

Thân cò lặn lội nuôi con một đời


Con cò, con hạc cùng nòi

Cổ cao, chân mảnh, sống nơi bùn lầy

Đông về chúng tíu tít bay

Đội hình tia chớp tìm nơi sinh tồn


Cò là bạn của nông dân

Một loài có lợi nên dân quý cò

Rồi người thợ khéo tài hoa

Lấy cò để họa với hoa rất nhiều


Người xưa tài chẳng bao nhiêu

Cho nên chỉ biết bấy nhiêu tạo hình

Ngày nay phỏng đoán linh tinh

Nào là Tổ vật, Tô tem hoang đường


Chim cò đầy khắp ruộng nương

Người xưa chỉ thấy bình thường mà thôi

Nhưng khi cổ vật thành rồi

Các nhà nghiên cứu lôi thôi luận bàn


Rằng là vật tổ người nam

Ở trong đời sống tinh thần dân ta

Tùm lum bàn tán tà la

Sau cùng nó cũng chỉ là con chim

ƯỚC MỖI NGÀY

 ƯỚC MỖI NGÀY

Duy Sac

Ước gì có cái ô tô

Mình thuê tài xế đưa về sớm hôm

Tránh khi mưa gió ầm ầm

Nước mưa ướt đẫm tấm thân bần hèn


Ước gì có cái nhà con

Chừng mười hai mét vuông gần phố đông

Ban ngày mình bán bông hồng

Ban đêm bán áo mùa đông kiếm tiền


Ước gì cuộc sống khá lên

Sáng ăn bát phở đi làm như ai

Tối về thư giãn nghe đài

Tiếng thơ, tiếng nhạc êm tai nhẹ nhàng


Ước gì có chút giàu sang

Một lần bước đến nhà hàng để ăn

Nếm xem mùi vị tôm hùm

Càng cua Hoàng Đế nó trông thế nào


Ước rồi chỉ biết ước ao

Vẫn chưa có biết khi nào được đây

Chắc là phải ước mỗi ngày

Để cho điều ước, vận may tìm mình

BÓI RA MA

 Duy Sac

Bần hàn đi xem bói

Vái chư Phật mười phương

Khi công thành danh toại

Vô tình đập bát hương


Giàu sang xem phong thủy

Tìm cái hố chôn mình

Hy vọng cho con cháu

Nhiều đời sẽ hiển vinh


Phong thủy và bói toán

Là bí mật của giời

Thầy bà nào mà biết

Họ giữ cho mình thôi


Thiên cơ không thể lộ

Thầy bói chỉ nói liều

Bởi thầy mà nói rõ

Đời của thầy sẽ tiêu


Nên đừng tin bói toán

Hãy tin ở chính mình

Tu tâm và tích đức

Việc gì cũng hanh thông


Bằng mặt không bằng lòng

Làm việc gì cũng khó

Trong các mối quan hệ

Phải biết giữ lấy tình


Trình độ thua trời độ

Nên chớ có kiêu căng

Người bằng lòng là được

Mình biết điều là hay


NDS

ĐÀN ÔNG VẤT VẢ VÌ SAO

 ĐÀN ÔNG VẤT VẢ VÌ SAO

Duy Sac

Đàn ông vốn rất khổ đau

Biết bao sóng gió đương đầu chẳng than

Xông pha chiếm đất, đoạt thành

Tranh đua mong có công danh với đời


Chẳng bao giờ được thảnh thơi

Thành công giành hết cho người mình thương

Nhiều người gục ngã sa trường

Trong tim vẫn nhớ người thương quê nhà


Đàn ông luôn phải xông pha

Lằn tên, mũi đạn để mà vươn lên

Ai may bia đá đề tên

Ai xui thì bỏ xác thân xứ người


Đàn ông vất vả vì ai

Phải chăng vì những lâu đài nguy nga

Hay vì một dải sơn hà

Ngai vàng quyền lực khiến ta điên cuồng


Đàn ông có được ai thương

Khi mà tay trắng bước đường tha phương

Cúi đầu chịu tiếng coi thường

Nhẫn nhục để cố vươn lên từ từ


Ai từng đạt được giấc mơ

Ai từng thất bại hóa khờ hóa điên

Đàn ông đau khổ triền miên

Nhưng rồi mang tiếng đủ điều không hay


Đàn ông trên cuộc đời này

Buồn không dám khóc, đắng cay âm thầm

Người khen khi có thành công

Người khinh, kẻ gét khi không được gì


Đàn ông lầm lũi bước đi

Cứ đi không biết là về nơi đâu

Có ai còn nhớ trong đầu

Đàn ông từng đã khổ đau một đời.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

SỰ CÔ ĐƠN

 SỰ CÔ ĐƠN

Duy Sac

Sự cô đơn đang gồng mình trong đêm tối

Không có gì cả ngoài những âm thanh của tiếng quạt gió

Những tiếng kêu của rèm cửa bị gió thổi bay


Lũ gián tán tỉnh nhau , tiếng loạng xoạng tìm mồi của bầy chuột cống

Có một sự cô đơn kinh tởm

Nó ghê sợ hơn cả bóng đêm


Nó kinh hoàng hơn những cơn ác mộng

Nó đó

Chính là nó

Nỗi cô đơn sẽ biến một con người mạnh mẽ trở nên yếu đuối và hèn nhát


Nó sẽ khiến cho một kẻ đã từng kiêu ngạo phải gục ngã

Nó sẽ làm cho tâm trí chúng ta bị ngục tù

Kinh khủng quá


Nỗi cô đơn nó cứ về lảng vảng

Trong tư duy của một kẻ cô đơn


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

BÓNG ĐÊM DẰN VẶT

 BÓNG ĐÊM DẰN VẶT

Duy Sac 2014

Tình yêu là một thứ quái đản và kỳ lạ nhất trên đời

Nó tàn phá cuộc đời con người một cách kinh khủng

Nó bào mòn tâm trí người ta đến mức không thể nào giải thích được. 

Nó là một thứ ác mộng của thế gian này

Chỉ có những ai từng yêu chân thành mới cảm nhận được,

Chỉ có những ai từng bị thất tình mới cảm nhận cái khủng khiếp của tình yêu.

Hắn , một kẻ lụy tình, đã tự hủy hoại chính mình 

Chỉ vì hai tiếng Em ơi!

Bềnh bồng cơn say, hắn kêu gào trong đau khổ

Sự tan vỡ của một gia đình mà hắn từng dày công gầy dựng

Trong phút chốc tan tành như những mảnh sành trên nền đất

Quằn quại, hắn cười

Cơn đau càng thắt lại

Dường như trong trái tim bắn có ngàn vết kim châm

Hắn cảm thấy như ai đó đang bóp ngẹn nơi cuống họng

Hắn vồ lấy chai rượu và tu một hơi

Hắn nằm vật xuống nền nhà như một chiếc bao gạo bị người ta ném xuống

Đau khổ, đắng cay và sự nhục hèn

Hắn, một gã đàn ông đầy bản lĩnh

Bỗng chốc trở thành một kẻ yếu hèn

Trong nước mắt giàn dụa

Hắn tự hỏi rằng

Ta phải sống sao đây?

Cúp điện!

Hắn nhìn chằm chằm vào đóm thuốc

Thứ ánh sáng hoang đường mà nhiều kẻ cô đơn luôn thèm thuồng nó

Hắn rít một hơi dài

Hắn nằm vật lên chiếc ghế sô pha

Hai tay buông thõng xuống

Hắn nhìn lên trần nhà trong bóng đêm mù mịt

Làn khói trắng tỏa ra bềnh bồng đưa hắn về cái chốn phiêu linh

Hắn cười!

Khà khà khà

Hắn gằn giọng với một vẻ gì ghê gớm lắm

Đời ta! Đời ta! Ha ha ha

Hắn không sao giải thích cho những dòng nước mắt cứ tuôn ra

Thỉnh thoảng tim hân lại nhói lên

Nơi cổ họng hình như có cái gì đang nghẹn lại

Hắn cố lấy cái thứ quái đản đó ra khỏi người mình mà không được

Hắn ho, ho vì sặc khói thuốc quá nhiều

Hắn nấc, tiếng nấc càng to dần

Mà hắn nấc vì điều gì

Hắn cũng không hề biết

Hắn ngồi bật dậy, hai mắt lại nhìn chằm chằm vào điếu thuốc

Hắn lại cười

Nụ cười của hắn vô cùng kỳ lạ

Nhếch mép một cái, hắn cười

Cứ như vậy, hắn lập đi lập lại hành động đó

Hắn nhìn xung quanh

Nhưng không có ai

Hắn lần mò trong bóng tối

Căn phòng trọ âm u

Những nhà xung quanh họ đã đều đi ngủ

Hắn quờ quạng bước đi

Vô tình mảnh sành đã cứa vào chân của hắn

Máu chảy ra 

Hắn cảm giác có gì đó ướt dưới chân mình

Hắn lấy tay quệt lên và liếm láp

Hắn cười!

Hắn cứ cười như vậy suốt hàng giờ

Mà hắn đang cười ai

Hắn cười chính hắn

Kẻ háo danh, háo thắng bị cuộc đời dập cho một phen điêu đứng

Hắn lại nằm vật xuống chiếc ghế sô pha

Than rằng 

Hết rồi sao? Chẳng lẽ hết thật rồi sao?

Mà hắn có mất gì đâu mà hết

Hắn chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng

Hắn từng phá của gia đình biết bao lần

Hắn có tội vô cùng lớn nhưng mà hắn nào đã nhận ra

Cô ấy, người con gái đã hy sinh cả thanh xuân của mình để yêu thương hắn

Nhưng rồi cô ấy phải buông tay trong sự đắng cay và bất lực

Hắn bỗng gào to lên như kẻ điên loạn

Em ơi!

Chỉ hai tiếng ấy thôi mà mãi đến hôm nay hắn mới thốt nên lời

Em ơi!

Hắn chợt nhận ra mình đã mất đi một thứ vô cùng quý giá

Đó là tình yêu

Tình yêu của cô ấy đã giành cho hắn

Cô ấy đến với hắn không hề có một danh phận nào

Chưa từng được khoác lên mình chiếc áo cưới

Thế nhưng hắn đã đối xử với người ta vô cùng tệ bạc

Hắn lại gào to lên

Em ơi! 

Hắn sắp điên rồi

Hắn lại châm thêm điếu thuốc

Hắn cứ nhìn những làn khói bay lên

Hắn cười , hắn cười mãi mà lần này hắn mới hiểu là hắn cười ai

Hắn cười chính hắn

Hắn quay sang khinh bỉ chính mình

Một kẻ ba hoa giả nhân giả nghĩa

Một kẻ lưu manh, bội bạc, lừa tình

Hắn lại nhớ về cô ấy

Hắn lại kêu lên hai tiếng Em ơi !

Hắn điên cuồng bấm điện thoại gọi cho cô ấy

Nhưng đầu dây bên kia không có tiếng trả lời

Hắn lại nằm vật ra chiếc ghế sô pha

Hắn nhìn lên trần nhà và lại khóc

Điện sáng

Căn phòng hiện lên trước mắt hắn cả một đống hội độn

Với mảnh sành, mảnh chai, mọi thứ vứt tứ tung , vỡ nát

Hắn cầm tấm ảnh của cô ấy lên và nói

Em ơi!

Từ đó về sau, hắn đã đi đâu mất

Cả khu nhà trọ không còn nghe thông tin về hắn nữa

Họ chỉ biết rằng ở trong căn phòng đó

Từng tồn tại một tình yêu

Của hai kẻ cô đơn

Nhưng họ đã sống hết mình với tình yêu đó

Mặc dù đời chế giễu đem pha.

ĐÃ TỪNG

 ĐÃ TỪNG

Đã từng anh rất yêu em

Đã từng anh có xem em nhân tình

Đã từng có lúc tâm tình

Đã từng hai đứa chúng mình hẹn nhau

Đã từng có những buồn đau

Đã từng cãi vã cùng nhau rất nhiều

Đã từng thắm thiết yêu nhiều

Đã từng có một tình yêu nồng nàn

Đã từng chung mọi gian nan

Đã từng chung tiếng thở than cuộc đời

Đã từng du lịch nhiều nơi

Đã từng chung bước đi chơi mọi miền

Đã từng khấm khá bạc tiền

Đã từng ôm những muộn phiền khó khăn

Đã từng chung một bữa ăn

Đã từng có lúc cằn nhằn giận nhau

Đã từng chia sẻ buồn đau

Đã từng nhiều lắm đượm màu yêu thương


Sac2017

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

TIN VÀ TƯỞNG

 TIN VÀ TƯỞNG

Tin vào Phật Pháp vô biên

Đời ta sẽ biết sống hiền sống ngay

Tâm hồn nhẹ nhõm mỗi ngày

Người đời quý mến chẳng ai thù hằn


Niềm tin phải ở trong tâm

Không từ cửa miệng nói năng bề ngoài

Giữ tâm không giận hờn ai

Không gieo tiếng ác với người không ưa


Niềm tin không phải trò đùa

Tin là không được cân đo so bì

Tấm lòng vun đắp từ bi

Thương yêu chia sẻ không vì lợi tư


Một câu tụng niệm Nam Mô

A Di Đà Phật rất là linh thiêng

Họa đi, phúc sẽ đến liền

Tinh thần nhẹ nhõm an yên vô cùng


Một câu niệm Phật trong tâm

Bình an may mắn luôn gần cạnh bên

Tình thương đầm ấm gia đình

Anh em hòa thuận tình thân dạt dào


Phật trời ở tận trên cao

Nhưng Phật nhìn thấu chẳng bao giờ lầm

Việc gì cũng phát từ tâm

Tâm sao đời vậy chẳng lầm được đâu


Cầu Phật chưa hẳn được giàu

Nhưng lòng hướng Phật cũng đâu có thừa

Niềm tin không thể bán mua

Tâm ta có Phật tức là biết tu


Tu tâm sẽ có tâm từ

Từ tâm sẽ gặp tâm từ khắp nơi

Niềm tin vào Phật vào Trời

Tâm ta hướng thiện nên đời bình an.


Duy Sac

HẠNH PHÚC KHI YÊU

 HẠNH PHÚC KHI YÊU

Duy Sac

Yêu là phước một đời người có

Dù thế nào cũng phải cố yêu

Yêu cho khổ cho cay cho đắng

Yêu cho mình xứng đáng được yêu


Tình nó lắm nẻo đường lắt léo

Không ai ngờ có những khúc quanh

Lắm hố sâu ẩn nấp vô hình

Ta mù quáng là lao xuống hố


Tình yêu đẹp bởi vì nó đẹp

Chỉ khi yêu ta mới nhận ra

Không ai giống ai khi yêu cả

Mỗi cuộc đời là mỗi cuộc tình


Nên không thể đem ra so sánh

Rằng yêu là phải thế này cơ

Ai trong cuộc của mình sẽ hiểu

Yêu giống nhau là ở đắng cay


Yêu sẽ buồn lắm lúc chia tay

Khi lỗi hẹn nhiều lần không đến

Lúc hờn gen chiếm hữu cho mình

Rồi nhung nhớ âm thầm cô quạnh


Tình yêu đẹp cho ta sức mạnh

Cho ước mơ phấn đấu vươn lên

Cho tình thương nảy nở nhiều thêm

Cho ta thấy cuộc đời tươi đẹp


Ai chưa yêu nên thử một lần

Để cho biết thế nào là khổ

Ta sẽ thấy yêu là hạnh phúc

Bởi yêu cho ta biết hy sinh.

VÌ TÌNH YÊU

 VÌ TÌNH YÊU

Duy Sac

Con gái yêu bằng tai

Con trai yêu bằng mắt

Chẳng qua là cảm xúc

Chứ ai nào yêu ai


Yêu là phải điếc tai

Yêu là mù hai mắt

Yêu không bằng cảm xúc

Yêu bằng chính con tim


Yêu là dám hy sinh

Yêu không lo chờ đợi

Yêu là luôn tin tưởng

Yêu bằng lòng thủy chung


Người xưa yêu một đời

Chỉ bằng một câu hứa

Người nay yêu một ngày

Chỉ bằng một nỗi buồn


Tình yêu đẹp vô cùng

Không có gì sánh được

Người ta hy sinh hết

Cũng vì một chữ tình


Yêu phải chăng ngu muội

Hay yêu là u mê

Thực ra không phải thế

Yêu là một phép màu


Tình yêu rất thương đau

Một khi đã thương nhau

Giang sơn có thể sụp

Ngai vàng có thể bay


Yêu vớ va vớ vẩn

Vài ba bữa giận hờn

Ngồi cân đo đong đếm

Hay là ta yêu lầm


Tình yêu không hề sai

Người yêu luôn luôn đúng

Một khi đã thực yêu

Người ta quên tất cả


Ai đã từng yêu ai

Chắc là từng đắng cay

Đắng cay là tình đẹp

Tình đó mới là tình


Yêu như mạng xã hội

Bằng tâm lý rẻ tiền

Bằng mấy câu triết lý

Là loại tình bỏ đi


Yêu cho khóc sầu bi

Yêu cho đời tan nát

Yêu cho bại gia phong

Yêu hủy luôn sự nghiệp


Yêu nó là như vậy

Nên đời đau vì tình

Dám yêu là dám chịu

Tình yêu là muôn thu

CẢM XÚC

 CẢM XÚC 

Duy Sac

Những cảm xúc rẻ mạt

Cũng gọi là tình yêu

Đời bây giờ nhạt nhẽo

Yêu cứ như trò đùa


Mạng xã hội xúi dục

Cho người ta bỏ nhau

Để họ tìm cảm xúc

Để thỏa mãn cái tôi


Những tình cảm lứa đôi

Ngày nay như trò chơi

Chỉ toàn là khóc lóc

Chỉ toàn những hận thù


Ôi tình yêu thiêng liêng

Nay người ta rao giảng

Giống như là tiếp thị

Những món hàng chợ trời


Bảo sao không hạnh phúc

Bảo sao nhiều chia ly

Cũng do tin trên mạng

Tin những điều vu vơ


Tin rồi xong tưởng tượng

Tin xong rồi lơ mơ

Mình nghĩ là mình đúng

Thế là sống bơ vơ

LƯƠNG TÂM

 LƯƠNG TÂM 

Duy Sac 

Cuộc đời có được bao năm

Làm sao ai biết bao năm đời mình

Tùy theo số phận của mình

Tới ngày tới tháng là mình đi thôi


Còn chơi hãy cứ việc chơi

Còn yêu hãy cứ yêu người thiết tha

Mặc cho người có yêu ta

Chỉ cần ta biết là ta yêu người


Đi thì ai cũng đi thôi

Nhưng nó phải đến đúng ngày mới đi

Chứ nào có phải dễ đi

Nhiều người dù muốn chẳng hề được đâu


Tu tâm dưỡng tính làm đầu

Đạo đức tu dưỡng chẳng bao giờ thừa

Tài năng là phúc đời ta

Tiền bạc là đức của ta tạo thành


Chỉ cần đừng sống lưu manh

Lừa thầy, phản bạn, lừa tình với ai

Thì dù đời ngắn hay dài

Ta vẫn thanh thản sống vui với đời


Hãy luôn tin ở Đạo Trời

Trời cho, rồi lại lúc trời lấy đi

Hơn thua cũng chẳng được gì

Được, mất cũng thế có chi bận lòng


Chỉ cần ta biết đục trong

Đừng làm việc trái lương tâm của mình

Phải luôn gìn giữ chữ tình

Bởi tình mà mất, đời mình bỏ đi

VUI SỐNG

 VUI SỐNG

Duy Sac

Tại sao lại phải buông xuôi

Khi ta vẫn có những người thương yêu

Tại sao cứ phải buồn nhiều

Khi ta cũng vẫn thương yêu mọi người


Tại sao không nở nụ cười

Để cùng hạnh phúc với người yêu thương

Tại sao không cố mà vươn

Bởi ta vẫn có tình thương mọi người


Ai rồi cũng sẽ già thôi

Giàu sang cũng sẽ đến hồi trắng tay

Có ai sống mãi đời này

Tại sao ôm nỗi đắng cay làm gì


Buồn kia có lợi ích chi

Đau kia cũng chẳng có gì giúp ta

Buồn đau hủy hoại tâm ta

Thôi thì quên hết để ta nhẹ lòng


Nhẹ lòng mới sống thong dong

Nhẹ lòng ta mới mở lòng yêu thương

Nhẹ lòng để biết vô thường

Ta vui ta sống con đường của ta.

NƯỚC MẮT GIAI NHÂN

 NƯỚC MẮT GIAI NHÂN

Duy Sac

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng

Nước mắt nàng rơi lụy anh hùng

Cho nên nhiều kẻ yêu cuồng dại

Hủy hoại công danh, hủy hoại đời


Một tướng công thành vạn cốt khô

Cũng không thoát khỏi nụ cười nàng

Giang sơn nghiêng ngả vì nữ sắc

Cơ đồ sụp đổ bởi mỹ nhân


Đừng tưởng nữ nhi là nhu nhược

Có những ánh nhìn sắc hơn dao

Nụ cười bí hiểm gươm đao ẩn

Anh hùng chết cũng chẳng hiểu sao


Anh đây bất tài và vô dụng

Nhưng cũng từng say một nụ cười

May mà không có gì để mất

Nếu có bây giờ chắc cũng tan


Trời sinh nhân loại là như vậy

Âm dương phối ngẫu vốn thường tình

Lẽ thịnh hay suy là quy luật

Chẳng có gì sai lúc đã yêu


Yêu thôi đừng lụy cho nó khổ

Bởi ai cũng nghĩ tốt cho mình

Cả hai nếu thấy không còn lợi

Tự động chia xa vậy là xong


Khi yêu ai cũng mong hạnh phúc

Nhưng giấc mơ kia có dễ đâu

Cưới nhau người ta còn bỏ được

Nên dở dang tình có là chi

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH

 CHÚC MỪNG GIÁNG SINH

Duy Sac

Anh chỉ tiếc mình không theo Đạo

Thế cho nên chưa hiểu tình em

Tình yêu ấy xem như chưa có

Kể từ ngày em quyết rời đi


Tình dang dở là tình yêu đẹp

Nghe người ta hay nói vậy mà

Nhưng anh nghĩ tình nào mà đẹp

Khi đôi mình đau đớn một đời


Giáng Sinh đến chắc em vui lắm

Riêng với anh cũng rất bình thường

Anh hy vọng em luôn hạnh phúc

Mặc kệ anh một kẻ lang thang


Anh không dám tìm tình yêu mới

Vì anh lo đi lại lối mòn

Nên anh vẫn cứ thương em vậy

Chắc Chúa Trời cũng hiểu lòng anh

TÌNH XA

 TÌNH XA

Duy Sac

Mười năm xa cách lòng nhung nhớ

Bao nỗi yêu thương giữ trong tim

Một lòng chung thủy không thay đổi

Gửi trọn tin yêu đến với người


Khó khăn gian khổ ta nào ngại

Cũng vì giấc mộng ở tương lai

Một ngày nào đó thành sự nghiệp

Ta sẽ đàng hoàng đến cùng ai


Cuộc đời là vậy, mơ là vậy

Ai có đâu ngờ những đổi thay

Công danh phút chốc thành mây khói

Sự nghiệp không thành ta trắng tay


Người thương nuốt lệ buồn cô quạnh

Ta mãi lang thang giữa chông chênh

Tình em cao đẹp như trăng sáng

Tình ta soi rọi thế nhân sầu

CHỜ NHAU

 CHỜ NHAU

Duy Sac

Tình yêu không thể nói bằng lời

Nó là một thứ rất lạ đời

Hồn ta bay bổng khắp nơi

Phiêu du đủ khắp mọi nơi cõi trần


Người yêu lại chẳng phải người thân

Thật là xa lạ nhưng rất gần

Quý người như quý bản thân

Thương người như thể thương thân của mình


Yêu cho ta có thêm nghị lực

Tình làm mình phấn đấu nhiều hơn

Mặc dù có giận với hờn

Nhưng mà không thấy cô đơn đêm về


Tình trong sáng không hề vụ lợi

Yêu vô tư say đắm hồn nhiên

Chữ tình gắn với đồng tiền

Chỉ mang cay đắng muộn phiền cho nhau


Yêu chưa hẳn đã thành chồng vợ

Hôn nhân là cái nợ trả vay

Tình yêu trên cõi đời này

Cho người ta những tháng ngày mộng mơ


Tình yêu xây đắp những vần thơ

Để lòng người mãi hoài nhung nhớ

Kiếp này không được lại chờ

Kiếp sau tiếp tục giấc mơ ái tình

TỈNH MƠ CHƯA?

 TỈNH MƠ CHƯA ?

Duy SAc 2021

Em đã tỉnh mơ chưa

Sao mắt mờ chưa sáng

Yêu với lại chả đương

Bây giờ ngồi đó khóc


Anh đã bảo em rồi

Tình yêu là ảo ảnh

Nó như ánh trăng vàng

Không ai mà bắt được


Em yêu người ta vậy

Hy sinh cả thanh xuân

Giúp họ khi khốn khó

Rồi người cũng bỏ đi


Em đã nhận ra chưa

Không yêu đương gì nữa

Toàn những lời giả dối

Lợi dụng và tham lam


Hay anh không biết yêu

Thế nên anh vô cảm

Chắc em người trong cuộc

Nên em hiểu tình yêu


Chắc là em đã đúng

Còn anh chỉ nói liều

Em dám yêu dám chịu

Đời này có mấy ai


Vậy anh xin lỗi nhé

Tình em sẽ thành thơ

Một mối tình dang dở

Nhưng trong sáng chân thành


Anh sẽ học để yêu

Thử nếm mùi đau khổ

Xem cay đắng thế nào

Cho vần thơ bay cao


Tạm biệt em yêu nhé

Đừng khóc để thêm buồn

Bây giờ anh lại thấy

Mình bắt đầu yêu em

VỀ QUÊ CHƯA EM

 VỀ QUÊ CHƯA EM

Duy Sac

Tết năm nay chắc là eo hẹp

Lương công nhân không đủ chi tiêu

Anh chắc là tạm hoãn đôi điều

Khó có thể về thăm quê được


Đã lâu rồi mình chẳng gặp nhau

Em có còn nhớ anh không nhỉ

Mà anh nghĩ em quên cũng được

Quên luôn đi cho nó nhẹ lòng


Em có về thăm mẹ, ba không

Mà chắc có năm nào cũng vậy

Cho anh gửi vài lời thăm hỏi

Đến những người anh rất thương yêu


Anh vẫn vậy không hề thay đổi

Mặc cho ai đánh giá giá thế nào

Đời dâu bể, nghĩa tình trên hết

Nơi trái tim yêu mãi một người


Dù có gặp hay là không gặp

Mối tình kia nó vẫn trường tồn

Có một loại tình yêu kỳ lạ

Đó là sự kết nối linh hồn


Tết là lúc gia đình sum họp

Ai cũng vui cùng với gia đình

Anh cũng vậy vui cùng chén rượu

Say cho quên đi hết mùa xuân

TÌNH CHUNG THỦY

 TÌNH CHUNG THỦY

Duy Sac

Ai từng yêu đắm yêu say

Chắc là cũng đã đắng cay nhiều rồi

Vì yêu nên chịu khổ thôi

Khổ nhiều chứng tỏ là người biết yêu


Yêu làm hồn phách nó xiêu

Tâm tư luôn nghĩ những điều viễn vông

Tưởng như cuộc sống màu hồng

Cho dù ai cản cũng không nghe lời


Hy sinh lo lắng cho người

Chấp nhận phần thiệt về nơi thân mình

Thương người hơn bản thân mình

Yêu như vậy mới thật tình là yêu


Yêu không toan tính gì nhiều

Vô tư trong sáng và yêu hết lòng

Nhưng tình có được hay không

Tất cả do bởi ở lòng người thôi


Tình yêu không phải trò chơi

Ai đùa với nó là đời khổ đau

Nếu như thực sự thương nhau

Hãy nên chung thủy bên nhau đến già


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

TÌNH MUỘN

 TÌNH MUỘN

Duy Sắc

Giờ tuy muộn nhưng tình còn vẫn mới

Hai chúng ta vẫn có thể bên nhau

Em đừng buồn cho tim lại quặn đau

Dĩ vãng ấy bây giờ mình khép lại


Những chuyện cũ mình hãy để cho phai

Xem như chúng đã chưa từng tồn tại

Từ hôm nay chúng ta cùng xây lại

Một chuyện tình tươi mới sẽ hình thành


Em nghĩ sao nếu ta lại bắt đầu

Yêu như thuở mình vừa đôi mươi ấy

Anh viết tặng những thư tình trên giấy

Mực màu son như máu chảy từ tim


Những mơ ước ngày xưa mình làm lại

Tất cả là chương mới của tình ta

Sẽ không còn chuyện hai đứa cách xa

Mình cùng sống nửa phần đời còn lại

SOI MÓI

 

Thôi đừng nói xấu người ta

Chắc gì họ phải thật là thế đâu

Thời gian sẽ trả lời sau

Có nhân có quả mà đâu lo gì


Họ làm gì mặc họ đi

Đâu liên quan đến việc gì của ta

Lỡ như họ nói xấu ta

Chẳng lẽ ta bảo người ta nói liều


Ai điêu cứ kệ họ điêu

Điêu ngoa cũng chẳng gặp điều hay đâu

Nghiệp là của họ họ gieo

Mình xen vào họ là gieo nghiệp mình


Nhân quả là luật vô tình

Kệ người, hãy nghĩ cho mình là hơn

Còn tình là nghĩa ắt còn

Hết tình là sẽ chẳng còn lương tâm


SOI MÓI

Duy Sac

TÌNH NẮNG

 TÌNH NẮNG

(Duy Sắc)

Một mối tình

Một nỗi buồn khó tả

Một giấc mơ ai đã vẽ bày ra

Ta nhìn nhau trong giây phút ngỡ ngàng

Tình nảy nở rộn ràng như nắng sớm


Tình nó lạ

Tình kia ai sắp đặt

Tại sao ta cứ phải mãi nặng lòng

Một làn nắng trôi nhanh ngày cuối hạ

Một giọt mưa trên chiếc lá đầu thu


Em gái ạ!

Em vì sao lại đến

Đôi mắt kia quả thật có phép màu

Ta say đắm trong khung trời mê muội

Em lạnh lùng chỉ đứng nhếch mép cười


Em chắc hiểu

Vì chỉ hai ta biết

Đó không là cảm giác của tình yêu

Chỉ là nắng trong chiều đông lạnh lẽo

Chỉ là mưa trong cằn cỗi hoang vu


Em dằn vặt

Nỗi lòng đầy lo lắng

Ta u sầu những bế tắc mưu sinh

Em cho ta những giây phút yên bình

Em làm ấm trái tim đời sương gió

HẸN EM MÙA XUÂN

 HẸN EM MÙA XUÂN

Duy Sac

Xuân lại sang anh nhớ em biết mấy

Nhớ xuân xưa lúc hai đứa gặp nhau

Đôi con tim thổn thức mối tình đầu

Ta e thẹn cầm tay nhau bối rối


Đã bao xuân tình ta còn xa cách

Nỗi nhớ em cứ canh cánh trong lòng

Biết khi nào hai ta lại tương phùng

Mình sánh bước cùng nhau đi sắm tết


Ai cũng nghĩ tình yêu mình đã hết

Bởi bao năm xa cách chẳng gặp nhau

Nhưng anh biết đôi mình vẫn thương nhau

Nên hy vọng sẽ có ngày gặp lại


Xuân đang đến, đất trời vui mở hội

Anh có mấy lời yêu thương nhắn gửi

Chúc đến em cùng toàn thể gia đình

Luôn mạnh khỏe và bình an em nhé


Tình chúng mình nào có đâu dang dở

Nhưng chẳng qua số phận nó an bài

Duyên chưa đủ đến ngày mình sum họp

Nên đành phải ngậm ngùi tuôn nước mắt


Em yêu hỡi anh hẹn ngày trở lại

Mùa xuân sau ta kết nối yêu thương

Hai chúng ta sẽ có lễ thành hôn

Mình hạnh phúc trong mùa xuân ấm áp


Em yêu hỡi hãy chờ thêm chút nữa

Cho nhân duyên mình trọn vẹn câu thề

Anh hứa sẽ không rời xa em nữa

Cả một đời mình sẽ mãi có nhau

TIN NHẮN CỦA EM

 TIN NHẮN CỦA EM

Duy Sac

Em ơi, anh chỉ làm thơ

Gọi là giải trí lúc giờ rảnh rang

Làm thơ tâm trạng nhẹ nhàng

Quên đi hết những khó khăn trong đời


Thơ là cái thú vui thôi

Anh nào tán tỉnh buông lời yêu ai

Em thương em cứ like bài

Em đừng có nhắn dòng tin tỏ tình


Thơ anh viết rất linh tinh

Nhưng anh nào có thất tình gì đâu

Tình yêu anh chẳng mong cầu

Nên em đừng có buông câu hẹn hò


Thích thơ anh sẽ tặng cho

Còn tình xin chớ động lòng làm chi

Anh và em chẳng quen gì

Cảm ơn em quý những thơ anh làm


Tình yêu anh chẳng có ham

Bởi vì thứ đó chỉ làm khổ đau

Lỡ thương không đến được nhau

Hai ta lại phải đớn đau cả đời


Xin đừng nhắn nữa em ơi

Bởi anh chỉ có một người trong tim

Em xem ai đó cần tình

Em ngỏ lời thử để xem thế nào


Nay anh tuổi cũng đã cao

Không còn ham muốn dính vào yêu đương

Chúc em sớm có người thương

Sang năm làm đám cưới luôn một lần


Cảm ơn em đã quan tâm

Hy vọng cuộc sống của em dễ dàng

Cuộc đời phú quý giàu sang

Công danh phát triển, họ hàng vẻ vang

VIẾT THƠ TÌNH

 VIẾT THƠ TÌNH

Duy Sac

Tôi buồn viết thơ tình

Mà nghĩ không ra tình

Thế nên mình tự diễn

Là một kẻ thất tình


Nên khi xem thơ tình

Ai mà không tinh ý

Rất dễ bị lừa tình

Bởi ngôn tình giả dối


Thơ tình bây giờ lắm

Thơ tám chữ mượt mà

Thơ thất ngôn kịch tính

Thơ lục bát thê lương


Tình yêu ở trong thơ

Chỉ là tình trăng gió

Tình hiếm khi nào có

Phần nhiều tưởng tượng ra


Cũng có nhiều nhà thơ

Vì nghèo và khổ sở

Nên người yêu họ bỏ

Thành ra lụy phải tình

HOANG ĐƯỜNG

 HOANG ĐƯỜNG

Duy Sac 2004

Tranh giành người phụ nữ

Đàn ông trở nên hèn

Còn bao điều cao đẹp

Nó ở ngoài đời kia


Tình yêu có là gì

Tại sao mà phải lụy

Sự nghiệp mình chưa có

Người ta cũng coi khi


Ai cũng yêu chính mình

Đời bình thường là vậy

Ta mà ta không quý

Thì ta biết thương ai


Câu gái sắc trai tài

Muôn đời là mãi đúng

Ta sẽ luôn luôn sai

Nếu bất tài vô dụng


Ai thật sự thương ai

Rồi ngày mai sẽ rõ

Còn vài ba câu hứa

Gió lại cuốn đi thôi


Đàn ông tính nhu mì

Người ta chê bạc nhược

Đàn ông mà nóng tính

Lại mang tiếng vũ phu


Trong hầu hết mối tình

Dù đàn ông tốt xấu

Nếu mà tình dang dở

Tai tiếng vẫn đàn ông


Xưa nay kẻ anh hùng

Mỹ nhân thường bên cạnh

Nhưng anh hùng bạc mệnh

Mỹ nhân cũng theo người


Đàn ông khổ cả đời

Vì một người con gái

Có người thành điên dại

Sống nhục nhã ê chề


Phải tỉnh đừng có mê

Hãy sống đời thanh thản

Chỉ cần đời giàu có

Tiên cũng sẽ xuống tìm

BÓI NHÂN DUYÊN

 BÓI NHÂN DUYÊN

Duy Sac

Người quay lưng lẳng lặng

Ta ngơ ngẩn nhìn theo

Ân tình ta giữ lại

Người nuốt lệ vào tim


Tình kia như định mệnh

Kết nối hai cuộc đời

Từ trên trời giáng xuống

Bao nhiêu là đắng cay


Ta tính bao nhiêu quẻ

Đều thấy nói duyên lành

Nhưng sao không thể đến

Hai người cứ xa dần


Từ Tử Vi, Bát Tự

Đến Thái Ất Thần Kinh

Bói bài Tây, bói Dịch

Quẻ nào cũng tốt mà


Hay là do số vậy

Chứ hai đứa rất thương

Chưa từng lời cãi vã

Tôn trọng nhau hết mình


Có gì đó tâm linh

Không thể nào giải thích

Mối Duyên này kỳ lạ

Nó đến từ giấc mơ


Cuộc gặp gỡ tình cờ

Tình yêu như trả nợ

Mà ai nợ của ai

Đến giờ chưa hồi kết


Ta ôm buồn da diết

Người lãnh cảm u buồn

Cả hai đều đau khổ

Giấu đi nước mắt tuôn


Dù họa hay là phúc

Thì tình ấy đã từng

Chắc kiếp này hai đứa

Chắc chắn là ở chung

BẠN MỜI SANG CHƠI

 BẠN MỜI SANG CHƠI

Duy Sac

Hết mùng, bạn nhắn qua nhà

Rằng nhớ ông quá nên mời sang chơi

Dù sao Tết cũng hết rồi

Còn dư mấy món mà tôi chưa dùng


Bạn bè tình cảm lâu năm

Biết ông túng thiếu chẳng làm ăn chi

Đồ thừa chưa nhúng đũa gì

Tôi cho ông hết, lấy đi bạn hiền


Nghe qua mình cứ sướng rên

Đúng là tình bạn bạc tiền phải thua

Nhìn qua mấy món đồ thừa

Quả nhiên ngon thật, bạn chưa có dùng


Tôi liền lụm bọc ni lông

Tay vơ, tay vét hết xong túm vào

Rằng ông thật tốt làm sao

Tình bạn như vậy ai nào dám quên


Đầu năm quả đúng là hên

Chưa gì mà lại có quà thật vui

Cả ngày hôm ấy mình cười

Bởi vì mình vẫn còn người quan tâm


Mồm mình xúc động lầm bầm

Bạn ôi bạn tốt, bạn thân của mình

Mình nghèo mà bạn chẳng khinh

Vậy mà mình lại cứ khinh bạn tồi

TÌNH TA CÒN MÃI

 TÌNH TA CÒN MÃI

Duy Sac

Em đến bên anh khi mùa xuân vừa chớm

Những nụ mai xinh e thẹn nở trên cành

Ánh mắt nhìn nhau chứa chan nhiều nguyện ước

Hy vọng tình ta sẽ bền chặt trăm năm


Đôi trái tim yêu mối tình đầu thổn thức

Giữa một mùa xuân tràn ngập ánh nắng hồng

Mái tóc em bay trong nắng chiều óng ả

Những nụ hôn đầu say đắm bởi men tình


Nay cũng xuân sang nhưng đôi mình ly biệt

Đi giữa phố đông, nỗi nhớ em da diết

Nước mắt lại rơi cho cuộc tình dang dở

Em có còn chăng nhớ một kẻ si tình


Em hỡi em ơi ! Những lời đâu năm mới

Anh chúc đến em với tất cả lòng thành

Cho anh xin phép gửi lời thăm ba mẹ

Cầu chúc gia đình với lời chúc an lành


Chúc mừng năm mới đến mọi người

Chúc mừng năm mới đến cuộc đời

Chúc mừng năm mới đến quê hương

Chúc mừng năm mới cho yêu thương


Em hỡi em ơi ! Tình yêu mình còn mãi

Như những mùa xuân cứ đến rồi đi

Cho dẫu xa nhau nhưng anh luôn ghi nhớ

Có một tình yêu em đã trao anh


Chúc mừng năm mới 

Chúc mừng năm mới

Chúc mừng năm mới


Em là giấc mơ đời

Em là cả mùa xuân

Em là tình muôn thuở

Em là cuộc đời anh


Em yêu em yêu ơi

Mùa xuân đến kia rồi

Ta yêu nhau em nhé

Kết nối lại yêu thương


Em yêu, em yêu ơi

Anh lại nhớ em rồi

Mùa xuân này anh ước

Xuân sau mình chung đôi

DỄ THƯƠNG

 DỄ THƯƠNG

Dễ thương nhưng thiếu tình thương

Trời cao ngó xuống mà xem giúp nào

Thân hình cao ráo, bảnh bao

Đẹp trai như vậy mà sao thất tình


Trời rằng : Mi nói linh tinh

Có tiền rồi mới có tình nghe chưa

Thân mình vẫn đói sớm trưa

Ai ngu họ mới dính vô loại mày


Mới nghe thì có chút cay

Nhưng mà ngẫm lại thấy hay rất nhiều

Thì ra muốn giữ tình yêu

Bản thân ta phải kiếm nhiều tiền vô


Nhiều năm lặn lội , mày mò

Sáng, trưa, chiều tối lao vô kiếm tiền

Tưởng chừng đời sẽ lên tiên

Ai dè em lại chán tiền, thèm danh


Yêu nên cam chịu sao đành

Mình lại cố gắng mua danh với đời

Nghĩ rằng em sẽ đổ rồi

Ai ngờ em thích muốn ngồi ngôi cao


Giờ mình phải biết tính sao

Thế nên tìm cách bôn đào nhanh chân

Một đêm suy nghĩ trầm ngâm

Tự nhiên cảm thấy mình hâm quá chừng


Duy sac

TÌNH TRĂM NĂM

 TÌNH TRĂM NĂM

Duy Sac

Tình nào mà được trăm năm

Hên thì chừng bốn chục năm là dài

Xưa nay nào có mấy ai

Vợ chồng sống đến trọn đời bên nhau


Ngay từ khi mới thương nhau

Là trời đã tính bắt đầu nhân duyên

Duyên trăm năm mới chung thuyền

Duyên ngàn năm mới là duyên vợ chồng


Từ khi chung gối chung chăn

Tức là nên nghĩa vợ chồng với nhau

Tính duyên từ lúc khởi đầu

Đến khi kết thúc chừng đâu nửa đời


Tùy theo phần số mỗi người

Vợ chồng có thể ở đời với nhau

Nếu không thì lại xa nhau

Biệt ly, tuyệt mệnh, u sầu đơn thân


Nhân duyên là mối nợ nần

Nếu vô duyên sẽ đơn thân cả đời

Trăm năm là chỉ mơ thôi

Còn tùy thuộc ở lòng người với nhau


Chẳng gì có thể mong cầu

Mọi thứ đều được từ lâu an bài

Nhân Duyên không có đúng sai

Đúng nơi, đúng lúc, đúng ngày hợp, tan.

NGÔN TÌNH SỐ 12

 NGÔN TÌNH SỐ 12

Duy Sac

Không một xu dính túi

Mà ta vẫn bước đi

Giữa phong ba cuộc đời

Vượt qua bao nghịch cảnh


Không một xu dính túi

Mà ta vẫn có em

Người cho ta hy vọng

Vực dậy cuộc đời mình


Đời cứ như truyện phim

Có biết bao trường đoạn

Ta vẫn xem chưa hết

Phim của cuộc đời mình


Từ khi từ giã em

Ta nhiều đêm thức trắng

Trong lòng lo canh cánh

Sự yếu đuối mong manh


Nào có ai thấu hiểu

Chỉ mình em chân thành

Dám hy sinh tất cả

Nuôi dưỡng một tình yêu


Bây giờ ta ly biệt

Không phải vì không yêu

Mà bởi do em chọn

Vì em khổ quá nhiều


Em rời đi lặng lẽ

Nhưng đau nhói con tim

Nước mắt tuôn giàn giụa

Thương thân phận của mình


Nhưng vì tình chưa dứt

Hai người vẫn còn đau

Bởi ta rất thương nhau

Chờ có ngày hội ngộ

ĐÊM BUỒN PHỐ NÚI

 ĐÊM BUỒN PHỐ NÚI

Sương phủ mờ mờ phía đồi thông

Chợ đêm nhộn nhịp, khách dạo đông

Đà Lạt xuân về, trời se lạnh

Có kẻ không nhà vẫn lông bông


Em đợi chờ ai cứ ngóng trông

Sao mà buồn đến nhạt má hồng

Nước mắt lại rơi trong lặng lẽ

Có phải thất tình đúng hay không


Thôi thì ta hãy dạo mấy vòng

Để cho thư thái chút được không

Buồn cũng chẳng qua là cảm xúc

Rồi vài hôm nữa lại như không


Em chớ trách anh kẻ bao đồng

Nhưng tình dù đẹp chỉ mông lung

Em đã yêu bằng lòng chung thủy

Nhưng người có thấu hiểu em không


Hoàng Lan mấy khóm đã trổ bông

Đêm nay phố núi thật mênh mông

Hai kẻ thất tình đầy mơ mộng

Ánh mắt nhìn nhau lệ tuôn dòng


Duy Sac

TÌNH EM NHƯ VẬY

 TÌNH EM NHƯ VẬY

Duy Sac

Tình em ngày ấy anh còn giữ

Chẳng phải vì anh níu kéo gì

Nhưng bởi tấm lòng người thánh thiện

Anh đành ghi nhớ đến cả đời


Nhân gian ai cũng đều toan tính

Chỉ em luôn mong tốt cho anh

Làm sao quên được người như vậy

Đời người được thế mấy ai nào


Thời gian đúng thật là nhanh quá

Mới đó mà nay đã bạc đầu

Nào ai có muốn tình dang dở

Chỉ tiếc một thời ta đã yêu


Bây giờ đầu đã hai thứ tóc

Phú quý công danh chẳng còn ham

Ngày đêm tưởng nhớ dư âm cũ

Hy vọng một ngày ta thấy nhau


Có phải nào đâu ta bất nghĩa

Cũng chẳng do người đã nhạt tình

Nhiều đêm nằm nghĩ tuôn nước mắt

Nhớ người tim ta lại nhói đau


Tử vi lý số anh thấu hiểu

Nhưng lại không xem được số mình

Cứ nghĩ duyên ta là định mệnh

Ai có ngờ đâu biệt ly tình.

KHÚC NHẠC BUỒN

 KHÚC NHẠC BUỒN

Duy Sắc

Lại buồn nữa sao mà nhiều buồn thế

Đàn của ai gảy khúc nhạc não nề

Cung tơ réo cứ như là tiếng khóc

Mình nghe như duyên đã lỡ câu thề


Đàn đôi lúc tỉ tê lời trách móc

Nhạc gì đây sao nghe nhiều khó nhọc

Trong cuộc sống chắc còn nhiều thống khổ

Biết bao người vẫn cứ mãi hằn học


Tiếng đàn như ngàn đợt sóng cứ xô

Gió đang nổi lên một vùng bão tố

Hoa tàn bay, cỏ cây gãy gục đầu

Đàn gì thế, trời ơi đừng có cố


Thôi đàn đi, than vãn lắm càng sầu

Ai sáng tác nghe sao thảm gì đâu

Những nốt nhạc chẳng khác nào nước mắt

Cả một bài không vui lấy một câu


Chiều buồn tẻ, mình đang buồn héo hắt

Giờ ám ảnh bởi tiếng đàn réo rắt

Nhạt nhẽo quá không yêu đương gì cả

Tình cũng tàn theo nắng chiều vừa tắt.

SỐNG CHẬM

 SỐNG CHẬM

( Duy Sắc) 2019

Nên sống chậm, bình thản

Đời còn nhiều chông gai

Cái lợi nhỏ trước mắt

Có khi là cái tai


Tiểu nhân luôn hám lợi

Quân tử thì hám danh

Danh lợi đều vị tanh

Ruồi chết vì mật ngọt


Phù du một kiếp người

Mấy chốc ta tro bụi

Định mệnh đã an bài

Vùng vẫy nhiều càng khổ


Chén rượu nào tình nghĩa

Cuộc vui nào bền lâu

Tình cảm nào sâu nặng

Chỉ là giấc chiêm bao


Ngẩng mặt ngắm trăng sao

Thiên hà bao la rộng

Ta chỉ là cát bụi

Đến với đời tay không


Cúi mặt nhìn đất mẹ

Râm ran tiếng côn trùng

Cát bụi hoà cát bụi

Ta đi cũng tay không


Hư danh như của lạ

Choáng ngợp đôi mắt tròn

Cả cuộc đời tranh đấu

Mơ sử sách đề tên


Quyền lợi nuôi dục vọng

Gian xảo đấu với đời

Bại thành rồi cũng hết

Nấm mồ ai hơn ai


Thế thái với nhân tình

Muôn đời luôn sóng gió

Có đó rồi mất đó

Thanh thản đời bình an.


Stt Hoa phượng đỏ 2019

TUYỆT TÌNH CA

 TUYỆT TÌNH CA

Duy Sac

Tình kia nay đã biệt ly

Những ngày tháng ấy còn gì trong ta

Người còn có nhớ về ta

Nhớ về những lúc có ta bên người


Lòng ta luôn nhớ đến người

Nhớ những tình cảm của người trao ta

Nhớ người ta lại trách ta

Trách mình đã khiến tình ta phải buồn


Tại ta đánh mất người thương

Tại ta người phải đêm trường khổ đau

Bây giờ ta đã lạc nhau

Hai ta ôm một nỗi đau suốt đời


Ta đâu có dám giận người

Bởi vì ta biết lòng người thương ta

Biết người rất hiểu lòng ta

Thanh xuân người đã trao ta nửa đời


Tình ta cũng đã trao người

Ta không dan giối với người một câu

Tiếc rằng ta có nỗi đau

Ta không chia sẻ nỗi đau với người


Bởi vì ta rất thương người

Ta lo người khổ vì người thương ta

Nhưng người lại hiểu lầm ta

Nên người đã trách ta là vô tâm


Chúng ta tình nghĩa nhiều năm

Ta luôn khắc cốt ghi tâm tình người

Đắng cay ta chỉ than trời

Không làm kinh động đến người ta thương


Sợ người lo lắng mà buồn

Sợ người suy nghĩ tổn thương đến người

Ta đành nuốt lệ ngậm ngùi

Mình làm mình chịu kệ đời đẩy đưa


Nhớ người ta chỉ làm thơ

Những dòng tin nhắn ta lưu mỗi ngày

Mình ta ngậm đắng nuốt cay

Chỉ mong người có tháng ngày bình an


Đời ta nó quá gian nan

Công danh lận đận, việc làm lông bông

Nhiều khi ta cũng nản lòng

Nhưng thương người lắm nên không sợ gì


Ta không ngần ngại việc chi

Đặt bao hy vọng dồn về người thương

Chỉ mong trời nhủ lòng thương

Ta qua gian khổ về bên cạnh người


Qua bao tháng rộng năm dài

Ta đây cũng sắp đến ngày thành công

Nhưng người vì chút hiểu lầm

Người đành cắt đứt chuyện tình chúng ta


Đúng là oan trái thật mà

Vì sao duyên nợ chúng ta thế này

Chỉ còn lại những đắng cay

Chỉ còn ta với tháng ngày lang thang


Chỉ còn ta bạn với trăng

Chỉ còn ta với dư âm một mình

Vì sao người lại đoạn tình

Chỉ còn một đoạn là mình thành đôi


Quãng đường đi quá dài rồi

Cuộc tình mười mấy năm trời lại tan

Người không một tiếng nói năng

Người im lặng mãi đã làm ta đau


Hai ta một mối tình đầu

Thanh xuân mình đã trao nhau nửa đời

Bây giờ còn lại nửa đời

Biết ai có thể bên người hay không


Ta nay chẳng thể mở lòng

Bởi người chỉ một ở trong tim mình

Nếu như người đã tuyệt tình

Ta đành chấp nhận để tình tạm yên


Xem như hết mối nhân duyên

Tuyệt tình ca khúc ta biên tặng người

Mong sao đến cuối cuộc đời

Hai ta tái ngộ mong người nhìn ta


Quên đi quá khứ đã qua

Cửa thiền là chốn hai ta tìm về

Duyên xưa chẳng vẹn câu thề

Thôi ta cùng hướng theo về Phật Môn


Một đời anh mãi yêu thương

Dù em quay mặt lạnh lùng ra sao

Duyên mình se bởi trời cao

Muôn đời muôn kiếp vẫn còn tìm nhau.


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

NÀNG THƠ

 NÀNG THƠ

Duy Sac

Chiều mưa xứ Huế năm xưa

Hoàng Thành hoang vắng, lưa thưa bóng người

Mình ta rảo bước rong chơi

Trên nền phế tích một thời vàng son

Dư âm ngày cũ vẫn còn

Đền đài, lầu các nét son phai dần

Ta đi ngơ ngẩn bước chân

Tinh thần nặng trĩu, lòng buồn nao nao

Thình lình có trận mưa rào

Ta nép vào góc lầu cao ngói vàng

Cảnh quan ảm đạm điêu tàn

Tự nhiên cảm tác ta làm bài thơ

Rằng: “Nay cảnh đã khác xưa

Cố nhân còn đó hay là chưa đi

Phải chăng luyến tiếc điều chi

Trải bao mưa nắng còn gì nơi đây

Hoa viên tàn úa cỏ cây

Lầu son, gác tía phủ đầy dây leo

Cố cung buồn tẻ eo sèo

Không còn Nhã Nhạc hát câu khải hoàn

Chiến công xưa đó còn vang

Một thời Tiên Chúa Nguyễn Hoàng nam chinh

Đại Việt từ ấy vươn mình

Giang Sơn gấm vóc có hình hôm nay

Nghiệp xưa tiên tổ dựng xây

Cơ đồ rạng rỡ càng ngày vươn lên

Có ai còn nhớ đến tên

Có ai còn nhớ tháng năm oai hùng

Một thời ngang dọc kiếm cung

Một thời oanh liệt kiêu hùng Đại Nam

Hôm nay còn Huế điêu tàn

Ngọ Môn phơi dưới thời gian vô tình

Lầu Hồng phủ kín rêu xanh

Lầu xanh rong cũng buông mành đong đưa

Hết rồi dĩ vãng xa xưa

Chỉ còn tàn tích nắng mưa bao mùa"

Trời kia vừa ngớt cơn mưa

Ta đi lui tới xong về nghỉ ngơi

Vừa xong một chuyến rong chơi

Ta bên chén rượu và cười với trăng

Ngẫm đời ai đủ trăm năm

Để mà thấy hết thăng trầm nhân sinh

Thời gian nó thật vô tình

Ta rồi cũng sẽ tan hình bóng thôi

Nghĩ xong ta lại nhìn trời

Rượu cay mấy chén cho đời nó say

Nửa đêm hồn vía bay bay

Ta mơ mình đã thấy ai bên mình

Nàng là cô gái rất xinh

Đoan trang thục nữ thân hình mảnh mai

Vấn khăn, tóc búi trâm cài

Xiêm y là bộ áo dài thướt tha

Vải là gấm đỏ, thêu hoa màu vàng

Nhìn nàng cốt cách cao sang

Tay nàng ôm sách Hán văn rất dày

Nàng nhìn ta thật đắm say

Rồi nàng khé bảo: "Em đây nhớ người

Xa nhau biền biệt lâu rồi

Nay người quay lại đúng nơi em chờ

Mẫu Đơn đã nở bao mùa

Lòng em một dạ đợi chờ sắt son

Những khi tràn nỗi cô đơn

Em thường đứng cạnh hồ sen nhớ người

Em hay khấn Phật cầu trời

Cầu xin phúc đến cho người bình an

Duyên ta nhiều kiếp lỡ làng

Kiếp này không thể dở dang đoạn trường"

Ta rằng: " Nàng ở cõi âm

Ta nào có biết được nàng là ai

Nói chi ra những chuyện này

Nhân duyên gì đó chẳng ai tỏ tường

Xin nàng hãy rủ lòng thương

Nếu là ma quỷ xin đừng trêu ta

Tính ta vốn rất thật thà

Làm thơ cũng chỉ chẳng qua đỡ buồn

Nếu ta có nói ngông cuồng

Xin nàng đừng trách, ta không cố tình

Nếu nàng là đấng thần linh

Xin nàng đừng quở đừng hành thân ta"

Nàng rằng: "Em chẳng phải ma

Thần cũng không phải mà là vợ anh

Duyên ta là mối duyên lành

Vốn từ nhiều kiếp ta bên nhau rồi

Kiếp này lại hẹn gặp thôi

Tuy rằng đau khổ xong rồi cũng qua

Chúng mình sẽ ở chung nhà

Nửa đời sau mối duyên ta mới thành

Vì người lận đận công danh

Gia đạo rắc rồi nên đành cách xa

Đó là cái số đôi ta

Ý trời đúng vậy chẳng là có sai

Dẫu rằng ta lắm đắng cay

Nhưng tình yêu vẫn chẳng ai chia lìa"

Ta rằng: " Nàng nói lạ kỳ

Nhân duyên gì hả, thôi đi nhanh giùm

Ta nghe nàng nói lung tung

Những câu chuyện đó thật không thể nào

Nếu như nàng có nỗi đau

Oan tình gì đó ta cầu siêu cho

Chứ đừng nói chuyện vòng vo

Hay ta say rượu nên mơ hoang đường

Tính ta nó cũng ẩm ương

Đôi khi suy nghĩ cũng thường mông lung

Nhưng ta còn tỉnh chưa khùng

Nên thôi chuyện đó nàng đừng nói thêm"

Nàng rằng: " Người phải tin em

Đây là duyên nợ của em với người

Chuyện này đâu phải chuyện chơi

Tất cả duyên phận ý trời đã gieo

Giàu sang cho đến khổ nghèo

Đều là số phận trời cao an bày

Vợ chồng là nợ trả vay

Oan gia trái chủ có ngày gặp nhau

Em không lừa dối người đâu

Chúng ta duyên phận có nhau nhiều đời

Kiếp này lại gặp nhau thôi

Nhưng đây không phải là đòi nợ nhau

Bởi vì ta đã thương nhau

Nhớ nhau nên mới tìm nhau truyền kỳ

Người đừng có đuổi em đi

Bởi em không biết sẽ đi đường nào

Linh hồn ta đã có nhau

Tuy hai mà một, đi đâu bây giờ

Biết người rất thích làm thơ

Em cầm cuốn sách ghi thơ của người

Trong này ghi chép nhiều đời

Biết bao bài viết của người ở đây

Xin người đừng phụ tình này

Mẫu Đơn tên của em đây thật mà

Tính người tuy có trăng hoa

Nhưng người sâu sắc, rất là thủy chung

Hôm nay ta đã tương phùng

Hẹn ngày nào đó ta cùng bên nhau

Cùng người, em cạn chén sầu

Cùng người chia sẻ nỗi đau trong đời

Cùng người cay đắng lệ rơi

Cùng người chua xót cuộc đời đắng cay

Cùng người thỏa những đắm say

Cùng người trải những ngất ngây ái tình

Xin người đừng có vô tình

XIn người trân trọng chân tình của em

Xin người đừng có vô tâm

Xin người hãy nhớ tháng năm nồng nàn

Xin người đừng dối đừng gian

XIn người đừng có phũ phàng với em"

Ta rằng: "Nàng chớ nói thêm

Chuyện này kỳ lạ ta nên tạm dừng

Bởi ta không có biết nàng

Nếu có nỗi khổ thì nàng nói ra

Chứ đừng có quấy rối ta

Để làm khuấy động lòng ta thế này

Nàng rằng: "Em phải đi đây

Hẹn người gặp lại một ngày không xa"

Bàng hoàng kinh hãi trong ta

Giấc mơ kỳ lạ thật là khó tin

Hay đây là giấc mộng tình

Nó đã âm ỷ rồi hình thành nên

Bởi mình đơn chiếc bao năm

Thèm muốn có vợ rồi nằm mơ chăng

Tự nhiên nóng hết toàn thân

Mồ hôi ướt đẫm từ chân đến đầu

Sáng ra cảm thấy nhức đầu

Toàn thân rệu rã u sầu làm sao

Đêm qua ta có say đâu

Mới vài chén rượu thì đâu việc gì

Thật là quái dị quá đi

Duyên Âm mà phải thế thì cắt ngay

Chứ mà vướng mấy chuyện này

Cả đời ta sẽ chẳng ngày yên thân

Ta đi tâm trí bần thần

Không sao hiểu nổi ngọn nguồn chuyện kia

Chẳng hay mình đã nói gì

Kinh động thần thánh kinh kỳ năm xưa

Hoặc là những lúc trời mưa

Vong đi đi lảng vảng trú mưa với mình

Đúng là một chuyện linh tinh

Nó làm đầu óc của mình hoang mang

Bỏ qua câu chuyện mơ màng

Ta về thành phố còn làm kiếm ăn

Chuyện kia cũng đã nửa năm

Kể từ dạo ấy vẫn còn chiêm bao

Tự lòng ta hỏi tại sao

Cớ gì mà cứ chiêm bao thấy nàng

Một hôm ta bước lang thang

Đi qua con phố trên đường Hùng Vương

Dừng chân tại một cửa hàng

Họ bán cây kiểng để trang trí nhà

Ta vào hỏi chuyện mua hoa

Hai cô gái trẻ mời ta xem hàng

Họ nhìn ta cứ trân trân

Sao anh quen lắm, đã từng gặp chưa

Ta nghe liền lấy tay xua

Lầm sao quen được, ta chưa gặp mà

Bữa nay mới đến mua hoa

Hai cô có bán những hoa loại gì

Đưa tôi danh mục xem đi

Giá cả các loại, rẻ thì mới mua

Cô em với lấy me nu

Rằng đây anh ạ, thích mua cây gì

Nhưng em cũng thấy lạ kỳ

Trông anh quen lắm, tên gì vậy anh

Ta rằng: " Em nói linh tinh

Mới gặp mà lại nhận mình từng quen

Anh đâu nào có biết em

Bữa nay mới đến chỗ em lần đầu

Sao mà ta lại quen nhau

Thôi em đừng giỡn, nhức đầu quá đi

Em đâu có nói đùa chi

Nếu không quen vậy có khi lầm người

Ta nghe liền mới bật cười

Rằng: " Hai em vậy là người ở đâu

Cô em liền nói một câu

Em quê Đà Lạt, ở đầu đèo Phren

Đức Trọng là chính quê em

Nhà em xóm núi cũng gần Liên Khương

Anh đi mà đến Phi Nôm

Qua đường hai bảy rẽ vào vài cây

Bọn em thuê trọ gần đây

Nghỉ hè nên mấy bữa này làm thêm

Nhìn anh em thấy rất quen

Nếu đây là sự hiểu lầm thì thôi

Mong anh đừng nói quá lời

Anh mua gì cứ xin mời anh xem"

Ta nghe thì bớt ngạc nhiên

Nên bỏ qua chuyện luyên thuyên vừa rồi

Ta đi đến chiếc ghế ngồi

Lật từng danh mục xem rồi chọn cây

Đang ngồi ngắm nghía hăng hay

Có một ông bác vỗ vai nhẹ nhàng

Nhìn ông cũng rất đàng hoàng

Tuy người thấp bé nhưng sang quá chừng

Bác nhìn ta cứ trừng trừng

Tự nhiên ta thấy trong lòng nóng ran

Bác kia liền đến bên bàn

Bác nhìn ta rất ngỡ ngàng hồi lâu

Bác liền phán hẳn một câu

Rằng: " Ta từng đã gặp nhau đâu rồi

Hình như cậu có quen tôi

Để tao nhớ lại một hồi thử coi

Chắc ta đã gặp nhau rồi

Nhưng không nhớ được, thì thôi khỏi bàn"

Ta nghe giật bắn toàn thân

Bữa nay ta gặp sao toàn gì đâu

Ai mà quen biết hồi nào

Tự nhiên lại cứ bảo là từng quen

Ta rằng: " Bác cháu chưa quen

Hôm nay mới gặp mới quen lúc này

Chắc là bác lộn ai đây

Chẳng hay bác cũng mua cây về trồng"

Bác kia liền bảo là không

Tao đi ngang thấy định vào ngồi chơi

Mượn tạm một chỗ nghỉ ngơi

Nói đôi ba chuyện xong rồi đi ngay

Nhìn mi tao nhận ra ngay

Nhưng mà không biết gặp mày ở đâu”

Ta rằng: " Bác ở chỗ nào

Cháu bên quận bảy gần cầu Phú Xuân

Bác nhìn rồi mới nói rằng

Nhà tao hướng đó ở gần ngã tư

Tao hay đi bộ từ từ

Để tập thể dục từ nhà đến đây

Có quen mấy đứa bán cây

Chúng nó vui tính cũng hay bày trò

Thế nên tao vẫn hay ra

Bọn nhỏ rất thích nghe ta pha trò

Bây giờ tuổi cũng đã già

Vui thì vui chứ biết là ra sao

Nhìn mi tướng tá bảnh bao

Hào hoa phong nhã trí cao hơn người

Thôi nay cũng biết nhau rồi

Tao đây giới thiệu tên tao với mày

Tên Đương là chính tao đây

Tao vốn từng có những ngày vàng son

Cả đời ăn sướng ngồi trên

Nhưng vì thời cuộc nay còn nữa đâu

Biển xanh lại hóa nương dâu

Đời người mấy chốc không sao mà lường

Nhà tao ở cuối con đường

Hôm nào mi ghé vui, buồn sẽ chia"

Ta rằng: "Thôi cháu phải đi

Lần sau nếu có rảnh thì cháu qua

Bởi vì nhà cháu ở xa

Nên cháu về gấp kẻo mà kẹt xe

Bác Đương: “Thôi vậy mi về

Đây là danh thiếp của tao cho mày

Khi nào có muốn sang đây 

Chỉ cần gọi điện tao đây sẽ chờ

Ta chia tay bác xong về

Trong lòng tự nhủ sẽ qua thăm nhà

Nửa đêm hôm ấy ta mơ

Mẫu Đơn lại đến bên ta thì thầm

Rằng: “Người đừng có giận em

Hôm nay em dẫn người lên thăm nhà

Để người ra mắt mẹ cha

Cho mình chính thức lại qua giao tình

Mẹ cha đồng ý chuyện mình

Hai ta nên nghĩa sẽ thành phu thê

Em là con gái thôn quê

Nơi miền sơn cước đừng chê em nghèo

Tình yêu em đã trót trao

Kiếp này nguyện sẽ bên nhau một đời”

Ta nghe chuyện quá lạ đời

Than rằng: “Sao khổ thân tôi thế này

Nàng đang nói chuyện gì đây

Ta làm sao lại cứ dây phải nàng

Thôi đừng trêu gẹo ta xin

Mong nàng đừng có làm phiền được không

Thực ra ta rất phiền lòng

Những gì nàng nói thật không thể nào

Nàng là yêu nữ ở đâu

Tại sao cứ ám cứ theo ta hoài

Ta còn sự nghiệp tương lai

Công danh còn lắm tháng ngày gian nan

Nàng đừng chèo kéo nhân duyên

Ta nghe không hiểu thật là chướng tai”

Nàng rằng: “ Em nói không sai

Số phận đã định thế này đó anh”

Nhà nàng ở giữa đồi xanh

Con sông nho nhỏ uốn quanh sau nhà

Nhấp nhô ngọn núi xa xa

Cỏ hoa thơm ngát thật là bình yên

Nàng rằng: “ Đây cảnh thần tiên

Đôi ta sẽ sống bình yên trọn đời

Hôm nay em muốn mời người

Trà sen là loại mà người rất mê

Chờ khi lúc mẹ cha về

Em sẽ thưa chuyện nói về tình ta

Mong người đừng có phụ ta

Nếu không dang dở tình ta với người

Rồi em đau khổ một đời

Sẽ tuôn nước mắt nhớ người mỗi đêm”

Ta rằng: “Thôi bớt đi em

Nàng đừng có cố nói thêm điều gì

Tại sao có chuyện lạ kỳ

Chúng ta có đã là gì của nhau

Gặp nàng vào lúc đêm thâu

Chỉ là mơ mộng, thôi nào ta xin

Mong nàng hãy để ta yên

Xin nàng lần nữa đừng phiền đến ta

Chuyện này mà nếu kể ra

Người ngoài họ sẽ chê ta bị khùng

Nàng rằng: “ Thôi vậy thì ngưng

Từ nay em sẽ quyết không tìm người

Mai đây nếu gặp em rồi

Xin người hãy nhớ những lời hôm nay

Duyên ta rồi sẽ đắng cay

Hẹn gặp người lại những ngày gần đây

Người trông cho rõ mặt này

Nếu không lúc đó lại ngồi suy tư

Tại sao đời giống như mơ

Và ta biết trước giấc mơ của mình”

Trông nàng có vẻ bực mình

Ta rằng: “ Đừng vậy, ta xin lỗi nàng

Bởi ta không rõ ngọn nguồn

Chuyện này kỳ lạ ta không hiểu nhiều

Nếu nàng không phải quỷ yêu

Là ta không phải nói liều vu oan

Biết nàng tính nết rất ngoan

Đoan trang, tinh tế, dịu dàng thướt tha

Chắc do tâm trạng của ta

Lo nhiều việc quá thế là hoang mang

Dù sao cũng đã biết nàng

Lâu nay cũng có thời gian chuyện trò

Nàng không những chẳng hại ta

Nàng luôn lo lắng cho ta rất nhiều

Bây giờ ta lại thấy yêu

Tình này là một tình yêu lạ kỳ

Chắc như nàng nói duyên gì

Chứ hai ta chẳng dễ gì gặp nhau

Chỉ mong ý hợp tâm đầu

Đôi mình kết bạn bên nhau trọn đời

Còn tùy mọi việc ở trời

Thôi ta nói vậy, nàng ơi đừng buồn

Không cho dòng nước mắt tuôn

Đừng làm cho những nỗi buồn khơi lên

Từ nay ta sẽ thương em

Một lòng một dạ bên em trọn đời”

Nàng rằng: “Giờ cũng trễ rồi

Em đây xin phép chào người, em đi

Tình người em sẽ khắc ghi

Tương lai sẽ biết ai là thương ai

Em xin tạ lỗi cùng người

Những ngày qua đã khiến người sợ em

Rồi người sẽ nắm tay em

Hứa rằng sẽ mãi thương em suốt đời

Bởi đây là mối duyên trời

Ta không thể trốn dù người ở đâu

Hay dù xa cách bao lâu

Cũng sẽ về lại bên nhau cả đời”

Ta rằng: “Anh đã hiểu rồi

Hẹn em khi khác mình ngồi lâu hơn

Bây giờ anh phải đi làm

Công việc nhiều lắm không xong sẽ phiền”


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...