NƯỚC MẮT GIAI NHÂN
Duy Sac
Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Nước mắt nàng rơi lụy anh hùng
Cho nên nhiều kẻ yêu cuồng dại
Hủy hoại công danh, hủy hoại đời
Một tướng công thành vạn cốt khô
Cũng không thoát khỏi nụ cười nàng
Giang sơn nghiêng ngả vì nữ sắc
Cơ đồ sụp đổ bởi mỹ nhân
Đừng tưởng nữ nhi là nhu nhược
Có những ánh nhìn sắc hơn dao
Nụ cười bí hiểm gươm đao ẩn
Anh hùng chết cũng chẳng hiểu sao
Anh đây bất tài và vô dụng
Nhưng cũng từng say một nụ cười
May mà không có gì để mất
Nếu có bây giờ chắc cũng tan
Trời sinh nhân loại là như vậy
Âm dương phối ngẫu vốn thường tình
Lẽ thịnh hay suy là quy luật
Chẳng có gì sai lúc đã yêu
Yêu thôi đừng lụy cho nó khổ
Bởi ai cũng nghĩ tốt cho mình
Cả hai nếu thấy không còn lợi
Tự động chia xa vậy là xong
Khi yêu ai cũng mong hạnh phúc
Nhưng giấc mơ kia có dễ đâu
Cưới nhau người ta còn bỏ được
Nên dở dang tình có là chi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét