Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

BẮT ĐẦU

 BẮT ĐẦU

Duy Sac

Em đi về miền Tây

Mênh mông đồng lúa tốt

Em mang về theo em

Một niềm vui hội ngộ


Anh đứng nhìn theo em

Trong cơn mưa rét mướt

Mưa ướt đầy lòng anh

Những cơn mưa dằn vặt


Trên chiếc cầu em qua

Kênh trong soi chiếc bóng

Em điệu hò ngân nga

Một tình yêu đầy mộng


Anh vẫn nhìn theo em

Mưa tan xong nắng gắt

Nắng nóng trong lòng anh

Sự oi nồng buồn bã


Em chẳng nhìn về anh

Em bên sen mãi ngắm

Trong gió lời ru trưa

Trẻ thơ vui tình mẹ


Anh cứ chờ bóng em

Trong cô đơn đốt cháy

Chén rượu nào cho say

Đời ta quay quằn quại


Hai chúng mình nhìn nhau

Nhưng không ai muốn nói

Em mối tình đầu tiên

Anh bắt đầu yêu lại


Sac2018

MÂY CHIỀU

 MÂY CHiỀU

( Duy Sắc Nguyễn)

Mây chiều cuộn một chùm đen đủi

Một mình ta bước đi lủi thủi

Lão ăn xin cũng đang lụi khụi

Thành phố đông sang nắng bùi nhùi


Nhiều người cũng như mình lầm lũi

Họ về đâu trên đường đầy bụi

Những cột đèn ngả nghiêng trơ trụi

Đôi chim câu cố hót lời vui


Rác bên đường bốc mùi rất thúi

Một bầy trẻ lang thang lúi húi

Chúng tìm gì mà đầu cứ cúi

Lũ chuột đen tranh cống mà chui


Anh nhớ em giờ còn lầm lũi

Càng ngẫm nghĩ thấy mình càng tủi

Tình yêu xưa càng ngày cháy rụi

Mùa đông này lắm nỗi ngậm ngùi

TRỜI NÓNG BAN ĐÊM

 Duy Sac

Đêm nay trời nóng quá

Có thể mai sẽ mưa

Người mình như bốc hoả

Da nổi đầy mẩn ngứa


Không thể nào ngủ nổi

Điện vừa cúp tức thì

Người nhễ nhại mồ hôi

Sao mà khổ thế nhỉ


Cửa mở tung đón gió

Muỗi thi nhau bay vào

Chúng thi nhau vo vo

Tay cứ thế mà chao


Nhà bên trẻ con gào

Vợ chồng ngồi trách móc

Trời tối chẳng có sao

Mèo hoang kêu trên nóc


Trời nóng mệt cả người

Cúp điện nên tối tăm

Không ánh sáng trên đời

Người u tối muôn năm.

CỤ ĐỒ CHIỂU

 Cụ Đồ Chiểu

Bến Tre đêm vắng nhớ cụ Đồ

Mắt mù đánh giặc với vần thơ

Thương dân nghĩa khí dương cờ nghĩa

Buồn cảnh hàng thần sống láo lơ


Thù Tây tàn bạo gieo tang tóc

Ghét kẻ ươn hèn sống nhuốc nhơ

Trăm năm ai hiểu người kẻ sĩ

Một chí tang bồng chửa thoả mơ


Sac2003

CHIỀU XUÂN BẾN TRE

 CHIỀU XUÂN BẾN TRE

Duy Sắc Nguyễn 2018

Xuân đến mùa cưới rộn ràng

Người ta vui bước sang ngang theo chồng

Nhà thờ mừng lễ tơ hồng

Tình nghĩa mặn nồng Thiên Chúa chứng minh


Vui trong tiếng nhạc xập xình

Bà con hai họ linh đình chúc nhau

Trầu giờ quấn quýt với cau

Cho dù nghèo giàu vẫn mãi thương yêu


Cô dâu xinh đẹp yêu kiều

Chủ rể tài nhiều thành đạt công danh

Thế là hôn lễ tác thành

Tình yêu chắp cánh cuộc đời ngày mai


Một đôi gái sắc trai tài

Họ xây tình ái trọn đời bên nhau

LANG THANG SÀI GÒN

 LANG THANG SÀI GÒN

Duy Sac 2000

Có những đêm dài, ta lang thang phố nhỏ

Sài Gòn quanh co, hàng quán dập dìu

Có những tiếng gà vang trong xóm lạ

Đâu tiếng gà tre lanh lảnh buồn thiu


Có tiếng còi tàu vang nơi bến cảng

Đang đợi người lai ra cửa Cần Giờ

Ánh điện lập lòe, nhà sàn sập sệ

Bên bến Thủ Thiêm cuộc sống lờ mờ


Lang bạt thương hồ buông câu vọng cổ

Cay đắng cuộc đời như cánh lục bình

Thương nhớ về ai mà lời chua chát

Có phải thương người mở cõi năm xưa


Góc phố đèn vàng, tàn cành Nguyệt Quế

Nét mặt nhòe nhòe các chị bán hoa

Những nụ cười duyên mời chào lữ khách

Nhưng đôi mắt buồn cay đắng ngậm ngùi


Có những con người lang thang hối hả

Họ mãi cứ đi xuyên cả màn đêm

Mấy xe bán mì khách ngồi tiu nghỉu

Nét mặt đăm chiêu không biết nghĩ gì


Nơi chợ Bến Thành, phố đêm nhộn nhịp

Nghèo khó, sang giàu cứ thế chen chân

Ai cũng nhìn nhau ánh mắt e dè

Đêm dài thành phố cuộc đời lê thê


Ai ghé Sài Gòn khó lòng quên được

Bởi ở nơi đây thắm thiết tình người

Tình làng nghĩa xóm luôn rất vui tươi

Không ai phân biệt hèn, sang, đẳng cấp


Sài Gòn đẹp lắm, những chiều bến cảng

Khi cánh Phượng Hồng tàn dưới nắng chiều

Cũng ở nơi đây có những tình yêu

Người đi, kẻ ở với nhiều ký ức


Sài Gòn đẹp lắm không gì kể hết

Chỉ biết nơi đây nó đẹp lâu rồi

Ba trăm năm ấy đã từng gian khổ

Công sức ông, cha khai phá đất này

BUỒN NHỚ QUÊ

 Duy Sac

Lâu rồi chưa có về quê

Bây giờ quên lối bờ đê năm nào

Lũy tre chẳng biết ra sao

Ngõ quanh, ngách cụt, bờ rào còn không


Lâu rồi không có ra đồng

Quên luôn những chỗ bến sông một thời

Nhớ đêm đập lúa trăng soi

Trống đình mở hội ý ơi câu chèo


NDS

NHỚ THÁNG TƯ

 NHỚ THÁNG TƯ

Duy Sac

Ngàn dặm dài, 

    người nối người tiếp bước

Cuộc chiến tranh,

    thống khổ cả non sông

Bao tháng tư 

    máu tuôn chảy thành dòng

Cho ngày ấy 

    tháng tư vào lịch sử


Trời hôm nay

    rạng rỡ sắc tháng tư

Những cơn mưa

    mát nẻo đường, góc phố

Đời thanh bình

    vui hân hoan trẻ nhỏ

Anh bên em

    mình xây đắp gia đình


Mấy mươi năm

    sức sống đã hồi sinh

Nửa thế kỷ

    nền hòa bình thống nhất

Biết bao người 

    xác thân hòa với đất

Vì lời thề

    nước độc lập tự do


Cha, anh mơ

    cuộc sống được ấm no

Anh với em

    sung sướng buổi bây giờ

Dòng lịch sử

    ơn Người sao quên được

Trời tháng tư

    oanh liệt mãi lưu truyền.


Phượng Đỏ.


BÚT KÝ VỈA HÈ 18

 BÚT KÝ VỈA HÈ 18

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Túng rồi đi bán chợ trời

Cả ngày ngồi đợi không ai mua hàng

Thế là cuốn gói lang thang

Rảo qua rảo lại mấy hàng kế bên

Ông già bán các loại đèn

Tây, ta lẫn lộn, đủ tên trên đời

Ông cười khổ lắm mày ơi

Tao bán chợ trời gần bốn chục năm

Hồi xưa còn dễ kiếm ăn

Bây giờ khó lắm, ít ai mua hàng

Những ngày nắng nóng chang chang

Khi mưa nó tạt ướt hàng hết trơn

Đời sống gần đây khá hơn

Người ta đã bớt đi ra chợ trời

Nhớ cái lúc còn gặp thời

Một món tao bán tiền lời biết bao

Hét giá cho thiệt là cao

Mày trả cỡ nào cũng dính à con

Nhưng mà hàng phải thiệt ngon

Tay chơi sành điệu mới dòm nghe bay

Mày còn trẻ theo nghề này

Cần đi tìm hiểu mấy tay lão làng

Chớ mà ú ớ chàng ràng

Mất sạch hết vốn là sang ăn mày

Tao nói không phải là hay

Nhưng làm nghề này thì phải không ngoan

Cần chừa lối thoát an toàn

Biết cách tính toán lo toan sau này

Mày coi cả đám ngồi đây

Tụi nó chỉ có suốt ngày bao lô

Hàng họ không tiền lấy vô

Nhưng mà tiền nợ số đề bao la

Tiêu tan hết cửa hết nhà

Nhiều thằng giàu lắm cũng ra vỉa hè

Ở đây giang hồ không nghe

Đụng chuyện là có cả bè nó ra

Tao giờ tuổi cũng đã già

Anh em nó nể để mà ngồi yên

Mày khôn hãy biến đi liền

Nếu không sau sẽ lắm phiền tấm thân

Nghe qua mất hết tinh thần

Chợ trời quả thiệt gian truân kiếp người.

TIỄN ĐƯA

 TIỄN ĐƯA

Trích Trường Ca Sát Thát

Duy Sac 2004

Vua ban chiếu lệnh công đồn

Quân ta sẽ đánh vào Đông Bộ Đầu

Thủy binh hai hướng hợp nhau

Bộ binh ra bến bắt đầu hành quân


Chàng ơi giặc Thát hung tàn

Thăng Long đổ nát tang hoang hết rồi

Thê lương máu chảy đầu rơi

Tiếng than tiếng khóc dậy trời nước nam


Chàng đi mong hãy vững lòng

Nam nhi báo đáp núi sông quên mình

Thiếp nơi đây sẽ chờ tin

Ngày về chiến thắng quê mình hoan ca


Ta đi bảo vệ sơn hà

Cùng bao chiến sỹ xông pha trận tiền

Xá gì mũi đạn làn tên

Nàng yên tâm để vững bền lòng trai


Nếu như chinh chiến còn dài

Nước ta ắt chịu cảnh tai ương nhiều

Đôi mình xa cách sẽ lâu

Mong nàng gìn giữ lấy câu chung tình


Ngày mai vào cuộc trường chinh

Làm sao dám hẹn ngày mình gặp nhau

Dù cho chiến cuộc thế nào

Thiếp luôn chung thủy sắt son đợi chàng


Trống dồn thúc giục hành quân

Trên cao trăng sáng soi đường ta đi

Nàng nhanh quay gót ra về

Đừng nên quyến luyến, người đi nản lòng


Ngày mai giải phóng non sông

Hai ta nâng chén rượu hồng giao bôi

Hai vua đã xuống thuyền rồi

Chào nàng, ta phải đi thôi, trễ giờ.

ĐÊM CÔ ĐƠN

 ĐÊM CÔ ĐƠN

Thơ Duy Sắc

Đêm nay lạnh, tâm hồn mình cô quạnh

Mây lang thang đang lởn vởn cùng trăng

Nỗi nhớ em , mà sao lại là em?

Sao kỳ vậy? Em là ai mà nhớ


Nghĩ quanh quẩn , chân đi lòng vòng mãi

Tóc rối bời, mắt cứ thấy hoa lên

Tâm hồn mình như chìm vào vô thức

Nó lênh đênh trên một cõi mơ hồ


Trong giấc mộng, em đang ngồi khâu áo

Vết kim châm chảy máu chỗ đầu tay

Em đau nhói , em buồn rơi nước mắt

Anh thấy em cũng đang rất cô đơn


Em là ai, hôm nay mình đã biết

Em là ta, một nửa của chính mình

Em yếu đuối hay chính ta yếu đuối

Ta nhớ em có phải cố tìm ta?


Em im lặng, đôi mắt nhìn mũi chỉ

Em đang khâu những vết rách thời gian

Bàn tay em thoăn thoắt cứ thế đan

Anh cảm nhận thời gian như lành lại


Em nhìn anh, một cái nhìn thương hại

Em cười anh, em bảo chớ luỵ tình

Con tim kia là sinh lực đời mình

Anh gìn giữ đừng gây cho nó khổ


Em là ai anh cũng đừng trăn trở

Anh nhớ em, em đâu nghĩ về anh

Tại sao anh lại tự mình dằn vặt

Anh hãy yêu, yêu chính bản thân mình


Anh cô độc đời phong sương vất vả

Em biết anh thèm tình cảm chân thành

Nhưng anh nhớ tình người là vô giá

Không dễ ai trao miễn phí cho ai


Anh có cho thì người ta cho lại

Anh ích kỷ thì đừng mong hạnh phúc

Em nói đây là lời nói thật lòng

Anh biết đấy, em không buồn và trách


Đã nhiều lần anh nói dối với em

Anh rằng chỉ có em là duy nhất

Nhưng thư tình anh đã viết cho ai

Em đã xem trên chục lá thư tay


Tình cảm ấy anh giành cho ai hả?

Anh nói dối anh bảo mình chung thuỷ

Nhưng anh mang mộng hồn bướm mơ tiên


Cuộc đời anh đa đoan sẽ lắm phiền

Anh bình tĩnh mà hãy ngồi suy xét

Tạm biệt anh không hẹn ngày gặp lại

Anh về đi, trời khuya lắm rồi kìa


Em đã đuổi làm lòng mình buồn bã

Trăng về khuya cũng chẳng thấy đẹp gì

Cành Nguyệt Quế ngủ li bì ủ rũ

Chỉ mình ta không biết cứ nghĩ gì?


Anh nhớ em!

CHIỀU TRÊN BÈ CÁ

 CHIỀU TRÊN BÈ CÁ

An Giang 2008

( Duy Sắc)

Cái ao cá mênh mông thoáng mát

Những chiếc cầu vang tiếng hát ngao

Dưới ao cá cứ lao nhao

Hoàng hôn đổ xuống bắn vào mắt ai


Sông miền Tây bờ bao rất rộng

Những gốc bần ruồi nhặng vo ve

Sỉn say cho chó ăn chè

Đàn kìm mấy khúc cả bè hò dô


Em cưng gê, má đào đỏ ửng

Áo bà ba ôm sát eo thon

Mảnh khảnh , yểu điệu , mi nhon

Em bảo rằng vẫn còn son anh à


Đêm mùa hạ mưa dầm lán lá

Ánh đèn lu muỗi cứ là là

Em cầm chiếc áo khoác qua

Rằng anh hãy mặc kẻo mà cảm hen


Trong câu nói tình người chất phác

Một nụ cười mát dạ mát lòng

Đời anh phiêu bạt long đong

Mến em anh chỉ mơ trong giấc nồng


Em tạm biệt tặng vài ký cá

Rằng chia tay biết hẹn ngày nào

Anh cúi mặt, lòng nao nao

Tự nhiên lại muốn lao vào ôm em.

SAU CƠN LŨ

 Duy Sac

Mỗi năm sau đợt lũ về

Cá tôm nhốn nháo hả hê vui đùa

Chúng vui ca hát dưới mưa

Ngư dân tung lưới và lùa lên ghe


Đủ loài Sặc, Lóc, Rô, Trê

Tép, Tôm, Cua, Ếch , Ba ba, Lìm kìm

Ngọt thơm nồi lẩu cá Linh

Rượu nồng ấm áp nghĩa tình xóm thôn.

TRỊNH TRÁNG ĐÁNH LŨY THẦY

 TRỊNH TRÁNG ĐÁNH LŨY THẦY

Thơ Duy Sắc 2005

Nguyễn quân tháo chạy khắp nơi

Quân Trịnh truy đuổi bắt người lung tung

Làm cho bá tánh hãi hùng

Họ theo quân Nguyễn vào trong nam nhiều

Trịnh quân thế mạnh nên kiêu

Họ không biết trước những điều khó khăn

Thế nên tiếp tục hành quân

Hai đạo thủy bộ tiến dần về nam

Vượt qua luôn cả đèo ngang

Quân Trịnh đổ bộ ở gần sông Gianh

Xa xa có mấy đồn canh

Quân Nguyễn bỏ chạy về thành áng binh

Trịnh Tráng xem xét địa hình

Thấy rằng có một tường thành chắn ngang

Ông ta về trướng họp bàn

Tìm cách để vượt sông Gianh dễ dàng

Tuy nhiên có vẻ khó khăn

Bởi lũy Trường Dục chắn đường hành quân

Nếu không chiến thắng cho nhanh

Vấn đề lương thực sẽ thành mối nguy

Sau khi bàn bạc chi ly

Quân Trịnh quyết định tiến về sông Gianh

Nguyễn quân cố thủ trong thành

Ở trên chiến lũy đặt thần công Tây

Quân Trịnh dàn trận nửa ngày

Bắt đầu tiến đánh lũy Thầy rất hăng

Sau hơn trăm loạt thần công

Bộ binh quân Trịnh bắt đầu xông lên

Hai phe bắn cả rừng tên

Xác người tử sĩ đầy trên cánh đồng

Lửa hồng cháy rực cả vùng

Nồi da sáo thịt thật không gì bằng

Nguyễn quân càng đánh càng hăng

Viện quân từ đất Kim Long hội vào

Thế nên sĩ khí thêm cao

Họ ở trên lũy ào ào bắn tên

Quân Trịnh không thể leo lên

Trịnh Tráng lại cứ bắt quân không lùi

Máu tươi vung vấy khắp nơi

Đúng là thảm cảnh kiếp người là đây

Đánh nhau gần hết cả ngày

Quân Trịnh có vẻ hăng say không còn

Trịnh quân cứ cố tấn công

Nhưng mà thất bại, nản lòng muốn lui

Trịnh Tráng cũng mệt lắm rồi

Ông ta tính chuyện rút lui về Triều

CHIẾN TRANH BUỒN

 CHIẾN TRANH BUỒN

Duy Sac

Xưa nay mạnh hiếp yếu thôi

Ở đâu chẳng vậy khỏi lời nhân văn

Tranh nhau giành giựt miếng ăn

Xảo ngôn lươn lẹo bảo rằng vì ai


Vì vàng chứ có vì ai

Vàng là cái thứ khiến ai cũng thèm

Vàng kim với lại vàng đen

Nó gieo tang tóc triền miên bao đời


Nhân quyền là nói xạo thôi

Đứa nào mê muội tin lời là ngu

Kẻ đem ngoại tộc về thờ

Rước voi giày xéo lên quê hương mình


Làm gì mà có văn minh

Chỉ có bom đạn luôn rình rập thôi

Lấy tiền mua lũ tôi đòi

Kêu người phản quốc về nơi phe mình


Không xong phát động chiến tranh

Khiến cho máu của dân lành thành sông

Chơi theo cái kiểu luật rừng

Nhưng luôn mở miệng ra rằng thanh cao


Ác thì tội lỗi ngập đầu

Nhân danh này nọ toàn câu mị người


Tội cho tiểu nhược mà thôi

Phải luôn quằn quại cảnh đời tép riu

Phải nương vào gió theo chiều

Nương rồi hết gió là điêu đứng đời.

CHIỀU BÌNH YÊN

 CHIỀU BÌNH YÊN

Duy Sac 2011

Chuông chùa xa ngân vang

Những lời kinh nhẹ nhàng

Phật Pháp soi ánh sáng

Tâm ta đến bình an


Ánh chiều buông dịu dàng

Đường quê rộng thênh thang

Khói lam bềnh bồng tỏa

Tiếng đàn kìm tình tang


Du khách hồn lơ đãng

Bước phiéu bồng lang thang

Dưới kênh sen hồng nở

Tiếng ếch kêu rộn ràng


Lênh đênh chiếc đò ngang

Lục bình trôi lảng vảng

Bình yên chiều thơ mộng

Em bảo rằng xuân sang.

TIẾNG ĐÀN KÌM

 TIẾNG ĐÀN KÌM

Thơ Duy Sắc 2009

Ghe nhỏ lênh đênh thả buông đời

Thương hồ phiêu bạt khắp mọi nơi

Đàn kìm gợi nhớ thời mở cõi

Như tiếng người xưa thở dài hơi


Sông vắng trăng treo lủng lẳng trời

Mấy khóm lục bình nát tả tơi

Chén rượu làm cay sè thêm mắt

Mấy câu vọng cổ đớn đau lời


Dư âm bao thế cuộc tơi bời

Can qua binh lửa nước mắt rơi

Hồn ai như vẫn còn luyến tiếc

Cao sang quyền quý nhất một thời


Tĩnh mịch không gian tối tăm trời

Một bóng trăng con cố sáng ngời

Sông sâu chất chứa buồn muôn thuở

Đàn kìm buồn quá bạn mình ơi!

NỖI BUỒN GÌ VẬY

 NỖI BUỒN GÌ VẬY

Duy Sac

Nỗi buồn của ông nào

Kệ ông đó chứ sao.

Mấy nỗi buồn tào lao

Ai mà không hề có


Buồn thì một mình buồn

Hãy về xem bóng đá

Chứ đừng đem nỗi buồn

Lây lan cho thiếu nhi


Văn chương như chợ búa

Lời lẽ toàn xảo ngôn

Điêu ngoa và lấp liếm

Có chứng kiến bao giờ


Bịa chuyện thành văn học

Xưa nay thiếu gì người

Nhưng bịa cho nó phải

Nếu không là điêu văn


Tưởng già là biết hết

Có biết quái gì đâu

Nghe lóm chuyện vài câu

Viết thành thiên tiểu thuyết


Người trong cuộc chưa viết

Mình là kẻ đứng ngoài

Tỏ vẻ rằng hiểu biết

Cứ tưởng mình lắm tài


Cứ nghĩ rằng thời thế

Nó đang dần chuyển xoay

Nên cố gắng ta đây

Để mà mong hưởng soái


Bớt mơ, đừng sống ảo

Lịch sử chớ nói càn

Đừng mượn lời văn học

Để thực hiện mưu gian


Người ta còn tỉnh lắm

Ba mươi chưa Tết đâu

Nỗi buồn tào lao đó

Phải dập tắt nó mau.

ĐI TONG

 2/12/2018

Đi Tong 

Thế là mọi việc cũng đã xong

Hết bao công sức để chờ mong

Người ngoảnh mặt đi không trở lại

Ta ôm buồn mãi ở trong lòng

Cuộc đời tan hợp trong chốc lát

Phận mình chắc phải số long đong

Lỡ lời đánh mất luôn tình bạn

Huênh hoang nên mọi thứ đi tong


Duy sắc

HẾT TRUNG THU

 Duy Sac

Bánh nướng ăn xong, trăng cũng tàn

Trung Thu chỉ thế chốc lại tan

Chỉ có mình ta ngồi nhớ bạn

Còn trăng đi với lại mây ngàn


Chén trà chát ngấy, buồn phát chán

Đài phát thanh sao nhạt tiếng đàn

Uống những xót xa nhiều đến ngán

Ước gì em đến nói phàn nàn


-hoa phượng đỏ-

CÕI BỀNH BỒNG

 Duy Sac

Chuông chùa xa văng vẳng

Cõi phiêu diêu bềnh bồng

Giấc mộng chưa tỉnh hẳn

Ta bần thần cơn say


Lời kinh vọng chốn nào

Đọng mấy khoảng thời gian

Kìa ai chờ ai đó

Buồn chi lệ chứa chan


Đường dài không điểm đến

Ta đi về nơi đâu

Vòng tuần hoàn sinh, diệt

Cầu gì cũng cưỡng cầu

NẾU ANH NGÃ

 Duy Sac

Nếu anh ngã

Em có bỏ đi không

Hay em ở lại

Em dìu anh đứng dậy

Như lúc anh từng dìu em vậy

Em nghĩ sao

Em cứ thật lòng

Anh không buồn

Anh chỉ cần biết

Tình chúng mình xuất phát từ đâu

Thế thôi

Vì không ai hoàn hảo

Chỉ cần em trả lời

Rằng là có hay không

Em à

YÊU QUÁ

 YÊU QUÁ

Dạo này đầu óc sao lộn xộn

Chắc do yêu nên dạ bồn chồn

Thấp thỏm mãi nhớ người xa lạ

Ngẩn ngơ buồn những lúc hoàng hôn


Đêm trằn trọc không sao ngủ nổi

Sáng bần thần cái mặt hết khôn

Quái lạ quá mình sao thế nhỉ

Yêu với đương tan nát cả hồn


Duy Sắc 2018

SAU NHỮNG XA HOA

 Sau Những Xa Hoa

Duy Sac

Đêm bọn chuột rình mò hũ gạo

Lũ mèo hoang ân ái ngao ngao

Đám gián đói vung râu sờ soạn

Trên vách nhà nhện bủa tơ ra


Dế reng réc gọi tình hối hả

Cây quỳnh hương len lén nở hoa

Cành nguyệt quế thơm hương ngào ngạt

Bụi hoa lài khoe nét kiêu sa


Con cóc nhỏ chờ mưa nhàn hạ

Muỗi chực chờ châm chích người ta

Đàn kiến đói nối dài gác bếp

Thạch sùng đang tặc lưỡi ranh ma


Mùa hè nóng, tiết trời oi ả

Lời mẹ ru ấp ủ mơ xa

Con thơ khóc vì cơn đói lả

Bầu sữa khô, mẹ trẻ xót xa


Đường khuya vắng tiếng xe hối hả

Những xóm nghèo vắng cả bóng ma

Cao ốc mọc lô nhô đẹp lạ

Thành phố buồn sau những xa hoa


Sac2009

BÃO BIỂN

 Bão biển

Duy Sac

Biển Đông gió Bắc nổi phong ba

Giá buốt đảo xa lính nhớ nhà

Hải âu ủ rũ tìm chốn trú

Thuyền cá buồn trông sóng nhạt nhòa


Dàn khoan lửa khí cao ngùn ngụt

Có đủ ấm lòng kẻ phương xa

Mưa tuôn át tiếng gà trưa gáy

Biết đến bao giờ bão mới qua.


21.7.2011

ĐỜI PHÙ DU

 Đời phù du

Duy Sac

Phù du giữa một buổi chiều

Vui trong ân ái tình yêu nồng nàn

Đầm lầy vùi xác thân tan

Trứng vùi trong trong nước nở đàn con thơ


Xung quanh ruồi nhặng chực chờ

Chuồn chuồn châu chấu nhảy vô tranh mồi

Phù du non nớt thả trôi

Vòng đời ngắn ngủi mấy hồi qua mau


Gió loang mặt nước đục ngầu

Bèo trôi thân phận vàng au nỗi buồn

Nắng hồng tắt ngỏm đêm buông

Phù du đập cánh lên đường phù du


Sac2018

ĐÊM MƯA

 ĐÊM MƯA 

Duy Sắc Nguyễn

Đêm mưa to, đường còn xa

Biết khi nào mới về nhà được đây

Đường mù mịt, nước ngập đầy

Xe giờ nằm đấy không đi được rồi


Mình vào trong quán nghỉ thôi

Chờ hết mưa rồi tiếp tục lại đi

Quán nghèo quá không có gì

Tạm gọi bát mì lót dạ cầm hơi


Lắm người cũng ghé vào chơi

Quần áo họ cũng tả tơi giống mình

Nước cống hôi đến mà kinh

Lại cái mùi sình nó quá gớm đi


Nước này thuyền có thể đi

Xe cộ làm gì mà chạy được đây

Nhiều cái nhà vừa mới xây

Thế mà nước cũng ngập đầy ngang lưng


Mấy con mèo sợ quá chừng

Chúng nhảy lên đứng trên bàn hết trơn

Ôi chán quá, mưa dài cơn

Khuya rồi cũng đã gần hơn mười giờ


Ăn mì xong mình làm thơ

Thiu thiu buồn ngủ lại mơ về nhà

LẠI MỘT NĂM QUA

 Duy Sac

Lại một năm nữa qua

Tuổi đời càng thêm già

Thời gian vô tình thế

Có cách nào trường sinh?


Vũ trụ tỷ tỷ năm

Trái đất tỷ tỷ năm

Con người có trăm năm

Sao mà buồn thế nhỉ


Ai thọ ngang trời đất?

Ai sống mãi muôn đời

Dưới bao nhiêu lớp đất

Có hàng tỷ kiếp người


Đành phải chấp nhận thôi

Con người như cát bụi

Trái đất như ngục tù

Loài người không lối thoát

TRÚ MƯA

 TRÚ MƯA

Duy Sac

Mưa hết rồi, đi về thôi

Kiếm cái quán nào vào ngồi để ăn

Phở gà, hủ tíu, miến măng

Ăn cho ấm bụng xỉa răng xong về


Đường giờ nhìn thấy oải ghê

Lõng bõng toàn nước sao về được đây

Thôi chắc tiếp tục ngồi đây

Mở máy điện thoại lên phây đỡ buồn


Chờ đường khô hết về luôn

Giờ mà ra đường xe chắc chỉ bơi


Sac2018

THỨC TRẮNG ĐÊM

 THỨC TRẮNG ĐÊM

Duy Sac

Đêm hôm qua thức trắng

Tâm tư nhiều sâu lắng

Đời còn nhiều gánh nặng

Buông bỏ liệu được chăng

Bao nhiêu năm tay trắng

Trái tim luôn trống vắng

Nhiều khi buồn nín lặng

Tự tình với ánh trăng

Thời gian trôi lẳng lặng

Mình đã nhiều cố gắng

Thành quả vẫn luôn đắng

Tuổi già ngày một tăng

Biết làm sao cho đặng

Để ta được cân bằng

Hay mình không ngay thẳng

Nên đời gập gềnh chăng!

MÙI LẨU

 MÙI LẨU

Tác giả Duy Sắc

Trên một dòng sông mênh mông vào một đêm không trăng.

Tôi nhìn ra xa xăm giữa khoảng trời tối tăm.

Cái lạnh lẽo làm khêu lên một nỗi buồn khó tả

Mùi lẩu cá nhà cạnh bên họ nấu

Thơm của mắm

Ngọt của rau, những vị chua cay quyến rũ

Tôi thèm lẩu cá

Tôi thích ăn những thứ hỗn độn và pha trộn

Những món ấy kích thích vị giác của mình

Chúng khiến cho cả thân người run rảy vã mồ hôi

Một bát bún , mấy cọng rau thơm

Một hơi nóng phà vào mặt

Một miếng ớt cay sè đầu lưỡi

Tôi húp sụp một cái

Tự nhiên nghĩ đến đó mà nước rãi đã chảy ra vì thèm

Nhưng cái mùi thơm của nó đã dụ dỗ tôi


Thế là trong cơn đói dày vò

Tôi mơ về bát phở

Nhưng lại thấy mùi lẩu

Phở và lẩu khác nhau

Cả hai đều ngon lành

Mà đêm nay một mình

Tiền đi đâu mất biệt

Tôi gọi chúng không về

Nên giờ tôi ngồi ngửi

Lẩu cá mùi ngon ghê

Ngửi cho đến no nê

Ngửi xong về nằm ngủ

Mùi lẩu ơi mùi lẩu

SEN MÙA ĐÔNG

 SEN MÙA ĐÔNG

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Sen đã tàn sau những chiếc lá khô

Hơi đông lạnh phủ mặt hồ u ám

Sương từng mảng trải dày màu ảm đạm

Chiếc xuồng con mắc cạn bởi nước ròng


Đông phương nam trời nóng khí oi nồng

Mùi bùn bẩn bốc cao mang mầm bệnh

Một cái đầm mông mênh sen hồng thắm

Thế mà nay xơ xác thật buồn tênh


Chiều buông thõng tiếng hạc buồn lẻ bạn

Tiếng đàn kìm réo rắt vọng kim lang

Ai ngân nga nức nở nỗi oán than

Tình dang dở với trăm ngàn cay đắng


Đêm trăng buồn cạn đầy ly rượu trắng

Cay men đời hoang vắng cả tâm tư

Một búp sen chưa kịp nở khoe mình

Ngọn gió lạnh thổi cánh hồng tan tác.

XA BÌNH THUẬN

 Xa Bình Thuận

Duy Sac

Cát vàng Mũi Né nóng bàn chân

Tháp Chăm lầm lũi đứng tần ngần

Phan thiết dậy mùi ươn cá mắm

Biển xanh khơi khát vọng ngư dân


Một bát bún no lòng lữ khách

Thanh long vỏ đỏ ruột trắng ngần

Gió biển chứa chan tình muối mặn

Bình Thuận luyến lưu biết bao lần


Sac2009

NHIỀU KHI THÈM

 Duy Sac

Nhiều khi thèm ổ bánh mì

Nhưng tiền không có thế là chỉ mơ

Nhiều khi thèm bát phở bò

Nhưng tiền không có thế là lại mơ

Nhiều khi thèm bát phở gà

Nhưng tiền không có thế là lại mơ

Nhiều khi thèm bát bún bò

Nhưng tiền không có nên mơ cả ngày

Nhiều khi thèm bát mì cay

Nhưng tiền không có đành cay chính mình

Nhiều khi thèm mắm cá linh

Nhưng tiền không có nên đành lại mơ

Nhiều khi thèm bát cháo gà

Nhưng tiền không có đi ra đi vào

Nhiều khi thèm chén rượu đào

Nhưng tiền không có đi vào đi ra

Nhiều khi thèm bát bánh đa

Nhưng tiền không có thế là không mơ

Vì ăn ta cứ mải mơ

Vì ăn ta phải bơ phờ ngày đêm

Vì ăn ta phải sống hèn

Vì ăn ta phải cúi luồn tấm thân

Ví ăn ta phải vì ăn

Ăn thì mới sống nên ăn hàng đầu

Ăn ngày ba bữa chứ đâu

Giàu, nghèo cũng thế đều cầu miếng ăn.

MƠ BÚN MẮM

 MƠ BÚN MẮM

Duy Sac

Tối rồi trời lại mưa to

Mùi bún mắm đã làm cho mình thèm

Chắc phải sang quán của em

Kêu một tô lớn và kèm nhiều rau


Phải đi cho thiệt là mau

Đến chậm một cái là rau không còn

Giá sống ngọt lại giòn giòn

Rau thơm có đủ vị ngon đang chờ


Cà tím non không chút sơ

Tự nhiên bây giờ nước miếng chảy ra

Chưa thấy miếng thịt heo mà

Miếng mực trắng ngà còn ở rất xa


Mình chưa ra khỏi cửa nhà

Nghĩ lung lung quá thật là chán ghê

Tôm nữa nó cũng ngon ghê

Nước lèo vị hết chỗ chê nữa nè


Để mình lấy chìa khoá xe

Nhưng mà xăng hết, để xe ở nhà

Mưa vầy sao có thể ra

Thôi chắc phải là đi bộ cho xong


Nghĩ nhiều cũng chỉ rối lòng

Chứ cứ lòng vòng sao có thể ăn

Mưa lại ngập đi khó khăn

Tiền xem còn đủ để ăn không nào


Ái chà giờ biết tính sao

Không còn đồng nào, trong ví trống không

Biết em có bán thiếu không

Lỡ như không bán đi công không à


Nghĩ xem có cách gì ta

Thôi chắc ở nhà là cách tốt hơn

Mưa to quá, đường lại trơn

Tính mình thì cũng lơn tơn thấy bà


Ra đó phá đám người ta

Em mà khi dễ có mà nhục ra

Quyết định thôi sẽ ở nhà

Mình cố mơ là ăn bún mắm ngon


Sac2018

TÂM BỆNH

 TÂM BỆNH

Thơ Duy Sắc

Buồn khiến cho mệt mỏi

Tinh thần luôn bất an

Suốt cả ngày lo lắng

Công việc chẳng muốn làm


Buồn là bệnh nội tâm

Tâm buồn nên mới buồn

Vì sao tâm.có bệnh

Vì ta bệnh tâm thần


Ai thường hay buồn bã

Nên ăn ít ngủ nhiều

Nên ăn nhiều làm ít

Thích chơi gì cứ chơi


Bệnh do chính con người

Tâm hay thường lo nghĩ

Nghĩ mà không có được

Nên mắc bệnh tâm thần


Cũng bởi tham với sân

Si cộng thêm oán hận

Lo toan xong tính toán

Bệnh sẽ phát ngay thôi


TÂM BỆNH

Duy Sac

CÔ GÁI MIỀN TÂY DỄ MẾN

 CÔ GÁI MIỀN TÂY DỄ MẾN

Thơ Duy Sắc 2010

Vĩnh Long giữa chiều mưa dữ dội

Xe mình qua cầu Mỹ Thuận rồi

Tạm dừng vào quán nghỉ thôi

Uống vài ly nước xong rồi lại đi


Cô em bán chiếc xe nước mía

Cười như hoa đon đả chào mời

Ghé vào uống mía anh ơi

Nằm võng mà nghỉ đợi trời hết mưa


Giọng ngọt ngào khác chi đường mía

Chỉ mới nghe mà mát cả lòng

Em xay nước mía vừa xong

Em bưng lịch sự vào trong cho mình


Em rằng đây là mía nhà trồng

Không ngọt hắc, vị thanh rất dịu

Anh mệt thì ngủ liu riu

Hết mưa em sẽ lại kêu anh dùm


Chắc chết quá, người đâu dễ mến

Đáng gét chưa thiệt khéo mồm ghê

Tui nghe mà dạ tái tê

Thầm nghĩ chắc có phải mê em rồi


Áo bà ba gọn hơ vóc dáng

Mái tóc đen búi gọn lên cao

Dáng gầy, da trắng hồng hào

Người đâu mà lại đẹp sao thế này


Mình lơ mơ chìm vào giấc ngủ

Chiều Vĩnh Long mưa cứ hoài rơi

Kệ mưa, mưa chuyện của trời

Mơ rằng em ấy ngỏ lời yêu thương.

EM ĐI

 EM ĐI

Thơ Duy Sắc

Em đi để lại nỗi buồn

Anh ngồi uống rượu mà tuôn lệ sầu

Trời kia rả rích mưa ngâu

Cái cầu Ô Thước nó đâu mất rồi

Đêm xuân trong cảnh đơn côi

Dĩ vãng theo rượu nó trôi bềnh bồng

Em nào có hiểu ta không

Nhớ em nó cứ chất chồng nhiều thêm

Miên man giấc ngủ êm đềm

Anh đang thấy cảnh êm đềm năm xưa

Ta trú nắng giữa trời trưa

Một ly nước mía cũng vừa lòng nhau

Áo anh nó cũ và nhàu

Em mua cái khác đủ màu tặng anh

Trưa hè trên chợ Bến Thành

Tại bến xe buýt chúng mình ngắm mưa

Em ngắm anh rất say sưa

Anh ho một tiếng, em đưa mắt buồn

Tụi mình đi khắp phố phường

Tất cả ngã đường đều đã từng qua

No el hai đứa lựa quà

Em chỉ thích nhất là hoa thôi à

Cả ngày mình quấn không xa

Đường đi lối lại hai nhà đều thông

Hôm nay đứng giữa phố đông

Anh nhìn khắp phố mà không thấy người

Cố gắng lắm, anh gượng cười

Bà đứng đối diện tưởng cười bà ta

Bả nói bộ khùng hả cha

Tự nhiên nhìn mặt người ta rồi cười

Anh nghe mà lặng hết người

Bà này không hiểu loại người gì đây

Tự nhiên bả đến rồi gây

Đúng là gặp phải cái ngày tào lao

Anh nói ai cười chị nào

Tôi cười vì thấy vì sao trên đầu

Ai dám cười nhà chị đâu

Chị đừng có ẩu nói lời lung tung

Thì ra bà ấy bị khùng

Ở đó họ nói anh đừng dây dưa

Anh về nhà ngủ đến trưa

Hai chai rượu nếp say sưa một mình.

TÌNH LY NƯỚC MÍA

 TÌNH LY NƯỚC MÍA

Duy Sac

Anh chỉ mời em nước mía thôi

Thế là đã hiểu được anh rồi

Tiền khô cháy túi đòi mơ mộng

Yêu với lại đương thiệt khổ tôi


Đừng mơ nữa nhé bớ người ơi

Người ta nhà đẹp với xe hơi

Anh còn lon ton đi xe đạp

Bộ tưởng con này dễ mà xơi


Tướng anh nhìn sáng sủa quá trời

Cao ráo bảnh trai cũng hơn người

Tại sao không chịu lo kiếm sống

Nằm ngửa quanh năm để chờ thời


Anh mau biến khỏi mắt của tôi

Tính anh chưa hẳn đã là tồi

Nhưng mà ăn bám , lười lao động

Đến hết cuộc đời cũng thế thôi


Nói hay, tôi đã gặp nhiều rồi

Người ta văn vẻ lắm anh ơi

Thơ anh cóc nhảy nơi bờ giậu

Đừng tưởng thi nhân chốn trần đời


Hoaphuongdo

TỔ QUỐC GHI CÔNG

 TỔ QUỐC GHI CÔNG

Duy Sac

Tôi lớn lên trong không khí thanh bình

Tôi không hiểu chiến tranh là gì cả

Nhưng tôi biết cha anh tôi can đảm

Chí hiên ngang anh dũng đối đầu thù


Lũ xâm lăng chúng như loài ác thú

Cắn thịt, xé da, hút máu dân ta

Nước Việt Nam ngập trong máu lửa

Tôi nghe sao tim nhói liên hồi


Loài phát xít dã man tàn ác

Đồng bào ta xác chết ngập đồng

Một cổ hai tròng, trăm ngàn cay đắng

Quê hương trong nước mắt đầm đìa


Anh là anh Vệ Quốc Quân

Là người áo vải bần nông kiên cường

Tay anh chắc, chân anh cứng cáp

Mắt anh nung ngọn lửa căm hờn


Anh xông tới, quân thù gục ngã

Bước anh đi sông núi nở hoa

Mỗi con người kiên trung bất khuất

Mỗi nắm xương đất mẹ ấp ôm


Màu cở đỏ bùng trong dông bão

Ánh thái dương chói sáng huy hoàng

Người lính chiến oai nghiêm lẫm liệt

Giặc hoang mang khiếp sợ cuồng điên


Chúng chà đạp, chúng dày, chúng xéo

Máu dân ta tuôn đổ thành sông

Bao uất hận ngập tràn uất hận

Nước sông quê, lũ lớn tràn bờ


Biển Đông xanh, bão nổi từng giờ

Dãy Trường Sơn, núi rừng thành luỹ thép

Mỗi cánh hoa là mỗi anh hùng

Nơi lòng đất, chí căm thù sôi sục


Anh là anh Giải Phóng Quân

Mũ tai bèo, dép cao su giản dị

Súng A-K gọn nhẹ thuỷ chung

Anh mang cả linh hồn Tổ Quốc


Trong Tiến Quân Ca, giặc thù quỳ gối

Trong tiếng quân đi, non nước hò reo

Anh đi tới mang nguồn vui chiến thắng

Khắp mọi miền vang câu hát mùa xuân


Hỡi anh Giải Phóng Quân ơi!

Anh đã khắc tên mình vào lịch sử

Những con người bình thường chân đất

Những con người kiêu dũng phi thường


Trời hôm nay, tung bay đàn én

Từng con đường, góc phố vươn lên

Từng hàng cây xoá lấp dấu điêu tàn

Từng bông lúa đang căng đầy nhựa sống


Anh có thấy quê hương mình thay đổi

Mỗi con người mang khát vọng tương lai

Trên bia mộ anh hùng liệt sỹ

Viết” Đời Đời Tổ Quốc Ghi Công “


27/7/2003

Hoa Phượng Đỏ

YÊU MÙA HÈ

 YÊU MÙA HÈ

Tôi là hoa phượng đỏ

Bông hoa nở mùa hè

Mùa hè mùa tuổi trẻ

Sân trường đầy tiếng ve

Tôi thích hoa phượng đỏ

Nhìn hoa sẽ thấy hè

Tôi muốn mình luôn trẻ

Nên tôi thích mùa hè

Mùa hè mùa hoa phượng

Phượng nở đón mùa hè

Tôi yêu màu hoa đỏ

Màu đỏ của phượng hồng

Phượng hồng vì sao đỏ

Vì bị nắng mùa hè

Mùa hè sao có phượng 

Vì phượng nở mùa hè

Tôi yêu lắm mùa hè

Mùa hè mùa hoa phượng

Hoa phượng đón mùa hè

Mùa hè có tiếng ve

Vì sao tôi thích hè

Vì có hoa phượng đỏ

Vì có hoa phượng đỏ

Nên tôi thích mùa hè

Mùa hè tôi có em

Em đem đến mùa hè

Em như là cánh sen

Cánh sen nở vào hè

Hoa sen và hoa phượng

Đỏ tím cả mùa hè

Vì tôi là hoa phượng

Và em là hoa sen

Hoa sen gét hoa phượng

Nên màu sen tím hồng

Hoa phượng gét hoa sen 

Nên hoa phượng đỏ hồng

Tôi yêu màu hoa phượng

Em lại thích hoa sen

Cả hai không giống nhau

Nhưng đều nở mùa hè

Em yêu tôi yêu hè

Tôi chỉ yêu mùa hè

Tôi yêu thêm hoa sen

Em lại thích hoa sen

Hoa sen và hoa phượng

Loài hoa của mùa hè

Vậy là tôi yêu em

Ta yêu cả mùa hè


NguyenDuySac2018

XIN MỘT NỤ CƯỜI

 XIN MỘT NỤ CƯỜI

Duy Sac

Anh không còn lối để đi em à

Nên vẫn phải cố đi lối đó

Em biết không

Mặc dù nó khó

Anh chưa hề lo sợ điều gì

Anh cứ đi

Anh đi một lối

Vì hiện giờ nó chưa hề tối

Đường anh đi vẫn có mặt trời

Nó sáng rực trên đầu soi lối

Em chưa hiểu lòng anh đó thôi

Bởi lối đó với anh là lý tưởng

Em không thương

Anh chịu

Anh chỉ có một đường

Và với em anh mãi cứ thương

Kệ

Đời này vô thường

Thế đó

Em yêu

Ta còn nhìn nhau sẽ còn hạnh phúc

Em nhé

Anh không thể đi con đường khác

Anh không muốn những trò đổi chác

Chỉ cần em nở một nụ cười

Với anh

Chỉ thế thôi

Không cần gì cao xa hoa mỹ

Không loè loẹt múa may ầm ỹ

Chỉ cần thế

Một nụ cười của em


- Hoa Phượng Đỏ -

NHẮN EM

 NHẮN EM

Thơ Duy Sắc

Em ơi có nhớ nhà không?

Tết rồi hoa nở trên đồng quê ta

Nhớ em nhiều lắm em à

Em hãy tranh thủ về nhà mình đi

Xứ người dẫu có vui gì

Không bằng tình cảm những khi ở nhà

Về đây cúng kiếng ông bà

Mình đi thăm viếng những bà con thân

Nhắn tin em đã nhiều lần

Em cứ im lặng, không cần anh chăng?

Tình mình liệu có còn chăng?

Hay nó như cánh diều băng mất rồi!

Em về quê gấp đi thôi!

Anh nhớ em lắm khóc rồi em ơi!

Em đi biền biệt phương trời

Bao năm vất vả cuộc đời tha phương

Đất khách thiếu vắng tình thương

Cô đơn trong những đêm trường mình ên

Người ta nào biết đến tên

Anh khuyên em hãy sớm nên trở về

Anh nhớ em buồn não nề

Rượu nồng uống lắm u mê cả người

Vắng em anh mất nụ cười

Trong vườn hoa chẳng thèm tươi với mình

Bao năm nồng thắm nghĩa tình

Bây giờ hai đứa chúng mình cách xa

Em đi bề bộn cửa nhà

Đàn lợn còi cọc, ruộng cà xác xơ

Em về đi nhé anh chờ

Chúng ta làm lại giấc mơ ngày nào

Cuộc đời còn có là bao

Chỉ vì trái ý lẽ nào chia ly

Tết này anh chửa sắm gì

Anh tính mấy bữa sẽ đi lễ chùa

Mấy năm nay làm ăn thua

Anh cầu Phật độ những mùa về sau

Hy vọng đời sẽ sang giàu

Anh, em làm lại với nhau từ đầu

Tình ta vốn rất nặng sâu

Anh không chịu nổi nỗi sầu cô đơn

Đêm xuân đèn đóm chập chờn

Tình em chẳng có gì hơn lúc này.

NHỚ EM CHIỀU XUÂN

 NHỚ EM CHIỀU XUÂN

Thơ Duy Sắc 2009

Anh biết mùa này trời Đà Lạt lạnh 

Chiếc áo len em đã cũ lắm rồi

Em buồn hơn khi trong sự đơn côi

Lá thông cũng khiến cho em sợ hãi


Mùa xuân này anh cũng cô đơn quá

Trời Sái Gòn nắng nóng với bụi đường

Những nụ mai lẳng lơ mời đón Tết

Anh bực mình khi trai gái nắm tay


Xuân năm nao Đà Lạt đón đôi mình

Hồ Xuân Hương sóng tình xô từng đợt

Dưới hàng thông mình hôn nhau thật ngọt

Hoa đào rơi trên vai áo của em


Anh dắt tay em dạo quanh thành phố

Sương núi quyện mây ẩn hiện mờ mờ

Cẩm tú cẩu nó khoe khoang nhan sắc

Phong lan trên giò ra vẻ ganh đua


Xuân đẹp nhỉ, em ơi còn có nhớ

Anh nhớ hoài làm sao có thể quên

Đêm hôm ấy trăng nó lên rất đẹp

Em ôm anh, mình yên lặng ngắm trăng.


Bây giờ đây ta hai nơi cách biệt

Em nhớ anh , anh cũng rất nhớ em

Càng xa nhau mình lại càng thương nhớ

Ôi tình ơi sao cách trở, trời ơi!

NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

 NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

Duy Sac

Chiều xuân trên đất Phú Xuân

Nỗi buồn công chúa Ngọc Hân chất đầy

Bắc Hà giặc Mãn bao vây

Đền đài, lăng tẩm, cỏ cây điêu tàn


Hoàng thân quỳ gối đầu hàng

Điện ngọc, cung vàng lơ láo trơ trơ

Kẻ sỹ rụt cổ làm ngơ

Vua tôi luồn cúi đi thờ ngoại bang


Nông phu rời bỏ xóm làng

Tha phương cầu thực lang thang không nhà

Bao nhiêu mồ mả ông cha

Giặc Mãn đào bới hết ra tìm vàng


Kẻ thù lên giọng ngênh ngang

Thiên triều phách lối hung tàn dã man

Nước nhà lâm cảnh lầm than

Ngọc Hân đau xót lệ tràn canh thâu


Hoàng Lê nhất thống còn đâu

Tinh hoa Đại Việt bao lâu cấu thành

Giờ cơn binh lửa tan tành

Tháp rùa ngơ ngẩn liễu xanh u buồn


Ngọc Sơn trước trận mưa tuôn

Thê Húc nhớ nguồn cố với lời than

Bút thiêng viết nét than van

Văn miếu luyến tiếc lời vàng thánh nhân


Hoa đào tan tác bụi trần

Pháo tết rần rần tiếng nổ tóc tang

Nữ nhi chỉ biết thở than

Giọt nước mắt nàng cay đắng tha hương


Sac 2002

TIỀN BẠC

 TIỀN BẠC

Duy Sac

Nếu ngày mai anh trúng số

Anh rất là lo mình sẽ bỏ nhau

Vì khi chúng ta đã giàu

Tình cảm đổi màu theo những xa hoa

Khổ nghèo có thể vượt qua

Nhưng mà cám dỗ làm ta mù loà

Rồi anh lại mua thêm nhà

Vợ thêm vài bà để thoả lòng tham

Chán chê luôn công việc làm

Bởi việc ta làm tiền đáng là bao

Quán bar, sàn nhảy anh vào

Sòng bạc vui lắm làm sao thể từ

Em giờ nhan sắc tàn úa

Làm sao mà bằng những đứa đôi mươi

Anh sẽ dùng nhiều tiền tươi

Mua những nụ cười của các giai nhân

Anh cho em chút phòng thân

Nhớ giữ cẩn thận để dành cho anh

Lỡ mai anh phá tan tành

Anh lại làm lành quay lại cùng em


_Hoa Phượng Đỏ_ 2018

NỢ ĐỜI

 NỢ ĐỜI

Duy Sac

Chữ thơ chữ nợ cùng vần

Cho nên ta cứ nợ nần khắp nơi

Tưởng làm thơ để thảnh thơi

Càng làm càng thấy tả tơi hết người

Không tiền mua bó hoa tươi

Để mà đem tặng cho người mình thương

Làm riết chỉ thấy chán chường

Hay mình dở dở ương ương mất rồi

Bạn bè toàn chê mình tồi

Mà mình cũng tồi chứ tốt gì đâu

Mặt mũi u ám âu sầu

Đi đâu cũng thấy cái màu trắng tay

Người ta sáng sủa mặt mày

Mặt ta thì nó lại dày cả gang

Lè phè ,lững thững, lang thang

Chẳng bao giờ thấy gọn gàng dễ coi

Lại còn bản tính hẹp hòi

Người ta chê xấu là đòi chửi nhau

Tệ thật, nghĩ mà nhức đầu

Sao không trúng số cho mau thoát nghèo


- Hoa Phượng Đỏ -2018

THƠ KHẤT NỢ

 THƠ KHẤT NỢ

Duy Sac

Anh ơi cho chúng em xin

Nhà em trống lắm, anh nhìn mà xem

Con cái mặt mũi tèm lem

Em không mua nổi que kem anh à

Tháng này còn thiếu tiền nhà

Tiền thuốc phụ giúp mẹ già ở quê

Chồng em vừa bị ngã què

Em túng nên đã cầm xe mất rồi

Mấy ngày nay cơm không thổi

Em sang hàng xóm vét nồi về ăn

Trời rét cũng chẳng có chăn

Chiếc màn nó rách, muỗi vằn đốt con

Ánh sáng mỗi bóng điện tròn

Chiếc quạt nan còn gẫy mất mấy que

Mời anh uống bát nước chè

Chiếc bát hơi mẻ xin dừng có chê

Đợi em đội cái nón mê

Dẫn con chó về bán tháo cho nhanh

Có tiền trả kịp cho anh

Em thiếu lâu quá làm anh bực mình

Xin anh cố gắng thương tình

Cái nghĩa cái tình hàng xóm với nhau

Em sẽ bán chó về mau

Tiện biếu anh một mớ rau muống đồng

Nhà em cũng mới vừa trồng

Trên bãi đất trống ở ngay vệ đường

Mà giờ chó chạy ngoài đường

Em cũng chưa biết tìm đường nào đây

Thôi thì em nói thế này

Em xin khất nốt hôm nay anh à

Nhà em có mấy con gà

Đẻ cũng sai mà trứng lại rất ngon

Chắc mai em bán hai con

Trả đỡ một ít rồi còn tính sau

Ông anh phong độ và giàu

Giúp em qua khúc khổ đau lúc này

Suốt đời em nhớ ơn này

Xin hẹn một ngày báo đáo quý nhân


-Hoa phượng đỏ-2018

VÌ EM DANG DỞ

 VÌ EM DANG DỞ

Duy Sac

Bởi vì em dang dở

Em mới tìm đến anh

Khi xưa khi anh đến

Em ngoảnh đi làm ngơ


Anh buồn cho tình em

Anh buồn cho tình mình

Nhưng đời là nó vậy

Em hãy về đi em


Anh tuy cô đơn thật

Nhưng anh có nàng thơ

Em bây giờ lẻ bóng

Bởi vì em sai lầm


Tình không phải trò đùa

Tình đâu dễ để mua

Tiền em tuy nhiều đó

Nhưng anh chưa cần tiền


Mỗi người một chí hướng

Chúng ta không chung đường

Anh sướng trong gian khó

Em vui vì xa hoa


Tiền anh không có thật

Nhưng tìnn cảm bao la

Khi em buồn cứ đến

Anh san sẻ hết mà

TÌNH CÔNG NHÂN

 TÌNH CÔNG NHÂN

Duy Sac

Khuya rồi, em hãy ngủ đi

Giữ gìn sức khỏe kẻo thì bệnh ra

Mình nghèo cuộc sống xa nhà

Bệnh là mối họa khiến ta tốn tiền


Khuya rồi, trời đã nửa đêm

Tham công, tiếc việc chẳng làm giàu hơn

Công nhân lương tháng vài đồng

Ốm đau lại bỏ hết công việc làm


Bây giờ không vốn làm ăn

Chắt chiu giành giụm dần dần cũng lên

Bớt mua những thứ đắt tiền

Bớt thèm vào những quán sang, nhà hàng


Mình nghèo cuộc sống công nhân

Tiền nhà, nhiều thứ tiền nong chi dùng

Ki bo buộc bụng thắt lưng

Chừng mười năm nữa chắc rằng khá hơn


Nói ra anh sợ em buồn

Nhưng đời phía trước nó luôn bất ngờ

Nên mình phải biết phòng xa

Lỡ như có việc xảy ra thình lình


Đôi mình phải cố vươn lên

Hy vọng mua được đất nền vùng xa

Ta xây lên một căn nhà

Mái tranh cho cả nhà ta sau này


Bây giờ em hãy nghỉ tay

Đừng làm thân xác hao gầy héo hon

Tương lai phía trước vẫn còn

Hai ta có cả một con đường dài


NDS

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...