TỔ QUỐC GHI CÔNG
Duy Sac
Tôi lớn lên trong không khí thanh bình
Tôi không hiểu chiến tranh là gì cả
Nhưng tôi biết cha anh tôi can đảm
Chí hiên ngang anh dũng đối đầu thù
Lũ xâm lăng chúng như loài ác thú
Cắn thịt, xé da, hút máu dân ta
Nước Việt Nam ngập trong máu lửa
Tôi nghe sao tim nhói liên hồi
Loài phát xít dã man tàn ác
Đồng bào ta xác chết ngập đồng
Một cổ hai tròng, trăm ngàn cay đắng
Quê hương trong nước mắt đầm đìa
Anh là anh Vệ Quốc Quân
Là người áo vải bần nông kiên cường
Tay anh chắc, chân anh cứng cáp
Mắt anh nung ngọn lửa căm hờn
Anh xông tới, quân thù gục ngã
Bước anh đi sông núi nở hoa
Mỗi con người kiên trung bất khuất
Mỗi nắm xương đất mẹ ấp ôm
Màu cở đỏ bùng trong dông bão
Ánh thái dương chói sáng huy hoàng
Người lính chiến oai nghiêm lẫm liệt
Giặc hoang mang khiếp sợ cuồng điên
Chúng chà đạp, chúng dày, chúng xéo
Máu dân ta tuôn đổ thành sông
Bao uất hận ngập tràn uất hận
Nước sông quê, lũ lớn tràn bờ
Biển Đông xanh, bão nổi từng giờ
Dãy Trường Sơn, núi rừng thành luỹ thép
Mỗi cánh hoa là mỗi anh hùng
Nơi lòng đất, chí căm thù sôi sục
Anh là anh Giải Phóng Quân
Mũ tai bèo, dép cao su giản dị
Súng A-K gọn nhẹ thuỷ chung
Anh mang cả linh hồn Tổ Quốc
Trong Tiến Quân Ca, giặc thù quỳ gối
Trong tiếng quân đi, non nước hò reo
Anh đi tới mang nguồn vui chiến thắng
Khắp mọi miền vang câu hát mùa xuân
Hỡi anh Giải Phóng Quân ơi!
Anh đã khắc tên mình vào lịch sử
Những con người bình thường chân đất
Những con người kiêu dũng phi thường
Trời hôm nay, tung bay đàn én
Từng con đường, góc phố vươn lên
Từng hàng cây xoá lấp dấu điêu tàn
Từng bông lúa đang căng đầy nhựa sống
Anh có thấy quê hương mình thay đổi
Mỗi con người mang khát vọng tương lai
Trên bia mộ anh hùng liệt sỹ
Viết” Đời Đời Tổ Quốc Ghi Công “
27/7/2003
Hoa Phượng Đỏ