Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026

THIẾU ĐẠO ĐỨC

 THIẾU ĐẠO ĐỨC

Duy Sắc

Bây giờ đạo đức giảng nhiều

Phải chăng đạo đức đã tiêu tan rồi

Chắc là nó đúng thế thôi

Nên đạo đức giả lắm lời hơn xưa


Nghĩa tình ngày một phai mờ

Mọi cuộc đổi chác đều do vì tiền

Chẳng ai lấy đức ưu tiên

Nên đời đau khổ vì tiền vì tham


Vì mình người bất chấp làm

Vì danh người sẽ rắp tâm hại người

Tin người ta biết tin ai

Tin trời thôi vậy vì trời công minh


Vì mình trời sẽ diệt mình

Vì người trời sẽ cho mình an yên

Tin trời trời chở che mình

Nên ta chỉ đặt niềm tin Đạo Trời.

MONG CÓ LIKE

 MONG CÓ LIKE

Duy Sắc

Mình làm thơ rất hay

Nhưng không có ai like

Cũng chẳng ai bình luận

Vậy thơ mình có hay ?


Chắc do thơ mình dở

Nên không ai muốn like

Hay bạn không thèm nói

Bạn bè khinh thơ mình


Cũng có khi bị chặn

Bởi thơ mình quá hay

Nó sợ nhiều tương tác

Mình lại bán on line


Thơ hay hay không hay

Cũng không có một like

Chắc chắn là bị chặn

Nên thơ chẳng có like

GIÁ VÀNG LÊN CAO

 GIÁ VÀNG LÊN CAO

Duy Sắc

Giá vàng lên cao quá

Ai dại mới đi mua

Tiền bây giờ mua gạo

Vàng có ăn được đâu


Giá vàng lên cao quá

Vì người ta thích vàng

Cứ cái gì mình thích

Giá nào cũng phải mua


Thích là cảm giác sướng

Thoả mãn niềm đam mê

Vì mê nên mới thích

Như là anh mê em


Anh chẳng thích sắm vàng

Nhà chỉ cần lu gạo

Quanh năm đủ cơm ăn

Và có em bên cạnh


À quên em thích vàng

Vậy chắc mình không hợp

Thôi thì chia tay nhé

Anh không có vàng đâu


Anh chọn gạo thôi em

Em tìm vàng đi nhé

Anh chỉ cần no bụng

Em thì có thiếu gì

ĐÊM NỮA

 ĐÊM NỮA

Duy Sac

Lại thêm một cái đêm dài

Một đêm nữa lại thật dài bóng đêm

Đêm dài đến nỗi toàn đêm

Dài mà không hiểu rằng đêm nó dài


Vì sao lại gọi đêm dài

Chắc đêm nó vốn là dài từ xưa

Đêm nay cùng với đêm xưa

Không biết chúng có dài vừa bằng nhau


Hay cái dài trước, dài sau

Cái này dài trước, cái sau cố dài

Ôi sao có lắm đêm dài

Đêm nào đêm nấy nó dài vì sao


Đêm không trăng mới thấy sao

Nhiều sao nên thấy trời cao quá chừng

Đêm dài mà tối như bưng

Đêm đó có thể đêm rừng nguyên sinh


Đêm về mình nghĩ linh tinh

Nghĩ mãi mà vẫn quanh mình toàn đêm.

TỰ CỨU MÌNH

 TỰ CỨU MÌNH

Duy Sắc

Tự mình phải cứu lấy mình

Trông vào người khác, họ khinh , họ cười

Khó khăn cố cắn răng thôi

Bình tĩnh giải quyết để rồi gỡ ra


Lửa gần chớ đợi nước xa

Tuỳ cơ ứng biến mới là người hay

Kêu cầu nam, bắc, đông, tây

Nếu không có lợi chẳng ai giúp mình


Tự mình làm chủ chính mình

Khi ta lớn mạnh mới vinh thân mình.


Hoa phuong do

AN NHÀN

 An Nhàn

Duy Sắc

Đăng thơ là để câu like

Thế nhưng đăng mãi mà like không nhiều

Muốn like chắc phải có chiêu

Có thể phải bỏ rất nhiều tiền đây


Người ta buôn bán trên này

Live tream sớm tối, mặt mày ngây ra

Nghe đồn tiền kiếm bộn à

Tháng vài trăm triệu nghe mà phát ham


Mình toàn đăng bậy tạp nham

Người ta khi dễ chẳng làm gì like

Chắc mai mình bán on line

Thử vài sản phẩm lai rai xem nào


Bán gì thử nghĩ xem sao

Chắc trước mắt sẽ hô hào dè sign

Vài ba thiết kế mồi chài

Thử xem nếu bắt trúng đài là ngon


Xong rồi bán đến món ngon

Tôm cua vá ghẹ vài con buổi đầu

Tính qua tính lại hồi lâu

Cái gì cũng mệt trong đầu nóng ran


Thôi mua vé số cho nhàn

Trúng vài chục tỷ cao sang lên đời


Sac2018

GIÁ MÀ

 GIÁ MÀ

Duy Sắc

Giá mà mình chẳng biết nhau

Giá mà mình chẳng cùng nhau chung đường

Giá mà em chẳng dễ thương

Giá mà em đã xem thường mặt anh


Giá mà em chửi rủa anh

Giá mà em chẳng thích anh một lần

Giá mà mình đừng có thân

Giá mà em cần anh chẳng quan tâm


Giá mà em đã lặng câm

Giá mà em đã không cầm tay anh

Giá mà anh chẳng dỗ dành 

Giá mà em bỏ mặc anh cho rồi


Giá mà em bảo anh tồi

Giá mà em bảo anh thôi đừng tìm

Giá mà hai đứa lặng im

Giá mà hai đứa con tim lạnh lùng


Giá mà chẳng có điểm chung

Giá mà mình cùng hai lối cách xa

Giá mà giờ cố nói ra

Giá mà câu chuyện tình ta mặn nồng


Sac2018

TU GÌ ?

 TU GÌ ?

Duy Sac

Tu hành để được cái gì

Chẳng qua tham quá nên đi tu hành

Tu mong để được vinh danh

Tu mong để được hóa thành thần tiên


Tu mong thoát khỏi ưu phiền

Tu mong ta sẽ lên thiên đàng ngồi

Tu mong thoát khỏi luân hồi

Tu mong ta được người đời tôn vinh


Tu hành là bởi vô tình

Ta tu cũng để cho mình mà thôi

Tu hành nhưng lại khinh đời

Ai mà phản đối là ta dọa liền


Dọa rằng  chớ nói luyên thuyên

Quả báo nó hiện nhãn tiền cho coi

Tu nhưng hay nói lắm lời

Giảng giải đạo lý cho người lắng nghe


Nếu mà lỡ bị người chê

Ta nghĩ người đó chính là quỷ ma

Ta bèn trách cứ người ta

Ta bảo người đó thật là vô minh


Tu hành vì bản thân mình

Chán đời với lại hận tình nên tu

Lỗi lầm từng phạm trước giờ

Bây giờ sám hối đi tu sửa mình


Tu hành không phải tâm linh

Nhưng tu lợi dụng tâm linh để hành

Tu nhưng lòng vẫn tranh giành

Mơ về Cực Lạc sướng thân muôn đời


Tu gì cũng thế mà thôi

Chi bằng cứ sống cuộc đời như ai

Cần gì giả tạo bề ngoài

Nghiệp chướng nó lại chất chồng cao lên


Tu là sửa chính bản thân

Chứ tu không phải mơ lên cõi trời

Tu là bỏ bớt chơi bời

Biết thương cha mẹ, thương người thế cô


Tu là bớt nói hồ đồ

Đừng gieo khẩu nghiệp đến cho mọi người

Đừng gian đừng dối với ai

Đừng làm tổn hại đến đời người ta


Tu là hiếu thảo mẹ cha

Đừng gây đau khổ cho cha mẹ mình

Tu là sống có nghĩa tình

Đừng sống bạc nghĩa bạc tình với ai


Tu hành là để yêu đời

Yêu ta và sống để người ta yêu

Tu là đạo đức hàng đầu

Người mà thất đức đừng cầu đường tu.

SAO KHÓ MÀ BUÔNG

 SAO KHÓ MÀ BUÔNG

Duy Sắc

Muốn buông lại chẳng thể buông

Mặc dù ta biết vô thường mà thôi

Nhưng tình khi kết nối rồi

Nó trong tiềm thức của hai con người


Dù rằng đôi đứa đôi nơi

Dù không muốn gặp lại người từng thương

Nhưng mà trong những đêm trường

Dư âm, ký ức nó luôn hiện về


Tương tư trong những cơn mê

Con tim thổn thức nghĩ về người xưa

Nhớ khi hạnh phúc cười đùa

Nhớ khi lời nói hơn thua với người


Sao mà buông để thảnh thơi

Khi mà ta vẫn thương người ta thương

Càng buông lòng lại thêm buồn

Người ta cũng chẳng thể buông giống mình


Tình kia chắc có tâm linh

Cho nên nó khiến cho mình khó buông

Nợ duyên nhiều kiếp đã từng

Chắc là còn mãi yêu thương luân hồi


NDS

EM BUỒN VÌ SAO ?

 EM BUỒN VÌ SAO ?

Duy Săc

Sao em buồn nhiều vậy

Ngày nào em cũng buồn

Em buồn gì buồn mãi

Mà em buồn vì sao


Gì mà buồn em hả

Buồn gì mãi thế em

Em làm gì buồn mãi

Mà sao em cứ buồn


Sao em buồn mãi buồn

Khi nào em mới hết

Em đã hết buồn chưa

Hay là buồn dai dẳng


Em không nói vì sao

Em buồn hoài như vậy

Như vậy chắc em buồn

Nên nỗi buồn không hết


Duysac

SẶC CƠM

 SẶC CƠM

Duy Sắc

Hoa Phượng Đỏ

Ăn vội ăn vàng ăn lấy no

Cơm nhai không kỹ hạt vẫn to

Lưỡi lừa không khéo mà nuốt trửng

Cơm xộc cả lên thành ra ho


Đói lâu giờ mới được bữa no

Thiếu đạm nên tranh gấp miếng giò

Sợ người khác lấy bèn tớm tớm

Thành thử lại nôn giống như hò


Bây giờ thân xác cứ ốm o

Cả ngày rầu rĩ giống con cò

Miếng ngon tận mắt không ăn nổi

Sợ ăn xong lại sặc rồi ho


Có ai nào biết những nguyên do

Lúc trước tham ăn chẳng biết cho

Muốn mình ôm hết mâm ăn cả

Bội thực nhiều lần giờ thì lo.

HƠN NHAU CÁI MỒ

 HƠN NHAU CÁI MỒ

Duy Sắc

Ở đâu cũng có bất công

Ở đâu cũng có lắm ông lắm bà

Lỡ mình làm đến ông bà

Biết mình có giống người ta không nào


Ai cũng thích trèo lên cao

Ai cũng tự hào mình giỏi mình hay

Hãy làm ông thử một ngày

Để xem mình có được hay hơn người


Có gì đâu để chê cười

Định mệnh cho mỗi phận người khác nhau

Có trước rồi lại mất sau

Được sau mất trước có đâu mà bàn


Kiếp người ở cõi nhân gian

Ai cũng sẽ tàn xuống đất như nhau

Cả đời chém giết tranh nhau

Cùng lắm cũng chỉ hơn nhau cái mồ


Sac2018

CHIA CỦA

 CHIA CỦA

Duy Sắc

Nhà nghèo biết tính sao đây

Vài ba mảnh ruộng bán ngay kiếm tiền

Trả nợ là cái trước tiên

Nếu trả không kịp sẽ phiền lắm đây


Tiền chia thằng út hai cây

Con hai tám chỉ với dây chuyền vàng

Thằng ba cây rưỡi khỏi than

Còn lại má giữ để làm phòng thân


Tụi bây đều lớn chần ngần

Lo mà cày cuốc kiếm ăn là vừa

Đừng mà có chút tiền vô

Bày đặt cờ bạc nhào vô số đề


Gái gú rồi lại rượu chè

Hết tiền đừng có về xoè tay xin

Tao giờ đã mất niềm tin

Con cái hư hỏng chỉ rình của cho


Xong rồi thân hãy tự lo

Để tao lo dưỡng tuổi già thảnh thơi


NguyenDUySac2017

EM VẪN NHƯ XƯA

 EM VẪN NHƯ XƯA

Duy Sắc

Em nhìn vẫn như xưa

Cũng nét mặt tròn tròn

Dáng người to và chắc

Nét buồn trên đôi mắt


Hai răng cửa rõ to

Nụ cười luôn nhếch mép

Mười tám năm nhìn lại

Em vẫn chẳng khác gì


Chiếc áo xưa em tặng

Anh vẫn giữ bên mình

Cuốn sổ tay bé nhỏ

Em viết những chân tình


Em đã có gia đình

Mái ấm rất là xinh

Hai cô công chúa nhỏ

Nét giống em quá trời


Cuộc sống thật khó nói

Nhân duyên chắc do trời

Mình chỉ như cây cỏ

Định mệnh không thể thay


Anh nhìn em hạnh phúc

Trong lòng mình vui lây

Chuyện chúng mình ngày ấy

Nó theo hồn thơ bay.

BUỒN MiÊN MAN

 BUỒN MiÊN MAN

Thơ Duy Sắc

Buồn quá ôi trời ơi

Buồn đến chán cuộc đời

Em nhớ anh muốn chết

Anh ơi là anh ơi


Buồn quá buồn anh ơi

Buồn thân thể rã rời

Em gét anh cay đắng

Anh đâu rồi anh ơi


Buồn ơi buồn quá trời

Buồn đến dạ tơi bời

Em hận anh nhiều lắm

Anh tệ lắm anh ơi


Buồn là buồn không ngơi

Buồn làm nước mắt rơi

Em khóc tình tan vỡ

Vì anh em hận đời.

ĐỜI LÀ CUỘC CHƠI

 ĐỜI LÀ CUỘC CHƠI

Duy Sắc

Mỗi ngày rượu uống tì tì

Trong người sảng khoái quên đi nỗi sầu

Lòng người như đáy biển sâu

Hiểu người chỉ tổ nhức đầu mà thôi


Kệ người ta tốt mình tồi

Miễn mình hạnh phúc đủ rồi niềm vui

Kệ người ta cứ chê cười

Miễn ta khoẻ mạnh thảnh thơi nụ cười


Làm sao thoả mãn được người

Ta còn chưa thoả con người của ta

Ngu thì bảo sống cho ta

Khôn thì luôn bảo rằng ta vì người


Vì thân ta hết cả thôi

Nhưng phải nói dối rằng ta vì người

Đời là cả một cuộc chơi

Ai dám chơi lớn sẽ lời nhiều hơn


Mưu toan tính toán cỏn con

Trách sao vẫn còn thua kém người ta.


"Thơ hay trác tuyệt."

ANH NÓI DÓC THÔI

 ANH NÓI DÓC THÔI

Duy Sac

Anh không có tiền đâu

Bởi vì anh nghèo lắm

Em yêu anh thì cố

Mình chung khổ cuộc đời


Nếu như em toan tính

Em tìm người khác đi

Anh làm thơ con cóc

Tài cũng chẳng có gì


Em thích thơ anh viết

Bởi vì hợp với em

Nhưng nếu em biết anh

Em chạy xa mất dép


Anh nói là sự thật

Chứ đâu có điêu ngoa

Tán gái tài anh sẵn

Nhưng anh sợ lỗi lầm


Cảm ơn em yêu thơ

Em không chê anh dở

Nhưng anh tâm sự thật

Em nên tránh xa anh


Đơn giản thôi em à

Cuộc sống cần thực tế

Không tiền ngồi rã mỏ

Tình nào rồi cũng xa


Anh có người yêu rồi

Cô ấy bình thường thôi

Đêm nào anh cũng gặp

Nàng thơ đó em ơi!


Thơ chỉ là văn nghệ

Là cái thú vui chơi

No bụng, người ta thích

Đói thì chẳng ai chơi


Anh yêu thơ hơn em

Nên em đừng đến nhé

Anh sợ em sẽ buồn

Bởi vì anh lãnh đạm


Anh nói đã hết lời

Tiền mới là mạch sống

Anh không đồng trong túi

Nên nói dóc tìm vui.


Hoaphuongdo

CUỘC ĐỜI LẠ LẮM

 CUỘC ĐỜI LẠ LẮM

Duy Sắc

Có những nỗi buồn 

chỉ có thể viết thành thơ 

mà không thể nói bằng lời.

Có những niềm vui 


ta có thể thốt ra lời 

nhưng không thể 

viết được thành thơ

Buồn, vui nói bằng lời


Vui, buồn tả bằng thơ

Vui không viết ra thơ

Buồn không nói nên lời

Buồn, vui giữa cuộc đời


Phải chăng là định sẵn

Cố ngăn dòng nước mắt

Cố nở những nụ cười

Rồi một mình cô quạnh


Bao nhiêu đêm giá lạnh

Ta tìm những giấc mơ

Chỉ có những vần thơ

Chúng cho ta hơi ấm


Ôi cuộc đời lạ lắm

Vui, buồn và buồn, vui

Ha ha ha ha ha

Hu hu hu hu hu.

CÔ ĐƠN

 CÔ ĐƠN

Duy Sắc

Chiều nay lại nhớ về người năm ấy

Nỗi nhớ này sao nó mãi dằng dai

Hay có phải bởi do mình sống ảo

Chứ người ta chắc không nhớ mình rồi


Chiều nay lại nhớ những chiều xưa ấy

Hạnh phúc sao từ lúc bắt đầu quen

Tay trong tay ta dạo phố mỗi ngày

Nhiều mơ ước về gia đình bé nhỏ


Nhanh em nhỉ thời gian ôi nhanh quá

Mười sáu năm mới đó đã trôi qua

Bây giờ đây hai đứa tuổi đã già

Nhưng tình vẫn dây dưa hoài chưa dứt


Em từng nghĩ anh chắc không nhớ nữa

Bởi chúng ta xa cách đã quá lâu

Nhưng em ạ, tình mình sao quên được

Bởi nó là duyên nợ biết bao đời


Anh làm thơ để cho đỡ buồn thôi

Chứ thật sự trong lòng cô đơn lắm

Nỗi nhớ em cứ dày vò gặm nhấm

Nước mắt rơi không ngớt mỗi đêm về.

TÌNH XUÂN HY VỌNG

 TÌNH XUÂN HY VỌNG

Thơ Duy Sắc

Xuân đã bỏ mình đi không về nữa

Em cũng đi mang theo hết tình anh

Hoa xuân kia giờ chẳng nghĩ lý gì

Rượu càng uống chỉ càng thêm cay đắng


Cõi mộng ấy chỉ mình ta mơ mãi

Đâu có ai cùng chung bước hành trình

Ta đi mãi trong một miền vô định

Ta tìm ta để hiểu rõ về mình


Em đâu hiểu có một người mơ mộng

Vẫn một lòng chung thuỷ những mối tình

Em bây giờ đang ở tận chốn nao

Em hạnh phúc hay là đang đau khổ


Em có biết anh luôn luôn theo dõi

Anh biết em nhưng em chẳng biết anh

Có những lúc con tim mình giá lạnh

Cảm giác như chai sạn trước cuộc đời


Trong suy nghĩ phát sinh nhiều tiêu cực

Nhớ đến em, anh lại vững vàng lên

Em như đèn soi anh bước trong đêm

Em thắp sáng những vần thơ hy vọng


Em cho anh thêm bầu trời mơ mộng

Thơ tràn về như suối nước trào tuôn

Bạn bè anh cứ trách hỏi sao buồn

Họ đâu hiểu anh buồn vì nhung nhớ


Anh nhớ người, một người chẳng biết tên

Người đã đến một lần trong giấc mộng

Giữa mênh mông một khung trời mở rộng


Ánh mắt người cứu sống kẻ cô đơn

Người là ai mà tình bao la lớn

Sự bao dung chân thật rất bình thường

Người cho ta tìm lại những yêu thương


Giữa khốn khó trên bước đường cuộc sống

Đó em ạ, anh nói rất thật lòng

Lời tâm sự nó từ trong suy nghĩ

Thơ vốn dĩ không phải là câu chữ


Nó chính là mạch máu chảy từ tim

Anh yêu thơ và cũng rất yêu em

Còn với em, em yêu ai cũng được

Anh không thích tranh giành cho bằng được


Tình yêu là một tình cảm lạ kỳ

Nó trên cả mọi loại tình nhân thế

Có yêu thương ta phải quý trọng nhau

Yêu đừng cho người khác phải buồn đau


Yêu ta hãy cầu cho nhau hạnh phúc

Em ở đâu và em đã đi đâu

Em và anh có cần phải cưỡng cầu

Hay ta kệ tình đến đâu cũng được


Bởi vì sống ta không nên nói trước

Tất cả tuỳ vào định mệnh đẩy đưa

Hỏi em rằng em có nhận ra chưa

Có một kẻ vẫn sớm trưa ngóng đợi


Anh chờ anh, chờ tìm lại chính anh

Em và anh tuy hai mà là một

Anh yêu em là cũng chính yêu mình

Anh đang cố tìm mình cho thật rõ


Và bây giờ anh đã nhận ra rồi

Anh nhớ em, nỗi nhớ ấy không nguôi

Nhưng em đã ở trong chính anh rồi

Anh còn nhớ còn tìm gì nữa nhỉ


Em ở đâu? 

Em có hiểu anh chăng?

Chắc là em không bao giờ muốn hiểu

Bởi vì anh yêu chính bản thân mình!

CHÁN XUÂN

 CHÁN XUÂN

Thơ Duy Sắc

Ơ cái mùa xuân thật vô quyên

Làm gì mà nó đến thường xuyên

Mỗi khi có nó sinh lắm chuyện

Chắc nó của trời, trời có quyền


Xuân về người ta vui nhân duyên

Mình thì nằm ngửa mộng hão huyền

Chẳng ai cho để mà quyến luyến

Vài đồng bạc lẻ vẫn còn nguyên


Đời mình còn được xuân bao chuyến

Dở người lại hay nói luyên thuyên

Công danh không thấy, tài chẳng luyện

Cố chấp chẳng nghe bạn bè khuyên


Người yêu trách móc bảo vô duyên

Đừng mong toại nguyện những ước nguyền

Tính nết nếu như không có chuyển

Cuộc đời sẽ chuốc lấy chuân chuyên.

XUÂN YÊU THƯƠNG

 XUÂN YÊU THƯƠNG

Thơ Duy Sắc

Xuân đã đến em thấy không rất đẹp

Phố phường vui, tươi thắm sắc mai, đào

Người người trao bao thân ái ngọt ngào

Khắp cả nước như đang thay áo mới


Em yêu ơi chúng ta chào xuân tới

Anh sẽ mời em đến với quê anh

Đời bình yên, không khí rất trong lành

Tình làng xóm đã kết thành văn hoá


Em đâu rồi, anh nhớ em nhiều quá

Anh có quà đang muốn tặng cho em

Anh muốn em phải tự mở ra xem

Anh đã gói tình anh vào trong đó


Tết nó đuổi anh chạy về đến ngõ

Không biết em có thấy nó đến chưa

Anh bất ngờ vừa mới về đến cửa

Đào với mai nó đã đến trước sân


Xuân đã ban hạnh phúc xuống cõi trần

Nó gắn kết tình thân cho thế giới

Ta thương yêu hàn gắn vết thương đời

Cả dân tộc quyện với nhau một khối.

DỜI CHO TA SAY

 ĐỜI CHO TA SAY

Duy Sắc

Những vần thơ nhảm nhí

Xua nỗi buồn trong đêm

Tình xưa trong tâm trí

Rượu cho đời say mềm


Đà Lạt chiều mưa nào

Ánh đèn vàng vừa lên

Hai ta cùng một lối

Nhạc buông lời ái tình


Thời gian nhanh thế đó

Tuổi xuân mình hết rồi

Tình mình còn em nhỉ

Những tháng năm tuyệt vời


Quê nhà em Đức Trọng

Anh qua ngõ nhiều lần

Đôi khi anh dừng lại

Mong nhìn được cố nhân


Cuộc sống nhiều khó khăn

Ta phiêu dạt đường trần

Gần mà xa nhau mãi

Thân thương người thương thân.

EM À !

 EM À !

Duy Sắc

Bạn đừng hỏi vì sao tôi yêu em

Đơn giản thôi

Vì em là nàng thơ

Yêu em thì tôi mới làm ra thơ

Thế đó

Thơ tình mà

Nếu không có nàng thơ

Tình đó sẽ là ảo

Trong thơ luôn có tình

Tình người

Tình trai gái

Tình anh giành cho em

Nhưng tình đó chỉ anh biết

Anh không cần em biết

Vì sao

Vì em là tình thơ

Anh yêu thơ

Anh không yêu em

Nhưng nếu không có em

Anh sẽ không có thơ

Thế đó

Anh xin lỗi

Bởi vì anh lợi dụng em

Nhưng anh lợi dụng gì

Chúng ta nào gặp mặt

Chúng ta đâu tìm nhau

Anh chỉ yêu thơ mà

Em nhé

Em không đẹp như người yêu của anh

Em không giỏi như người yêu của anh

Nhưng

Em có thể là nàng thơ của anh

Vì anh chọn em

Đơn giản chỉ có thế

Hôm nay có thể là em

Ngày mai anh sẽ tìm người khác

Chúng ta có bao giờ mà gặp

Chỉ là một giấc mơ

Nhưng

Anh yêu em

Nàng thơ bé bỏng

Sự thật là anh rất yêu em

Nhưng anh luôn không muốn tìm em

Vì sao

Anh sợ người yêu của anh sẽ khóc

Bởi vì 

Anh đã nợ cô ấy nhiều hơn em

Chỉ vậy thôi

Anh vẫn yêu em

Nhưng chỉ là trong những vần thơ

Em à.

RƯỢU CAY MỘT MÌNH

 RƯỢU CAY MỘT MÌNH

Duy Sắc

Mơ gì giữa chốn xa hoa

Xung quanh gạch đá với nhà cao cao

Ngoài đường xe cộ ồn ào

Kiếp người bươn trải nhao nhao chợ đời


Tranh ăn ở mấy cuộc chơi

Kẻ cười người khóc cuộc đời éo le

Công hầu khanh tướng ngựa xe

Dòng đời trôi dạt lại về tay không


Nào đâu là giấc mơ hồng

Chẳng qua ảo giác cõi hồng trần thôi

Hôm qua tưởng đã oai rồi

Hôm nay ngồi tiếc nuối hoài ngày xưa


Chạy trời nào khỏi nắng mưa

Bể dâu mấy chốc ai mà có hay

Rượu nồng mấy chén nào say

Chỉ lòng cảm thấy vẫn cay một mình.

ĐỂ EM CHỜ MONG

 ĐỂ EM CHỜ MONG

Duy Sắc

Nước mưa nhỏ tong tong

Giữa màn đêm lạc lõng

Tiếng mưa nghe nhói lòng

Biết ai còn nhớ mong


Cuộc đời nhiều long đong

Đam mê nào cháy bỏng

Mơ bao nhiêu từng hỏng

Tay ôm mớ bòng bong


Thế nào là đục trong

Đường hết thẳng rồi cong

Ngã bao lần chỏng gọng

Mấy phen lội ngược dòng


Giờ ta còn long nhong

Bao nhiêu thứ chửa xong

Cố bám vào hy vọng

Để em sẽ chờ mong

GIÁ CỦA HÒA BÌNH

 GIÁ CỦA HÒA BÌNH

Duy Sắc

Đất nước này chinh chiến đã ngàn năm

Chuyện chết chóc có gì đâu mà lạ

Không hy sinh thì đời là nô lệ

Lịch sử mà, nếu dám chịu, dám chơi


Đất nước này chưa biết sợ ai đâu

Nhưng, bạn chớ mong sống đời tôi mọi

Nếu bạn thích, ngoại bang đang mời gọi

Kiếp tôi đòi, bạn sung sướng vong nô


Bạn là ai? Nếu mang dòng máu Việt

Đừng mộng mơ mình hạnh phúc tôi đòi

Vì dân Nam luôn thích sống làm người

Bạn thích cảnh tôi đòi, tùy bạn.


Lũ xâm lăng, chúng lắm tiền, nhiều của

Bạn thích thì, bạn sống cảnh vong nô

Sự sống mà, bạn thích kiểu tự do

Tôi phải thích, nước tôi là trên hết.


Bạn là ai? Bạn nên cho tôi biết

Bạn thích giàu, bạn sướng một mình đi

Nhưng nước tôi, giàu , nghèo có là gì

Một dân tộc không thích đời nô lệ.


Tôi nhắc lại, bạn đừng làm súc vật

Kiếp tay sai để kẻ khác xem thường

Hãy nhớ lấy, ở đây là nước Việt

Người Việt chưa từng biết sợ chết đâu!

THẦM LẶNG

 Thầm Lặng

Duy Sắc

Có những con người vẫn âm thầm lặng lẽ

Đêm từng đêm canh giữ sự bình yên

Cho em thơ vui cắp sách đến trường

Cho mái lá những lời ru yên giấc


Ai biết ai nào giữa dòng đời vội vã

Ta chỉ nhìn nhau qua ánh mắt nghi ngờ

Có biết bao người vẫn hy sinh thầm lặng

Để cho quê hương say nhịp thanh bình


Đêm vắng một mình chỉ có trời đất biết

Họ vẫn ra đi không biết lúc trở về

Ai sướng vui nào có hay trong cuộc sống

Sương gió ngoài kia có kẻ vẫn xa nhà


Những chén rượu nồng tiếng cười hể hả

Những cuộc vui trong bàn tiệc xa hoa

Vẫn có những người ngày đêm vất vả

Ai biết cho ai ta chỉ biết ta


Sac2004

MÌNH THƯƠNG NHAU

 Thơ tình, nếu ai đang yêu đừng xem

MÌNH THƯƠNG NHAU 

Duy Sắc

Anh yêu em

Em yêu anh

Mình yêu nhau

Anh thương em

Em nhớ anh

Mình nhớ nhau

Anh sẽ rất là buồn

Nếu em không thương anh

Em sẽ khổ lắm đây

Nếu anh yêu người khác

Anh yêu em chân thành

Em đừng hiểu lầm anh

Em yêu anh chân thật

Anh ơi đừng dối lừa

Tình yêu đôi lứa chúng ta

Trời cao chứng giám, mình là uyên ương

Trọn đời ta sẽ yêu thương

Dù cho gian khó trăm đường mãi yêu

Nhưng sao chỉ một buổi chiều

Bao lời nguyện ước thành điêu ngoa rồi

Anh đừng nói tại ý trời

Em đừng nói tại dòng đời đẩy đưa

Hai ta đã thật lòng chưa

Hay là chỉ mới đẩy đưa ngôn tình .

BỤI TRẦN AI

 

Tài non chớ ảo

Đức mỏng đừng tham

Cứ vui vẻ sống

Tâm đừng bi quan


Tài hèn chí lớn

Tai họa một đời

Ngu dốt háo danh

Nhục chồng nỗi nhục


Nghèo do lười biếng

Hoang phí chi tiêu

So đo bần tiện

Bảo thủ hẹp hòi


Dốt do tự phụ

Háo thắng kiêu căng

Lòng dạ hẹp hòi

Tài năng đố kỵ


Phúc lớn mệnh lớn

Cả đời thong dong

Không lo cơm áo

Nhẹ nhàng tấm thân


Cuộc đời sướng khổ

Tùy ở tâm ta

Ai tin nhân quả

Mới làm người ngay


BỤI TRẦN AI

Duy Sac

VUI TRÊN MẠNG

 VUI TRÊN MẠNG

Duy Sac

Mạng xã hội lột trần tất cả

Nó cho ta thấy mặt thật người

Cho ta biết bao đời khốn khổ

Ở ngoài kia thế giới rất buồn


Nhờ có mạng loài người kết nối

Ta  quen nhau qua những dòng tin

Thế giới phẳng lỳ như tờ giấy

Người với người đang xích lại gần


Mạng xã hội cho bao nguồn lợi

Người kinh doanh buôn bán on lai

Người trí thức mở mang tri thức

Đời vui thêm nhờ bởi truyền thông


Mạng xã hội khơi lên tất cả

Những đam mê chứng tỏ bản thân

Người ta dùng mạng để khoe khoang

Rồi bới móc nhau ra xỉ vả


Trên cõi mạng thông tin muôn ngả

Ở chốn này cạm bẫy bao la

Nó gây bao đổ vỡ cửa nhà

Mầm hủy hoại cả nền văn hóa


Mạng xã hội thật không thể tả

Nó truyền bao tư tưởng con người

Không tỉnh táo là ta lãnh đủ

Mất công danh, sự nghiệp tiêu tan

BÌNH AN

 BÌNH AN

Duy Sac

Tâm mình nếu thật thiện lành

Sẽ không cần phải tranh giành với ai

Được thua trong cuộc đời này

Vốn dĩ đã được an bài từ lâu


Không cần phải cố cưỡng cầu

Của mình sẽ chẳng mất đâu lo gì

Của người hãy trả người đi

Cố lòng níu giữ rồi thì uổng công


Việc nhiều đừng tội gì gồng

Tới đâu thì tới chớ trông mong nhiều

Cuộc đời chỉ có bấy nhiêu

Tham chi cho phải vướng nhiều khổ đau


Lắm lo chỉ để nặng sầu

Lỡ mà ngã xuống thì đâu còn gì

Hư danh, quyền lợi là chi

Tranh nhiều, nghiệp nặng, hậu kỳ đắng cay


Số ta nó đã thế này

Chắc đời như vậy không sai bao giờ

Chẳng qua như một giấc

Mình mơ cho trọn giấc mơ của mình


Mơ nhưng phải biết giữ mình

Đừng mê muội quá khiến mình u mê

Không thành tiếc nuối ê chề

Có thành thì ắt giá là phải cao


Thành rồi thì đã làm sao

Phải tìm cách giữ chặt vào tấm thân

Giữ nhiều căng thẳng tinh thần

Sợ người ta cướp mất phần của ta


Không thành trong dạ xót xa

Ngày đêm tiếc nuối thật là khổ tâm

Nghĩ nhiều bấn loạn tinh thần

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn khác gì kẻ điên


Tại sao không sống cho hiền

Làm người tử tế an nhiên một đời

Bình an và sống thảnh thơi

Thong dong tự tại còn gì sánh hơn


Trải qua bao cuộc bon chen

Cái gì rồi sẽ ở bên cạnh mình

Hay là cô độc một mình

Bởi mình sống độc vì tranh với người


Thế là cũng chỉ thế thôi

Chẳng gì tồn tại muôn đời được đâu

Bình an phải chọn hàng đầu

Muốn bình an phải cái đầu luôn ngu.

ANH VẪN ĐỢI

 ANH VẪN ĐỢI

Duy Sac

Anh vẫn còn đợi em

Dù hy vọng mong manh

Chỉ cần một chấm nhỏ

Hiện trên dòng nhắn tin


Anh đợi người trở lại

Với tất cả niềm tin

Dù bao lâu cũng đợi

Chỉ đợi thế mãi thôi


Đợi vì tình nghĩa ấy

Chờ vì mối duyên còn

Nếu mà là người khác

Anh chẳng thèm nhớ tên


Đợi chứ biết sao giờ

Cứ đợi hoài như vậy

Cả đời này vẫn đợi

Kệ người đời gièm pha


Đợi một người trong mộng

Chắc khó mà thành công

Nhưng có người để đợi

Vậy là hạnh phúc rồi

VÌ LÀ NHƯ VẬY

 VÌ LÀ NHƯ VẬY

Duy Sắc

Vì sao tay chảy máu

Vì sao dằm đâm tay

Vì sao chân chảy máu

Vì sao chân giẫm sành


Ngày mai của hôm nay

Ngày nay của hôm qua

Ngày nào là tương lai

Ngày nào là quá khứ


Đêm đang chờ sáng mai

Sáng lại chờ đêm nay

Đêm hay ngày là gì

Đâu là đường ta đi


Mệt cũng phải cố đi

Đói cũng phải cố làm

Ai cho ai lương tâm

Ai cho tình đồng loại


         -Duy sắc nguyễn-

MƯA THÈM RƯỢU

 MƯA THÈM RƯỢU

Duy Sắc

Trời vào mùa mưa

Thèm vị lá mơ

Vị cay riềng sả

Cái nóng của cồn


Bay bổng tâm hồn

Nàng thơ chộn rộn

Ý thơ nhào lộn

Dòng đời dại khôn


Ký ức nào chôn

Sẽ đào lên lại

Mơ thời thơ dại

Yêu em dập dồn.

LƯU BÚT TRƯỜNG TAN

 LƯU BÚT TRƯỜNG TAN

Duy Sắc

Lâu lắm rồi không ai ghé trường xưa

Chắc giờ lớn nên mọi người đều bận

Bảng đen buồn vì không hằn vệt phấn

Thầy lang thang đi nhặt lá bàng rơi


Lâu lắm rồi ai cũng chắc quên rồi

Mà cũng phải người ta đều có việc

Mái trường xưa mỗi năm người vào khác

Thầy cũng chưa chắc nhớ hết học sinh


Dòng đời thế tưởng là vô tình lắm

Nhưng thật ra nó lại rất bình thường

Chỉ có người mới lưu luyến vấn vương

Thời gian nó vô tình trôi đi hết


Cũng thỉnh thoảng một vài người ghé lại

Nhưng chẳng ai còn nhớ kỷ niệm xưa

Họ chỉ kể cho nhau về cuộc sống

Lưu bút ghi vài câu chuyện vu vơ


Thầy giáo buồn ngồi nhìn ra ghế đá

Tay run run cầm chiếc lá bàng xanh

Lòng bâng khuâng hồi tưởng lại đời mình

Như chiếc lá rồi đến ngày cũng rụng.

TÂM SAO ĐỜI VẬY

 TÂM SAO ĐỜI VẬY

Duy Sắc

Đời họa hay là phúc

Đều ở cái tâm mình

Tất cả do tư tưởng

Những việc làm của ta


Nếu phúc không là họa

Nếu họa khỏi trốn đâu

Hãy tâm niệm trong đầu

Luôn nghĩ điều lương thiện


Cầu cho người hạnh phúc

Là ta hạnh phúc thêm

Oán giận người một lúc

Người oán ta một đời


Đời như dòng nước chảy

Có chỗ đục chỗ trong

Nếu ta phải ngược dòng

Là lòng trời thử thách


Biết thương và biết nhịn

Biết nói lời khoan dung

Dù ta đến đường cùng

Trời cũng cho lối thoát


Nếu nói lời độc ác

Đời khốn khổ chất chồng

Khinh miệt người yếu thế

Đời ta sẽ khốn cùng


Việc thành hay là bại

Do số mệnh an bài

Không ai khôn ai dại

Có đức phúc sẽ bền


Lộc đời ta như vậy

Không có thể nào hơn

Nên dù sang hay hèn

Chỉ cần rèn đạo đức


Đức là nguồn của phúc

Phúc chính là bình an

Bình an là thành đạt

Thanh thản cả một đời


NDS

HOA VĂN TRỐNG ĐỒNG

 HOA VĂN TRỐNG ĐỒNG

Duy Sắc

Những điệu múa xoay tròn huyền bí

Mặt trời lên nắng tỏa bốn phương

Chiến binh anh dũng sa trường

Giặc thù thua chạy, quê hương thanh bình


Mùa xuân đến hạc bay đón nắng

Núi rừng vang tiếng trống tiếng chiêng

Gái trai giã gạo ngửa nghiêng

Trên sông hội mở đua thuyền rất vui


Ngàn năm trước đã thành hình nước

Triết lý xưa vuông đất, tròn trời

Lúa ngô nuôi sống con người

Trên rừng muông thú vật nuôi trong nhà


Buổi ban sơ mười lăm bộ lạc

Miền trung du đất hẹp, núi cao

Khó khăn ở chốn rừng sâu

Các bộ liên kết với nhau lập làng


Người tài trí được dân tín nhiệm

Vốn mang dòng máu của Rồng Tiên

Giang Sơn có bậc vua hiền

Văn Lang tên nước đầu tiên ra đời


Dòng lịch sử khơi nguồn từ ấy

Mười tám triều đều gọi Hùng Vương

Rạng danh bộ tộc Việt Thường

Tinh hoa Bách Việt còn lưu đến giờ


Duy sac

NỀN VĂN MINH

 NỀN VĂN MINH

Duy Sac

Nỗi đau của nhân loại

Là lừa lọc lẫn nhau

Câu nhân quyền, dân chủ

Là thứ láo hàng đầu


Nỗi đau của nhân loại

Là thuật đắc nhân tâm

Thứ lưu manh trí tuệ

Để chà đạp lên nhau


Những lời đạo đức giả

Luôn bóng bẩy nhân văn

Hào hoa và tinh tế

Để phân cấp giai tầng


Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín

Giành cho kẻ bề tôi

Bậc đế vương cao quý

Lễ nghĩa có ra gì


Quền trong tay kẻ mạnh

Luật do họ làm ra

Ta thấp cổ bé họng

Vâng lời thì yên thân


Nỗi đau của nhân loại

Là triệu triệu nỗi đau

Từ nhiều đời nhiều kiếp

Loài người hủy diệt nhau

ĐA ĐOAN

 

Đời mỗi người một số

Ta không thể xen vào

Bởi đó là định mệnh

Số phận đã an bài


Cha mẹ sinh ra con

Nhưng mà trời sinh tính

Ai cũng muốn con mình

Khi lớn sẽ thành danh


Nhưng dòng đời đưa đẩy

Nhân duyên nó khiến xui

Ta không thể kiểm soát

Cuộc đời của con mình


Nuôi con là quy luật

Dạy con là gia phong

Nhưng đời con sướng, khổ

Tùy phước con thế nào


Giáo dục là dạy nghề

Văn hóa rèn tư tưởng

Đạo đức từ gia đình

Cha nào sinh con đấy


Cuộc đời là nó thế

Nên đời lắm nỗi buồn

Bởi lòng người tham lam

Ai cũng muốn phần hơn


Nhưng trời sinh trời dưỡng

Bình an là vui rồi

Đừng đa đoan nhiều quá

Rồi lại hận cuộc đời


ĐA ĐOAN

Duy Sac

NHÂN DUYÊN

 NHÂN DUYÊN 

Duy Sắc

Anh đi về mà lấy vợ đi

Tình ta đã hết chẳng còn chi

Em nghèo không môn đăng hậu đối

Yêu anh em mất cả xuân thì


Anh về cùng cha mẹ anh đi

Yêu đương nào có nghĩa lý gì

Vì anh em hủy đời con gái

Anh cũng vì anh bỏ em đi


Chữ tình nó chẳng có là chi

Chẳng qua cảm xúc tuổi dậy thì

Dục vọng đam mê vui xác thịt

Thỏa mãn xong rồi mỗi kẻ đi


Lễ giáo gia phong nó là chi

Nhưng mà nó gây lắm sầu bi

Làm gì mà có tình yêu nhỉ

Chẳng qua lừa đảo thỏa cuồng si


Hay là vay trả cũng có khi

Nhân duyên oan nghiệt đã đến kỳ

Em trả cho anh, anh trả họ

Kiếp người ta vẫn phải cố đi


Sac2018

TÌNH NGHĨA XÂY HẠNH PHÚC

 TÌNH NGHĨA XÂY HẠNH PHÚC

Duy Sắc

Đàn ông lòng dạ đàn bà

Chỉ biết chê trách đàn bà mà thôi

Đàn ông lòng dạ hẹp hòi

Chỉ biết đòi hỏi người ta chung tình


Đàn bà biết giữ trung trinh

Cả đời có một gia đình an vui

Đàn bà đanh đá lắm lời

Cả đời vất vả chẳng ai thèm dòm


Đàn ông thích chuyện bướm ong

Cả đời nô lệ bám hông đàn bà

Đàn ông mồm mép ba hoa

Cả đời bám váy đàn bà để ăn


Đàn bà biết khéo nói năng

Đàn ông mê đắm hiến dâng cả đời

Đàn bà tính nết lả lơi

Cả đời gặp loại dân chơi lừa tình


Đàn ông bản lĩnh tài tình

Đàn bà tình nguyện biếu tình cho không

Đàn ông ngu dốt đèo bồng

Cả đời khốn khổ lông bông không nhà


Đàn ông hay cả đàn bà

Đạo đức nhân phẩm mới là đầu tiên

Sau là gia cảnh, bạc tiền

Nghĩa tình son sắt xây lên gia đình

NẠN COVID

 NẠN COVID

Duy Sắc

Mùa Covid năm nay

Giá vàng lên nhanh quá

Mình chỉ cần mua gạo

Vàng có ăn được đâu


Ngày xưa năm 45

Triệu người dân chết đói

Nhiều nhà có ngàn vàng

Người ôm vàng chết đói


Xe cộ và máy móc

Chúng là thứ vô tri

Nếu mà khi ta đói

Chúng là thứ vứt đi


Nên gạo là vua vậy

Có tiền mua gạo ngay.

THÁM MÃ

 THÁM MÃ

Duy Sắc

Muôn tâu, trình với Quan Gia

Đại quân Nguyên mới vừa qua Nội Bàng

Thống lĩnh là tướng Thoát Hoan

Thêm Toa Đô ở phương nam kéo về


Đây là hướng chúng sẽ đi

Tất cả các cánh đều về Thăng Long

Số quân giặc rất là đông

Hơn ba mươi vạn chưa gồm thủy binh


Giặc nhiều đại tướng tài tình

Có cả người Tống viễn chinh lần này

Theo như tình báo cho hay

Thuyền lương của giặc đang ngoài Hạ Long


Chúng đi qua lối Vân Đồn

Tướng Trương Văn Hổ dẫn quân đi đầu

Chi Lăng cho đến Lộc Châu

Tất cả cửa ải bắt đầu giao tranh


Quân ta đã bỏ nhiều thành

Nên giặc đang tiến rất nhanh mỗi ngày

Nếu như không cản được ngay

Chỉ còn một cách bỏ thành Thăng Long


Thực thi vườn trống nhà không

Cho dân lánh nạn vào trong núi rừng

Chờ khi quân giặc cạn lương

Chúng ta phản kích chặn đường rút lui


Bây giờ đành phải vậy thôi

Nếu chần chừ sẽ mất thời cơ ngay

QUÁN GẦN NHÀ

 QUÁN GẦN NHÀ

Duy Sắc

Quán gần nhà đã mở

Mùi chả chìa rất thơm

Hương sáo măng ngào ngạt

Mùi riềng, sả rất nồng


Khách vào đông vui lắm

Họ chén chú chén anh

Hết hấp, dồi, nhựa mận

Chủ cứ lên đều đều


Bà chủ thấy mình trêu

Ông anh sao không ghé

Em cho ăn chịu nhé

Đáng gì vài ba xu


Mình nghe mủi mủi lòng

Cô chủ quán chưa chồng

Tuổi cũng vừa hai lăm

Cặp mắt nàng lá răm


Đôi môi nàng mòng mọng

Trái tim mình rung động

Nàng lại hỏi ăn không

Thế lại càng thêm khổ


Không tiền nên vờ ngó

Miệng thì thèm lá mơ

GIÀU CÓ

 GIÀU CÓ

Duy Sắc

Giàu có ai cũng thích

Ngày nào nhà cũng đông

Khách khứa luôn nhộn nhịp

Toàn nghe lời tán dương


Giàu có nên bạn quý

Điện thoại luôn cứ reo

Câu " bạn hiền " ríu rít

Trà với rượu suốt ngày


Giàu có là oai lắm

Họ hàng nở mặt mày

Người thân luôn quấn quýt

Luôn khoe giùm cho ta


Giàu là ai cũng thích

Nên đều cố làm giàu

Giàu có tiền dư dả

Thích ăn gì là ăn


Khi giàu tình nghĩa lắm

Anh anh và em em

Lễ nghĩa nhiều vô kể

Văn hóa phủ đầy mình


Ai từng giàu chắc biết

Bè bạn bám suốt ngày

Người nhờ và kẻ cậy

Ăn nhậu suốt cả ngày


Đời giàu sung sướng lắm

Ta mặc sức khoe khoang

Nói nhăng rồi nói cuội

Người ta bảo lắm tài


Nên hãy cố làm giàu

Bằng tài năng đích thực 

Đừng bất chấp thủ đoạn

Rồi cái giàu lại tan


Giàu phải học cao sang

Để cho đời họ nể

Lên xe và xuống ngựa

Cửa nhà luôn khang trang


Giàu, nghèo đều có số

Nên cũng rất bình thường

Nếu ta giàu là phước

Nên phải biết giữ gìn


Đời này vô thường lắm

Nên giàu nghèo như nhau

Giàu thì mua nhiều đất

Xây cái mồ cho to

CHỒM CHỒM LÊN

 

Chỉ là câu chuyện linh tinh

Văn nhân lấy cảnh tả tình mà thôi

Thế mà bàn luận lắm lời

Ai cũng ra vẻ rằng tôi đúng rồi


Ai cũng chứng tỏ cái tôi

Ai cũng vỗ ngực là tôi đúng này

Văn chương phong phú mới hay

Chứ mà cứ bắt viết này viết kia


Viết xong chẳng biết viết gì

Chỉ như cái máy bảo gì cũng theo

Thôi thì cứ bán lòng heo

Bán hàng thịt chó còn nhiều thú vui


Viết ra mang tiếng lắm lời

Thiên hạ chửi bới chẳng còn ra sao

Họ cho mình có học cao

Nói nhăng nói cuội tào lao ngứa mồm


Hệt như một đám lôm côm

Bị ăn phải bả cứ chồm chồm lên


CHỒM CHỒM LÊN

Duy Sac

SÁNG RA KHỎI NHÀ

 SÁNG RA KHỎI NHÀ

Duy Sắc

Sáng ra mình dắt xe ra

Chiếc xe được dắt đi ra khỏi nhà

Giơ tay mình khóa cửa nhà

Khóa xong mình bấm đề ga ra đường


Mình đi xe đến đầu đường

Em gái bán bún bên đường mời mua

Hết tiền nhưng lại muốn mua

Rằng em bán thiếu, anh mua ăn liền


Em cười rồi bảo vô duyên

Mới sáng sớm đã luyên thuyên nữa rồi

Nhưng anh chắc chỉ đùa thôi

Cứ vào quán nhé và ngồi chờ em


Bún bò thơm quá nên thèm

Đành ngồi liều vậy để xem thế nào

Em cười em bảo xin chào

Bún em ngon lắm khách nào cũng mê


Nghĩ thầm cô bé xinh ghê

Thôi thì ăn bún tỉ tê ngắm nàng

Nhìn em dáng cũng gọn gàng

Tóc mai lất phất ở ngang chân mày


Em vừa đem bún ra ngay

Tôi vờ khẽ chạm bàn tay của nàng

Một làn da thật mịn màng

Ửng hồng gương mặt trái xoan yêu kiều


Tôi rằng em tuổi bao nhiêu

Em rằng ăn bún, hỏi nhiều làm chi

À, ừ không có ý gì

Chẳng qua định hỏi dễ bề xưng hô


Em rằng tui bán bún bò

Anh đừng hỏi lắm để cho bớt phiền

Bớt đi cái tính vô duyên

Ăn xong rồi nhớ trả tiền nghe không


Mấy lần tui biết mặt ông

Toàn đi ăn thiếu rồi xong hứa trừ

Tôi rằng em nói từ từ

Người ta nghe được thế thì không hay


Ông thì cái mặt nó dày

Ai mà không biết tính hay ấm ờ

Suốt ngày láo ngáo làm thơ

Con cóc con nhái nhảy quơ nhảy cào


Ơ kìa, em nói thế sao

Con gái phải chút ngọt ngào mới duyên

Duyên gì mà suốt ngày duyên

Tui đây chỉ thích có tiền mà thôi


Căng quá!

MƯA BUỒN 2

 Mưa Buồn 2

Duy Sắc

Sài Gòn mưa nữa rồi em

Tự nhiên anh lại đang thèm,...buồn ghê

Xoài lắc ăn răng cứ ê

Thế mà bán được , người mê rất nhiều


Hột vịt lộn chấm muối tiêu

Anh ăn chục quả còn kêu thêm về

Hàng phá lấu ăn chán chê

Ngồi hàng chè bưởi tỉ tê ngắm trời


Bụng còn đói ghé hàng xôi

Nếp than thơm phức liền ngồi vào ăn

Bún riêu sôi nước lăn tăn

Mấy miếng tàu hũ vàng xăn gọi mời


Vậy là vào chén nữa thôi

Hai tô vừa đúng xong rồi đi ngay

Sầu riêng vàng óng căng đầy

Ăn luôn hai trái no đầy bụng luôn


Thế mà miệng lại cứ buồn

Bánh bò bốn cái ăn luôn một lèo

Chị tư mời tiếp bánh bèo

No nhưng vẫn cứ cố chèo thêm vô


Bánh da lợn ngoắc ghé vô

Ăn thêm cũng bởi mê cô bán hàng

Mưa chưa dứt , trời nhùng nhằng

Trú chân quán nước lại ăn bánh mì


Bà bán chuối đến rù rì

Làm luôn một nải xong đi về nhà

Đến đầu ngõ gặp chị ba

Bữa nay có món cơm gà Quảng Nam


Do anh thích chớ nào tham

Cố gắng mở miệng căng hàm nhét vô

Gà ngon lắm , trứng cả tô

Mùi thơm hành luộc nó vồ lấy anh


Uống thêm một cốc đá chanh

Về nhà ngồi mở đá banh rồi cười

Hai mươi người chạy ngược xuôi

Trái bóng thật khéo làm người ta mê


Xem đi xem lại chán chê

Thiu thiu giấc ngủ cơn mê ái tình


Sac2018

ANH THƯƠNG EM

 ANH THƯƠNG EM

Duy Sắc 2019

Em có thể đùa với người khác

Trong tình yêu

Nhưng với anh

Em đừng làm thế

Bởi vì

Con tim anh dễ vỡ

Tâm hồn anh mong manh

Tinh thần anh yếu đuối

Anh sẽ gục ngã

Anh sẽ đảo điên

Anh sẽ bị tổn thương nhiều lắm

Giọt nước mắt của em

Nó như là axit

Nó sẽ ăn mòn trái tim anh đến tiều tuỵ

Nụ cười của em

Ôi

Anh biết nói như thế nào

Chính nó

Đêm đêm, những nụ cười ấy hiện về

Ám ảnh

Anh nhìn thấy nó, anh muốn nắm bắt

Nhưng chỉ là vô vọng

Anh bàng hoàng trong những giấc mơ kỳ lạ

Cũng vì ánh mắt của em

Ghê quá, sợ quá

Tia nhìn đó

Nó đó, em đang nhìn anh

Anh bủn rủn cả tay chân

Anh ngã quỵ xuống trước sự trong sáng và hồn nhiên của em

Nhưng cuối cùng

Mọi thứ với anh lại chỉ là một trò đùa

Em bỏ lại cho anh một nụ cười khinh bỉ

Em chê anh như một chú cuội già

Một kẻ khờ ngơ ngác

Xin lỗi em

Mặc dù anh biết trò đùa 

Nhưng anh vẫn nhớ và thương vô cùng

Hẹn ngày ta sẽ tương phùng

Em nhé

Nàng thơ bé bỏng đáng yêu

Mặc dù em chẳng mỹ miều đẹp xinh

Nhưng em biết sống nghĩa tình

Em khiến cho kẻ đa tình cuồng si.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...