CHÁN XUÂN
Thơ Duy Sắc
Ơ cái mùa xuân thật vô quyên
Làm gì mà nó đến thường xuyên
Mỗi khi có nó sinh lắm chuyện
Chắc nó của trời, trời có quyền
Xuân về người ta vui nhân duyên
Mình thì nằm ngửa mộng hão huyền
Chẳng ai cho để mà quyến luyến
Vài đồng bạc lẻ vẫn còn nguyên
Đời mình còn được xuân bao chuyến
Dở người lại hay nói luyên thuyên
Công danh không thấy, tài chẳng luyện
Cố chấp chẳng nghe bạn bè khuyên
Người yêu trách móc bảo vô duyên
Đừng mong toại nguyện những ước nguyền
Tính nết nếu như không có chuyển
Cuộc đời sẽ chuốc lấy chuân chuyên.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét