SÁNG RA KHỎI NHÀ
Duy Sắc
Sáng ra mình dắt xe ra
Chiếc xe được dắt đi ra khỏi nhà
Giơ tay mình khóa cửa nhà
Khóa xong mình bấm đề ga ra đường
Mình đi xe đến đầu đường
Em gái bán bún bên đường mời mua
Hết tiền nhưng lại muốn mua
Rằng em bán thiếu, anh mua ăn liền
Em cười rồi bảo vô duyên
Mới sáng sớm đã luyên thuyên nữa rồi
Nhưng anh chắc chỉ đùa thôi
Cứ vào quán nhé và ngồi chờ em
Bún bò thơm quá nên thèm
Đành ngồi liều vậy để xem thế nào
Em cười em bảo xin chào
Bún em ngon lắm khách nào cũng mê
Nghĩ thầm cô bé xinh ghê
Thôi thì ăn bún tỉ tê ngắm nàng
Nhìn em dáng cũng gọn gàng
Tóc mai lất phất ở ngang chân mày
Em vừa đem bún ra ngay
Tôi vờ khẽ chạm bàn tay của nàng
Một làn da thật mịn màng
Ửng hồng gương mặt trái xoan yêu kiều
Tôi rằng em tuổi bao nhiêu
Em rằng ăn bún, hỏi nhiều làm chi
À, ừ không có ý gì
Chẳng qua định hỏi dễ bề xưng hô
Em rằng tui bán bún bò
Anh đừng hỏi lắm để cho bớt phiền
Bớt đi cái tính vô duyên
Ăn xong rồi nhớ trả tiền nghe không
Mấy lần tui biết mặt ông
Toàn đi ăn thiếu rồi xong hứa trừ
Tôi rằng em nói từ từ
Người ta nghe được thế thì không hay
Ông thì cái mặt nó dày
Ai mà không biết tính hay ấm ờ
Suốt ngày láo ngáo làm thơ
Con cóc con nhái nhảy quơ nhảy cào
Ơ kìa, em nói thế sao
Con gái phải chút ngọt ngào mới duyên
Duyên gì mà suốt ngày duyên
Tui đây chỉ thích có tiền mà thôi
Căng quá!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét