BÌNH AN
Duy Sac
Tâm mình nếu thật thiện lành
Sẽ không cần phải tranh giành với ai
Được thua trong cuộc đời này
Vốn dĩ đã được an bài từ lâu
Không cần phải cố cưỡng cầu
Của mình sẽ chẳng mất đâu lo gì
Của người hãy trả người đi
Cố lòng níu giữ rồi thì uổng công
Việc nhiều đừng tội gì gồng
Tới đâu thì tới chớ trông mong nhiều
Cuộc đời chỉ có bấy nhiêu
Tham chi cho phải vướng nhiều khổ đau
Lắm lo chỉ để nặng sầu
Lỡ mà ngã xuống thì đâu còn gì
Hư danh, quyền lợi là chi
Tranh nhiều, nghiệp nặng, hậu kỳ đắng cay
Số ta nó đã thế này
Chắc đời như vậy không sai bao giờ
Chẳng qua như một giấc
mơ
Mình mơ cho trọn giấc mơ của mình
Mơ nhưng phải biết giữ mình
Đừng mê muội quá khiến mình u mê
Không thành tiếc nuối ê chề
Có thành thì ắt giá là phải cao
Thành rồi thì đã làm sao
Phải tìm cách giữ chặt vào tấm thân
Giữ nhiều căng thẳng tinh thần
Sợ người ta cướp mất phần của ta
Không thành trong dạ xót xa
Ngày đêm tiếc nuối thật là khổ tâm
Nghĩ nhiều bấn loạn tinh thần
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn khác gì kẻ điên
Tại sao không sống cho hiền
Làm người tử tế an nhiên một đời
Bình an và sống thảnh thơi
Thong dong tự tại còn gì sánh hơn
Trải qua bao cuộc bon chen
Cái gì rồi sẽ ở bên cạnh mình
Hay là cô độc một mình
Bởi mình sống độc vì tranh với người
Thế là cũng chỉ thế thôi
Chẳng gì tồn tại muôn đời được đâu
Bình an phải chọn hàng đầu
Muốn bình an phải cái đầu luôn ngu.
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét