ĐIỆP KHÚC ĐỜI
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Dòng đời cứ thế trôi đi
Chẳng ai mà biết nó về nơi đâu
Đời ai phú quý sang giàu
Đời ai bần tiện khổ đau thế nào
Dòng đời có lúc nông sâu
Ai may có được nhịp cầu dẫn đưa
Ai xui thì bị đời xô
Nó vùi nó dập lên bờ xuống mương
Dòng đời là những chặng đường
Khúc quanh, khúc thẳng, khúc lên dốc dài
Khúc nào là đúng là sai
Khúc nào cũng vậy chẳng ai biết dò
Dòng đời nhiều bến hơn thua
Bến nào cũng đợi và chờ khách qua
Tùy duyên ở mỗi chuyến đò
Duyên lành, duyên xấu sao ta thể lường
Dòng đời chảy mãi muôn phương
Trăm năm sau nữa ai còn biết ai
Có chăng tình nghĩa chưa phai
Câu thơ trắc ẩn nhớ người từng thương
Đời là dòng chảy vô thường
Ai thương ai hãy cứ thương chân thành
Chỉ cần tử tế bao dung
Cả đời luôn được phúc hồng trời ban
Nhìn người giàu có, cao sang
Mình đừng ghanh tỵ, đem lòng không vui
Nghĩ người lừa lọc của đời
Nghĩ mình lỡ vận không thời phất lên
Hờn ghen cũng bởi đồng tiền
Hơn người cái mặt mình vênh lên liền
Thua người, ta nghĩ người hên
Có nào dám nghĩ mình hèn mình ngu
Đời là canh bạc hơn thua
Dám chơi dám chịu, oán thù làm chi
Mỗi ngày rượu uống tì tì
Trong người sảng khoái quên đi nỗi sầu
Lòng người như đáy biển sâu
Hiểu người chỉ tổ nhức đầu mà thôi
Kệ người ta tốt, mình tồi
Miễn mình hạnh phúc đủ rồi là vui
Kệ người ta cứ chê cười
Miễn ta khoẻ mạnh thảnh thơi nụ cười
Làm sao thoả mãn được người
Ta còn chưa thoả con người của ta
Ngu thì bảo sống cho ta
Khôn thì luôn bảo rằng ta vì người
Vì thân ta hết cả thôi
Nhưng mà nói dối rằng ta vì người
Đời là cả một cuộc chơi
Ai chơi vốn lớn sẽ lời nhiều hơn
Mưu toan tính toán cỏn con
Làm sao bì được tấm lòng người ta
Đời này ai cũng đều mơ
Mỗi người mỗi khác giấc mơ vậy mà
Người mơ theo nghiệp xướng ca
Người mơ mình sẽ làm cha của người
Người mơ đời sống thảnh thơi
Người mơ thỏa mãn thú chơi của mình
Người mơ tên tuổi lưu danh
Người mơ là bậc hùng anh trên đời
Người mơ giàu có phát tài
Người mơ sống cảnh tay sai sang giàu
Ai mà có cấm mơ đâu
Mơ là một nỗi khát khao kiếp người
Ta qua bao chặng đường đời
Đắng, cay, bùi, ngọt, đầy, vơi mấy lần
Bạn, thù, oán, nợ, nghĩa, ân
Hợp, tan, quyến luyến, xa, gần bao phen
Khi kiêu ngạo, lúc nhục, hèn
Thành công, thất bại, vận đen bao trùm
Những chiều dạ rối tùm lum
Nhiều đêm mơ chuyện anh hùng, mỹ nhân
Mưu sinh nó mãi cứ vần
Ta soi gương thấy tấm thân rã rời
Cố tìm giây phút thảnh thơi
Muốn an nhàn lắm nhưng đời nào cho
" Dò sông, dò biển dễ dò
Mấy ai lấy thước mà đo lòng người"
Cố vui để nở nụ cười
Nén buồn để hiểu tình người trao nhau
Phong ba muôn vạn sắc màu
Mỗi người thầm kín niềm đau của mình
Vẫy vùng giữa cõi nhân sinh
Có ai biết trước nhục, vinh thế nào
Cố leo để biết được cao
Thử rơi để biết lọt vào nơi đâu
Hôm nay bạc cả tóc, râu
Ta còn gì nữa ngoài màu thời gian.
Mà mình đã có gi đâu
Sao hay mở miệng buông câu chán đời
Mình làm gì được cho đời
Sao mình oán trách là đời lầm than
Bản thân mình thích an nhàn
Sống lười sống ảo còn than cái gì
Mình đâu có nghĩa lý gì
Sao mình ra vẻ làm chi, hay gì
Thơ à nhảm nhí quá đi
Văn chương cũng đã là gì hơn ai
Ngỡ mình một đấng thiên tài
Quyền gì chỉ trích chê bai mọi người
Hả hê những tiếng cười vui
Kết bè lôi kéo mong người theo ta
Cà phê cà pháo la cà
Huênh hoang bàn tán ba hoa lắm lời
Mở mồm ra vẻ dạy đời
Mà mình nào có hơn đời ai đâu
Trầm ngâm suy tính thâm sâu
Binh thư, binh pháp, năm châu địa đồ
Nào là kinh tế vĩ mô
Vi mô rồi lại chuyện ô chuyện dù
Bấm tay tính toán gật gù
Thiên cơ, dịch học để hù người ngu
Phong thủy rồi lại phong xù
Toàn là nói dóc ba xu ba xàm
Trong bụng thì rất tham lam
Nhưng mà ra vẻ không ham tiền tài
Điêu ngoa thì rất là hay
Khi mà nguy khốn chạy dài thoát thân
Hớt ha hớt hải tinh thần
Về nhà trốn biệt chôn chân trong phòng
Trong phòng đi lại lòng vòng
Rồi lên face book nói rồng nói mây
Ta đây tiếp tục ta đây
Ta đây chứng tỏ ta đây lắm tài
Tình yêu chẳng có gì sai
Do ta kén chọn nên đời đa đoan
Đã yêu mà chẳng thực lòng
Nghi ngờ, toan tính, để mong lợi nhiều
Vậy là đâu phải tình yêu
Chẳng qua cảm xúc trong đầu dâng lên
Vài hôm cảm xúc lắng chìm
Ta tìm mối khác khơi lên từ đầu
Tình yêu nếu muốn bền lâu
Dám yêu dám sống vì nhau hết mình
Dù ai nói ngả nói nghiêng
Một lòng một dạ chung tình không phai
Tình yêu đẹp ở trên đời
Đó là đức hạnh ở nơi con người
Không vì cuộc sống đầy vơi
Mà ta bán rẻ đi người mình thương
Tình yêu chớ có xem thường
Phải là duyên nợ mới thương được người
Nếu ta phụ bạc buông người
Đời ta sẽ khó có người thương ta
Không yêu thì hãy rời xa
Đừng dây dưa để người ta hiểu lầm
Tình yêu đẹp ở lương tâm
Dù không thương nữa cũng đừng oán nhau
Tình yêu đâu dễ có đâu
Cả đời chưa chắc kiếm đâu được người
Cho nên nếu đã yêu rồi
Giữ gìn chung thủy trọn đời với nhau
Ai không thích sống sang giàu
Ai yêu cũng muốn được người cao sang
Nhưng mà xã hội phân tầng
Môn đăng hộ đối kết thân mới lành
Phận mình vách lá nhà tranh
Gối rơm, đũa mốc sao chòi mâm son
Chữ tình làm dại người khôn
Ai vương phải nó thì hồn tương tư
Lụy tình người trở nên hư
Đê mê một phút, mắt mù lối đi
Ngẩn ngơ cũng bởi do si
Đau thương cũng bởi là vì khát khao
Tình nào cũng lắm nỗi đau
Tình nào cũng kẻ khóc sầu nhớ nhung
Thất tình, khóc đến mắt sưng
Hứng tình, tâm trạng bừng bừng nôn nao
Lụy tình, quyến luyến ngẹn ngào
Phụ tình, trở mặt chửi nhau, cạch đời
Chung tình chịu lắm thiệt thòi
Lừa tình hậu quả là đời đa đoan
Nghĩa tình ở chốn trần gian
Còn tình còn nghĩa là còn có nhau.
Còn thương còn quấn quýt nhau
Hết thương ta bới móc nhau đủ điều
Thích rồi mọi cái đều yêu
Gét nhau dù tốt mọi điều cũng chê
Vì đâu sao cứ nặng nề
Cân đo đong đếm lợi về phần ta
"Khôn ngoan chẳng lọ thật thà
Đức năng thắng số vốn là xưa nay"
Ai chưa từng trải đắng cay
Ai chưa từng có những ngày khổ đau
Ai chưa từng trải sang giàu
Ai chưa từng có cúi đầu mấy phen
Ai chưa từng nhục từng hèn
Ai chưa từng được ngợi khen hết lòng
Ai chưa từng lạnh đêm đông
Ai chưa từng sưởi nắng hồng ngày xuân
Cuộc đời ai chẳng gian truân
Cuộc đời ai chẳng bao lần trắng tay
Cuộc đời như chén rượu cay
Còn đời ta mãi còn say mơ hồ
Hẳn là đời có hư vô
Hẳn là đời có ai cho không gì
Còn người còn của lo chi
Còn đức thì chẳng sợ gì đói no
Đức mà nó mỏng cần lo
Tu thân tốt đẹp đời cho lại mình
Quan tâm gì chuyện nhục vinh
Hiểu đời như thế là mình thảnh thơi
Cố yêu rồi sẽ khổ đời
Người ta khinh rẻ, buông lời chê bai
Tình yêu trong cõi đời này
Có khi là nghiệp trả vay không chừng
Tại sao hai kẻ người dưng
Một lần gặp gỡ lại thương cả đời.
Ngoài kia họ trọng vẻ ngoài
Nên mình phải có bề ngoài cho ngon
Cho dù túng thiếu bát cơm
Ra đường ta vẫn phải làm cho oai
Gọi là ra vẻ chút thôi
Áo quần lịch lãm để người nể ta
Cái mồm phải biết ba hoa
Nói năng khéo léo gọi là ngoại giao
Kể thêm mấy chuyện tào lao
Đông tây nam bắc rồi vào tâm linh
Cố tìm chuyện nói linh tinh
Che đi cái bản thân mình khổ đau
Dáng đi nét mặt cho ngầu
Tỏ ra trí thức, cái đầu khôn ngoan
Thế là bè bạn hết hồn
Tưởng ta thành đạt làm ăn hơn người
Họ liền quý mến ta thôi
Có ăn là họ sẽ mời mình đi
Thế là oai nhất còn gì
Tối về cắm mặt luộc mì hai tôm.
Lang thang đi khắp sài gòn
Tinh thần phờ phạc, đôi chân mỏi nhừ
Sài Gòn không có mùa thu
Ở đây chỉ có hai mùa nắng mưa
Dạo này mưa gió mịt mù
Triều cường nên phố giống như sông dài
Nhớ người nỗi nhớ dằng dai
Nhớ ai mà cứ nhớ hoài không nguôi
Nhớ mà không gượng nổi cười
Nhớ mà không biết nhớ ai mới kỳ
Lang thang ta cứ mãi đi
Đi lang thang mãi xong về nhà ta
Vào nhà ta đóng cửa nhà
Bởi vì hàng xóm người ta hay rình
Họ nghe ngóng chuyện của mình
Xong rồi bàn tán về mình linh tinh
Họ đồn ta bị thất tình
Thế là họ cứ đứng rình sớm trưa
Có hôm họ đến trước nhà
Hỏi ta sao lại ở nhà không đi
Ta rằng hỏi để làm gì
Họ nghe thấy vậy họ đi về nhà
Ta vào ta ở nhà ta
Mà họ cũng hỏi rằng ta làm gì
Sao mà lại lạ quá đi
Không biết là họ muốn gì ở ta
Lang thang ra chỗ bến phà
Ta nhặt hoa phượng để ta mang về
Ta về xong lại ra đi
Ta đi lui tới xong về nhà ta
Lang thang để nhớ người ta
Mà ta cứ nhớ người ta người nào
Người ta còn nhớ ta sao
Mà ta cứ nhớ người nào vậy ta
Ta soi nhìn bản mặt ta
Sực ra mới biết là ta nhớ mình
Nhớ mình từng có mối tình
Tuy chưa trọn vẹn nhưng tình còn vương
Nhớ người ta đã từng thương
Người thương ta lắm ta thương lại người
Lang thang ta cứ rong chơi
Ta nhìn mưa gió nhìn trời hoàng hôn
Ta đi như kẻ vô hồn
Nhớ người ta lúc hoàng hôn về chiều
Người ta có thật cô liêu
Hay ta là kẻ mang nhiều tâm tư
Lang thang ta giết thời giờ
Lang thang ta nhớ nàng thơ năm nào
Tình kia mình đã từng trao
Bây giờ tình ấy ai nào nhớ không
Ta lang thang cứ phiêu bồng
Ta nhìn hoa phượng ven sông đang tàn
Đời ta cứ mãi lang thang
Lang thang rồi lại lang thang về nhà
Về nhà ta ngẫm về ta
Xong ta đi ngủ thế là lại mơ
Trong mơ ta thấy nàng thơ
Nàng thơ vẫy vẫy bảo chờ đợi ta
Chắc gì nàng đã nhớ ta
Hay là chỉ có mình ta nhớ nàng
Trong mơ ta lại lang thang
Lang thang cứ thế lang thang một đời
Đời ta cứ thế rong chơi
Gió trăng cùng với sao trời tri âm
Người ta họ bảo ta hâm
Ta lang thang mãi chỉ cần tiền thôi
Có tiền ta lại ăn chơi
Ăn chơi cho chán xong rồi lang thang
Lang thang hàng quán lề đường
Lang thang những chỗ công trường ngổn ngang
Lang thang khách sạn nhà hàng
Lang thang quán nhậu lang thang vỉa hè
Lang thang qua những gánh chè
Lang thang cuộc sống đêm về tối tăm
Lang thang vì nhớ về em
Lang thang vì hứa thương em một đời.
Cái tôi cao quá thành tồi
Tự cao tự đại xong rồi tự tôn
Tự mình cảm thấy mình khôn
Tự suy tự diễn tâm hồn lan man
Cái gan to quá thành gàn
Ngông cuồng bất chấp nên mang oán thù
Gàn kia không phải là ngu
Mà là tự phụ ra điều ta đây
Ta đây rồi sẽ sa lầy
Dốt mà lại cứ nghĩ hay hơn người
Mồm luôn nói tiếng khinh đời
Người ta khinh bỉ có coi ra gì
Bản thân mình có là chi
Cuộc đời ai có biết gì đến ta
Nên ta phải biết phận ta
Đừng nên ra vẻ ba hoa làm gì
Mỗi ngày uống rượu vài ly
Say xong cứ ngủ li bì là vui
Còn đời thì kệ cái đời
Còn thở thì cứ việc chơi với đời
Cái Tôi thể hiện con người
Nên ai cũng có Cái Tôi của mình
Tôi là khẳng định cá nhân
Cái Tôi chứng tỏ bản thân khác người
Mỗi người có một Cái Tôi
Tôi mà cao quá là đời khó khăn
Vì ai cũng thể hiện mình
Mình hơn người khác họ ghanh tỵ mình
Nên đừng có để ai ghanh
Nếu ghanh sẽ ghét ngăn mình vươn lên
Tài năng chưa chắc đã bền
Bởi người thiên hạ họ hơn mình nhiều
Hôm nay Tôi lớn tự kiêu
Người ta xa lánh sớm chiều mà thôi
Ngoài kia ai cũng có tài
Nhưng chưa cơ hội đến tay phất cờ
Tôi là phải biết Chúng Ta
Thuận lòng người mới gọi là biết Tôi
Hành trình trong suốt cuộc đời
Giữ sao đừng để Cái Tôi bốc đồng
Hôm nay có chút thành công
Ngày mai có chắc vẫn còn thế không
Tôi đem phục vụ cộng đồng
Đó là Tôi lớn nhất trong cuộc đời
Tôi mình chỉ biết mình thôi
Tương lai hẹp lại, đường đời gian nan
Xưa nay Tôi quá ngang tàng
Mấy ai có được vinh quang với đời
Có Tôi phải biết giữ Tôi
Bởi vì chưa chắc là Tôi hơn người
Vô thường tất cả mà thôi
Nên Tôi rồi cũng hết thời của Tôi
Đời người ai cũng như ai
Khác nhau cái áo bên ngoài vậy thôi
Chức danh, địa vị ở đời
Hèn, sang đều hẹn một nơi cùng về
Đời người ai cũng đam mê
Cũng mơ mình sẽ thật là thành công
Danh thơm, chức lớn, quyền cao
Cuộc đời phú quý sang giàu xa hoa
Đời người ai cũng trải qua
Đói, no, thành, bại, tuổi già, ốm đau
Số phần có chút khác nhau
Là do phước, nghiệp từ lâu luân hồi
Đời người ai cũng vậy thôi
Trả xong hết nghiệp thế rồi rời đi
Đúng, sai cũng chẳng là gì
Đều là nhân quả có chi phải buồn
Đời người vạn kiếp chuyển luân
Có duyên có nghiệp mới làm người thân
Nhân duyên ở chốn dương trần
Nếu không có nợ chẳng vương được vào
Đời người đừng hỏi tại sao
Tại vì mình vậy tại nào bởi ai
Trả vay hết nghiệp đời này
Kiếp sau lại tiếp trả vay tuần hoàn.
Còn quyền còn chức còn oai
Hết quyền hết chức thở dài hàng đêm
Lo vì những việc đã làm
Sợ vì những lúc lương tâm hẹp hòi
Còn quyền còn chức còn đòi
Hết quyền hết chức bị coi khinh liền
Sống sao mà lúc quy tiên
Nhân dân thương khóc, họ liền thắp hương
Đời này vốn dĩ vô thường
Oai trong phút chốc, tai ương một đời
Tay nào có thể che trời
Tay nào có thể đổi dời núi sông
Hôm nay chúng gọi bằng ông
Rồi sẽ có lúc bảo ông là thằng
Sống sao cho nó phải chăng
Đó là phải biết thuận lòng trời cao
Hôm nay mặc sức vơ vào
Mấy đời con cháu khổ đau đang chờ
Mơ thì hãy cứ việc mơ
Nhưng đừng thất đức mới là biết mơ
Hoàng thành, cung gấm như thơ
Cũng là phế tích trơ trơ đó mà
Ai từng ca tụng bài ca
Ai từng nhục nhã bị ca muôn đời
Vàng son cũng chỉ có thời
Danh thơm sẽ để muôn đời mai sau
Ác giả ác báo thay nhau
Phù du là vậy, ai nào hơn ai
Đời người không đúng chẳng sai
Bởi do nhân quả luân hồi trả vay
Những gì diễn biến hàng ngày
Đều là định mệnh không ai mà lường
Đời người trôi mãi muôn phương
Nay đây mai đó có đường từ lâu
Ngay khi thai ngén khởi đầu
Mỗi người đã sẵn một câu chuyện đời
Đời người ai có hơn ai
Chẳng qua cái áo bên ngoài khác thôi
Tử sinh hữu mệnh định rồi
Hèn, sang, danh vọng ở nơi phước phần
Đời người khổ ải trầm luân
Nghiệp vay nghiệp trả tuần hoàn cứ xoay
Chẳng ai viên mãn kiếp người
Có chăng là chút nụ cười an yên
Đời người không có gì bền
Được hay là mất đều an bài rồi
Hiểu đời là nghiệp trả vay
Tâm ta luôn có những ngày thảnh thơi
Đời người là chuyện của người
Mỗi nhà mỗi cảnh, chuyện người khác ta
Việc người không phải việc ta
Ta không xen chuyện người ta làm gì
Đời người rồi cũng qua đi
Hèn, sang, danh vọng có gì bận tâm
Đời ai mà chẳng cố làm
Nhưng thành hay bại ở trong số mình
Đời như dòng nước lênh đênh
Bến trong hay đục chẳng tìm được đâu
Kệ đi dù ở bến nào
Bình an là đã phúc cao lắm rồi
Người ta trọng vẻ bề ngoài
Nên mình chăm chút vẻ ngoài cho oai
Áo, quần bóng lộng, mang giày
Tóc tai phải chải, râu dài tỉa đi
Bảnh bao chẳng mất mát gì
Vẻ ngoài thu hút dễ đi kiếm tiền
Tác phong ấn tượng đầu tiên
Người ta đánh giá cao mình ngay thôi
Vẻ ngoài mà hút mắt rồi
Dù trong có thối cũng không ai ngờ
Gì hay ta cứ khoe ra
Che đi hết những xấu xa của mình
Lè phè quần áo xông xênh
Họ nhìn họ sẽ nghĩ mình lông bông
Đoán mình nghề rỗi vô công
Là phường thất học, là quân giang hồ
Vẻ ngoài quyết định hơn thua
Lúc đi phỏng vấn, lúc vào công ty
Cho nên dù chẳng ra gì
Ta luôn giữ vẻ uy nghi bề ngoài
Vẻ ngoài không giúp mình oai
Nhưng mà nó giúp người ngoài họ tin
Họ tin mọi việc dễ thành
Công danh, chức tước tiến nhanh ào ào
Dù nghèo cũng cố bảnh bao
Quần là, áo lượt, trên đầu xịt keo
Ta không tỏ vẻ mình nghèo
Đời ta rồi sẽ sang giàu tương lai
Phận nghèo nói lý đều sai
Bởi vì xã hội chẳng ai tin nghèo
Phận nghèo chớ nói lời yêu
Bởi vì nghèo quá thì yêu bằng gì
Tình là thực tế chi ly
Gạo, tiền, cơm áo, sẻ chia vui buồn
Tình là luôn ở cạnh bên
Nếu như xa cách chẳng bền được đâu
Phận nghèo mình chỉ biết cầu
Mười phương chư Phật và cầu thần tiên
Cầu sao dư chút đồng tiền
Phòng khi bệnh hoạn người thân khỏi phiền
Phận nghèo tâm trí đảo điên
Cuồng quay tất bật kiếm tiền ngày đêm
Chỉ mong chân cứng đá mềm
Có nhiều sức để làm thêm ngoài giờ
Phận nghèo mình dám nào mơ
Nên không có cảnh ai chờ ai mong
Ta vui với chén rượu nồng
Cùng cành Nguyệt Quế dưới trăng đêm về
Đời nghèo không có đam mê
Hết giờ làm việc là về nghỉ ngơi
Lâu lâu nhìn ngắm mây trời
Thả hồn tìm đến những nơi phiêu bồng
Cái nghèo như một cái gông
Trăm đường tính toán cũng không thể làm
Đành thôi cố vượt khó khăn
Đủ ăn ba bữa và làm bạn thơ
Cuộc đời cũng chính là mơ
Vô tư ta cứ việc mơ cho mình
Buồn chi cho khổ thân mình
Đời ta như cánh lục bình mãi trôi
Tưởng mình có bến đỗ rồi
Ai ngờ con nước lại lôi ngược dòng
Hỏi rằng có định mệnh không
Sao mà ta vẫn bềnh bồng lang thang
Mộng sao nhàn hạ tấm thân
Mộng sao cuộc sống bình an đủ rồi
Mộng nhưng vẫn mộng mà thôi
Kiếp người bèo vẫn bèo thôi phận bèo
Mộng nào có được bao nhiêu
Mộng càng cho mộng thêm nhiều khổ đau
Mộng sao cho đủ giấc nào
Mộng gì cho để thanh cao với đời
Trải bao mưa gió tơi bời
Khi nào mới hết cuộc chơi kiếp người
Khi nào mình sẽ thảnh thơi
Khi nào ? chắc lúc tàn hơi sức tàn
Mộng nào bằng cảnh bình an
Mộng nào cho đủ, mộng càng mộng du.
Đêm nào ai cũng từng mơ
Tùy theo cuộc sống mình mơ những gì
Thích mơ ta cứ mơ đi
Mơ để mình thấy những gì cần mơ
Thế mà đời chỉ là mơ
Mơ rồi đến lúc mắt mờ thì thôi
Nhân duyên trong cõi cuộc đời
Chẳng qua cũng chỉ do trời định ra
Yêu đương, thù hận, chia xa
Tất cả đều gọi chung là giấc mơ
Mơ nên có lắm vần thơ
Không mơ thì chẳng có thơ để làm
Thế thôi nếu quá tham lam
Đời ta không thể còn làm được chi
Làm thơ chẳng để được gì
Nhưng mà nghèo quá biết đi đâu giờ
Cho nên mình cứ làm thơ
Khi nào trúng số chắc là hết thơ
Làm thơ để giết thời giờ
Thay vì đi lại rất là tốn xăng
Dạo này vật giá đều tăng
Ở nhà tiết kiệm chút tiền phòng thân
Thơ ca là thú hồng trần
Niềm vui của khách văn nhân xưa giờ
Mình nhờ có mấy bài thơ
Kết giao được với bạn bè gần xa
Càng ngày tuổi tác càng già
Có thơ, có bạn giúp ta yêu đời
Thơ cho đầu óc thảnh thơi
Văn chương biết chút khiến đời cũng sang
Thơ kia bày tỏ nỗi lòng
Những lời tâm sự, những dòng tương tư
Những câu chuyện cũ xưa giờ
Ta đều viết lại thành thơ giữ gìn
Thơ là nhật ký trong tim
Là bao ký ức ta từng trải qua
Khi hạnh phúc, lúc khóc òa
Khi ngồi nhung nhớ người ta thương thầm
Thơ ngân nga những dư âm
Tiếng lòng thổn thức bao năm của mình
Kệ đời ai trọng ai khinh
Ta nghèo vẫn sống hết mình cùng thơ
Nhà thơ yêu ngẫn yêu ngờ
Cả đời cứ tưởng người ta yêu mình
Thế nên viết lách linh tinh
Tưởng như ta có mối tình trong mơ
Tội sao mấy gã làm thơ
Thần kinh có vẻ lơ mơ thế nào
Nghèo nhưng lại mộng rất cao
Đêm đêm nằm ước trăng sao trên trời
Ước xong nước mắt lại rơi
Than thân trách phận cuộc đời khó khăn
Không làm nhưng cứ thích ăn
Tưởng thơ là một món ăn hàng ngày
Cồn cào bụng đói, trắng tay
Vẫn ngồi cứ tưởng mình tài hơn ai
Cả đời than ngắn, thở dài
Mấy dòng thơ thẩn viết hoài không thôi
Viết xong thì lại vỗ đùi
Tự khen mình thấu hiểu đời quá đi
Trong nhà chẳng có thứ gì
Bởi vì bán sạch hết đi cả rồi
Chỉ còn lại một cái tôi
Để mà ra vẻ hơn người làm oai
Ai ngờ mình dính vào rồi
Cho nên ta gánh một đời khó khăn
Quanh năm túng thiếu cái ăn
Suốt ngày chờ chực người săn đón mình
Sợ bè bạn chúng nó khinh
Làm ra cái vẻ là mình uyên thâm
Soi gương thì rõ thằng hâm
Nợ nần, ăn chực rồi nằm chiêm bao
Hôm qua thơ nó thì thào
Nó khuyên thôi bớt tào lao làm gì
Lo mà đi kiếm tiền đi
Tiền nhiều ta chẳng sợ gì nữa đâu
Nên lo nghiên cứu làm giàu
Mánh mung các kiểu, có đâu nghĩ nhiều
Khôn là sống phải biết điều
Biết ơn, biết nghĩa, biết chiều người ta
Biết người từng đã giúp ta
Biết người nâng đỡ lúc ta đói nghèo
Biết người ta đã từng yêu
Biết người từng đã rất yêu thương mình
Biết mà sống có nghĩa tình
Thơ văn cũng chỉ linh tinh lắm lời
Nhìn vào thực tế cuộc đời
Là ta tự biết ta tài hơn ai
Vì sao bụng đói dài dài
Vì sao bè bạn họ oai hơn mình
Vì sao ta bị người khinh
Vì sao ta tự nhốt mình làm chi
Thẩn thơ cứ mãi làm gì
Để thèm miếng thịt lại đi ăn nhờ
Rằng ta rất biết ơn Thơ
Bạn bè khuyên thật nên là ta nghe
Khi ta thích được tung hô
Tức là ta đã hồ đồ cái tâm
Nếu tài ta ở cái tầm
Tự nhiên người sẽ ầm ầm tung hô
Chẳng cần tiếp thị tài ra
Bởi vì hữu xạ sẽ là tỏa hương
Khoe tài vặt vãnh tầm thường
Người ta biết được sẽ luôn gét mình
Tài mà lợi ích muôn dân
Giúp cho đất nước nhiều phần tốt lên
Những tài như thế mới bền
Chẳng cần quảng cáo cũng lên tóp đầu
Nên mình nghĩa lý gì đâu
Chẳng qua chỉ muốn làm giàu tấm thân
Ngoại giao kết nối xa gần
Chỉ mong kiếm được bữa ăn qua ngày
Biết mình đâu có gì hay
Người ta tài cán ở ngoài thiếu chi
Khoe khoang được lợi ích gì
Biết điều mà sống chẳng khi nào nghèo.
Người ta biết sống biết điều
Biết luồn, biết cúi, biết chiều bề trên
Cho nên họ dễ kiếm tiền
Đồng rơi, đồng vãi bề trên còn thừa
Biết điều là biết dạ, thưa
Biết quỳ, biết lạy, biết đưa phong bì
Nghe nhưng mà chẳng biết chi
Nhìn nhưng lại chẳng thấy gì xung quanh
Biết điều biết chị, biết anh
Biết như không biết ai làm ai không
Biết làm sao để vừa lòng
Biết ngu đúng lúc, biết khôn đúng thời
Biết điều là biết vậy thôi
Nhưng còn tùy thuộc số trời ra sao
Biết nay, mai biết thế nào
Nhưng ta luôn hiểu vì sao biết điều
Mình không biết sống biết điều
Nên ai cũng gét là điều đương nhiên
Cả đời túng quẫn đồng tiền
Khiến cho ngơ ngẩn điên điên khùng khùng
Đời không hề có gì buồn
Đời là như nước nên luôn đổi dòng
Ai mà không muốn bến trong
Nhưng vào bến đục cũng đừng buồn chi
Đời vô thường có xá gì
Được hay là mất cũng như không mà
Vui lên mọi chuyện cũng qua
Vui lên để thấy đời là mơ thôi
Đời là nó vốn thế rồi
Không ai trọn vẹn trong đời hết đâu
Tội gì ta phải kêu cầu
Trời sinh trời chẳng bỏ đâu kệ đời
Đời ta ta cứ vui chơi
Ta đừng tranh với cuộc đời người ta
Người ta cũng giống ta mà
Cũng đâu sung sướng hơn ta cái gì
Đời người rồi sẽ qua đi
Cùng chung điểm hẹn là về âm ti
Ai rồi cũng chẳng còn gì
Ta đều như vậy có chi phải buồn
Bi quan đời chán ta luôn
Bi quan là sẽ hết đường tìm vui
Hãy luôn nở những nụ cười
Hãy luôn thương lấy những người mình thương
Còn thương là chẳng còn buồn
Hết thương là sẽ chán chường khổ đau
Còn thương là sẽ còn nhau
Còn thương ta thấy sắc màu tình yêu
Đời này đừng có tham nhiều
Phúc ta có được bao nhiêu cứ xài
Nếu đừng quá trán vung tay
Sẽ còn cái phúc sau này cho con
Tin vào Phật Pháp vô biên
Là ta luôn biết sống hiền, sống ngay
Thành tâm Niệm Phật mỗi ngày
Bình an, hạnh phúc, cơ may rất nhiều
Bạn bè, quý mến, tin yêu
Gia đình đầm ấm, thêm nhiều niềm vui
Trên môi luôn nở nụ cười
Là đời tươi sáng, thảnh thơi nhẹ nhàng
Cầu gì hơn chữ Bình An
Tin vào Phật Pháp Bình An cả đời
Phật đem ánh sáng muôn nơi
Những lời Phật dạy cứu đời khổ đau
Nghèo hay phú quý sang giàu
Nếu tin Phật Pháp chẳng bao giờ buồn
Ta đi tìm một chữ An
Giữa dòng đời có muôn ngàn bất an
Ta mong qua những nhọc nhằn
Ta cầu buông bỏ được thăng trầm đời
Tâm an trong những cuộc vui
Tâm an cho mãi nụ cười hồn nhiên
Tâm an xả hết ưu phiền
Tâm an thu hút bình yên trở về
An vui trong những đam mê
An yên dù lắm ê chề đắng cay
An lòng sống tốt mỗi ngày
An bình trong giấc ngủ say đêm về
Bình an ai có dám chê
Bình an là phúc để mà ta mong
Bình an không có gì bằng
Bình an mong mãi bình an suốt đời
Đạo trời luôn khuyết xưa nay
Nên ta đừng mộng sẽ đầy không vơi
Được hay là mất trong đời
Nó đều có giá hết rồi khỏi lo
Phần to ắt trả giá to
Làm gì có chuyện được mà dễ đâu
Cái gì cũng có khởi đầu
Chẳng gì vô cớ từ đâu bất ngờ
Đang nghèo mà bỗng giàu to
Phải là trúng số chứ đâu ra tiền
Trúng rồi chưa chắc đã yên
Bởi vì nợ lúc nghèo hèn nó kêu
Muốn thăng quan ở trong triều
Không tài thì phải biết điều quan trên
Không gì mua được bằng tiền
Thuận lòng người sẽ tiến thân ào ào
Nên ta thấy bạn sang giàu
Chắc là bạn trả giá cao hơn mình
Cho nên mình phải biết mình
Đừng nên đố kỵ gét ganh làm gì
Đời là đổi chác tinh vi
Quan trọng phải biết đổi gì mới hay
Vinh hoa phú quý một ngày
Có khi từng đã đắng cay một đời
Đạo Trời trọng cái sự vơi
Nên mình có khuyết thì đời sẽ vui
Đừng tranh phần hết với trời
Trời cho sẽ có, trời đòi là thua.
Người khôn thêm bạn bớt thù
Tuỳ theo hoàn cảnh, phải ngu đôi lần
Thông minh cũng cố cho đần
Nhìn xa trông rộng và gần người hay
Tu tâm dưỡng tính mỗi ngày
Biết lùi, biết tiến biết xoay tình hình
Trông ai bằng chính trông mình
Mình nên làm chủ chính mình là hay.
Không buồn chưa hẳn là vui
Vui chưa hẳn ở nụ cười trên môi
Đôi khi buồn cũng cố cười
Đôi khi vui quá khiến người khóc to
An nhiên chưa hẳn hết lo
Lắm lo có thể khiến cho thâm trầm
Bệnh đều xuất phát từ tâm
Khỏe là ở chỗ tinh thần vô tư.
Đời luôn xoay chuyển vù vù
Ta không thích ứng là ta khổ đời
Nổi trôi trong nẻo luân hồi
Kiếp người cát bụi đi đi về về
Vòng xoay nghiệp lực cuốn đi
Tái sinh rồi lại chết đi bao lần
Tử sinh trong cõi hồng trần
Chỉ là quy luật vô thường mà thôi
Mất hay là có được rồi
Ở đâu còn đó thế thôi lo gì
Khổ đau do những đam mê
Tâm mà độc ác cũng vì lòng tham
Yêu đương, luyến ái, thù hằn
Ân ân, oán oán nghiệp chồng lên nhau
Nay vay rồi lại trả sau
Gieo nhân gặp quả cách nào tránh đây
Lòng ta luôn muốn tròn đầy
Lòng trời lại khuyết lại vơi thế rồi
Nên không thể trái Đạo Trời
Đừng quan tâm đến đầy vơi làm gì
Thảnh thơi cho nhẹ nhõm đi
Hãy vui với những thứ gì hôm nay
Phúc ta nó mỏng hay dày
Có nhiêu thì hưởng bấy nhiêu vui rồi
Thong dong tự tại mà chơi
Chén trà, chén rượu ngẫm đời đa đoan.
Ngẫm câu nhân quả tuần hoàn
Ta mong sao mãi bình an kiếp này
Lang thang một kiếp bèo mây
Nhưng không hiểu hết đời này ra sao
Không phân biệt được thấp cao
Chưa biết rõ được thế nào là yêu
Hỏi xem sao lại có chiều
Ở ngoài vũ trụ bao nhiêu thiên hà
Làm sao hiểu bản thân ta
Làm sao biết được người ta thế nào
Nhìn trời không biết trời cao
Hèn gì cứ hỏi vì sao thế trời
Cỏn con một kiếp con người
Thắng thua, được mất đều rồi sẽ tan
Tìm đâu giây phút an nhàn
Xung quanh chỉ thấy tiếng than thở hoài
Ai nào có biết cho ai
Ai nào có thể khiến ai thỏa lòng
Ở đâu cũng có bất công
Ở đâu cũng có lắm ông lắm bà
Lỡ mình làm đến ông bà
Biết mình có giống người ta không nào
Ai mà chẳng thích trèo cao
Ai không vỗ ngực tự hào mình hay
Hãy làm ông thử một ngày
Để xem mình có được hay hơn người
Có gì đâu để chê cười
Mệnh cho phần số mỗi người khác nhau
Có trước rồi lại mất sau
Được sau mất trước có đâu mà bàn
Kiếp người ở cõi nhân gian
Ai rồi cũng sẽ suy tàn như nhau
Cả đời giành giựt, kêu cầu
Có chăng cũng chỉ hơn nhau cái mồ
Nguyễn Duy Sắc 2025