Thứ Năm, 18 tháng 6, 2026

ANH HÙNG QUẬT KHỞI

 Anh Hùng Quật Khởi

Trích' Cuộc trường chinh ba vạn ngày"

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Lòng dân như đợt sóng triều

Ông Nguyễn Duy Hiệu là người Quảng Nam

Nghe lời hiệu triệu vua ban

Ông cùng nghĩa sỹ diệt gian, trừ tà

Trần Văn Dư, Nguyễn Tiểu La

Cùng Phan Bá Phiến hội thề đánh Tây

Đồn luỹ được tiến hành xây

Nghĩa binh quy tụ một ngày một đông

Nguyện rằng trung nghĩa một lòng

Dù cho nguy hiểm, khó khăn không nề

Thành La Qua, nghĩa quân về

Tuần phủ Nguyễn Ngoạn chạy đi cứu mình

Bố chính quan Bùi Tiến Tiên

Nghe nghĩa quân đến cũng chuồn đi ngay

Nghĩa quân tiêu diệt thẳng tay

Những kẻ hèn nhát theo Tây phản nòi

Triều đình và Pháp trả lời

Quan binh tiến tới hiệp đồng tấn công

Tướng Schants có lực lượng đông

Bọn chúng phối hợp nhiều vòng bao vây

Không đương đàu nổi súng Tây

Nghĩa quân bỏ chạy, mất đi nhiều đồn

Giặc Tây bố ráp dập dồn

Tình hình nguy khốn, nghĩa quân cứ lùi

Trần Văn Dư bèn rút lui

Ông bàn kế hoạch tạm thời giải binh

Trốn tránh quan quân triều đình

Chờ đợi xem xét tình hình về sau

Nguyễn Duy Hiệu ra đứng đầu

Văn Dư có ý muốn vào gặp vua

Vì ông trước là thầy vua

Ông muốn xin với nhà vua vài điều

Tuy nhiên ông chưa vào triều

Quảng Nam tổng đốc đã điều tra ra

Châu Đình Kế bắt Văn Dư

Kế muốn dùng đó để mà lập công

Kế tìm cách dụ hàng ông

Kế rằng người Pháp tấn công kinh thành

Quan binh bị đánh tan tành

Không ai đủ sức đấu tranh bây giờ

Sao ông không lo làm thơ

Bày đặt nổi loạn giở trò mà chi

Tôi khuyên ông hàng Tây đi

Ông muốn cái gì họ cũng chiều ngay

Văn Dư rằng bọn giặc Tây

Chúng đang giày xéo đất này ngày đêm

Anh hùng khắp xứ nổi lên

Không ai chịu sống ươn hèn như mi

Muốn giết ta thì giết đi

Hàng Tây làm gì để nhục cháu con

Kế rằng người sống phải khôn

Mạng không giữ được thì còn mong chi

Chúng ta chống Tây bằng gì

Bọn họ vũ khí thật là tối tân

Nhẫn nhục để giữ bản thân

Sau này có lúc cháu con trả thù

Ông đừng trung quá hoá ngu

Triều đình còn bị đánh thua kia kìa

Dư rằng khỏi nói làm chi

Chúng ta khác chí không đi chung đường

Ông đã bán đứng quê hương

Tôi không thích sống chung phường tay sai

Vậy là Kế quyết ra tay

Kế mượn quân Pháp giết ngay anh hùng

Nguyễn Duy Hiệu về Kế Sơn

Ông chỉnh đốn lại nghĩa quân dần dần

Tân Tỉnh Trung Lộc bản doanh

Nghĩa quân lớn mạnh bắt đầu tìm Tây

Đường xe lửa Pháp định xây

Đèo Hải Vân có lính Tây thăm dò

Duy Hiệu tiến đến đánh vô

Tây chết hết số công binh mở đường

Bãi Chài rồi lại Cẩm Muồng

Nghĩa quân mai phục các đường đánh ra

Lính Tây cùng lính triều ca

Bỏ xác la liệt đầy ra cánh đồng

Trung Kỳ khâm sứ phản công

Hector cho lính rất đông đánh vào

Triều đình cử Nguyễn Thân theo

Hai cánh quân lớn bắt đầu xông lên

Tân Tỉnh Trung Lộc nát tan

Gò May bị phá tan hoang không còn

Nghĩa quân tháo chạy khỏi đồn

Duy Hiệu, Bá Phiến hết lòng phá vây

Cửa An Hoà dừng vài ngày

Sau đó họ chạy trở về Phước Sơn

Nguyễn Thân lại kéo quân lên

Thế cùng lực kiệt, nghĩa quân suy tàn

Vì muốn cứu mạng ba quân

Phan Bá Phiến phải tự thân huỷ mình

Duy Hiệu từ giã nghĩa binh

Ông về thăm viếng mẹ mình vài hôm

Sau đó ông tự đeo gông

Một mình đến gặp Nguyễn Thân nộp mình

Ông bị giải về triều đình

Chính quyền dự tính khuyên ông đầu hàng

Nhưng Hiệu khí tiết hiên ngang

Nên Viện Cơ Mật vội vàng giết ngay

Nguyễn Thân đàn áp thẳng tay

Nghĩa sỹ bị giết mỗi ngày một đông

Pháp khen và đã thưởng công

Bội Tinh Bắc Đẩu huân chương sáng ngời

Vua Đồng Khánh khen hết lời

Nguyễn Thân được thưởng vàng thoi, lụa là

Hàm Thượng thư về ông ta

Nghĩa Định Tiễu phủ sứ là chức danh.


Đồng thời có một hùng anh

Nguyễn Xuân Ôn vốn trung thành với vua

Sau khi thất thủ kinh đô

Xuân Ôn cũng đã phất cờ dấy binh

Nghệ An là tổng hành dinh

Ông cho quân lính dựng thành Đồng Thông

Buổi đầu, nghĩa sỹ theo đông

Xuân Ôn anh dũng luôn xông đi đầu

Quân Pháp lắm trận thua đau

Nghĩa quân đã đánh chiếm vào vài nơi

Pháp thiệt hại một số người

Cho nên tức tối bắt đầu phản công

Pháp bỏ ra ít vàng ròng

Chúng đi dụ dỗ lấy lòng nghĩa quân

Những ai sống chỉ vì thân

Họ liền bán đứng anh em của mình

Cộng thêm lính của triều đình

Trà trộn vào đám nghĩa binh thăm dò

Vì thế nghĩa quân thua to

Pháp được chỉ điểm đánh vô đại đồn

Trận Đồng Nhân Pháp mạnh hơn

Chúng đánh dồn dập, nghĩa quân tơi bời

Nguyễn Xuân Ôn chạy tháo lui

Vết thương đầy hết trên người thảm thương

Trận Xóm Bố, ông cùng đường

Tính là tự sát thế nhưng không thành

Giặc bắt ông về kinh thành

Pháp đi bố ráp nghĩa binh mỗi ngày

Quê hương tràn ngập giặc Tây

Gia đình ly tán, đắng cay ngút trời

Nguyễn Xuân Ôn bị bắt rồi

Khởi nghĩa vì đã hết người cầm quân

Thế nên tan rã dần dần

Nước Nam uất ức dâng tràn nước sông.

KINH THÀNH THẤT THỦ

 KINH THÀNH THẤT THỦ

Trích " Cuộc trường chinh ba vạn ngày"

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Triều đình bí lối cùng đường

Hà Nội bị chiếm, phố phường ra tro

Vua Dục Đức không biết lo

Hai phe chủ chiến, chủ hoà tranh nhau

Nguyễn Văn Tường lắm mưu sâu

Ông Tôn Thất Thuyết đứng đầu ba quân

Hai ông muốn đuổi thực dân

Họ đã kêu gọi trung thần về phe

Đức vua đứng giữa im re

Thuyết, Tường lập kế phế đi thay người

Vua Hiệp Hoà lên nối ngôi

Triều đình trăm sự rối bời cả ra

Đại Nam hoàng đế Hiệp Hoà

Đối diện những mối bất hoà rất nguy

Nam triều mỗi lúc một suy

Quan lại phần lớn sống vì bản thân

Tôn Thất Thuyết là trung thần

Ông luôn muốn đánh thực dân hết lòng

Nhưng vua lại giáng chức ông

Bởi nhiều hoà ước ông không đồng tình

Thuyết liền đảo chính triều đình

Ông dẫn quân lính vào triều bắt vua

Những người thân Pháp từ xưa

Thuyết trừ khử hết không chừa một ai

Hoàng đế Kiến Phúc được thay

Binh quyền về hết vào tay Thuyết, Tường

Vua không đủ sức đảm đương

Mệnh yểu nên mới nửa đường ra đi

Thuyết lại dựng vua Hàm Nghi

Ông lo phòng thủ kinh kỳ kỹ hơn

Bắc Kỳ bị Pháp chiếm luôn

Triều đình đã hết chủ trương để đòi

Nội bộ ta lủng củng rồi

Chủ hoà, chủ chiến luôn lời cãi nhau

Chủ chiến không chịu cúi đầu

Chủ hoà thì muốn ngoại giao nhún nhường

Tôn Thất Thuyết, Nguyễn Văn Tường

Hai ông chủ chiến tìm đường đánh Tây

Chủ hoà bàn việc hàng Tây

Mong muốn được sống những ngày ấm no

Trần Tiến Thành, Nguyễn Hữu Độ

Ngoài ra còn có một vài Hoàng thân,...

Họ luôn bàn chuyện lui quân

Hoà hoãn với Pháp để nhàn tấm thân

Nhưng phe chủ chiến cầm quân

Binh quyền họ nắm ở trong tay mình

Thuyết, Tường tổ chức kháng binh

Hai ông cho lính diệt phe thủ hoà

Củng cố sức mạnh quân ta

Cả hai quyết đuổi Pháp ra nước mình

Họ bố trí lại quân binh

Bắc Kỳ nhiều tỉnh bắt đầu đứng lên

Quan Khâm sai Hoàng Kế Viêm

Ông tổ chức lại quân miền Sơn Tây

Trương Quang Đản dựng pháo đài

Đản đi chiếm lại một phần Bắc Ninh

Tạ Hiện củng cố đội hình

Hiện đánh Nam Định diệt vài đồn Tây

Phạm Vũ Mẫn cũng ra ngay

Ông Nguyễn Thiện Thuật ngày ngày chuyển quân

Bắc Kỳ kháng chiến toàn dân

Quân Pháp đối phó có phần khó ra

Nhưng vũ khí Pháp hơn ta

Do đó hầu hết quân ta phải lùi

Nguyễn Văn Tường chạy tới lui

Ông khéo léo nói những lời dễ nghe

Để lắng dịu tình hình đi

Mục đích chuẩn bị chiến tranh lâu dài

Pháp làm bộ ngưng vài ngày

Sau đó chúng lại ra tay giở trò

Từ Bắc Kỳ, chúng kéo vô

Pháp vào thành Huế hét hò trách ta

Rằng triều đình của nước ta

Hàm Nghi hoàng đế khi mà lên ngôi

Chưa hề xin phép một lời

Khâm sứ Rheinart, hắn đòi vào cung

Phía ta cố gắng nhún nhường

Pháp đi rảo khắp các đường ngênh ngang

Đồn Mang Cá, Pháp kéo sang

Chúng vào chiếm đóng để làm đồn binh

Vua ta chấp nhận cúi mình

Pháp vào đứng trước triều đình phong vương

Xong xuôi, chúng lại lên đường

Pháp đi dẹp những chiến trường lẻ loi

Tôn Thất Thuyết hận trong người

Ông kêu gọi hết những ai trung thành

Kế hoạch được vạch ra nhanh

Căn cứ Tân Sở tiến hành dựng xây

Quân lương được chuyển đến đây

Súng đạn cũng được mỗi ngày kéo lên

Quân Nam huấn luyện ngày đêm

Tân Sở mỗi lúc có thêm đông người

Quân Phấn Nghĩa được ra đời

Tướng Trần Xuân Soạn là người chỉ huy

Tân Sở thành một thành trì

Là nơi căn cứ cứu nguy kinh thành

Từ sau hoà ước Pháp- Thanh

Quân ta mất đất, mất thành khắp nơi

Bắc Kỳ đã mất sạch rồi

Pháp có kế hoạch đánh nơi kinh thành

Bọn chúng huy động rất nhanh

Một ngàn binh lính và người đánh thuê

Từ Bắc Kỳ chúng tiến về

Chúng đưa yêu sách hét hò thị uy

Rằng vua giao nộp kinh kỳ

Chấp nhận bảo hộ thế thì mới yên

Triều đình rối nhặng cả lên

Pháp yêu cầu Thuyết phải ra điều đình

Nhưng Thuyết đã nắm tình hình

Ông liền cáo bệnh ở nhà không đi

Phạm Thận Duật và Tường đi

Tường gặp tướng De Courcy trình bày

De Courcy lên mặt ngay

Rằng sao vua của các ngài không ra

Các ngài khinh khi chúng ta

Người Pháp đến Việt chính là mở mang

Pháp cho ông ấy ngai vàng

Vậy mà ông ấy không màng đến ta

Hãy mở Ngọ Môn đón ta

Nếu không quân của chúng ta đánh vào

Lúc đó đừng trách tại sao

Các ông chớ có kêu gào van xin

Nguyễn Văn Tường bèn nín thinh

Tường cố gắng nhịn để qua chuyện này

Ông báo Tôn Thất Thuyết hay

Rằng ta chắc phải ra tay trước rồi

Bọn chúng hạch sách với tôi

Bắt vua phải tới chào mừng mời vô

Tình hình là rất gay go

Ông xem sét kỹ tính cho chu toàn

Thuyết nghe xong rất ứa gan

Thuyết rằng chúng định làm càn gì đây

Chúng dám khinh miệt xứ này

Nước nam có luật xưa nay rõ ràng

Bọn mi thật quá ngang tàng

Chúng ta không thể dễ dàng khoanh tay

Thuyết truyền Trần Xuân Soạn hay

Soạn huy động lính vào ngay trong ngày

Tháng năm vào đêm hai hai

Năm là Ất Dậu, uất đầy Hương Giang

Quân ta bí mật nhẹ nhàng

Tướng Soạn điều lính trong thành khẩn trương

Quân ta chặn các ngả đường

Cổng thành đóng lại, súng giương sẵn sàng

Tôn Thất Lê vượt Hương Giang

Thuỷ sư Hiệp Lý cũng đang tiến vào

Thuyết cùng với Soạn gặp nhau

Hai người chuẩn bị đánh vào các nơi

Bố trí tất cả xong rồi

Thuyết bắn pháo lệnh cho người xông lên

Đại bác ta nổ vang rền

Pháp trong Mang Cá nhiều tên tiêu đời

Toà Khâm Sứ cháy khắp nơi

Quân Pháp tạm thời chịu ít thương vong

Quân Nam ra sức tấn công

Chủ yếu ta có số đông hét hò

Thần công không bắn được xa

Nên đồn Mang Cá chẳng hư hại nhiều

Pháp không thiệt hại bao nhiêu

Chúng đang dự liệu đánh ra trả đòn

Tạm thời chúng thủ bên trong

Chờ khi trời sáng phản công lại mình

Quân ta đánh đến bình minh

Nhưng chưa làm chủ tình hình các nơi

Pháp phản công lại liên hồi

Hoả lực chúng mạnh đẩy lùi quân ta

Các tướng mình cố xông pha

Nhưng tình thế khó nhiều ra hết rồi

Binh sỹ chạy ngược chạy xuôi

Giặc đã chiếm hết các nơi trong thành

Nguyễn Văn Tường vào Hoàng Thành

Hồ Văn Hiển cũng đến nhanh tức thì

Hai người hộ giá vua đi

Hoàng gia tất cả tiến về cửa nam

Đức Từ Dũ dặn Tường rằng

Ông lo thu xếp hoà đàm với Tây

Tường rằng: Thái hậu đi ngay

Quân Pháp chúng đến nơi này là nguy

Thế là Hoàng gia rút đi

Tướng Tôn Thất Thuyết cũng đi theo đoàn

Ông còn có đúng trăm quân

Kinh thành thất thủ, nhân dân khổ sầu

Nước non bi đát thương đau

Hương Giang thơ mộng nhuộm màu máu tươi

Pháp cướp phá khắp mọi nơi

Hãm hiếp, tàn sát không người nào tha

Xác người đầy rẫy cả ra

Pháp cướp ngân khố, ngọc ngà, trân châu

Bạc vàng chúng chuyển xuống tàu

Chúng vét sạch hết không đâu chúng chừa

Chúng ngồi lên cả ngai vua

Bắt nhiều cung nữ làm trò qua đêm

Còn đâu Cương Thổ Đại Nam

Còn đâu ngôi báu bao năm trị vì

Trấn Bình Đài mất quốc kỳ

Ngọ Môn thành lối giặc đi mỗi ngày

Hương Giang chan chứa đắng cay

Nước sông ghi nhớ hận này muôn thu.

NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

 NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

Duy Sắc

Chiều xuân trên đất Phú Xuân

Nỗi buồn công chúa Ngọc Hân chất đầy

Bắc Hà giặc Mãn bao vây

Đền đài, lăng tẩm, cỏ cây điêu tàn


Hoàng thân quỳ gối đầu hàng

Điện ngọc, cung vàng lơ láo trơ trơ

Kẻ sỹ rụt cổ làm ngơ

Vua tôi luồn cúi đi thờ ngoại bang


Nông phu rời bỏ xóm làng

Tha phương cầu thực lang thang không nhà

Bao nhiêu mồ mả ông cha

Giặc Mãn đào bới hết ra tìm vàng


Kẻ thù lên giọng ngênh ngang

Thiên triều phách lối hung tàn dã man

Nước nhà lâm cảnh lầm than

Ngọc Hân đau xót lệ tràn canh thâu


Hoàng Lê nhất thống còn đâu

Tinh hoa Đại Việt bao lâu cấu thành

Giờ cơn binh lửa tan tành

Tháp rùa ngơ ngẩn liễu xanh u buồn


Ngọc Sơn trước trận mưa tuôn

Thê Húc nhớ nguồn cố với lời than

Bút thiêng viết nét than van

Văn miếu luyến tiếc lời vàng thánh nhân


Hoa đào tan tác bụi trần

Pháo tết rần rần tiếng nổ tóc tang

Nữ nhi chỉ biết thở than

Giọt nước mắt nàng cay đắng tha hương


Sac 2002

EM ĐÃ QUAY LƯNG

 EM ĐÃ QUAY LƯNG

Duy Sắc

Ta nhìn nhau để rồi mãi nhớ

Em quay lưng vì một phút đơn côi

Trong cuộc sống, tình chỉ là giấc mộng

Ai trao ai rồi sẽ lấy của ai


Xuân, mai nở chẳng qua vì đến lúc

Hạ, phượng buồn để trút nỗi tâm tư

Thu, hoa cúc chán con heo may lạ

Đông, cây tùng ngán cảnh tuyết rơi đầy


Em là ai, cơn mơ nào em đến

Em cho ta những cay đắng thương yêu

Ta từng biết em yêu mình nhiều lắm

Chỉ vì gen nên em hận em sầu


Tình trên đời là có nghĩa gì đâu

Ta cố mơ những giấc mộng trong đầu

Cố gào thét để chứng minh tình đẹp

Nhưng cuộc đời chỉ là những u sầu


Hpđ 2018

ĐIỆP KHÚC ĐỜI

 ĐIỆP KHÚC ĐỜI

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Dòng đời cứ thế trôi đi

Chẳng ai mà biết nó về nơi đâu

Đời ai phú quý sang giàu

Đời ai bần tiện khổ đau thế nào

Dòng đời có lúc nông sâu

Ai may có được nhịp cầu dẫn đưa

Ai xui thì bị đời xô

Nó vùi nó dập lên bờ xuống mương

Dòng đời là những chặng đường

Khúc quanh, khúc thẳng, khúc lên dốc dài

Khúc nào là đúng là sai

Khúc nào cũng vậy chẳng ai biết dò

Dòng đời nhiều bến hơn thua

Bến nào cũng đợi và chờ khách qua

Tùy duyên ở mỗi chuyến đò

Duyên lành, duyên xấu sao ta thể lường

Dòng đời chảy mãi muôn phương

Trăm năm sau nữa ai còn biết ai

Có chăng tình nghĩa chưa phai

Câu thơ trắc ẩn nhớ người từng thương

Đời là dòng chảy vô thường

Ai thương ai hãy cứ thương chân thành

Chỉ cần tử tế bao dung

Cả đời luôn được phúc hồng trời ban

Nhìn người giàu có, cao sang

Mình đừng ghanh tỵ, đem lòng không vui

Nghĩ người lừa lọc của đời

Nghĩ mình lỡ vận không thời phất lên

Hờn ghen cũng bởi đồng tiền

Hơn người cái mặt mình vênh lên liền

Thua người, ta nghĩ người hên

Có nào dám nghĩ mình hèn mình ngu

Đời là canh bạc hơn thua

Dám chơi dám chịu, oán thù làm chi

Mỗi ngày rượu uống tì tì

Trong người sảng khoái quên đi nỗi sầu

Lòng người như đáy biển sâu

Hiểu người chỉ tổ nhức đầu mà thôi

Kệ người ta tốt, mình tồi

Miễn mình hạnh phúc đủ rồi là vui

Kệ người ta cứ chê cười

Miễn ta khoẻ mạnh thảnh thơi nụ cười

Làm sao thoả mãn được người

Ta còn chưa thoả con người của ta

Ngu thì bảo sống cho ta

Khôn thì luôn bảo rằng ta vì người

Vì thân ta hết cả thôi

Nhưng mà nói dối rằng ta vì người

Đời là cả một cuộc chơi

Ai chơi vốn lớn sẽ lời nhiều hơn

Mưu toan tính toán cỏn con

Làm sao bì được tấm lòng người ta

Đời này ai cũng đều mơ

Mỗi người mỗi khác giấc mơ vậy mà

Người mơ theo nghiệp xướng ca

Người mơ mình sẽ làm cha của người

Người mơ đời sống thảnh thơi

Người mơ thỏa mãn thú chơi của mình

Người mơ tên tuổi lưu danh

Người mơ là bậc hùng anh trên đời

Người mơ giàu có phát tài

Người mơ sống cảnh tay sai sang giàu

Ai mà có cấm mơ đâu

Mơ là một nỗi khát khao kiếp người

Ta qua bao chặng đường đời

Đắng, cay, bùi, ngọt, đầy, vơi mấy lần

Bạn, thù, oán, nợ, nghĩa, ân

Hợp, tan, quyến luyến, xa, gần bao phen

Khi kiêu ngạo, lúc nhục, hèn

Thành công, thất bại, vận đen bao trùm

Những chiều dạ rối tùm lum

Nhiều đêm mơ chuyện anh hùng, mỹ nhân

Mưu sinh nó mãi cứ vần

Ta soi gương thấy tấm thân rã rời

Cố tìm giây phút thảnh thơi

Muốn an nhàn lắm nhưng đời nào cho

" Dò sông, dò biển dễ dò

Mấy ai lấy thước mà đo lòng người"

Cố vui để nở nụ cười

Nén buồn để hiểu tình người trao nhau

Phong ba muôn vạn sắc màu

Mỗi người thầm kín niềm đau của mình

Vẫy vùng giữa cõi nhân sinh

Có ai biết trước nhục, vinh thế nào

Cố leo để biết được cao

Thử rơi để biết lọt vào nơi đâu

Hôm nay bạc cả tóc, râu

Ta còn gì nữa ngoài màu thời gian.

Mà mình đã có gi đâu

Sao hay mở miệng buông câu chán đời

Mình làm gì được cho đời

Sao mình oán trách là đời lầm than

Bản thân mình thích an nhàn

Sống lười sống ảo còn than cái gì

Mình đâu có nghĩa lý gì

Sao mình ra vẻ làm chi, hay gì

Thơ à nhảm nhí quá đi

Văn chương cũng đã là gì hơn ai

Ngỡ mình một đấng thiên tài

Quyền gì chỉ trích chê bai mọi người

Hả hê những tiếng cười vui

Kết bè lôi kéo mong người theo ta

Cà phê cà pháo la cà

Huênh hoang bàn tán ba hoa lắm lời

Mở mồm ra vẻ dạy đời

Mà mình nào có hơn đời ai đâu

Trầm ngâm suy tính thâm sâu

Binh thư, binh pháp, năm châu địa đồ

Nào là kinh tế vĩ mô

Vi mô rồi lại chuyện ô chuyện dù

Bấm tay tính toán gật gù

Thiên cơ, dịch học để hù người ngu

Phong thủy rồi lại phong xù

Toàn là nói dóc ba xu ba xàm

Trong bụng thì rất tham lam

Nhưng mà ra vẻ không ham tiền tài

Điêu ngoa thì rất là hay

Khi mà nguy khốn chạy dài thoát thân

Hớt ha hớt hải tinh thần

Về nhà trốn biệt chôn chân trong phòng

Trong phòng đi lại lòng vòng

Rồi lên face book nói rồng nói mây

Ta đây tiếp tục ta đây

Ta đây chứng tỏ ta đây lắm tài

Tình yêu chẳng có gì sai

Do ta kén chọn nên đời đa đoan

Đã yêu mà chẳng thực lòng

Nghi ngờ, toan tính, để mong lợi nhiều

Vậy là đâu phải tình yêu

Chẳng qua cảm xúc trong đầu dâng lên

Vài hôm cảm xúc lắng chìm

Ta tìm mối khác khơi lên từ đầu

Tình yêu nếu muốn bền lâu

Dám yêu dám sống vì nhau hết mình

Dù ai nói ngả nói nghiêng

Một lòng một dạ chung tình không phai

Tình yêu đẹp ở trên đời

Đó là đức hạnh ở nơi con người

Không vì cuộc sống đầy vơi

Mà ta bán rẻ đi người mình thương

Tình yêu chớ có xem thường

Phải là duyên nợ mới thương được người

Nếu ta phụ bạc buông người

Đời ta sẽ khó có người thương ta

Không yêu thì hãy rời xa

Đừng dây dưa để người ta hiểu lầm

Tình yêu đẹp ở lương tâm

Dù không thương nữa cũng đừng oán nhau

Tình yêu đâu dễ có đâu

Cả đời chưa chắc kiếm đâu được người

Cho nên nếu đã yêu rồi

Giữ gìn chung thủy trọn đời với nhau

Ai không thích sống sang giàu

Ai yêu cũng muốn được người cao sang

Nhưng mà xã hội phân tầng

Môn đăng hộ đối kết thân mới lành

Phận mình vách lá nhà tranh

Gối rơm, đũa mốc sao chòi mâm son

Chữ tình làm dại người khôn

Ai vương phải nó thì hồn tương tư

Lụy tình người trở nên hư

Đê mê một phút, mắt mù lối đi

Ngẩn ngơ cũng bởi do si

Đau thương cũng bởi là vì khát khao

Tình nào cũng lắm nỗi đau

Tình nào cũng kẻ khóc sầu nhớ nhung

Thất tình, khóc đến mắt sưng

Hứng tình, tâm trạng bừng bừng nôn nao

Lụy tình, quyến luyến ngẹn ngào

Phụ tình, trở mặt chửi nhau, cạch đời

Chung tình chịu lắm thiệt thòi

Lừa tình hậu quả là đời đa đoan

Nghĩa tình ở chốn trần gian

Còn tình còn nghĩa là còn có nhau.

Còn thương còn quấn quýt nhau

Hết thương ta bới móc nhau đủ điều

Thích rồi mọi cái đều yêu

Gét nhau dù tốt mọi điều cũng chê

Vì đâu sao cứ nặng nề

Cân đo đong đếm lợi về phần ta

"Khôn ngoan chẳng lọ thật thà

Đức năng thắng số vốn là xưa nay"

Ai chưa từng trải đắng cay

Ai chưa từng có những ngày khổ đau

Ai chưa từng trải sang giàu

Ai chưa từng có cúi đầu mấy phen

Ai chưa từng nhục từng hèn

Ai chưa từng được ngợi khen hết lòng

Ai chưa từng lạnh đêm đông

Ai chưa từng sưởi nắng hồng ngày xuân

Cuộc đời ai chẳng gian truân

Cuộc đời ai chẳng bao lần trắng tay

Cuộc đời như chén rượu cay

Còn đời ta mãi còn say mơ hồ

Hẳn là đời có hư vô

Hẳn là đời có ai cho không gì

Còn người còn của lo chi

Còn đức thì chẳng sợ gì đói no

Đức mà nó mỏng cần lo

Tu thân tốt đẹp đời cho lại mình

Quan tâm gì chuyện nhục vinh

Hiểu đời như thế là mình thảnh thơi

Cố yêu rồi sẽ khổ đời

Người ta khinh rẻ, buông lời chê bai

Tình yêu trong cõi đời này

Có khi là nghiệp trả vay không chừng

Tại sao hai kẻ người dưng

Một lần gặp gỡ lại thương cả đời.

Ngoài kia họ trọng vẻ ngoài

Nên mình phải có bề ngoài cho ngon

Cho dù túng thiếu bát cơm

Ra đường ta vẫn phải làm cho oai

Gọi là ra vẻ chút thôi

Áo quần lịch lãm để người nể ta

Cái mồm phải biết ba hoa

Nói năng khéo léo gọi là ngoại giao

Kể thêm mấy chuyện tào lao

Đông tây nam bắc rồi vào tâm linh

Cố tìm chuyện nói linh tinh

Che đi cái bản thân mình khổ đau

Dáng đi nét mặt cho ngầu

Tỏ ra trí thức, cái đầu khôn ngoan

Thế là bè bạn hết hồn

Tưởng ta thành đạt làm ăn hơn người

Họ liền quý mến ta thôi

Có ăn là họ sẽ mời mình đi

Thế là oai nhất còn gì

Tối về cắm mặt luộc mì hai tôm. 

Lang thang đi khắp sài gòn

Tinh thần phờ phạc, đôi chân mỏi nhừ

Sài Gòn không có mùa thu

Ở đây chỉ có hai mùa nắng mưa

Dạo này mưa gió mịt mù

Triều cường nên phố giống như sông dài

Nhớ người nỗi nhớ dằng dai

Nhớ ai mà cứ nhớ hoài không nguôi

Nhớ mà không gượng nổi cười

Nhớ mà không biết nhớ ai mới kỳ

Lang thang ta cứ mãi đi

Đi lang thang mãi xong về nhà ta

Vào nhà ta đóng cửa nhà

Bởi vì hàng xóm người ta hay rình

Họ nghe ngóng chuyện của mình

Xong rồi bàn tán về mình linh tinh

Họ đồn ta bị thất tình

Thế là họ cứ đứng rình sớm trưa

Có hôm họ đến trước nhà

Hỏi ta sao lại ở nhà không đi

Ta rằng hỏi để làm gì

Họ nghe thấy vậy họ đi về nhà

Ta vào ta ở nhà ta

Mà họ cũng hỏi rằng ta làm gì

Sao mà lại lạ quá đi

Không biết là họ muốn gì ở ta

Lang thang ra chỗ bến phà

Ta nhặt hoa phượng để ta mang về

Ta về xong lại ra đi

Ta đi lui tới xong về nhà ta

Lang thang để nhớ người ta

Mà ta cứ nhớ người ta người nào

Người ta còn nhớ ta sao

Mà ta cứ nhớ người nào vậy ta

Ta soi nhìn bản mặt ta

Sực ra mới biết là ta nhớ mình

Nhớ mình từng có mối tình

Tuy chưa trọn vẹn nhưng tình còn vương

Nhớ người ta đã từng thương

Người thương ta lắm ta thương lại người

Lang thang ta cứ rong chơi

Ta nhìn mưa gió nhìn trời hoàng hôn

Ta đi như kẻ vô hồn

Nhớ người ta lúc hoàng hôn về chiều

Người ta có thật cô liêu

Hay ta là kẻ mang nhiều tâm tư

Lang thang ta giết thời giờ

Lang thang ta nhớ nàng thơ năm nào

Tình kia mình đã từng trao

Bây giờ tình ấy ai nào nhớ không

Ta lang thang cứ phiêu bồng

Ta nhìn hoa phượng ven sông đang tàn

Đời ta cứ mãi lang thang

Lang thang rồi lại lang thang về nhà

Về nhà ta ngẫm về ta

Xong ta đi ngủ thế là lại mơ

Trong mơ ta thấy nàng thơ

Nàng thơ vẫy vẫy bảo chờ đợi ta

Chắc gì nàng đã nhớ ta

Hay là chỉ có mình ta nhớ nàng

Trong mơ ta lại lang thang

Lang thang cứ thế lang thang một đời

Đời ta cứ thế rong chơi

Gió trăng cùng với sao trời tri âm

Người ta họ bảo ta hâm

Ta lang thang mãi chỉ cần tiền thôi

Có tiền ta lại ăn chơi

Ăn chơi cho chán xong rồi lang thang

Lang thang hàng quán lề đường

Lang thang những chỗ công trường ngổn ngang

Lang thang khách sạn nhà hàng

Lang thang quán nhậu lang thang vỉa hè

Lang thang qua những gánh chè

Lang thang cuộc sống đêm về tối tăm

Lang thang vì nhớ về em

Lang thang vì hứa thương em một đời.

Cái tôi cao quá thành tồi

Tự cao tự đại xong rồi tự tôn

Tự mình cảm thấy mình khôn

Tự suy tự diễn tâm hồn lan man

Cái gan to quá thành gàn

Ngông cuồng bất chấp nên mang oán thù

Gàn kia không phải là ngu

Mà là tự phụ ra điều ta đây

Ta đây rồi sẽ sa lầy

Dốt mà lại cứ nghĩ hay hơn người

Mồm luôn nói tiếng khinh đời

Người ta khinh bỉ có coi ra gì

Bản thân mình có là chi

Cuộc đời ai có biết gì đến ta

Nên ta phải biết phận ta

Đừng nên ra vẻ ba hoa làm gì

Mỗi ngày uống rượu vài ly

Say xong cứ ngủ li bì là vui

Còn đời thì kệ cái đời

Còn thở thì cứ việc chơi với đời 

Cái Tôi thể hiện con người

Nên ai cũng có Cái Tôi của mình

Tôi là khẳng định cá nhân

Cái Tôi chứng tỏ bản thân khác người

Mỗi người có một Cái Tôi

Tôi mà cao quá là đời khó khăn

Vì ai cũng thể hiện mình

Mình hơn người khác họ ghanh tỵ mình

Nên đừng có để ai ghanh

Nếu ghanh sẽ ghét ngăn mình vươn lên

Tài năng chưa chắc đã bền

Bởi người thiên hạ họ hơn mình nhiều

Hôm nay Tôi lớn tự kiêu

Người ta xa lánh sớm chiều mà thôi

Ngoài kia ai cũng có tài

Nhưng chưa cơ hội đến tay phất cờ

Tôi là phải biết Chúng Ta

Thuận lòng người mới gọi là biết Tôi

Hành trình trong suốt cuộc đời

Giữ sao đừng để Cái Tôi bốc đồng

Hôm nay có chút thành công

Ngày mai có chắc vẫn còn thế không

Tôi đem phục vụ cộng đồng

Đó là Tôi lớn nhất trong cuộc đời

Tôi mình chỉ biết mình thôi

Tương lai hẹp lại, đường đời gian nan

Xưa nay Tôi quá ngang tàng

Mấy ai có được vinh quang với đời

Có Tôi phải biết giữ Tôi

Bởi vì chưa chắc là Tôi hơn người

Vô thường tất cả mà thôi

Nên Tôi rồi cũng hết thời của Tôi

Đời người ai cũng như ai

Khác nhau cái áo bên ngoài vậy thôi

Chức danh, địa vị ở đời

Hèn, sang đều hẹn một nơi cùng về

Đời người ai cũng đam mê

Cũng mơ mình sẽ thật là thành công

Danh thơm, chức lớn, quyền cao

Cuộc đời phú quý sang giàu xa hoa

Đời người ai cũng trải qua

Đói, no, thành, bại, tuổi già, ốm đau

Số phần có chút khác nhau

Là do phước, nghiệp từ lâu luân hồi

Đời người ai cũng vậy thôi

Trả xong hết nghiệp thế rồi rời đi

Đúng, sai cũng chẳng là gì

Đều là nhân quả có chi phải buồn

Đời người vạn kiếp chuyển luân

Có duyên có nghiệp mới làm người thân

Nhân duyên ở chốn dương trần

Nếu không có nợ chẳng vương được vào

Đời người đừng hỏi tại sao

Tại vì mình vậy tại nào bởi ai

Trả vay hết nghiệp đời này

Kiếp sau lại tiếp trả vay tuần hoàn.

Còn quyền còn chức còn oai

Hết quyền hết chức thở dài hàng đêm

Lo vì những việc đã làm

Sợ vì những lúc lương tâm hẹp hòi

Còn quyền còn chức còn đòi

Hết quyền hết chức bị coi khinh liền

Sống sao mà lúc quy tiên

Nhân dân thương khóc, họ liền thắp hương

Đời này vốn dĩ vô thường

Oai trong phút chốc, tai ương một đời

Tay nào có thể che trời

Tay nào có thể đổi dời núi sông

Hôm nay chúng gọi bằng ông

Rồi sẽ có lúc bảo ông là thằng

Sống sao cho nó phải chăng

Đó là phải biết thuận lòng trời cao

Hôm nay mặc sức vơ vào

Mấy đời con cháu khổ đau đang chờ

Mơ thì hãy cứ việc mơ

Nhưng đừng thất đức mới là biết mơ

Hoàng thành, cung gấm như thơ

Cũng là phế tích trơ trơ đó mà

Ai từng ca tụng bài ca

Ai từng nhục nhã bị ca muôn đời

Vàng son cũng chỉ có thời

Danh thơm sẽ để muôn đời mai sau

Ác giả ác báo thay nhau

Phù du là vậy, ai nào hơn ai

Đời người không đúng chẳng sai

Bởi do nhân quả luân hồi trả vay

Những gì diễn biến hàng ngày

Đều là định mệnh không ai mà lường

Đời người trôi mãi muôn phương

Nay đây mai đó có đường từ lâu

Ngay khi thai ngén khởi đầu

Mỗi người đã sẵn một câu chuyện đời

Đời người ai có hơn ai

Chẳng qua cái áo bên ngoài khác thôi

Tử sinh hữu mệnh định rồi

Hèn, sang, danh vọng ở nơi phước phần

Đời người khổ ải trầm luân

Nghiệp vay nghiệp trả tuần hoàn cứ xoay

Chẳng ai viên mãn kiếp người

Có chăng là chút nụ cười an yên

Đời người không có gì bền

Được hay là mất đều an bài rồi

Hiểu đời là nghiệp trả vay

Tâm ta luôn có những ngày thảnh thơi

Đời người là chuyện của người

Mỗi nhà mỗi cảnh, chuyện người khác ta

Việc người không phải việc ta

Ta không xen chuyện người ta làm gì

Đời người rồi cũng qua đi

Hèn, sang, danh vọng có gì bận tâm

Đời ai mà chẳng cố làm

Nhưng thành hay bại ở trong số mình

Đời như dòng nước lênh đênh

Bến trong hay đục chẳng tìm được đâu

Kệ đi dù ở bến nào

Bình an là đã phúc cao lắm rồi

Người ta trọng vẻ bề ngoài

Nên mình chăm chút vẻ ngoài cho oai

Áo, quần bóng lộng, mang giày

Tóc tai phải chải, râu dài tỉa đi

Bảnh bao chẳng mất mát gì

Vẻ ngoài thu hút dễ đi kiếm tiền

Tác phong ấn tượng đầu tiên

Người ta đánh giá cao mình ngay thôi

Vẻ ngoài mà hút mắt rồi

Dù trong có thối cũng không ai ngờ

Gì hay ta cứ khoe ra

Che đi hết những xấu xa của mình

Lè phè quần áo xông xênh

Họ nhìn họ sẽ nghĩ mình lông bông

Đoán mình nghề rỗi vô công

Là phường thất học, là quân giang hồ

Vẻ ngoài quyết định hơn thua

Lúc đi phỏng vấn, lúc vào công ty

Cho nên dù chẳng ra gì

Ta luôn giữ vẻ uy nghi bề ngoài

Vẻ ngoài không giúp mình oai

Nhưng mà nó giúp người ngoài họ tin

Họ tin mọi việc dễ thành

Công danh, chức tước tiến nhanh ào ào

Dù nghèo cũng cố bảnh bao

Quần là, áo lượt, trên đầu xịt keo

Ta không tỏ vẻ mình nghèo

Đời ta rồi sẽ sang giàu tương lai

Phận nghèo nói lý đều sai

Bởi vì xã hội chẳng ai tin nghèo

Phận nghèo chớ nói lời yêu

Bởi vì nghèo quá thì yêu bằng gì

Tình là thực tế chi ly

Gạo, tiền, cơm áo, sẻ chia vui buồn

Tình là luôn ở cạnh bên

Nếu như xa cách chẳng bền được đâu

Phận nghèo mình chỉ biết cầu

Mười phương chư Phật và cầu thần tiên

Cầu sao dư chút đồng tiền

Phòng khi bệnh hoạn người thân khỏi phiền

Phận nghèo tâm trí đảo điên

Cuồng quay tất bật kiếm tiền ngày đêm

Chỉ mong chân cứng đá mềm

Có nhiều sức để làm thêm ngoài giờ

Phận nghèo mình dám nào mơ

Nên không có cảnh ai chờ ai mong

Ta vui với chén rượu nồng

Cùng cành Nguyệt Quế dưới trăng đêm về

Đời nghèo không có đam mê

Hết giờ làm việc là về nghỉ ngơi

Lâu lâu nhìn ngắm mây trời

Thả hồn tìm đến những nơi phiêu bồng

Cái nghèo như một cái gông

Trăm đường tính toán cũng không thể làm

Đành thôi cố vượt khó khăn

Đủ ăn ba bữa và làm bạn thơ

Cuộc đời cũng chính là mơ

Vô tư ta cứ việc mơ cho mình

Buồn chi cho khổ thân mình

Đời ta như cánh lục bình mãi trôi

Tưởng mình có bến đỗ rồi

Ai ngờ con nước lại lôi ngược dòng

Hỏi rằng có định mệnh không

Sao mà ta vẫn bềnh bồng lang thang

Mộng sao nhàn hạ tấm thân

Mộng sao cuộc sống bình an đủ rồi

Mộng nhưng vẫn mộng mà thôi

Kiếp người bèo vẫn bèo thôi phận bèo

Mộng nào có được bao nhiêu

Mộng càng cho mộng thêm nhiều khổ đau

Mộng sao cho đủ giấc nào

Mộng gì cho để thanh cao với đời

Trải bao mưa gió tơi bời

Khi nào mới hết cuộc chơi kiếp người

Khi nào mình sẽ thảnh thơi

Khi nào ? chắc lúc tàn hơi sức tàn

Mộng nào bằng cảnh bình an

Mộng nào cho đủ, mộng càng mộng du.

Đêm nào ai cũng từng mơ

Tùy theo cuộc sống mình mơ những gì

Thích mơ ta cứ mơ đi

Mơ để mình thấy những gì cần mơ

Thế mà đời chỉ là mơ

Mơ rồi đến lúc mắt mờ thì thôi

Nhân duyên trong cõi cuộc đời

Chẳng qua cũng chỉ do trời định ra

Yêu đương, thù hận, chia xa

Tất cả đều gọi chung là giấc mơ

Mơ nên có lắm vần thơ

Không mơ thì chẳng có thơ để làm

Thế thôi nếu quá tham lam

Đời ta không thể còn làm được chi

Làm thơ chẳng để được gì

Nhưng mà nghèo quá biết đi đâu giờ

Cho nên mình cứ làm thơ

Khi nào trúng số chắc là hết thơ

Làm thơ để giết thời giờ

Thay vì đi lại rất là tốn xăng

Dạo này vật giá đều tăng

Ở nhà tiết kiệm chút tiền phòng thân

Thơ ca là thú hồng trần

Niềm vui của khách văn nhân xưa giờ

Mình nhờ có mấy bài thơ

Kết giao được với bạn bè gần xa

Càng ngày tuổi tác càng già

Có thơ, có bạn giúp ta yêu đời

Thơ cho đầu óc thảnh thơi

Văn chương biết chút khiến đời cũng sang

Thơ kia bày tỏ nỗi lòng

Những lời tâm sự, những dòng tương tư

Những câu chuyện cũ xưa giờ

Ta đều viết lại thành thơ giữ gìn

Thơ là nhật ký trong tim

Là bao ký ức ta từng trải qua

Khi hạnh phúc, lúc khóc òa

Khi ngồi nhung nhớ người ta thương thầm

Thơ ngân nga những dư âm

Tiếng lòng thổn thức bao năm của mình

Kệ đời ai trọng ai khinh

Ta nghèo vẫn sống hết mình cùng thơ

Nhà thơ yêu ngẫn yêu ngờ

Cả đời cứ tưởng người ta yêu mình

Thế nên viết lách linh tinh

Tưởng như ta có mối tình trong mơ

Tội sao mấy gã làm thơ

Thần kinh có vẻ lơ mơ thế nào

Nghèo nhưng lại mộng rất cao

Đêm đêm nằm ước trăng sao trên trời

Ước xong nước mắt lại rơi

Than thân trách phận cuộc đời khó khăn

Không làm nhưng cứ thích ăn

Tưởng thơ là một món ăn hàng ngày

Cồn cào bụng đói, trắng tay

Vẫn ngồi cứ tưởng mình tài hơn ai

Cả đời than ngắn, thở dài

Mấy dòng thơ thẩn viết hoài không thôi

Viết xong thì lại vỗ đùi

Tự khen mình thấu hiểu đời quá đi

Trong nhà chẳng có thứ gì

Bởi vì bán sạch hết đi cả rồi

Chỉ còn lại một cái tôi

Để mà ra vẻ hơn người làm oai

Ai ngờ mình dính vào rồi

Cho nên ta gánh một đời khó khăn

Quanh năm túng thiếu cái ăn

Suốt ngày chờ chực người săn đón mình

Sợ bè bạn chúng nó khinh

Làm ra cái vẻ là mình uyên thâm

Soi gương thì rõ thằng hâm

Nợ nần, ăn chực rồi nằm chiêm bao

Hôm qua thơ nó thì thào

Nó khuyên thôi bớt tào lao làm gì

Lo mà đi kiếm tiền đi

Tiền nhiều ta chẳng sợ gì nữa đâu

Nên lo nghiên cứu làm giàu

Mánh mung các kiểu, có đâu nghĩ nhiều

Khôn là sống phải biết điều

Biết ơn, biết nghĩa, biết chiều người ta

Biết người từng đã giúp ta

Biết người nâng đỡ lúc ta đói nghèo

Biết người ta đã từng yêu

Biết người từng đã rất yêu thương mình

Biết mà sống có nghĩa tình

Thơ văn cũng chỉ linh tinh lắm lời

Nhìn vào thực tế cuộc đời

Là ta tự biết ta tài hơn ai

Vì sao bụng đói dài dài

Vì sao bè bạn họ oai hơn mình

Vì sao ta bị người khinh

Vì sao ta tự nhốt mình làm chi

Thẩn thơ cứ mãi làm gì

Để thèm miếng thịt lại đi ăn nhờ

Rằng ta rất biết ơn Thơ

Bạn bè khuyên thật nên là ta nghe

Khi ta thích được tung hô

Tức là ta đã hồ đồ cái tâm

Nếu tài ta ở cái tầm

Tự nhiên người sẽ ầm ầm tung hô

Chẳng cần tiếp thị tài ra

Bởi vì hữu xạ sẽ là tỏa hương

Khoe tài vặt vãnh tầm thường

Người ta biết được sẽ luôn gét mình

Tài mà lợi ích muôn dân

Giúp cho đất nước nhiều phần tốt lên

Những tài như thế mới bền

Chẳng cần quảng cáo cũng lên tóp đầu

Nên mình nghĩa lý gì đâu

Chẳng qua chỉ muốn làm giàu tấm thân

Ngoại giao kết nối xa gần

Chỉ mong kiếm được bữa ăn qua ngày

Biết mình đâu có gì hay

Người ta tài cán ở ngoài thiếu chi

Khoe khoang được lợi ích gì

Biết điều mà sống chẳng khi nào nghèo.

Người ta biết sống biết điều

Biết luồn, biết cúi, biết chiều bề trên

Cho nên họ dễ kiếm tiền

Đồng rơi, đồng vãi bề trên còn thừa

Biết điều là biết dạ, thưa

Biết quỳ, biết lạy, biết đưa phong bì

Nghe nhưng mà chẳng biết chi

Nhìn nhưng lại chẳng thấy gì xung quanh

Biết điều biết chị, biết anh

Biết như không biết ai làm ai không

Biết làm sao để vừa lòng

Biết ngu đúng lúc, biết khôn đúng thời

Biết điều là biết vậy thôi

Nhưng còn tùy thuộc số trời ra sao

Biết nay, mai biết thế nào

Nhưng ta luôn hiểu vì sao biết điều

Mình không biết sống biết điều

Nên ai cũng gét là điều đương nhiên

Cả đời túng quẫn đồng tiền

Khiến cho ngơ ngẩn điên điên khùng khùng

Đời không hề có gì buồn

Đời là như nước nên luôn đổi dòng

Ai mà không muốn bến trong

Nhưng vào bến đục cũng đừng buồn chi

Đời vô thường có xá gì

Được hay là mất cũng như không mà

Vui lên mọi chuyện cũng qua

Vui lên để thấy đời là mơ thôi

Đời là nó vốn thế rồi

Không ai trọn vẹn trong đời hết đâu

Tội gì ta phải kêu cầu

Trời sinh trời chẳng bỏ đâu kệ đời

Đời ta ta cứ vui chơi

Ta đừng tranh với cuộc đời người ta

Người ta cũng giống ta mà

Cũng đâu sung sướng hơn ta cái gì

Đời người rồi sẽ qua đi

Cùng chung điểm hẹn là về âm ti

Ai rồi cũng chẳng còn gì

Ta đều như vậy có chi phải buồn

Bi quan đời chán ta luôn

Bi quan là sẽ hết đường tìm vui

Hãy luôn nở những nụ cười

Hãy luôn thương lấy những người mình thương

Còn thương là chẳng còn buồn

Hết thương là sẽ chán chường khổ đau

Còn thương là sẽ còn nhau

Còn thương ta thấy sắc màu tình yêu

Đời này đừng có tham nhiều

Phúc ta có được bao nhiêu cứ xài

Nếu đừng quá trán vung tay

Sẽ còn cái phúc sau này cho con

Tin vào Phật Pháp vô biên

Là ta luôn biết sống hiền, sống ngay

Thành tâm Niệm Phật mỗi ngày

Bình an, hạnh phúc, cơ may rất nhiều

Bạn bè, quý mến, tin yêu

Gia đình đầm ấm, thêm nhiều niềm vui

Trên môi luôn nở nụ cười

Là đời tươi sáng, thảnh thơi nhẹ nhàng

Cầu gì hơn chữ Bình An

Tin vào Phật Pháp Bình An cả đời

Phật đem ánh sáng muôn nơi

Những lời Phật dạy cứu đời khổ đau

Nghèo hay phú quý sang giàu

Nếu tin Phật Pháp chẳng bao giờ buồn

Ta đi tìm một chữ An

Giữa dòng đời có muôn ngàn bất an

Ta mong qua những nhọc nhằn

Ta cầu buông bỏ được thăng trầm đời

Tâm an trong những cuộc vui

Tâm an cho mãi nụ cười hồn nhiên

Tâm an xả hết ưu phiền

Tâm an thu hút bình yên trở về

An vui trong những đam mê

An yên dù lắm ê chề đắng cay

An lòng sống tốt mỗi ngày

An bình trong giấc ngủ say đêm về

Bình an ai có dám chê

Bình an là phúc để mà ta mong

Bình an không có gì bằng

Bình an mong mãi bình an suốt đời

Đạo trời luôn khuyết xưa nay

Nên ta đừng mộng sẽ đầy không vơi

Được hay là mất trong đời

Nó đều có giá hết rồi khỏi lo

Phần to ắt trả giá to

Làm gì có chuyện được mà dễ đâu

Cái gì cũng có khởi đầu

Chẳng gì vô cớ từ đâu bất ngờ

Đang nghèo mà bỗng giàu to

Phải là trúng số chứ đâu ra tiền

Trúng rồi chưa chắc đã yên

Bởi vì nợ lúc nghèo hèn nó kêu

Muốn thăng quan ở trong triều

Không tài thì phải biết điều quan trên

Không gì mua được bằng tiền

Thuận lòng người sẽ tiến thân ào ào

Nên ta thấy bạn sang giàu

Chắc là bạn trả giá cao hơn mình

Cho nên mình phải biết mình

Đừng nên đố kỵ gét ganh làm gì

Đời là đổi chác tinh vi

Quan trọng phải biết đổi gì mới hay

Vinh hoa phú quý một ngày

Có khi từng đã đắng cay một đời

Đạo Trời trọng cái sự vơi

Nên mình có khuyết thì đời sẽ vui

Đừng tranh phần hết với trời

Trời cho sẽ có, trời đòi là thua.

Người khôn thêm bạn bớt thù

Tuỳ theo hoàn cảnh, phải ngu đôi lần

Thông minh cũng cố cho đần

Nhìn xa trông rộng và gần người hay

Tu tâm dưỡng tính mỗi ngày

Biết lùi, biết tiến biết xoay tình hình

Trông ai bằng chính trông mình

Mình nên làm chủ chính mình là hay.

Không buồn chưa hẳn là vui

Vui chưa hẳn ở nụ cười trên môi

Đôi khi buồn cũng cố cười

Đôi khi vui quá khiến người khóc to

An nhiên chưa hẳn hết lo

Lắm lo có thể khiến cho thâm trầm

Bệnh đều xuất phát từ tâm

Khỏe là ở chỗ tinh thần vô tư.

Đời luôn xoay chuyển vù vù

Ta không thích ứng là ta khổ đời

Nổi trôi trong nẻo luân hồi

Kiếp người cát bụi đi đi về về

Vòng xoay nghiệp lực cuốn đi

Tái sinh rồi lại chết đi bao lần

Tử sinh trong cõi hồng trần

Chỉ là quy luật vô thường mà thôi

Mất hay là có được rồi

Ở đâu còn đó thế thôi lo gì

Khổ đau do những đam mê

Tâm mà độc ác cũng vì lòng tham

Yêu đương, luyến ái, thù hằn

Ân ân, oán oán nghiệp chồng lên nhau

Nay vay rồi lại trả sau

Gieo nhân gặp quả cách nào tránh đây

Lòng ta luôn muốn tròn đầy

Lòng trời lại khuyết lại vơi thế rồi

Nên không thể trái Đạo Trời

Đừng quan tâm đến đầy vơi làm gì

Thảnh thơi cho nhẹ nhõm đi

Hãy vui với những thứ gì hôm nay

Phúc ta nó mỏng hay dày

Có nhiêu thì hưởng bấy nhiêu vui rồi

Thong dong tự tại mà chơi

Chén trà, chén rượu ngẫm đời đa đoan.

Ngẫm câu nhân quả tuần hoàn

Ta mong sao mãi bình an kiếp này

Lang thang một kiếp bèo mây

Nhưng không  hiểu hết đời này ra sao

Không phân biệt được thấp cao

Chưa biết rõ được thế nào là yêu

Hỏi xem sao lại có chiều

Ở ngoài vũ trụ bao nhiêu thiên hà

Làm sao hiểu bản thân ta

Làm sao biết được người ta thế nào

Nhìn trời không biết trời cao

Hèn gì cứ hỏi vì sao thế trời

Cỏn con một kiếp con người

Thắng thua, được mất đều rồi sẽ tan

Tìm đâu giây phút an nhàn

Xung quanh chỉ thấy tiếng than thở hoài

Ai nào có biết cho ai

Ai nào có thể khiến ai thỏa lòng

Ở đâu cũng có bất công

Ở đâu cũng có lắm ông lắm bà

Lỡ mình làm đến ông bà

Biết mình có giống người ta không nào

Ai mà chẳng thích trèo cao

Ai không vỗ ngực tự hào mình hay

Hãy làm ông thử một ngày

Để xem mình có được hay hơn người

Có gì đâu để chê cười

Mệnh cho phần số mỗi người khác nhau

Có trước rồi lại mất sau

Được sau mất trước có đâu mà bàn

Kiếp người ở cõi nhân gian

Ai rồi cũng sẽ suy tàn như nhau

Cả đời giành giựt, kêu cầu

Có chăng cũng chỉ hơn nhau cái mồ


Nguyễn Duy Sắc 2025



CHIỀU QUA KÊNH TÀU HŨ

 CHIỀU QUA KÊNH TÀU HŨ

Dòng kênh Tàu Hũ năm xưa

Nước đen, mùi thúi ngửi là phát kinh

Bầy hầy mấy bãi nước sình

Nhà sàn xập xệ, nước kinh đen ngòm


Hôm nay kè đổ bê tông

Đôi bờ sạch đẹp, rộng lòng lối đi

Nước trong, tôm cá kéo về

Cây xanh bóng mát say mê lòng người


Chiều về trẻ nhỏ đùa vui

Công viên rộn rã tiếng cười hỏi han

Ven bờ xan xát nhà hàng

Ban đêm khách khứa hân hoan tiệc tùng


Không còn nhà gỗ lợp tôn

Bây giờ ai cũng nhà lầu cao sang

Phố vui nhịp sống rộn ràng

Bà con phấn khởi làm ăn phát tài


Ước chừng hơn chục năm nay

Sài Gòn thay đổi từng ngày khang trang

Không còn khung cảnh tồi tàn

Nhà cao vươn đến trời xanh rất nhiều


Sài Gòn ta đã từng yêu

Một thời tuổi trẻ mang nhiều ước mơ

Nó đang thay đổi từng giờ

Còn ta vẫn cứ ngẩn ngơ mỗi chiều.


Duy Sac 2018

ĐÃ TỪNG YÊU

 ĐÃ TỪNG YÊU

Năm xưa ta đã từng yêu

Bồn chồn mong ngóng mỗi chiều hoàng hôn

Nhớ nhau đến ngẩn ngơ hồn

Chưa hề toan tính dại, khôn cho mình


Bao năm phiêu dạt lênh đênh

Đánh rơi mất một mối tình sáng trong

Tiếc cho bao giấc mơ hồng

Bây giờ hối tiếc, buồn trong muộn màng


Tình kia nay đã dở dang

Nhưng còn đọng mãi trong lòng không nguôi

Từng thương giờ lại lạ rồi

Người xưa chẳng biết ở nơi phương nào


Tương tư nhiều khiến lòng đau

Bởi bao ký ức tuôn trào hàng đêm

Phải chăng ta đã lụy tình

Hay ta đang bị thần kinh mất rồi


Yêu đương không được thì thôi

Cớ gì vương vấn cho đời buồn thêm

Hay đây định mệnh ai bài

Ta và người ấy kiếp này phải thương.


Duy Sac 2018

HÀNH LANG LỚP CŨ

 HÀNH LANG LỚP CŨ

Duy Sắc 2012

Cổng trường sơn mấy lần thay

Nhưng sao không thấy bóng thầy năm xưa

Hè qua đã biết bao mùa

Học sinh ai nhớ dáng xưa của thầy


Hành lang lớp cũ còn đây

Hàng cây điệp vẫn rụng đầy tàn hoa

Thân cây vết khắc đã nhòa

Khó tìm lại ký ức qua một thời


Bạn bè phiêu dạt muôn nơi

Ai còn nhớ lại một thời học sinh

Hồn nhiên cái thuở chúng mình

Yêu nhưng chỉ giữ trong tim âm thầm


Nay về trường cũ hỏi thăm

Thầy, cô không có còn làm ở đây

Mình ta lủi thủi chỗ này

Lạ người, lạ chỗ, chẳng ai biết mình


Đẹp sao cái tuổi học sinh

Tâm hồn trong sáng, ái tình trinh nguyên

Chưa ai vướng bận của, tiền

Còn nay đời khiến đảo điên mấy lần.

HOA DẦU KỶ NIỆM

 HOA DẦU KỶ NIỆM

Duy Sắc 2010

Hoa dầu xoay tít trên đầu

Nhớ mùa thi ấy đã lâu lắm rồi

Em buồn đã trách hờn tôi

Rằng tôi là đứa nhiều lời ba hoa


Chuyện kia đâu đáng gì mà

Tại sao em lại giận ta đến giờ

Chẳng qua là một bài thơ

Chút lời bày tỏ để mà làm quen


Lời thơ nếu có gì phiền

Sao em không nói, tự nhiên lại hờn

Có gì nói thẳng là hơn

Để ta áy náy trong lòng đến nay


Mấy mùa dầu vẫn rụng đầy

Gió rung tàn lá hoa bay rợp trời

Nhớ ngày xưa chúng mình vui

Lụm hoa, toe toét nụ cười dưới mưa


Năm nay dầu đã vào mùa

Mình ta đi lụm giữa trưa nắng hè

Ai nhìn ta cũng tránh xa

Bởi vì họ tưởng ta là kẻ điên

CÁNH SEN ĐỒNG THÁP

 CÁNH SEN ĐỒNG THÁP

Duy Sắc - Hoa Phượng Đỏ

Anh hứa với em một lần

Nhưng

Anh đã không làm được

Bởi vì em đã chối từ anh

Nên thôi!

Anh đành nâng niu một cành sen nhỏ

Đơn sơ lắm

Một búp hồng chưa bung hết cánh

Em à

Thế thôi, anh chỉ vậy! 

Em nghĩ anh là gã tâm thần ảo tưởng

Đúng vậy

Anh tâm thần bởi mê mẩn bóng hình em

Em có thể quên anh

Anh thì luôn ghi nhớ

Một bông hoa

Nó chưa nở trên tay anh lần nào

Ừ thì chưa nở

Vì anh thích hoa còn đang nụ

Anh ngắm hoa 

Em đang ở đâu

Anh cũng không quan tâm

Nhưng

Anh nhớ một bông sen nhỏ

Mà không, anh đã có nó rồi

Chỉ là

Anh không có em thôi

Những bài thơ viết về em 

Chúng vẫn còn dang dở

Nhưng 

Anh biết chúng sẽ còn nối tiếp

Chuyện tình ta đã có trong tiền kiếp

Cố xa nhau

Ta chỉ vướng khổ đau.

MÙA HÈ BẮT DẾ

 MÙA HÈ BẮT DẾ

Duy Sắc 2000

Mấy thằng nhóc bới xung quanh

Tìm con dế choắt đang nằm trong hang

Nó nhe ra một đôi càng

Dế rung đôi cánh gáy vang lừng trời


Bà già chạy muốn hụt hơi

Tay cầm một chiếc roi dài bằng mây

Rằng là cái lũ tụi mày

Buổi trưa không ngủ ra đây làm gì


Một thằng nghe tiếng chạy đi

Hai thằng bị vụt tức thì mấy roi

Dế kia biết thoát nạn rồi

Thế là nó trốn vào nơi an toàn


Đêm hè dế lại gáy vang

Mấy thằng bắt dế dễ dàng đánh hơi

Chúng đi nghe ngóng một hồi

Sau cùng cũng đến đúng nơi dế nằm


Mỗi thằng một bịch ni lon

Tay đào, tay chộp ước chừng chục con

Dế mùa này béo và tròn

Đang kỳ sinh sản nên hung hăng nhiều


Sáng ra lũ dế nó kêu

Mấy thằng bắt dế liền khều dế ra

Hai con vào một hộp quà

Thế là bọn dế xông ra nhe càng


Lửa vàng đá với dế than

Giằng qua kéo lại bốn càng cò cưa

Hung hăng loài dế chẳng vừa

Chẳng con nào có chịu thua con nào


Máu điên chúng nó lên cao

Đôi càng to khỏe nhắm vào chân nhau

Con này bị cắn rụng râu

Con kia bị bể miếng đầu lòi cơ


Dế than sức mạnh không ngờ

Tuy hơi chậm chạp nhưng mà tinh khôn

Nhiều lần bị dế lửa dồn

Nhưng mà nó vẫn quyết không quay đầu


Mấy thằng chọi dế cá nhau

Hơn thua phân định bằng chầu chè me

Cho nên ra sức hét hò

Tay, chân vung vẩy, miệng hô lên nào


Dế kia cứ mãi đánh nhau

Chưa nhìn ra được bên nào thắng thua

Trẻ con trong xóm vào hùa

Chúng mang thêm dế mình ra so tài


Mồm la ing ỏi lỗ tai

Bà Tư liền mắng tụi mày biến đi

Phá làng phá xóm chứ gì

Tao mà nổi đóa đuổi đi bây giờ


Suốt ngày quậy phá như ma

Nhà tao đang có người già biết không

Nếu còn la nữa liệu hồn

Tao kêu ba má sang gông cổ về


Vậy là tụi nhỏ tản đi

Mấy con dế bị đem về dưỡng thêm

Mùa hè không khí êm đềm

Những cơn mưa tưới mát thêm phố phường


Yêu sao hình ảnh quê hương

Phượng hồng rực rỡ con đường học sinh

Mùa hè ấy tuổi chúng mình

Đêm nghe tiếng dế là tim bồi hồi.

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

ĐÊM NHỚ AI ?

 ĐÊM NHỚ AI ?

Duy Sắc

Đà Lạt đêm đông lạnh

Khách sạn mình chờ ai

Chăn bông trùm chẳng ấm

Cả đêm nhớ nhung hoài


Núi đồi đen kìn kịt

Mưa phùn mịt mù bay

Thuốc đã tàn trăm điếu

Nên cơn ho càng dài


Giang hồ mê mải bước

Trắng tay hoài trắng tay

Cố nhân buồn lánh mặt

Ta cũng sầu miên man


Đà Lạt buồn tẻ nhạt

Tình xưa mờ như sương

Biết bao nhiêu chén rượu

Để cay thêm cuộc đời


Ừ thì tình chưa dứt

Cứ xem là tạm xa

Nhưng xa gì lâu thế

Mà tại sao mình xa


Em không cao sang mà

Nhưng em rất kiêu sa

Thanh cao và chân thật

Đẹp sao mối tình ta

HẸN HÒ

 Hẹn Hò

Duy Sắc

Anh chờ em trên cầu chữ Y

Nhưng em lại đi về Hưng Phú

Hẹn với hò sao mà dở ẹc

Yêu cái gì bực quá đi thôi


Anh quay xe xuống chợ Rạch Ông

Đường đông quá không đi về được

Em điện thoại bảo ngồi ăn lẩu

Bạn ngày xưa nó rủ nên đi


Trời thì tối, kẹt xe đen kịt

Khói đầy trời, bụi trắng như mây

Anh điện em thấy máy cứ reo

Sao chẳng thấy có ai bắt máy


Hơn một tiếng anh sang Cầu Muối

Chẳng thấy em điện thoại trả lời

Anh vào quán làm vài trứng lộn

Chục chai bia hóng mát bờ kè


Đến nửa đêm em điện lèng èng

Trách với móc sao không qua đón

Khuya thế này ai mà có rảnh

Tự về đi đừng có tào lao


Hẹn với hò thật chẳng làm sao

Kẻ đầu đường đợi người xó chợ

Thôi chia tay cho mình rảnh nợ

Cái màn này coi bộ không xong


Sac2004

TRẺ CON ĂN XIN

 TRẺ CON ĂN XIN

Lề đường đầy rác thải

Cống rãnh dậy mùi hôi

Bầy trẻ con lếch thếch

Chúng cứ bám lấy người


Dòng xe lao vùn vụt

Lũ trẻ trố mắt nhìn

Da đen thui lem luốc

Như rắn rồng lên mây


Tay cầm ca, cầm bị

Chúng dắt díu nhau đi

Mắt đen nhìn thô lố

Lắm đứa mũi thò lò


Lại có bọn làm trò

Uống xăng rồi phun lửa

Đứng giữa đường nhảy múa

Xong chìa tay xin tiền


Ở đâu mà đông vậy

Đầy những ngã tư đường

Tóc cháy vàng bởi nắng

Chân chai bởi đi trần


Sài Gòn xa hoa thật

Lắm khu phố cao sang

Ngoại ô vùng ổ chuột

Đời còn lắm cơ hàn


Mưa hè tuôn ồ ạt

Dột những mái nhà tôn

Công nhân nơi xóm trọ

Đời say chén rượu cồn


Đô thành hoa lệ lắm

Cao ốc mãi vươn cao

Đời bần cùng khốn khổ

Tăm tối đến khi nào


Duy Sac 2007

SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

 SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

Duy Sắc 2012

Sân trường ghế đá năm xưa

Mười lăm năm ấy như vừa mới qua

Phượng hồng vẫn nở đều hoa

Nhưng hình bóng cũ nhạt nhòa tàn phai


Nhớ sao những lúc truy bài

Rụt rè khép nép, mắt nai mơ màng

Giờ chơi ngồi ở hành lang

Cả bầy túm tụm ăn hàng rất vui


Chỗ này mình đã từng ngồi

Đằng kia có nhỏ ăn xôi mỗi ngày

Còn đây là chỗ nhảy dây

Đá cầu thường ở khúc này không sai


Nhớ khi không học thuộc bài

Bị thầy bắt phạt đánh hai roi liền

Làm cho tụi bạn cười lên

Mình quê một cục nghỉ liền mấy hôm


Bao nhiêu ký ức vẫn còn

Thời gian nhanh quá thật không thể ngờ

Hôm nay thăm lại trường xưa

Sân trường lá rụng như vừa hôm qua.

TẾT XA NHÀ

 TẾT XA NHÀ

Duy Sac

Chiến dịch nào cũng rất khó khăn

Thơ với thẩn nao lòng chiến sỹ

Tết sắp đến người ta được nghỉ

Đời quân nhân lại phải xa nhà


Đêm biên giới rừng già sương lạnh

Tiếng cú kêu nghe rợn hết người

Vắt nó đeo khi mới nghe hơi

Muỗi nhao đến châm đầy hết mặt


Giữa màn đêm căng lên đôi mắt

Dõi theo từng lối tắt đường ngang

Vùi thân mình trong lớp ngụy trang

Canh giấc ngủ quê hương làng bản


Dạ kiên trung một lòng tin Đảng

Tổ Quốc luôn đặt ở trong tim

Không nề hà quản ngại hy sinh

Vì tất cả bình yên đón Tết

NGƯỜI TÀI

 NGƯỜI TÀI

Duy Sắc

Người tài dâng quốc sách

Việc kiến quốc dân sinh

Vì quốc gia dân tộc

Cống hiến hết đời mình


Người tài luôn khiêm tốn

Thầm lặng để hy sinh

Chẳng mong cầu danh lợi

Quên luôn cả gia đình


Người vì đời dốc sức

Đem lợi ích muôn người

Được gọi là hào kiệt

Danh thơm đến muôn đời


Người tài luôn rất hiếm

Trăm năm khó kiếm ra

Còn mình như con cóc

Nên hay nói ba hoa


Người tài được tôn vinh

Là danh nhân văn hóa

Là một bậc anh hùng

Dân tôn thờ vạn đại


Duy Sac

PHẬN MÌNH

 PHẬN MÌNH

Duy Sac

Nghèo quá biết mơ gì

Mơ ăn no cái bụng

Mỗi sáng ổ bánh mì

Chiều có nồi cơm trắng


Nghèo quá biết mơ gì

Mơ có người thương hại

Ban cho chút tình yêu

Để đêm về mơ mộng


Nghèo quá nên bi lụy

Mặc cảm với người đời

Tủi thân mình kém cỏi

Không mảnh tình vắt vai


Nghèo quá biết mơ gì

Dám mơ gì được nữa

Chắc là do phận số

Không thể nào đổi thay


Nghèo quá chỉ thấy buồn

Nhìn gì cũng thấy thèm

Thèm rồi ứa nước mắt

Nuốt cái ngẹn vào trong

PHẬN NGHÈO

 PHẬN NGHÈO

Duy Sắc

Phận nghèo nói lý đều sai

Bởi vì xã hội chẳng ai tin nghèo

Phận nghèo chớ nói lời yêu

Bởi vì nghèo quá thì yêu bằng gì


Tình là thực tế chi ly

Gạo, tiền, cơm áo, sẻ chia vui buồn

Tình là luôn ở cạnh bên

Nếu như xa cách chẳng bền được đâu


Phận nghèo mình chỉ biết cầu

Mười phương chư Phật và cầu thần tiên

Cầu sao dư chút đồng tiền

Phòng khi bệnh hoạn người thân khỏi phiền


Phận nghèo tâm trí đảo điên

Cuồng quay tất bật kiếm tiền ngày đêm

Chỉ mong chân cứng đá mềm

Có nhiều sức để làm thêm ngoài giờ


Phận nghèo mình dám nào mơ

Nên không có cảnh ai chờ ai mong

Ta vui với chén rượu nồng

Cùng cành Nguyệt Quế dưới trăng đêm về


Đời nghèo không có đam mê

Hết giờ làm việc là về nghỉ ngơi

Lâu lâu nhìn ngắm mây trời

Thả hồn tìm đến những nơi phiêu bồng


Cái nghèo như một cái gông

Trăm đường tính toán cũng không thể làm

Đành thôi cố vượt khó khăn

Đủ ăn ba bữa và làm bạn thơ


NDS

BA XÀM

 BA XÀM

Duy Sac

Không ngờ hồi nhỏ bị khùng

Lớn lên suy nghĩ lung tung thế này

Bây giờ sáng xỉn chiều say

Rượu vài ba lít suốt ngày lai rai


Điên rồi nên nói suốt ngày

Tào lao thiên địa đông tây ba xàm

Người ta ai cũng thành công

Ta thì họ gọi là thằng bá dơ


Học vài ba chữ i tờ

Tưởng như mình đã tinh hoa đầy người

Bạn bè thấy tội nên thôi

Chẳng ai thèm nói một lời khuyên can


Gàn thì cũng chẳng phải gàn

Mà là tại dốt nên ăn nói càn

Nhiều khi nghĩ cũng tủi thân

Nhưng tủi gì nữa vì thân sắp tàn

CHẮC SỐ MÌNH VẬY

 CHẮC SỐ MÌNH VẬY

Duy Sắc

Dạo này tiền kiếm khó

Vài ba tỷ đâu ra

Mình bán hai cái chổi

Giá chỉ có năm nghìn


Thiên hạ giàu phát khiếp

Ô tô với nhà lầu

Mình nhà tranh vách gỗ

Thịt hấp và mắm tôm


Đời nào ai biết được

Phú quý hay bần hàn

Âu cũng là cái số

Mình chỉ cần bình an


Giàu có rồi cũng hết

Nghèo lắm cũng sẽ giàu

Vòng luân hồi luẩn quẩn

Tử tế thì còn nhau


Duy Sac

KỊCH BẢN CUỘC ĐỜI

 KỊCH BẢN CUỘC ĐỜI

Duy Sac

Ai viết lên kịch bản

Mỗi cuộc đời chúng ta

Để cho ta ngoi ngóp

Ngụp lặn giữa hồng trần


Ai chỉ đường dẫn lối

Trên mỗi bước ta đi

Mỗi người ta từng gặp

Họ có ý nghĩa gì


Định mệnh kia là thật

Hay vô tình vậy thôi

Tại sao ta không biết

Ngày mai mình thế nào


Chắc ta là con tốt

Người khác khiến ta đi

Họ tha hồ điều khiển

Theo ý của riêng mình


Người xưa hay nói " số "

Đúng là có thật rồi

Nên ta không thể đổi

Cái số phải vậy thôi


Biết cũng như không biết

Ai cũng giống như nhau

Mơ hồ đi lầm lũi

Tìm một lối để về


Tới ngày và tới tháng

Đúng giờ và đúng nơi

Ta đi theo định mệnh

Đã in trong sách trời


Vòng quay luân hồi mãi

Muôn triệu kiếp sinh linh

Tái sinh xong hủy diệt

Theo một chuỗi lập trình

NHÂN QUẢ VÔ TÌNH

 NHÂN QUẢ VÔ TÌNH

Duy Sắc

Nhân quả là luôn có

Tùy muộn hay sớm thôi

Sự khôn ngoan xảo trá

Không qua được Đạo Trời


Trong triệu kiếp luân hồi

Tái sinh xong hủy diệt

Mỗi sinh linh hiện hữu

Hợp thành từ nghiệp duyên


Nếu số mình đã vậy

Nên chấp nhận là hay

Kiếp này tu tích phước

Đời sau ắt sẽ hay


Không ai khôn hơn ai

Đều là do phước báu

Tu cho mình giải nghiệp

Tích phước lại từ từ


NDS

ANH THỰC TẾ LẮM

 ANH THỰC TẾ LẮM

Duy Sắc

Anh yêu cô gái Việt Kiều

Chỉ vì cô ấy có nhiều tiền đô

Nếu em có sẵn tiền đô

Anh bỏ cô ấy nhào vô em liền


Nói ra thì bảo vì tiền

Nhưng mà cuộc sống có tiền mới nên

Người ta kẻ cả , người trên

Chẳng qua cũng chỉ là hơn đồng tiền


Thơ anh sản xuất liền liền

Nhưng ngặt một cái là tiền không ra

Tính anh như tính đàn bà

Người xưa thường chỉ định là tiểu nhân


Ừ thì anh phận tiểu nhân

Nhưng anh cũng cố văn nhân với người

Không tiền em hãy quên.tôi

Vì thơ phải ở những nơi lắm tiền


Thi nhân chưa hẳn là hiền

Có tiền là hiểu ra liền thi nhân

Ai mà không quý bản thân

Bảo thương người khác là quân mị người


Không danh cũng lợi mà thôi

Mua danh bằng lợi xưa rồi nhé em.

VÌ EM CAO SANG

 VÌ EM CAO SANG

Duy Sắc

Anh là thằng nghệ sỹ

Xướng ca đúng rồi em

Anh bất tài vô dụng

Nên đời anh lang thang


Em nghĩ mình cao sang

Với anh, em là điếm

Ta cùng loài như nhau

Chớ tự mãn đá, vàng


Em chớ nghĩ mình sang

Anh hay ăn thịt chó

Em chắc là hơn nó

Em mới dám chê anh


Nghệ sỹ vốn háo danh

Nhưng tùy người em nhé

Đời có vay có trả

Em chớ nói xàm ngôn


Tiền là cái mồ chôn

Đế vương và nghiệp bá

Em chỉ là cắc ké

Em.chớ mộng vàng son.

QUỴT NỢ

 QUỴT NỢ

Duy Sắc

Rượu đầy nhà, món ngon đủ loại

Nào vui đâu vì thiếu bạn hiền

Năm xưa mình lỡ vay tiền

Sau đó mình quỵt, bạn hiền chạy xa


Đời là vậy, toàn lời dối trá

Tình cảm đâu có thật từ tâm

Mình nghèo ai có đến thăm

Mình giàu, bạn sẽ đến thăm mỗi ngày


Nên thôi kệ, đời ai cũng vậy

Ta là ta thế cũng đủ rồi

Lắm khi cảm nhận mình tồi

Nhưng mà lúc ấy mình tồi đúng thôi


Bạn là bạn mình luôn quý bạn

Bạn khinh mình, mình phải chịu thôi

Đời này mình trải hết rồi

Nên anh chỉ thích nụ cười của em.


Duy sắc

VÌ ANH LÀ NGOẠI ĐẠO

 VÌ ANH LÀ NGOẠI ĐẠO

Duy Sắc

Mùa Giáng sinh năm ngoái

Em chê anh rất nhiều

Vì anh là ngoại đạo

Không phù hợp cùng em


Mùa Giáng sinh năm nay

Em bế con trên tay

Anh bên chén rượu cay

Anh nhìn đời vay trả


Em yêu người xứ lạ

Anh quanh quẩn xó nhà

Tổ tiên anh thờ phụng

Em yêu quý người ta


Tình mình không chung bến

Anh cũng chẳng hề buồn

Mộ tổ còn hoang lạnh

Anh không thể vì em


Em có quyền chọn lựa

Anh nghèo nên buông xuôi

Tình mình đến thế thôi

Anh chúc em hạnh phúc

HẸN ANH

 HẸN ANH 

Duy Sắc

Lâu rồi chưa gặp được anh

Em cũng buồn lắm nhưng đành thế thôi

Việc em phức tạp lôi thôi

Sợ anh ảnh hưởng mà thôi anh à


Anh xem em như người nhà

Tình cảm đậm đà thật quý biết bao

Nhiều năm tình nghĩa dạt dào

Ai nỡ lòng nào ngoảnh mặt quay lưng


Qua face book em rất mừng

Biết anh giờ cũng ung dung thanh nhàn

Chúc anh mạnh khỏe bình an

Hẹn ngày em đến cùng đàn với ca


Sac2018

KHỔ VÌ COVID

 KHỔ VÌ COVID

Duy Sắc

Từ hồi có dịch đến giờ

Bạn bè ai cũng ngó lơ chẳng nhìn

Tôi đành cũng giả làm thinh

Cứ xem như họ khinh mình không chơi


Gặp nhau không dám mở lời

Khẩu trang bịt kín xong rồi múa tay

Rằng là ra hiệu cho hay

Chứ không muốn nói tỏ bày dài hơi


Thế là tình cảm tả tơi

Bạn bè mỗi đứa mỗi nơi tình vờ

Người yêu lãnh đạm thờ ơ

Bởi yêu mà chẳng dám sờ dám hôn


Dịch ngày càng đến dập dồn

Người ta thần tính thần hồn nát tan

Cầu sao thế giới bình an

Thiên tai qua hết, nhân gian thái bình.

TỰ NHIÊN NÓ THẾ

 TỰ NHIÊN NÓ THẾ

Duy Sắc

Cuộc sống nó là vậy

Đường Tăng muốn lấy kinh

Ông phải đổi bát vàng

Không gì là miễn phí


Ta nên tự trách mình.

Bình đẳng là giấc mơ

Mà mơ thì là mộng

Mộng thì luôn là ảo


Sống ảo tự sướng thôi

Quy luật vốn thế rồi

Cỏ cây còn phân biệt

Rừng xanh luôn tỉa thưa


Cây tranh nhau ánh sáng

Mới có rừng nguyên sinh

Nhiều tầng cây phân lớp

Đời sống chúng cộng sinh


Nếu người có nghĩa tình

Ta hòa bình chung sống

Chia sẻ những buồn vui

Oán thù chi cho mệt


Gieo nhân rồi gặp quả

Chuyện hiển nhiên ấy mà

ĐẠO ĐỨC GIẢ

 ĐẠO ĐỨC GIẢ

Duy Sac 

Ta khuyên người chớ thở than

Nhưng mình lại cứ than van chính mình

Ta khuyên người sống nghĩa tình

Nhưng ta lại chẳng nghĩa tình với ai


Ta hay triết lý Đông Tây

Lễ, nghĩa, trí, tín, trọng thầy, kính cha

Nhưng ta lại chẳng thật thà

Lươn lẹo, gian trá, điêu ngoa, lọc lừa


Ta khuyên người phải đi chùa

Tụng kinh, niệm Phật để mà tu thân

Ta thì lại cứ tham, sân

Hám danh, hám lợi và còn tà dâm


Ta là một kẻ tâm thần

Giả nhân, giả nghĩa vì thân của mình

Nhưng vì ta vốn háo danh

Nên ta che đậy cho cái mình xấu xa


Ai mà cũng giống như ta

Còn gì ai nữa để mà tin nhau

Khôn ngoan không ở cái đầu

Khôn là phải biết đến đâu nên dừng


Trời cao vốn rất công tâm

Nhân quả chưa có sai lầm với ai

Diễn trò đóng kịch tấu hài

Hậu quả chỉ chuốc đắng cay cả đời

SỐ NÀY

 SỐ NÀY

Duy Sac

Số này chưa giàu được

Bởi làm biếng bà cố

Thêm cái tính ở dơ

Tiền, tình đều chạy hết


Người ta khoe cái tốt

Vì họ tốt quá nhiều

Mình xấu đầy trên mặt

Biết lấy gì để che


Không nhà cũng chẳng xe

Đi la cà tá túc

Mỗi nơi ở một lúc

Xong lại xách dép đi


Tay trắng không có gì

Sống nhờ vào bè bạn

Xin mỗi người một bữa

Mặt mày đã chai lỳ


Cũng do thói rượu chè

Mê hên xui đen đỏ

Tiền bao nhiêu đốt cả

Nợ hoài trả không xong


Ông trời quá công bằng

Gieo nhân là gặt quả

Chẳng ai mà sung sướng

Khi nhiều quá sai lầm.

ĐỪNG BẠC BẼO

 ĐỪNG BẠC BẼO

Duy Sắc

Không tiền sẽ ít bạn chơi

Nhưng ta bạc bẽo thì đời quay lưng

Nghĩa tình chớ tính thiệt hơn

Đời người ai chẳng mấy cơn khốn cùng


Những khi chiến thắng vui mừng

Những khi thất bại hãi hùng tâm can

Những khi cay đắng ngập tràn

Những khi hạnh phúc hân hoan tiếng cười


Cố giương đôi mắt nhìn đời

Cố nhìn cho rõ để rồi luận suy

Được, thua mải cố so bì

Hoạ, phúc đều bởi là vì thân ta


Ngẫm về những chuyện hôm qua

Mới hay nhân quả không sai bao giờ

LỜI HAY Ý ĐẸP

 LỜI HAY Ý ĐẸP

Duy Sac

Lời cay từ miệng độc

Lời độc từ ác tâm

Miệng độc và tâm ác

Gọi chung là độc ác


Khẩu nghiệp gieo đau khổ

Đừng thốt lời xát thương

Dẫu biết đời vô thường

Nhưng nói năng cẩn trọng


Khi chưa hiểu rõ ai

Chớ một chiều phán xét

Bởi ta không là họ

Nên họ không giống ta


Mồm tụng kinh niệm Phật

Tâm có hướng Phật không

Cái này người ta rõ

Mình chẳng ảnh hưởng gì


Bớt đi lời thị phi

Tích được thêm cái Phúc

Đức hay là thất đức

Luật nhân quả công bằng


Thơ văn là văn hóa

Là nhân cách của ta

Nếu lòng dạ xấu xa

Ắt ý thơ tăm tối


Ám chỉ người là tội

Dù văn vẻ thế nào

Phút ngông cuồng nông nổi

Hủy sự nghiệp một đời


Người già khinh người trẻ

Nên trẻ chẳng trọng già

Thế là gieo khẩu nghiệp

Oán thù mãi xảy ra


Thi nhân mà sân hận

Thơ cũng chẳng còn hay

Câu từ dù văn vẻ

Chỉ sáo rỗng giãi bày

TRỜI CAO CÓ MẮT

 TRỜI CAO CÓ MẮT

Duy Sac

Trời cao luôn có mắt

Chẳng che giấu làm gì

Mình biết, trời đất biết

Nhân quả rất vô tình


Trời cao luôn chứng giám

Mọi lời nói từ tâm

Tâm sao, đời ta vậy

Chuyện đó rất bình thường


Đạo đức hay thất đức

Đều ở trong lưới trời

Ta chẳng cần phải diễn

Mọi thứ sẽ phơi bày


Trời cao công minh lắm

Chẳng có gì bất ngờ

Mọi thứ ta nhìn thấy

Đều đã được an bài


Khôn cũng chẳng hơn ai

Nếu lòng trời thấy sai

Mà sai là trời diệt

Nên đừng khôn với ai


Trời cao luôn có mắt

Luật nhân quả vô tình

Nên không cần diễn kịch

Không qua được trời đâu.

KHÔNG XIN LỖI

 KHÔNG XIN LỖI

Việc ấy đã xong rồi

Xin lỗi được gì đâu

Tiền cũng đã chia nhau

Tội không ai muốn nhận


Bây giờ không hối hận

Hối hận là nhận sai

Mà nhận là mình thiệt

Xin lỗi là đồ ngu


Tiếng ác thì kệ nó

Miễn ta sướng đời ta

Một đời trong nhung lụa

Ai chẳng thèm xa hoa


Đừng đem trời ra dọa

Ta chính mới là trời

Lỗi lầm gì mà sửa

Chẳng lỗi phải gì xin


Mình phải sống vì mình

Chúng nó thì cũng thế

Có đứa nào xin lỗi

Khi cà bọn làm sai


Tương lai kệ tương lai

Đừng dọa bằng nhân quả

Mấy cái đạo lý đó

Cũng chỉ là vu vơ


Khi nào trời diệt ta

Chắc đúng là nhân quả

Còn bây giờ ta mạnh

Ta chỉ biết mình ta.


Đạo Trời luôn công bằng

Đừng ngông cuồng tự đại

Đến khi mà trời hại

Thì nhiều đời khổ đau


Duy Sắc 2021

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...