ĐÊM MỘNG MỊ
Tình khúc biệt ly
Duy Sac 2015
Tối hôm ấy, Sài Gòn không trăng
Ta đi về trong cơn say cô độc
Dòng cảm xúc của em đăng rằng
Ta là cơn gió độc
Đã khiến cho rơi chiếc lá mong manh
Giữa không gian yên lặng
Cả căn phòng nó ngột ngạt hẳn lên
Tiếng đồng hồ tíc tắc
Nhịp trái tim đang đập
Ta lại nhìn chằm chằm vào dòng trạng thái
Mới hay mình là một kẻ vô tâm
Nhìn tấm ảnh của em gửi cho ta hôm trước
Từ thẳm sâu nơi đôi mắt ấy
Ta hình dung ra dòng nước mắt của em
Hẳn bây giờ em đã không còn biết khóc
Bởi trái tim non nớt ấy
Đã bị cứa rách
Bao vết thương nó chắc hẳn đã chai sần
Ôi thất vọng, ta lại nhìn vào đó
Gió độc ư !
Vậy tình ấy là gì ?
Bao câu nói yêu thương ngày trước
Có phải chăng cũng chỉ là cảm xúc thôi !
Tình yêu ư !
Một tình yêu gì vậy ?
Có phải chăng trước đây em thương hại
Vì biết ta là một kẻ trắng tay
Giờ ta hiểu
Mình không là gì cả
Ta chỉ là ngọn gió độc mà thôi
Tại làm sao ?
Chắc có gì nhầm lẫn
Ta và em từng yêu rất nồng nàn
Hay có người từng đã can ngăn
Chuyện tình phải từ đây chấm dứt
Buồn quá nhỉ, ta ngồi ngẫm nghĩ
Biết làm gì ?
Bởi giờ đây chúng ta thành xa lạ
Cũng chỉ vì có một câu thơ
Cay đắng thật
Thế mà ta từng ước
Sẽ khoác cho em chiếc áo cưới màu hồng
Trên vai thêu một đóa Mẫu Đơn
Ta cùng đón mùa xuân khi đào nở
Chỉ là giấc mơ
Còn gì hy vọng
Chỉ còn ảo tưởng
Hồn ta bềnh bồng
Ta lại nhìn vào dòng chữ đó
Cầm điếu thuốc trên tay
Hít một hơi dài ngẹn thở
Ừ nhỉ ! Ta là cơn gió độc
Độc quá đi nên mới đến nỗi này
Người ta yêu cần điều gì vậy ?
Tại sao không nói rõ hết ra
Thôi chắc vậy !
Ta đây tự hiểu
Lớn hết rồi còn nhỏ nữa đâu
Sao mà lại như là con nít
Trong không gian tĩnh mịch
Tiếng thút thít thân quen
Người con gái ở trong giấc mộng
Đang hiện về đứng cạnh bên ta
Cô ấy nhìn ta với đôi mắt u sầu
Buồn rười rượi như đôi mắt của em đang nhìn ta trách móc
Không thể khóc
Chẳng thể cười
Ta trở thành kẻ dại
Điên vì tình mang tiếng xấu vô tâm
Buồn thế nhỉ
Đời là gì nhỉ
Tình yêu kia là ác mộng thật rồi
Chắc từ nay không thể gặp được người
Bởi ta đã như một cơn gió độc
Thà cứ nói đừng yêu đương gì nữa
Ta không buồn
Ta chẳng hề đau
Nhưng tại sao, người từng nói ngọt ngào
Nay lại cứa nhát dao chí mạng
Một mũi tên xuyên thủng trái tim ta
Em ! Anh là người bội bạc
Em ! Anh là kẻ phụ tình
Chỉ tại anh cho nên em khổ
Chỉ tại anh mà tình mình có gì đâu
Cũng như bao nhiêu tình nam nữ
Đấy, đấy, họ yêu nhau đầy như vậy
Có gì đâu, hội ngộ chia tay
Ừ thôi vậy !
Nếu như em nghĩ thế
Từ lúc này tình ấy sẽ biệt ly
Xem như là anh giữ món nợ kia
Như kỷ vật để ghi ơn tri ngộ
Buồn em nhỉ, tình ta kỳ lạ nhỉ
Định mệnh nào xui khiến phải thế này
Cứ như là gió với lại mây
Bao câu ước giờ cũng bay đi hết
Ta ngồi bệt trên nền đá lạnh
Ngửa mặt nhìn lên những vì sao qua ô cửa nhỏ
Nghĩ về em cô đơn nơi gác trọ
Lòng lại buồn
Tim đau nhói từng cơn
Cơn gió độc, ta là cơn gió độc
Em chỉ là một chiếc lá mong manh
Mối tình ta chắc sẽ khó mà thành
Đành như vậy, ta nhìn em qua ảnh
Yêu một mình cho mãi đến mai sau
Vết thương này chắc nó sẽ mãi đau
Mỗi khi ta nghĩ về câu em nói
Biệt ly rồi, hết rồi
Chắc chỉ là đến vậy
Thôi chào em
Người anh thương
Đừng buồn nhé vì anh là cơn gió độc
Anh sợ rơi thêm chiếc lá mong manh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét