Duy Sắc
Thế đấy, Sài Gòn lại vào xuân
Một cái thứ loanh quanh, luẩn quẩn
Nó cứ đi, xong nó lại về
Đẹp ở đâu không thấy, chỉ thấy mình già đi
Thế đấy, già rồi, mặt nhăn như khỉ
Nếu người yêu vô tình nhìn thấy
Chắc là em hét toáng vì kinh
Hồn vía lên tận mây xanh
Ôi cái thứ quái quỷ , mùa xuân
Ôi cái đồ dở hơi là Tết
Rồi khi nào nó không còn nữa
Hay nó loay hoay thế không thôi
.jpeg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét