MƯA XUÂN SÀI GÒN
Hôm qua bạn đến chơi
Nó cho hai lít rượu
Xong rồi nó lại dặn
Rằng mi uống ít thôi
Nó thấy cái nhà dột
Nó bảo rằng buồn thay
Sao mi làm biếng vậy
Tìm miếng tôn mà thay
Nó nhìn cái quạt hỏng
Nó bảo đi xửa ngay
Mùa này trời nóng lắm
Sao mi ngủ được đây
Tôi rằng mấy chuyện này
Bồ khỏi lo chi mệt
Cả tháng tôi không tắm
Chuyện nhỏ này là gì
Nó liền cười hì hì
Rằng mi đồ cà chớn
Đốt tiền cho no cố
Bây giờ trắng tay rồi
Mà mi cũng chịu chơi
Tao sợ mi thiệt đó
Đúng dân chơi có số
Mang cái vỏ ngu khờ
Bây giờ hết tiền rồi
Như cái thằng dở hơi
Trốn luôn nàng ấy hả
Tính trốn đến bao giờ
Rồi cả ngày mần thơ
Như một đứa ngẫn ngờ
Thiệt mi là thằng tệ
Hèn chi ra thế này
Tôi rằng bồ qua đây
Cho rượu là tốt đấy
Bởi vì lúc thế này
Chỉ có bồ là hiểu
Còn về chuyện tình yêu
Chắc là do cái số
Chứ bây giờ vỡ nợ
Đến rồi khổ người ta
Sắp bán hai cái nhà
Bán thêm hai sào đất
Vàng đã đem bán tất
Còn cái chiếu rách thôi
Đã chấp nhận cuộc chơi
Có gì mà phải sợ
Đời này là bể khổ
Không chơi khổ cả đời
Vô thường thế mà thôi
Bây giờ mình còn trẻ
Chừng vài ba năm nữa
Gầy dựng lại mấy hồi
Bồ nhậu chung cho vui
Tôi có hai ký ổi
Thêm cái lọ muối ớt
Hai lít này đủ rồi
Vậy là hai người nhậu
Đêm mưa gác trọ buồn
Sài Gòn mùa xuân đó
Ta lạc mất người thương.
Duy Sac
#thơca
#vănhọc
#thơtình
#thơhay
#vănchương
#nghệthuật
#thicaviệtnam

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét