Em bán hoa chờ người qua
Em hay đứng nép dưới nhà người ta
Em bán hoa sống xa nhà
Em thuê gác trọ gần ga sài gòn
Em gầy thân thể ốm nhom
Em phải bôi trát phấn son mỗi ngày
Em hay cứ ngóng chờ ai
Nỗi buồn kỳ lạ cả ngày không nguôi
Lâu lâu em nở nụ cười
Đôi mắt buồn lắm nhìn người xung quanh
Một thân giữa chốn đô thành
Nhưng em có vẻ khôn lanh quá chừng
Em quê ở tận Cái Mơn
Cả năm chỉ một vài lần về thôi
Bởi vì cha mẹ mất rồi
Không ai thân thích nên đời cô đơn
Em bán hoa mắt rất buồn
Em hay suy nghĩ mông lung điều gì
Dáng em mảnh khảnh bước đi
Cứ đi như thế xong đi không về
EM BÁN HOA
Duy Sac

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét