Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

CHIỀU

 CHIỀU (2002)

Duy Sac

Hoàng hôn xuống, em ơi!

Chiều tím biếc

Nắng vàng hoe gội đỏ những hàng me

Con đường khó

Con đường đầy sỏi đá

Bóng cụ già lầm lũi đi về

Ghánh hàng nặng trên vai

Ngày một lại ngày hai,…

Thân còm dầm mưa dãi nắng

Mấy ai hay, nào có ai hay!


Chiều nay tím

Ánh hoàng hôn tắt vội

Bà cụ nghèo không thấy đi về

Cái nắng nó nhớ nhung

Hàng me buồn rười rượi

Sương rơi nhanh như nước mắt long lanh


Ôi bà cụ!

Ghánh hàng rong trĩu nặng

Bóng liêu xiêu nay đã đi dâu

Có ai biết bà đã đi đâu

Có ai biết bà nặng nỗi sầu!

Đêm cô quạnh bên manh chiếu rách

Bạn màn trời, chuột bọ, côn trùng

Lòng trống trải nhưng đầy cay đắng


Con bà đâu, không một đứa nào

Có ai biết, có ai hay bà đến từ đâu


Đêm đã xuống

Buồn manh chiếu rách

Nó cô đơn cuộn chặt không ra

Trăng đến gọi, chiếu buồn nức nở

Người đi rồi, ta có ích chi


Trăng lẩn thẩn lò dò ngõ tối

Ánh sáng tìm dáng cụ liêu xiêu

Mà tìm mãi

Mà tìm mãi


Sương đêm tuôn ướt dầm khóm trúc

Nước lung linh lấp lánh hồn trăng

Tưởng nước mắt tiễn đưa bóng cụ

Bạn của trăng, mẹ của sương đêm


Trăng bất chợt kia rồi đã thấy

Bà nằm co trong ngõ tối tăm

Trăng nó khóc

Bạn tôi đây nhưng đâu ai biết, có ai hay

Bà cụ nghèo

Manh áo rách ướt đẫm sương đêm

Cụ về chốn vĩnh hằng

Để lại trăng cô đơn bên chiếu

Để lại sương tuôn mãi nỗi buồn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...