Chiều Trên Yên Tử
Thơ Duy Sắc 2009
Mình ta lên Yên Tử
Chiều đông lạnh cắt da
Gập gềnh ngàn bậc đá
Hai bên lắm cây già
Người xưa cao sang bỏ
Tiếng chuông chùa làm vui
Cơn tang bồng quên lãng
Anh hùng rũ bụi trần
Chùa thâm nghiêm trên đó
Vết xưa hằn quanh đây
Hình như trong tiếng gió
Cổ nhân vẫn chốn này
Nào phải đâu cổ tích
Khung cảnh đẹp tựa tranh
Người tuy không còn nữa
Nhưng giấc mộng đã thành
Đâu Chương Dương, Hàm Tử
Đâu Vạn Kiếp, Bạch Đằng
Gươm đao tra vào vỏ
Hùng anh xếp chiến bào
Đâu chinh nam mở cõi
Đâu đêm hội Đồ Bàn
Cõi thiền phiêu diêu quá
Trúc Lâm nhớ Phật Hoàng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét