CHIỀU CỐ ĐÔ
Duy Sac 2002
Hoàng Thành ấy cũng đâu gì lộng lẫy
Dưới ánh chiều cũng tàn úa thế thôi
Có gì là vĩnh cửu với thời gian
Rồi năm tháng sẽ phai tàn tất cả
Dòng lịch sử cứ trôi qua lặng lẽ
Biết bao chiều biết bao ánh hoàng hôn
Có còn chăng vương vấn những linh hồn
Lưu luyến mãi về một thời dĩ vãng
Mà dĩ vãng thì có gì tiếc nuối
Chẳng qua là thèm khát mộng vương quyền
Vòng bánh xe lịch sử nó xoay tròn
Nghiền nát hết những gì mà nó muốn
Ai ngoài kia vẫn đang ôm dĩ vãng
Thở than hoài mấy khúc nhạc bi ai
Có gì đâu cứ ôm giấc mộng hoài
Đạo Trời vốn công bằng là như vậy
Chiều Cố Đô lảng vảng bóng chim bay
Con sông Hương nó bình thường vẫn chảy
Khúc Nam Ai để gợi nhớ về ai
Hay chỉ để mua vui cho du khách
Phu Vân Lâu sao đứng đó tần ngần
Có phải đợi người năm nào chưa đến
Những chiếc thuyền lang thang không ghé bến
Chúng đi đâu mà lơ đễnh dọc ngang
Chiều Hoàng Thành du khách mãi lang thang
Họ bình luận về thời nào xa vắng
Ai cũng bảo chắc từng huy hoàng lắm
Huy hoàng nào rồi cũng đón hoàng hôn.
#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa
#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét