CHỢ XUÂN CHIỀU
Thơ Duy Sắc
Chiều xuân đi chợ hoa
Không đủ tiền mua quà
Em đang ngồi bán cúc
Mình lảng vảng ghé qua
Lời rằng em duyên quá
Nụ cười xinh như hoa
Quê ở đâu em hả
Anh xin làm quen nha
Cô bé nhìn bẽn lẽn
Rằng em đang bán hoa
Anh hỏi chi nhiều quá
Mắc cỡ chết người ta
Trời ơi dễ thương quá
Giọng nói ngọt quá hà
Quê miền Tây phải hông
Bến Tre hay Đồng Tháp
Em kêu cho anh đoán
Nếu được em khen hay
Em đúng người miền Tây
Nhưng ở đâu đố biết
Ô kê anh đoán nè
Trà Vinh, Hậu Giang hả
Cần Thơ hay Cà Mau
Bạc Liêu, Sóc Trăng đây
Hay em ở Kiên Giang
Làn da nhìn rất mặn
Xứ biển trời nhiều nắng
Mắt em xanh mây trời
Không , chắc Bạc Liêu rồi
Giọng em nghe mùi lắm
Chắc rất rành sáu câu
Cao Văn Lầu vọng cổ
Anh chỉ toàn đoán mò
Kể tào lao hết sức
Anh nói ra trớt quớt
Hết lục tỉnh Nam Kỳ
Khoan nào để anh nghĩ
Chắc em ở Vĩnh Long
Tóc em thơm hương bưởi
Đôi má rất là hồng
Thôi anh trai em ơi
Trời sắp tối đến rồi
Đoán mò làm chi nữa
Anh bớt phiền đi thôi
À vậy anh xin lỗi
Chịu thua em gái rồi
Em trả lời anh thử
Quê em ở nơi đâu
Dạ em ở Tân Châu
Miệt An Giang anh ạ
Em có gì khác lạ
Mà sao anh hỏi hoài
Ba em quê miền ngoài
Đất Quảng Bình nắng gió
Ba về An Giang ở
Gặp má em cưới luôn
Nhà nghèo sống tha phương
Chỗ ở luôn thay đổi
Cuộc sống nay đỡ rồi
Long An là quê mới
Em thiệt quá dễ thương
Lời nói ngọt như đường
Tính tình hiền hậu quá
Ôi miền Tây thân thương
Chúc em buôn bán được
Nhiều người mến và thương
Nhân duyên nơi tử tế
Cuộc sống càng lên hương.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét