Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

AI ĐÃ ĐÔI KHI ?

 AI ĐÃ ĐÔI KHI

Duy Sac 

Đôi khi lòng rất nản lòng

Đôi khi nước mắt rưng rưng đêm về

Đôi khi trằn trọc cơn mê

Đôi khi trăn trở nghĩ về ngày mai


Đôi khi buông thả cuộc đời

Đôi khi dầm dưới mưa rơi một mình

Đôi khi lang bạt phiêu linh

Đôi khi nín lặng đứng nhìn áng mây


Đôi khi hớn hở mặt mày

Đôi khi rạo rực hồn say men tình

Đôi khi hạnh phúc trào dâng

Đôi khi hớn hở ngập tràn niềm vui


Đôi khi tủm tỉm ngồi cười

Đôi khi ca hát vui chơi cả nhày

Đôi khi tỏ vẻ ta đây

Đôi khi hãnh diện những ngày thành công


Đôi khi gian khó chất chồng

Đôi khi cố gắng nhưng không được gì

Đôi khi muốn bỏ hết đi

Đôi khi nhìn lại chẳng gì bên ta


Đôi khi không muốn về nhà

Đôi khi chỉ thích lê la ngoài đường

Đôi khi dãi nắng dầm sương

Đôi khi giấu kín nỗi buồn trong tim


Đôi khi thèm phút êm đềm

Đôi khi hạnh phúc ở bên gia đình

Đôi khi say khướt chênh vênh

Đôi khi đối diện chính mình mỗi đêm


Đôi khi lòng có yếu mềm

Đôi khi ra vẻ mình hơn nhiều người

Đôi khi toan tính ngược xuôi

Đôi khi nhung nhớ một người từng thương


Đôi khi cảm nhận vô thường

Đôi khi lại cố tự vươn chính mình

Đôi khi như bị thần kinh

Đôi khi oán trách đời mình khổ đau


Đôi khi mộng ước sang giàu

Đôi khi tham vọng trong đầu dâng lên

Đôi khi mình lại yếu hèn

Đôi khi phấn đấu qua cơn khốn cùng


Đôi khi lại nghĩ mông lung

Đôi khi cảm nhận mình khùng mình điên

Đôi khi che giấu buồn phiền

Đôi khi thất bại đào điên tâm hồn


Đôi khi ngắm cảnh chiều hôm

Đôi khi nghe gió thổi hồn bay bay

Đôi khi ngán ngẩm đời này

Đôi khi nhìn lại trắng tay nửa đời


Đôi khi than thở chơi vơi

Đôi khi ngẫm lại cuộc đời đã qua

Đôi khi mơ một mái nhà

Đôi khi tiếc nuối thời xa vắng nào


Đôi khi lại cố ước ao

Đôi khi nhớ lại thuở nào từng yêu

Đôi khi thân xác tiêu điều

Đôi khi nhớ lại bao nhiêu ân tình


Đôi khi nghĩ quẩn nghĩ quanh

Đôi khi buồn quá nó thành bi quan

Đôi khi hấp tấp vội vàng

Đôi khi níu kéo để mang nỗi buồn


Đôi khi mình tưởng khôn ngoan

Đôi khi cố tính nhưng toàn tính sai

Đôi khi trong cuộc đời này

Đôi khi ai chẳng giống ai một lần.

AI TIẾC GÌ KHÔNG ?

 AI TIẾC GÌ KHÔNG

Duy Sac

Tiếc gì năm tháng đã qua

Tiếc gì mọi thứ chỉ là dư âm

Tiếc gì quá khứ sai lầm

Tiếc gì những kẻ vô ơn bạc tình


Tiếc gì một chút hư danh

Tiếc gì những việc chưa thành hôm qua

Tiếc gì cho phải khóc òa

Tiếc gì hay tiếc chính ta bất tài


Tiếc gì mà tiếc cho ai

Tiếc gì để phải tháng ngày bi quan

Tiếc gì mà mãi đau lòng

Tiếc gì những việc mà không được gì


Tiếc gì mặc kệ hết đi

Tiếc gì ta chắc được gì nữa đâu

Tiếc gì năm tháng u sầu

Tiếc gì khi những nỗi đau dày vò


Tiếc gì còn lắm thứ lo

Tiếc gì tiếc mãi có mà được đâu

Tiếc gì sao cứ thỉnh cầu

Tiếc gì nào có gì đâu tiếc hoài


Tiếc gì hay bởi mình sai

Tiếc gì có phải do đời phụ ta

Tiếc gì cho đớn đau hoài

Tiếc gì hay chính mình hay phụ người


Tiếc gì ở mấy cuộc chơi

Tiếc gì ở mấy nụ cười xã giao

Tiếc gì lời dối ngọt ngào

Tiếc gì người đã gieo đau khổ mình


Tiếc gì những thứ linh tinh

Tiếc gì người đã bỏ mình rời đi

Tiếc gì thứ chẳng ra gì

Tiếc gì những thứ bỏ đi không dùng


Tiếc gì hay tiếc lung tung

Tiếc gì tiếc quá khiến lòng vấn vương

Tiếc gì khi đã đôi đường

Tiếc gì khi chẳng còn thương nhau rồi


Tiếc gì cho nước mắt rơi

Tiếc gì tiếc lắm cho đời khổ thêm

Tiếc gì quá khứ bần hèn

Tiếc gì những lúc vận đen vướng vào


Tiếc gì tiếc mãi tại sao

Tiếc gì rồi cứ lao vào vết xưa

Tiếc gì tiếc cũng bằng thừa

Tiếc gì mê muội vẫn chưa hoàn hồn


Tiếc gì hay nghĩ mình khôn

Tiếc gì hay tiếc mình còn cơ may

Tiếc gì tiếc mãi thế này

Tiếc gì hay tiếc mình hay hơn người


Tiếc gì lòng vẫn chưa nguôi

Tiếc gì có được hơn người ta chăng

Tiếc gì dục vọng thấp hèn

Tiếc gì thua thiệt bản thân với người


Tiếc gì bằng tiếc niềm vui

Tiếc gì hơn tiếc nụ cười bình an

Tiếc gì như tiếc sống nhàn

Tiếc gì qua tiếc người thân đủ đầy


Tiếc gì cũng chẳng đổi thay

Tiếc gì mọi thứ chẳng ngày xưa đâu

Tiếc gì không thể từ đầu

Tiếc gì đừng tiếc để đau thêm đời.

TÂM TÌNH VỚI EM

 TÂM TÌNH VỚI EM

Duy Sac

Ngày xưa anh rất là nghèo

Bây giờ anh lại còn nghèo hơn xưa

Nghèo này còn đến bao giờ

Chắc khi trúng số là anh hết nghèo


Khi anh thoát hết cảnh nghèo

Nhiều khi anh lại tự kiêu trong lòng

Quên người từng đã có ơn

Giúp anh qua được những cơn khốn cùng


Anh mà vậy, em buồn không

Chắc em sẽ bỏ chẳng còn nhìn anh

Bởi anh là kẻ bạc tình

Vong ân bội nghĩa, em khinh suốt đời


Thực lòng bày tỏ vậy thôi

Bởi anh luôn hiểu lòng người đổi thay

Nói ra em biết chuyện này

Cho em cảnh giác những người giống anh


Tình em trong sáng chân thành

Đừng trao lầm kẻ như anh thế này

Ai luôn mồm mép nói hay

Trong lòng chất chứa hẳn đầy mưu mô


Tình ta từ bấy đến giờ

Như trong cổ tích, như thơ trữ tình

Tình kia trời đã se duyên

Anh tin tình ấy là tình trăm năm.

BÌNH MINH NGÀY MỚI

 BÌNH MINH NGÀY MỚI

Duy Sac 2010

Càng ngày đất nước phồn vinh

Giao thương phát triển, dân mình ấm no

Văn minh đem đến từng nhà

Giúp bao hoàn cảnh vượt qua khổ nghèo


Càng ngày dân trí càng cao

Tầm nhìn tri thức bắt đầu tiến xa

Thanh niên cho đến người già

Chung tay xây dựng quê ta đẹp giàu


Đảo xa hay tận rừng sâu

Không còn nhìn thấy nơi nào khó khăn

Nâng cao cơ sở hạ tầng

Điện, đường, trường, trạm xây lên rất nhiều


Lòng dân một mực tin yêu

Cùng chung với Đảng qua nhiều gian lao

Quyết tâm xóa đói giảm nghèo

Cho nên cuộc sống nâng cao mỗi ngày


Phố phường mới mẻ đổi thay

Đường thênh thang rộng nối dài muôn phương

Trẻ em nô nức đến trường

Sinh viên tin tưởng về tương lai mình


Ngọn cờ của Đảng Quang Vinh

Soi đường dẫn lối nước mình tiến lên

Ơn Người vì nước quên mình

Là Hồ Chủ Tịch muôn năm lưu truyền.

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

NGUYỆT QUẾ ĐÊM TRĂNG

 Nguyệt quế đêm trăng

Thơ Duy Sắc 2003

Đêm nay trăng không tròn và chẳng sáng

Nó vùi mình trong những đám mây đen

Con phố nhỏ cũng leo lét điện vàng

Mèo rảo bước tìm bạn tình uốn éo


Hoa lan đã khép cánh hồng đi ngủ

Dây trầu bà cố bám víu thân cau

Những nụ mai chuẩn bị đón xuân đầu

Cành sứ trắng chẳng đưa hương thơm ngát


Anh nhớ xưa em tặng cành Nguyệt Quế

Đến hôm nay nó chưa thấy nở hoa

Chậu cây anh đang đặt dưới hiên nhà

Chăm tưới nước mấy mùa trông hoa nở


Dòng tin nhắn em mới vừa chuyển đến

Em mời anh đến dự lễ Vu Quy

Anh buồn quá nâng niu cành Nguyệt Quế

Tự nhiên giờ anh thấy nó ra hoa.

HẸP HÒI

 Duy Sac

Nhìn người giàu có , cao sang

Mình không có được nên lòng không vui

Nghĩ người lừa lọc của đời

Nghĩ mình lỡ vận không thời phất lên


Hờn gen cũng bởi đồng tiền

Hơn người cái mặt mình liền vênh lên

Thua người ta nghĩ người hên

Có nào dám nghĩ mình hèn mình ngu


Đời là canh bạc hơn thua

Dám chơi dám chịu, oán thù làm chi

HOÀNG HÔN TRÊN CẦU KHÁNH HỘI

 HOÀNG HÔN TRÊN CẦU KHÁNH HỘI

Duy Sắc Nguyễn 2004

Chiều trên Khánh Hội buồn tênh

Lục bình thả nổi lênh lênh phận bèo

Nhà Rồng yên ắng vắng teo

Mấy chiếc ghe nghèo đang mải kiếm ăn


Trên sông lớn, sóng lăn tăn

Em đang nếm trải khó khăn trong bùn

Thân ngụp lặn để bắt trùng

Đồng tiền ít ỏi từ trùng bán ra


Trùng em nuôi cá người ta

Thú vui tiểu cảnh thật là cao sang

Nhưng trùng đâu bắt dễ dàng

Sâu ba thước nước mới mang được về


Trùng được giá, em vui ghê

Trùng mà rớt giá, khách chê em buồn

Em ăm cơm chung với bùn

Mặc cho thành phố vẫn luôn chuyển mình.

ĐÔNG PHƯƠNG NAM

 ĐÔNG PHƯƠNG NAM

Duy Sắc Nguyễn 2014

Anh đi trong nắng mùa đông

Trời hanh khô ráo trên đồng miền Tây

Hương bưởi phảng phất đâu đây

Đất Vĩnh Long này hoa trái xanh tươi


Trên xuồng em nở nụ cười

Em khẽ nghiêng người gác mái chèo lên

Anh vừa định hỏi họ tên

Em đã bẽn lẽn đi về thật nhanh


Nhà em có một lán tranh

Đàn vịt lạch bạch tranh nhau sục bùn

Em vào đốt lá để hun

Khói bay nghi ngút xua bầy bọ cây


Ba em đang tẩy trái cây

Anh hai thì xịt sâu rầy ruộng dưa

Anh hỏi em có chồng chưa

Em thưa mới vừa mười bảy xuân sanh


Chiều tàn đêm xuống thật nhanh

Ba em lên tiếng mời anh ghé nhà

Vài miếng khô sặc mang ra

Hai xị rượu đế thế là cũng vui


Anh hai em kể ngậm ngùi

Chuyện tình dang dở vừa rồi buồn ghê

Nghèo quá nên chị ấy chê

Anh phải đành về trồng trọt phụ ba


Nhà quê ai cũng thiệt thà

Tình cảm đậm đà như đất phù sa

Tính em chất phác hiền hoà

Tâm hồn như đoá sen hồng toả hương


Miền Tây biết mấy thân thương

Tình người, tình đất vấn vương không rời

Ở đây không có tuyết rơi

Mùa đông chỉ thấy tình khơi lên tình.

CHUYỆN HÀNG XÓM

 Chuyện hàng xóm

Duy Sac 2002

Chó nhà kia đứng đái rong

Ông nhà nọ đập ba tong lên đầu

Hai nhà sinh chuyện cãi nhau

Chửi từ cụ tổ đến sau đời mình


Con chó nó đứng làm thinh

Lâu lâu hùa chủ sủa inh cả làng

Nhà này bảo chó tao ngoan

Nhà kia chỉ mặt mày ngang phè phè


Chó mày nó đái vỉa hè

May tao chưa đập cho què hết chân

Mở mồm còn muốn lên gân

Ngon sang một lượt ông dần cả đôi


Ê mày đừng có lôi thôi

Cái dân thất học nổi trôi bụi đời

Chó tao cao quý hơn người

Ăn toàn đặc sản của người cao sang


Có ngon đến trước công an

Để xem họ bảo ngay gian thế nào

Thình lình con chó nó gào

Các người đồng loại mà sao lại thù


Tôi đây vốn giống đã ngu

Cho nên mới phải rống tru mỗi ngày

Tại tôi đái bậy chỗ này

Muôn phần có lỗi xin ngài tha cho


Hai nhà đừng có đôi co

Mất đi tình nghĩa mặn mà bấy lâu

Tôi xin tha thiết khẩn cầu

Chớ vì phận chó đánh nhau làm gì

NHÀ DỘT NÓC

 Duy Sac

Nhà ta nóc bị dột rồi

Thế nên nước nó cứ trôi xuống đầu

Có gì mà cứ ngồi rầu

Kiếm tiền để sửa cho mau xong liền


Nhưng giờ nghèo quá không tiền

Đi sang mượn tạm nhà bên mấy đồng

Lãnh lương trả cái là xong

Chứ mùa mưa đến là không chỗ nằm


Cái giường cái chiếu thúi rùm

Vợ chồng cãi cọ um sùm cả lên

Đàn ông chửi vợ là hèn

Đàn bà hung dữ chẳng nên tí nào


Ngồi bàn kỹ lại xem sao

Nóc dột chỗ nào phải sửa gấp ngay.

YÊU BẰNG MẮT

 Duy Sac

Yêu em anh chỉ đứng nhìn

Bởi vì không có đủ tiền mời em

Cà phê, trà sữa với kem

Nếu thương anh vậy thì em hiểu dùm


Em chớ suy nghĩ tùm lum

Anh nói thật chứ có trùm sò đâu

Anh cũng mơ sẽ sang giàu

Nhưng mà chẳng biết kiếm đâu việc làm


Mộng mơ bày vẽ thơ văn

Càng làm càng thấy miếng ăn hụt dần

Hay là em bao anh ăn

Mai mốt anh bán thơ văn có tiền


Anh hứa trả lại em liền

Anh dẫn em đến mọi miền ngao du

Đồng bằng, biển đảo, trung du

Chỉ cần em thích cho dù nơi đâu


Anh không nói dóc em đâu

Còn em muốn nghĩ ra sao thì tùy

GIÓ THU BUỒN

 GIÓ THU BUỒN

( Duy Sắc)

Trăng thu tàn đã từ lâu

Anh còn mãi đứng bên cầu ngẩn ngơ

Em đâu nào nói đợi chờ

Thế mà anh vẫn còn mơ điều gì


Ô kìa một kẻ cuồng si

Thui thủi thầm thì với mấy đám rêu

Đêm thu không có dế kêu

Mấy con gọng vó lêu ngêu rình mồi


Anh ơi về nhà đi thôi

Trời khuya lắm rồi, ở đó có ma

Tội gì mà nhớ người ta

Người ta nào có nhớ ta đâu nào


Hay là anh còn chiêm bao

Tỉnh lại đi nào đừng mãi cứ mơ

Mặt mũi mệt mỏi bơ phờ

Dáng đứng thẫn thờ chán chết đi thôi


Vào đây, ghé lại chỗ tôi

Ta uống rượu rồi , mình nói chuyện vui

Quần xốc xếch, áo dúm nhùi

Để tôi lại phủi giúp vài nếp nhăn


Chờ nhé, tôi sắp thức ăn

Ít khô sặt vằn trộn với xoài non

Loại này uống rượu rất ngon

Ăn rất giòn giòn lại ngậy và thơm


Nếu không thì anh ăn cơm

Cá ngừ rất béo kho thơm chín nhừ

Thế nhé, anh cứ thư thư

Đêm thu trời mát, từ từ ta chơi


Đông sắp sang đó anh ơi

Mùa này tiết trời có vẻ khô hanh

Thân anh ăn mặc phong phanh

Cẩn thận gió lạnh ngấm vào tim gan


Thu giờ nó cũng đã tàn

Heo may chê chán lá vàng bỏ đi

Anh còn luyến tiếc làm gì

Đời ta nhiều lắm chuyến đi đang chờ


Tôi tặng anh mấy câu thơ

Người nơi phương ấy có chờ đợi ta

Biết người có thấu lòng ta

Một chú Cuội già ôm gốc cây đa


Ha ha ha

Về nhà thôi

KHÔNG HIỂU

 

Vì sao tay chảy máu

Vì sao dằm đâm tay

Vì sao chân chảy máu

Vì sao chân giẫm sành


Ngày mai của hôm nay

Ngày nay của hôm qua

Ngày nào là tương lai

Ngày nào là quá khứ


Đêm đang chờ sáng mai

Sáng lại chờ đêm nay

Đêm hay ngày là gì

Đâu là đường ta đi


Mệt cũng phải cố đi

Đói cũng phải cố làm

Ai cho ai lương tâm

Ai cho tình đồng loại


         -Duy sắc nguyễn-

TRẬN THIÊN MẠC

 TRẬN THIÊN MẠC

Trích Trường ca Sát Thát

Duy Sac

Sau khi thất bại nhiều lần

Tướng Trần Hưng Đạo lui quân từ từ

Bảo toàn lực lượng quân ta

Căn cứ Vạn Kiếp thế là dựng lên

Lũy cao đắp đất làm nền

Chông tre cắm khắp xung quanh rất dày

Quân canh nghiêm ngặt đêm ngày

Các ổ mai phục có bày hố chông

Cọc dài cắm ở lòng sông

Để ngăn thuyền chiến tấn công bất ngờ

Quân Nguyên nắm bắt địa đồ

Thoát Hoan hạ lệnh đánh vô tức thì

Đại quân được phái gấp đi

Hơn ba mươi vạn tiến về ngày đêm

Thoát Hoan có vẻ tự tin

Ông ta hạ lệnh đánh liền thắng nhanh

Tiêu diệt chủ lực quân trần

Mở đường tiến xuống Thăng Long dễ dàng

Quân Nguyên khí thế đang hăng

Quân Trần cố gắng kéo dài thời gian

Biết bao nghĩa sỹ liều thân

Mục đích là để cầm chân quân thù

Tình hình có vẻ sắp thua

Tướng Trần Hưng Đạo khuyên vua bỏ thành

Toàn quân phải rút đi nhanh

Bảo toàn lực lượng để giành trận sau

Chiến dịch di tản bắt đầu

Thăng Long bỏ trống, phá cầu, giấu lương

Hai vua về đất Thiên Trường

Thuyền rồng nương gió căng buồm về Đông

Tiễn đưa lưu luyến vợ chồng

Mẹ con xa cách trong lòng xót xa

Con thơ ra tiễn chân cha

Trống đồng giục giã tuyển đinh mọi làng

Dân cư bỏ trốn vào hang

Lương thực đem hết vào rừng giấu đi

Chiến tranh tang tóc chia ly

Văn Minh Đại Việt thời kỳ bi thương

Quân Nguyên làm chủ chiến trường

Thế nên bọn chúng khuếch trương tinh thần

Thoát Hoan cổ vũ toàn quân

Khao thưởng cho những thành phần có công

Quân Nguyên vào chiếm Thăng Long

Thoát Hoan hý hửng bắt đầu kiêu căng

Sau khi củng cố quân trang

Thoát Hoan dựng trại liên hoàn nối nhau

Chiến dịch truy kích bắt đầu

Ông phái khinh kỵ đuổi theo vua Trần

Quân ta tình thế khó khăn

Đội quân chủ lực đã dần rút đi

Bỏ không hầu hết thành trì

Quân Nguyên truy đuổi không khi nào dừng

Vó câu ngang dọc núi rừng

Tù và gào giống oan hồn kêu la

Bọn chúng đốt sạch hết nhà

Muôn nơi, tiếng khóc, tiếng la dậy trời

Thiên Trường đêm vắng trăng soi

Hai vua nuốt lệ ngậm ngùi đắng cay

Nước non trong cảnh tình này

Đến như muông thú, cỏ cây cũng buồn

Anh hùng trăn trở nước non

Tiếng kêu chim nhạn bồn chồn tâm cang

Quân Nguyên truy đuổi rất hăng

Thoát Hoan quyết bắt vua trần mới thôi

Nhiều ngày tính toán xong rồi

Ông ta ra lệnh cho người đuổi theo

Ô Mã Nhi sẽ dẫn đầu

Lý Hằng, Khoan Triệt theo nhau đi cùng

Ngày đêm cấp tốc truy lùng

Phải bắt bằng được vua Trần về Doanh

Từ khi rút khỏi kinh thành

Quân Trần luôn tránh giao tranh kẻ thù

Trần Bình Trọng bảo vệ vua

Ông về Thiên Mạc để chờ quân Nguyên

Nhằm ngăn bọn chúng tiến lên

Để vua di chuyển bằng thuyền trốn đi

Quân Nguyên chẳng kiếm được gì

Gặp Trần Bình Trọng, thế là tấn công

Hai bên đối trận giữa đồng

Lý Hằng không nói liền xông vào liền

Trần Bình Trọng thúc ngựa lên

Ông vung tới tấp đâm liền mấy 

thương

Nhằm ngay vào mặt Lý Hằng

Một đòn thương hiểm khiến Hằng thót tim

Hằng vung đánh kích trả liền

Binh khí va chạm tiếng kêu kinh hồn

Hai bên vừa thủ vừa công

Thương pháp cuồn cuộn như rồng cưỡi mây

Lý Hằng chống trả mỏi tay

Hơn ba mươi hiệp chưa ai muốn lùi

Khoan Triệt thấy vậy không vui

Ông ta xốc tới đánh bồi mấy đao

Lời rằng tên họ khai mau

Tại sao ngươi dám chặn đầu quân ta

Quân Trần chạy hết rồi mà

Ngươi chắc chán sống mới ra cản đường

Trọng rằng bảo vệ quê hương

Là trang nam tử phải đương đầu thù

Các ngươi có thể giết ta

Nhưng không thể khiến nước ta quy hàng

Khoan Triệt cười lớn ngênh ngang

Rằng ngươi cũng chỉ là hàng gia nô

Tội gì mà phải hồ đồ

Liều thân vì chủ để cho phí đời

Quy hàng với bọn ta thôi

Bạc vàng, gấm vóc một đời cao sang

Trọng rằng ta Bảo Nghĩa Vương

Dòng dõi quý tộc là người Hoàng gia

Hôm nay đối trận cùng ta

Các ngươi chắc khó vượt qua chỗ này

Lý Hằng cười khẩy, vỗ tay

Rằng thôi ta có chuyện này nói luôn

Quân ta đang đến Thiên Trường

Nếu ngươi hiểu biết chỉ đường cho nhanh

Trong tay ngươi có ngàn binh

Còn ta một vạn tình hình rất căng

Biết ngươi có chút tài năng

Nhưng tuổi còn trẻ, không chừng làm vua

Quân Trần đang ở thế thua

Ngươi đừng có cố để mà khổ thân

Bình Trọng tức giận hầm hầm

Ông cầm thương đến tấn công Lý Hằng

Đôi bên lại đánh rất hăng

Khoan Triệt thấy vậy liền tung mấy đòn

Đại đao bổ xuống tấn công

Bình Trọng liền lách vai sang tránh đòn

Tướng Nguyên liên tục tấn công

Nhưng Trần Bình Trọng võ công toàn tài

Một mình đánh cả lúc hai

Tướng Nguyên mệt bở hơi tai đỡ đòn

Quân Nguyên muốn bắt sống ông

Bọn chúng liền ném dây thừng bốn bên

Con ngựa bị bắn đầy tên

Nó ngã quỵ xuống cạnh bên chủ mình

Quân Nguyên bắt Trọng vào doanh

Lý Hằng liền nói anh hùng sa cơ

Hai ta mỗi chủ tôn thờ

Tiếc cho dũng tướng tài ba thế này

Hãy về với Đại Nguyên ngay

Ta xin Hoàng Hoàng Đế cho ngài làm vương

Ô Mã Nhi tỏ vẻ thương

Rằng ôi dũng tướng họ Trần đây sao

Đâu đâu xem mặt chút nào

Quả nhiên tuổi trẻ tài cao hơn người

Mau mau cởi trói ra thôi

Ta mời chén rượu kính người hùng anh

Đại quân ta chiếm kinh thành

Ngài mau chỉ chỗ vua Trần cho ta

Ngọc vàng, gấm vóc, đàn bà

Ngài sẽ thỏa thích để mà sướng vui

Tha hồ hưởng thụ cuộc đời

Tội gì phải khổ vì người làm chi

Ngài mau chỉ chỗ ra đi

Tước Vương chắc sẽ tức thì được ngay

Trọng rằng nghe kỹ ta đây

Ngươi Nam ta hận chúng bay muôn đời

Đừng mà dụ dỗ lắm lời

Ta chết cũng sẽ đời đời lưu tên

Thà ta làm quỷ nước nam

Chứ không về bắc để làm tước vương

Anh hùng tử chiến sa trường

Chứ không chấp nhận làm phường vong nô

Các ngươi đừng có hồ đồ

Muốn chém, muốn giết, cứ mà làm ngay

Khoan Triệt nhè nhẹ vỗ tay

Ông ta liền nói tên này kiêu căng

Thôi thì cho hắn thỏa lòng

Chớ đôi co mãi mất công làm gì

Giáp sỹ mau dẫn hắn đi

Một đao giết chết tức thì cho ta

Trần Bình Trọng bị lôi ra

Quân Nguyên tra tấn ông ta nhục hình

Xong rồi tùng xẻo toàn thân

Cung thủ xạ tiễn hàng ngàn mũi tên

Anh hùng không tiếng kêu rên

Xã thân vì nước lưu danh muôn đời.

SẦU RIÊNG

 Sầu riêng

Duy Sac

Nhớ em ăn mấy múi sầu riêng

Ngọt quá cho nên cái miệng ghiền

Tham ăn cố bóc gai đâm thịt

Bội thực nghẹn trừng mắt láu liên


Hớp vài ngụm nước cho nguôi nấc

Ăn thêm mấy miếng bõ đồng tiền

Một mình chén hết vừa ba trái

Trong người bứt rứt nóng phát điên


Sac2018

CÚP ĐIỆN

Cúp điện

Duy Sac

Điện vừa cúp trời ơi nóng quá

Đường tối thui trẻ nhỏ khóc oà

Mấy cây nến thắp lên sáng tạm

Ánh đèn pin mò mẫm đàng xa


Nhà tăm tối muổi bay ra rả

Tay quơ quơ đập đuổi từng con

Chiếc quạt giấy rách toang hai miếng

Nhưng giờ đây phe phẩy lại qua


Không áng sáng văn minh vất vả

Một màn đêm u tối hiện ra

Ngõ không tiếng ka ra, điệu nhạc

Cửa then cài ai cũng trong nhà


Bầy chó sủa khi nghe tiếng lạ

Lũ chuột chù cấu xé kêu la

Đời tăm tối thật là kinh sợ

Điện đâu rồi chưa chịu phát ra


Sac2018

SA NGÃ

 SA NGÃ

Duy Sac

Trong sự cô đơn khiến ta sa ngã

Ta đắm chìm mơ mộng mối tình xa

Trong tâm hồn ám ảnh bóng người ta

Cơn thèm khát tình yêu nhiều vật vã


Túi rỗng toác bước đi khi đói lả

Mơ về em bụng bỗng thấy no ra

Em là ai mà điên đảo hồn ta

Cơn mê ấy thật hay không lại giả


Có phải chăng là tình yêu đó hả

Có đúng không hay ảo thôi mà

Chắc là đúng vì lòng ta thấy lạ

Chắc người ta cũng say đắm thiết tha


Có những lúc chán chường mình buông thả

Hình bóng kia khuyên nhủ bảo cố nha

Chắc người ấy thương thân mình tàn tạ

Nhưng nén buồn để thu vén việc nhà


Sac2018

ĐI VAY TIỀN

 Duy Sac

Anh nghèo nên mới đi vay

Em có thì giúp một tay anh mừng

Suốt đời anh sẽ biết ơn

Cớ gì em trách rồi còn khinh khi


Nghèo rồi còn sỹ diện gì

Nhưng em nói quá thế thì anh lui

Cảm ơn em đã có lời

Anh sẽ ghi nhớ cả đời không quên


Nghèo nên thân phận nó hèn

Chúc em luôn sống kẻ trên mọi người

Anh phải tìm cách khác thôi

Chắc về anh bán lấy đôi lợn sề


Cố gắng trang trải các bề

Cón dư chút đỉnh, anh vô nội thành

Cố gắng chạy kiếm loanh quanh

Công việc gì đó để anh kiếm tiền


Chào em, người bạn thâm niên

Chúc em cuộc sống ấm êm mọi bề

Tạm biệt em nhé, anh về

Mai này có dịp cà phê anh mời


Đôi mình lại tiếp rong chơi

Tình xưa nghĩa cũ những lời tâm giao

Tự nhiên bụi nó bay vào

Thế nên nước mắt anh trào cả xa


Trễ rồi, anh gấp về nhà

Em đóng cửa lại kẻo mà kẻ gian

Anh này, hượm đã , hãy khoan

Những lời em nói đã làm anh đau


Em nào khinh miệt anh đâu

Tính tình em vậy chớ nào có chi

Vội gì mà lại bỏ đi

Bõ công một bận lại về tay không


Anh đây ngay thẳng tấm lòng

Trong cơn bĩ cực vẫn không hạ mình

Đôi ta còn cái nghĩa tình

Anh giận em hả hay khinh em rồi


Em à em cứ nghỉ ngơi

Anh có chuyện phải về thôi muộn rồi

Xem như mọi việc xong xuôi

Em đừng nói nữa những lời thiết tha


Mắm tôm chấm với dưa cà

Làm sao sánh được thịt thà cá tôm

Gối rơm giữ phận gối rơm

Mình trọng mình trước rồi còn tính sau


Hoaphuongdo

SI MẺ

 Si Mê

Duy Sac

Yêu em nhiều quá hoá thành si

Nghèo lắm quanh năm chỉ ăn mì

Người chê, bạn trách nhưng mà sĩ

Cố đấm ăn xôi may có khi


Làm thơ tán tỉnh, từ ngữ bí

Thư tình muốn gửi sợ công đi

Ngồi ôm giấc mộng trong tâm trí

Điên điên dại dại chẳng ra gì


Sac2000

CÁI NGHÈO DAI DẲNG

 Duy Sac

Trời nóng nên làm gì cũng mệt

Mở quạt nhiều thì lo tốn điện

Mở cửa ra thì muỗi nó vào

Tắm thì tiển nước tăng một khoản


Ôi nghèo , cái nghèo dai dẳng

Nghèo tối tăm hết cả tinh thần

Nóng mùa khô, cái nóng kinh hoàng

Sài Gòn nóng, cái gì cũng nóng.

ANH MỚI CÓ TIỀN

 Duy Sac

Hôm qua, anh có tí tiền

Anh ra ngoài chợ luyên thuyên dạy đời

Anh mua cút riệu về xơi

Lâng lâng cảm giác cuộc đời thăng hoa


Hôm nay, anh trốn khỏi nhà

Bởi vì anh nợ người ta lắm tiền

Ra đường anh giả vờ điên

Rằng đời như thể một miền chiêm bao

LẤC CẤC

 Duy Sac

Đi đường mặt ngước lên trời

Chân vấp phải đá nên người ngã lăn

Đi đường mặt cúi gằm gằm

Đầu va cột điện ngã lăn ra đường


Liếc ngang nhìn dọc ngoài đường

Thiên hạ lại nghĩ là phường lưu manh

Thẳng đường cứ bước là lành

Thấy nguy biết tránh, thấy gian mà phòng 

ĐỘT KÍCH KHO LƯƠNG

 ĐỘT KÍCH KHO LƯƠNG

Trích Trường Ca Sát Thát

Duy Sac

Sau khi vào chiếm Thăng Long

Thoát Hoan chỉ thấy thành không bóng người

Toàn quân ăn uống nghỉ ngơi

Hôm sau ông lệnh quân rời Thăng Long

Dựng Doanh phía bắc sông Hồng

Để cho người Tống ở trong Long Thành

Quân Nguyên di chuyển rất nhanh

Dựng trại nối thiếp liên hoàn dọc sông

Kho lương phía bắc sông Hồng

Do Mãng Cổ Thái cầm quân canh phòng

Quân Trần rời khỏi Thăng Long

Những lực lượng nhỏ vẫn còn ém quân

Họ lưu lại ở nhà dân

Để đánh quấy rối tinh thần giặc Nguyên

Tướng Trần Quốc Toản nắm quyền

Ông tuyển nghĩa dũng thường xuyên rất nhiều

Họ là những kẻ phiêu lưu

Giang hồ lang bạt, phần nhiều mồ côi

Nhưng lòng nghĩa khí hơn người

Quân Trần tuyển mộ khắp nơi về dùng

Gọi là Thánh Dực nghĩa quân

Họ chiến đấu với tinh thần rất cao

Sa trường không tiếc máu đào

Anh dũng thiện chiến, võ cao, rất liều

Tây thành có núi Tản Viên

Chếch về hướng bắc, có nhiều nghĩa quân

Họ đang huấn luyện âm thầm

Chuẩn bị đột kích ban đêm đánh đồn

Quốc Toản đang có ngàn quân

Ông cho thám thính mấy vòng trại Nguyên

Thăm dò nơi đậu chiến thuyền

Ghi chép giờ giấc quân Nguyên đi tuần

Đã qua được mấy con trăng

Thánh Dực nghĩa dũng quyết lòng phá lương

Sau khi thám thính các đường

Ta biết tướng giữ kho lương trẻ người

Tính tình còn rất ham chơi

Thích nghe ca múa lại lười việc quân

Nhưng do hắn có võ công

Thoát Hoan trọng dụng canh phòng kho lương

Giặc đang kiêu ngạo coi thường

Bởi quân Trần đã chủ trương bỏ thành

Nhiều ngày không có giao tranh

Quân Nguyên vì thế an nhàn vui chơi

Nghĩa quân nắm bắt hết rồi

Quốc Toản quyết định đánh ngay bất ngờ

Ông đưa bản địa đồ ra

Kế hoạch chi tiết để mà thực thi

Ám hiệu sử dụng là gì

Giờ giấc, địa điểm chi li rạch ròi

Lần này có một trăm người

Y phục hắc ám đến nơi nghe truyền

Quốc Toản rằng trận đầu tiên

Chúng ta cố gắng phải liều không lui

Kho lương mà bị đốt rồi

Giặc Nguyên sẽ thất bại thôi, đói mà

Hỏa dược đã được đem ra

Mỗi người đọc một lời thề trung kiên

Toàn quân ra bến neo thuyền

Họ chèo lặng lẽ sang bên trại thù

Đêm đen sương khói âm u

Loe hoe ánh đuốc tuần tra mờ mờ

Quân canh say rượu lơ mơ

Không gian tĩnh mịch thật là mênh mông

Kho lương nhiều lính canh phòng

Bọn chúng di lại vòng trong vòng ngoài

Nghĩa quân bò nhẹ đến nơi

Sát thủ đột nhập giết người lính canh

Những đòn chí mạng rất nhanh

Hơn chục tên lính đã thành tử thi

Không nghe thấy động tĩnh gì

Quân Nguyên có vẻ lơ là chủ quan

Chưa hề phát hiện nghĩa quân

Cho nên bọn chúng dần dần lo ra

Hình như buồn ngủ đó mà

Nhiều ngày mệt mỏi vì xa gia đình

Nghĩa quân mò đến thình lình

Họ sát hại hết lính canh vòng ngoài

Vòng trong có bẫy tre gai

Hàng rào cọc gỗ ở ngoài rất cao

Nghĩa quân đột nhập vượt rào

Ám khí tiêu diệt tiêu hao lính tuần

Bất ngờ có tiếng trong quân

Rằng có thích khách ở gần kho lương

Quân Nguyên báo động rần rần

Doanh trại phút chốc đầy quân truy lùng

Chúng đi khám xét lung tung

Nghĩa quân thấy lộ nên dùng hỏa công

Biết mình khó thoát qua sông

Trăm quân nghĩa dũng quyết lòng xông lên

Họ châm mồi hỏa dược liền

Ném chúng vào trại quân Nguyên tức thì

Trời hanh gió lại thổi đi

Kho lương bốc hỏa cũng vì cỏ khô

Mãng Cổ Thái vẫn ngáy khò

Quân lính vào báo, ông ta phì cười

Rằng ta sẽ giết các ngươi

Đừng mà có phá lúc người ta say

Lính rằng có chuyện không hay

Kho lương đã cháy hết rồi tướng quân

Hôm nay thích khách quân Trần

Chúng đã đột nhập đốt quân lương mình

Cổ Thái còn vẫn chưa tin

Bỗng nhiên lửa cháy đến bên trại mình

Thế là Cổ Thái giật mình

Lập tức lên ngựa xông lên hét hò

Rằng mau dập lửa cho ta

Truy lùng bọn chúng bắt về đây ngay

Cổ Thái tức tối mặt mày

Ông ta thừa biết tội này rất to

Thế nên ra sức hét hò

Máu điên nó đã phát rồ hết lên

Nghĩa quân đánh đến nửa đêm

Phần lớn đều bị trúng tên rất nhiều

Số còn lại chẳng bao nhiêu

Một người duy nhất cố liều thoát thân

Anh ta lặng lẽ âm thầm

Qua sông về báo cho quân của mình

Rằng là bại lộ thông tin

Nên giặc phát hiện ra mình đốt lương

Toàn quân tử trận sa trường

Tôi mở đường máu vượt sang bên này

Quốc Toản rằng ta đã hay

Nội gián của giặc ở đây chắc rồi

Phải tìm ra kẻ ấy thôi

Nếu không sắp tới quân ta chết nhiều.

LỜI CHIA TAY CUỐI NĂM

 LỜi CHIA TAY CUỐI NĂM

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Sáng tác: 25/12/2009

Đêm xuống rồi đó em à!

Không còn lưu luyến đôi ta những gì

Em nên nhanh chóng về đi

Khóc khóc cũng chỉ cho đau thêm lòng

Đời anh còn lắm long đong

Chúng ta giã biệt ngay trong lúc này

Dứt khoát là một điều hay

Không vướng thêm nỗi đắng cay em à

Em hãy buông tay anh ra

Chớ níu kéo nữa để mà buồn thêm

Anh sao lại phụ tình em

Thử hỏi người đó hơn em gì nào

Bao năm tình cảm em trao

Những lúc ân ái ngọt ngào nồng say

Từ khi anh vẫn trắng tay

Tiền bạc túng thiếu mỗi ngày em đưa

Lo cho anh hết sáng trưa

Trốn cha trốn mẹ làm vừa lòng anh

Vậy mà cắt đứt sao đành

Em không hiểu nổi rằng anh muốn gì

Trao anh hết cả xuân thì

Hôm nay anh lại bỏ đi thế à

Xin lỗi em, thật xót xa

Anh nào có muốn xảy ra chuyện này

Tuy nhiên anh nói em hay

Gia đình em muốn chuyện này xảy ra

Vì anh không cửa không nhà

Thân phận hèn kém, mẹ cha lại nghèo

Nhà em giàu lắm người theo

Anh chỉ bọt bèo như kẻ lang thang

Mẹ em đã gọi điện sang

Rằng anh không đáng để làm chồng em

Bác khuyên anh phải bỏ em

Vì đang có mối hỏi em rất giàu

Em nên về nhà cho mau

Đừng níu kéo nữa cho đau thêm mà

Giờ anh đã nói hết ra

Em hiểu chưa hả, chúng mình chia tay

Không dây dưa nữa chuyện này

Bắt đầu từ buổi hôm nay hai đường

Nếu như em vẫn còn thương

Anh cũng phải cố tìm đường đi xa

Làm con phải hiếu mẹ cha

Tình dù thắm thiết cũng là người dưng

Anh ơi chớ vội, xin đừng

Cả đời em chỉ có ưng anh à

Khổ sao tình nghĩa đôi ta

Mẹ em có thật nói ra chuyện này

Hay anh dựng chuyện chia tay

Để rồi anh chạy bỏ em một mình

Em giờ phai hết nét xinh

Tính lại bướng bỉnh nên anh xem thường

Cô ta trẻ đẹp dễ thương

Nói năng nó ngọt như đường đúng không

Em nay như gái có chồng

Đời em chắc sẽ là không bến bờ

Thôi, em hiểu tình như mơ

Nó đã tan vỡ còn gì mà mong

Chuyện mình chấm dứt cho xong

Anh không cần nói lòng vòng nữa đâu

Em tặng anh nhé một câu

Chúc cho mọi thứ anh cầu thành công


Cô gái ra cạnh bờ sông

Rươm rướm nước mắt, xiết gồng hai tay

Cắn răng tím tái mặt mày

Cô đang hồi tưởng tháng ngày yêu đương

Gió rung rơi những hạt sương

Đêm dài phố thị con đường vắng tanh

Xuân đang về chốn đô thành

Có cô gái trẻ tan tành tình yêu.

ĐÓI

 ĐÓI

Thơ Duy Sắc

Đói quá nên ăn tạp

Chỉ cần cái bụng no

Nên vơ bèo vạt tép

Lấy mọi thứ người cho


Đến khi có bữa no

Thói quen xưa không bỏ

Thấy cái gì cũng muốn

Bội thực nhiều nên lo


Giờ đây không ai cho

Vì người biết mình no

Họ cũng không nhìn mặt

Tham chính là nguyên do


Có nên chăng buông bỏ

Hay vơ nữa miếng to

Kệ miệng đời đàm tiếu

Thân mình mình phải lo


Mai kia già lọ mọ

Hơi sức tàn ốm o

Ai có còn nhớ đến

Ta một thời đói, no.

DẠO QUA TAM ĐẢO

 Dạo Qua Tam Đảo

Thơ Duy Sắc 2009

Bềnh bồng mây phủ, đường đất lạnh

Dốc đá sương trơn, nước rỉ hoài

Chim, bướm vây quanh cành cổ thụ

Lan rừng khêu gợi những mầm hoa


Đường lên Tam Đảo quanh co dốc

Gió núi thổi bay ánh mặt trời

Áo len thưa sợi choàng thêm lạnh

Giá buốt tràn vào nỗi cô đơn


Nặng hạt mưa phùn tăng ướt át

Đường cao, dốc thẳng khó thêm trèo

Ngói đỏ xa mờ trong đỉnh núi

Chân dồn mải bước cứ bơ vơ


Còi xe khuấy động chỗ lưng đèo

Gương cầu dõi mắt khúc khẳng khuyu

Ai lỡ buông phanh mà đổ dốc

Hiểm nguy không bỏ phút chực chờ


Phố núi vào đêm, ánh điện giăng

Rừng sâu nhập nhoạng ngỡ sáng trăng

Bạc phếch màu mây, đen màu núi

Trời cũng bạc luôn một màn sương


Vàng hoe góc phố nhòe nhòe sáng

Hàng xá dần thưa khách ngó ngàng

Mình cứ chần chừ phân vân mãi

Chốn trú nào đây qua đêm nay


Chuông reo , điện thoại nguồn vừa cạn

Tăm tối mặt mày ướt nước mưa

Chẳng lẽ quay về nơi chân núi

Rồi lại lên đây lúc ban ngày.

GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

 GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

Duy Sac

Buồn sao điệp khúc biệt ly

Tình yêu dang dở chia ly đoạn trường

Đớn đau kẻ nhớ người thương

Đắng cay biết mấy đêm trường nhớ nhau


Tiếng đàn gieo rắc nỗi sầu

Nốt trầm than thở những câu nặng tình

Nốt thăng buồn tủi phận mình

Lặng nghe tiếng khóc dở dang tình đầu


Giáng bao nhiêu nỗi thương đau

Âm thanh chua chát u sầu năm canh

Nốt như gió rít qua mành

Nốt như gió cuốn lá xanh rời cành


Nốt như hoa tả tơi cành

Nốt là nước mắt đọng thành sương đêm

Nốt như nức nở con tim

Nốt là ánh mắt đang tìm kiếm nhau


Nốt như ký ức phai màu

Nốt còn luyến tiếc biết bao ân tình

Lời ca lãng mạn phiêu linh

Du dương giai điệu ái tình trái ngang


Khen ai sáng tác khúc đàn

Chắc là tâm trạng ngổn ngang vì tình

Phải chăng tác giả đa tình

Hay người cũng có cuộc tình biệt ly


Những câu hát thật não nề

Ai từng hứa hẹn, từng thề cùng ai

Ai từng đã phụ tình ai

Ai từng thắm thiết yêu ai không rời


Ai từng đêm nước mắt rơi

Ai từng đã nói trọn đời yêu ai

Tiếng đàn như tiếng thở dài

Tiếng đàn cứ mãi bi ai nỗi buồn


Trời cao sấm giật mưa tuôn

Một cơn bão lớn quay cuồng không gian

Nước dâng như lũ trên ngàn

Nước trôi đi hết muôn vàn yêu thương


Nước trôi đi mọi vấn vương

Nước làm cách trở con đường nhân duyên

Tiếng kinh tiếng mõ cửa thiền

Tiếng lòng ai muốn bình yên quên tình


Tiếng là lời Phật linh thiêng

Ngài khuyên buông bỏ để mình thảnh thơi

Cố quên oan trái dòng đời

Buông đi duyên nghiệp cho vơi nỗi sầu


Tình kia dù có đậm sâu

Nhưng mà duyên cạn phải mau xa rời

Nhân duyên se bởi ông trời

Nó là nghiệp quả nhiều đời gặp nhau


Lương duyên ý hợp tâm đầu

Nghiệp duyên nếu vướng thì đau cả đời

Phải chăng định trước hết rồi

Những người ta gặp đều là hữu duyên


Không gì mà đến tự nhiên

Gieo nhân gặp quả đã nhiều đời qua

Biệt ly tình chớ xót xa

Hiểu về nhân quả thì ta nhẹ lòng


Vô thường mọi thứ như không

Có rồi lại mất nặng lòng làm chi

Hỏi trăm năm nữa còn gì

Có ai còn nhớ đến ta không nào


Tội tình chi mãi khổ đau

Phải thương mình trước cớ sao cứ buồn

Thân mình mình phải biết thương

Thương người ta cũng đã thương hết lòng


Tùy người có hiểu hay không

Chỉ cần ta chẳng phụ lòng người ta

Đã yêu bằng cả lòng ta

Nên không hối tiếc tình ta trao người


Tùy theo cái nghiệp của người

Nghiệp ta phải trả cho người đã xong

Không còn gì phải bận lòng

Chỉ còn ta với lương tâm của mình


Biệt ly là chuyện của tình

Cạn duyên thì chắc là tình biệt ly

Ta buông cho nghiệp hết đi

Ta buông ta sẽ tìm về chính ta


Ta buông cho nhẹ lòng ta

Ta buông để nghiệp người ta xa rời

Ta buông cho hết nợ đời

Ta buông ta được thảnh thơi nhẹ nhàng


Ta buông theo những cung đàn

Thả hồn theo những âm thanh cõi thiền

Ta tìm về chốn bình yên

Đời ta sẽ hết ưu phiền khổ đau


Quên đi giấc mộng bấy lâu

Hồng trần như ảo, mơ nào cũng tan

Chẳng qua cũng chỉ khúc đàn

Nó không gì cả, tại tâm ta buồn


Cớ sao ta lại vấn vương

Cơ sao ta lại nhớ thương một người

Sao ta cứ phải nhớ người

Sao ta phải khóc vì người làm chi


Lời ca nào có nghĩa gì

Nó gây tác động đến ta thế này

Người ta viết nhạc đắng cay

Có gì ảnh hưởng đến đời của ta


Tự nhiên mình lại xót xa

Tự nhiên buồn quá, thôi đi đừng đàn


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

THỰC LỰC

 THỰC LỰC 

Duy Sac

Con ếch ngồi đáy giếng

Ảo tưởng ánh trăng vàng

Ngâm những vần thơ cóc

Tiếng thơ trong giếng vang


Ếch nghe thơ bay bổng

Nghĩ mình quá tài năng

Ếch nhảy lòng vòng mãi

Chỉ thấy trời hình tròn


Người không có tài năng

Thường buông lời khoác loác

Người ta khen giả bộ

Thế là mặt vênh vênh


Bất tài mà háo danh

Chỉ chuốc vào đau khổ

Chẳng khác gì con ếch

Đáy giếng tưởng là trăng


Anh thương em bao năm

Nhưng anh tài không có

Làm ăn toàn thua lỗ

Nên anh trốn khỏi em


Anh bất tài thực sự

Nói thật chứ không đùa

Thương là thương thật đó

Cũng bất lực rời xa


Anh chưa xin lỗi em

Bởi anh không có lỗi

Lỗi là ở tài năng

Anh tài anh đã khác

KHÔNG CÓ GÌ ĐỂ BUÔNG

 Duy Sac

Nhiều lúc muốn buông bỏ

Nhưng có gì để buông

Không có gì để bỏ

Công danh thì không có


Tiền tài cũng không luôn

Cố tìm cái để bỏ

Mà tìm hoài không ra

Thôi phải cố gắng làm


Để kiếm cái buông bỏ

CHƠI VÕ LÂM

 CHƠI VÕ LÂM

Duy Sac 2006

Anh tạo nick oánh game giải trí

Vào giang hồ phiêu bạt đó đây

Luyện cho kinh nghiệm dạn dày

Rồi lên đẳng cấp làm tay anh hùng


Bao môn phái anh đều lĩnh hội

Những võ công tuyệt đỉnh thế gian

Bởi yêu ánh mắt của nàng

Cho nên anh lập một bang của mình


Sau những cuộc thanh trừng tàn khốc

Bang của anh đã top ser - ver

Bạc vàng tuôn đến hàng giờ

Võ lâm hiệp khách luôn mơ được vào


Em mến mộ nên em tìm đến

Những dòng tin đầy những yêu thương

Hai ta hành lý lên đường

Giai nhân kiếp khách muôn phương giang hồ


Tình yêu đẹp trải bao năm tháng

Đỉnh Hoa Sơn ta đã ước thề

Trăm năm sẽ chẳng chia ly

Tình ta muôn kiếp vẫn là sắt son


Tại đại hội võ lâm minh chủ

Anh một mình đấu với quần hùng

Bao nhiêu tuyệt thế võ công

Anh đều thể hiện hết lòng vì em


Bỗng bang phái có người phản bội

Nó cuỗm đi ngân lượng bạc vàng

Khiến cho bang hội ly tan

Anh em đành phải cơ hàn bôn ba


Lời hẹn của tôi ta ngày ấy

Bỗng dưng sao em lại vội quên

Anh ôm mãi một nỗi buồn

Thất tình, anh đến Hoa Sơn một mình


Nuốt nước mắt đau tình dang dở

Thân giang hồ cù bất cù bơ

Thương người vô bến vô bờ

Sao người lại vội bỏ ta một mình


Anh cứ mãi độc hành vạn lý

Bọn giang hồ truy đuổi ngày đêm

Trăng vàng buông ánh trước thềm

Anh lại cứ ngỡ là em trở về


Thật đau xót một đời kiếm khách

Bao chiến công hiển hách lẫy lừng

Hết tiền anh cũng phải ngưng

Bây giờ xóa nick vì buồn nhớ em.

ĐI TU

 

Đi tu nhưng phải có gia đình

Đó là gốc rễ của tổ tiên

Ai tu mà bỏ tình thân thuộc

Là người đó vốn đã vô minh


Đi tu mong để nhận quả lành

Chứ không phải là trốn thế gian

Đừng tưởng thuộc vài câu Phật Pháp

Nghĩ rằng như vậy đã tu thành


Tu là tu dưỡng ở bản thân

Phật Pháp dùng soi lại lương tâm

Sám hối lỗi lầm mình từng phạm

Để cho nghiệp lực lánh xa mình


Tu còn sân hận chẳng phải tu

Tu là buông xả mọi oán thù

Tâm hướng từ bi và trí tuệ

Nuôi dưỡng tình thương, biết nhân từ


Tu không phải bỏ đời trần tục

Không phải vô tình trước nỗi đau

Không phải chỉ lo thân mình tốt

Tu là chia sẻ lấy làm đầu


Người tu tâm sáng và thánh thiện

Mỗi tiếng thốt ra đẹp như hoa

Tấm lòng cao cả như trời biển

Đức hạnh sánh ngang với ngọc ngà


Đi tu phải biết giữ Đạo nhà

Một lòng hiếu thảo với mẹ cha

Đừng nên ảo tưởng tu là bỏ

Hãy nhớ từ đâu mà có ta


ĐI TU

Duy Sac

TẾT HẾT HƠI

 

Tết rồi lại nhớ cố hương

Bao năm lang bạt bước đường mưu sinh

Bơ vơ giữa đất Sài Thành

Đêm trường cô quạnh gối chăn một mình


Tết rồi phố xá thêm xinh

Khắp nơi mở nhạc xập xình đón xuân

Người ta sắm sửa áo quần

Ta ngồi uống rượu cạnh bên hiên nhà


Tết rồi ai có nhớ ta

Chắc không ai nhớ về ta nữa rồi

Tết thì mặc kệ Tết thôi

Chẳng qua là phút giao thời tự nhiên


Tết này ta lại già thêm

Nửa đời đã quá mơ thêm được gì

Đành buông bỏ mọi sân si

Nghe câu kinh, kệ hướng về Phật môn


Đời người đang buổi hoàng hôn

Chỉ mong ngày Tết nó không trở về

Nó về ta lại già đi

Cho nên đừng Tết làm gì Tết ơi


TẾT HẾT HƠI

Duy Sac

GIẬN HAY THƯƠNG ?

 GIẬN HAY THƯƠNG?

Duy Sac

Em còn giận anh không

Em có gét anh không

Nếu mà em còn vậy

Chắc là em còn thương


Em có thấy gì không

Năm nào trời cũng bão

Hết mưa rồi đến lũ

Chắc trời có thương người


Tình mình là gì nhỉ

Anh thấy chẳng có gì

Chẳng qua là cảm xúc

Hết tình lại rời đi


Mà giận làm gì nhỉ

Khi mình đã từng thương

Nên thôi buông bỏ nhé

Để ta đừng tổn thương


Em cứ nhìn trận lũ

Em sẽ thấy vô thường

Tình ta nào có đáng

Để mà mãi đau thương


Khóc cũng từng đã khóc

Đau cũng đã rất đau

Thương thì thương nhiều lắm

Nhưng có được gì đâu


Ta còn nhớ về nhau

Tức là tình còn mãi

Anh chúc em hạnh phúc

Nửa đời sau bình an

KHI TA CÔ ĐƠN

 KHI TA CÔ ĐƠN

Duy Sac

Có ai cô đơn chưa

Chắc chắn là cũng có

Nhưng người ta có bạn

Còn ta thì lại không


Khi ta đang cô đơn

Ta phải biết làm sao

Đó là đi uống rượu

Say vào là ngủ ngon


Say là hết cô đơn

Say là mình hạnh phúc

Say là buông bỏ rồi

Bởi ta chẳng biết gì


Cô đơn hãy đến đi

Bao nhiêu ta cũng tiếp

Bao nhiêu ta cũng chấp

Chấp cả đời cô đơn

BUÔNG VÀ BỎ

 Duy Sac

Buông gì rồi bỏ cái gì

Làm gì để có cái gì mà buông

Ngày nào cũng bảo là buông

Nói cho cái miệng đỡ buồn mà thôi


Buông là im lặng nhìn trời

Đêm về ngũ giấc thảnh thơi an nhàn

Mặc ngoài kia lắm gian nan

Ta vì ta sướng ta nhàn mà thôi


Buông là ta mãi rong chơi

Mặc ta cứ để dòng đời đẩy đưa

Chẳng màng tranh đấu hơn thua

Ta lênh đênh mặc đời đưa kệ đời


Còn không là phải cố chơi

Chơi cho tàn sức tàn hơi với đời

Không than không vãn nửa lời

Dám chơi dám chịu xem đời tới đâu


Một là chơi lại từ đầu

Hai là chơi tiếp chớ đâu nửa chừng

Đã buông là phải thật buông

Chứ đừng dở dở ương ương, người cười.


NDS

CHẲNG CÓ GÌ BUÔNG

 Duy Sac

Làm sao buông bỏ cho nhàn hạ

Khi chẳng có gì để mà buông

Trắng tay nên cố vơ đủ thứ

Càng vơ càng thiếu chẳng được gì


Ai cũng bảo buông đừng ham hố

Mà có cho mình cái gì đâu

Phải chi họ tặng cho vài thứ

Mình có cái mà có thể buông


NDS

KHÓ BUÔNG

 KHÓ BUÔNG

Duy Sac

Còn mơ là còn chấp

Còn chấp là còn vướng

Làm sao để hết mơ

Chắc là không thể hết


Đời ai cũng đều mơ

Mỗi người mơ một kiểu

Nên mơ là còn muốn

Muốn tức là khó buông


Nên không thể nào buông

Bởi buông là hết mộng

Mà mộng luôn rất đẹp

Ai có thể bỏ mơ


Nói buông chỉ là suông

Làm sao mà buông được

Bởi vì buông cái này

Để người tìm cái khác


Buông để mong nhẹ lòng

Buông để mong thanh thản

Buông để cầu an yên

Vậy sao mà buông được


Chỉ khi người mất trí

Vô cảm và vô tri

Không còn biết nghĩ gì

Lúc đó là buông bỏ

TIẾNG SÁO DIỀU

 TIẾNG SÁO DIỀU

Duy Sac

Thơ hay chọn lọc (2013)

Gió lồng lộng, nắng tưới đồng

Trẻ trâu tụ tập bên sông thả diều

Chiều đông rét, thuyền nan neo

Một lão ngư tiều uống rượu ngêu ngao


Rít vài hơi điếu thuốc lào

Ngắm con diều sáo bay cao ngang trời

Diều như trăng lướt dạo chơi

Sáo vọng những lời tha thiết thương yêu


Lời sáo nhắn nhủ bao điều

Yêu quê hương những buổi chiều bình yên

Trai tài, gái đảm nết hiền

Tình yêu thơ mộng hồn nhiên đời nghèo


Cầu ao bóng mẹ vớt bèo

Bến sông thuyền vững tay chèo ra khơi

Trống chèo vang khúc ca đời

Lúa chín chào mời mùa vụ bội thu


Chõng tre ấm áp lời ru

Trẻ ngoan ngon giấc chiều thu mơ màng

Hội đình chiêng trống rộn ràng

Từng đôi trai gái nhịp nhàng đánh đu


Chuông chùa gieo tiếng nhân từ

Câu kinh xoá những ưu tư muộn phiền

Nghĩa tình đằm thắm lương duyên

Trầu cau quấn quýt thuyền quyên một đời


Trung thu trăng sáng gọi mời

Tung tăng trẻ nhỏ vui chơi rộn ràng

Tùng dinh rồng rắn khắp làng

Đèn trời thành hàng bay dọc bờ đê


Trời xuân đàn én hội về

Mưa phùn tưới tắm làng quê mát lành

Khói lam toả những mái tranh

Xoan nở trên cành soi bóng bờ ao


Hơi xuân nhộn nhịp xôn xao

Bánh chưng nén chặt tình vào với nhau

Cụ già tay xén quả cau

Đỏ thắm miếng trầu bên lũ cháu con


Họ hàng chén rượu cười giòn

Ngọt ngào bánh mứt thơm ngon tấm lòng

Đào khoe nhan sắc tươi hồng

Râm ran câu chúc thành công, phát tài


Công danh thành đạt nay mai

Dẫu tháng năm dài tình nghĩa không phai

Quên đi những chuyện đúng sai

Quên đi để đón tương lai sắp về


Thái bình khắp chốn làng quê

Nắng ấm đang về ấm áp muôn nơi

Sáo ngân vài khúc buông lơi

Thương những cuộc đời còn lắm gian nan


Cuộc đời tăm tối lầm than

Chia ly cách trở muôn ngàn đắng cay

Lũ dâng làng mạc cuốn bay

Trên những luống cày nước mắt trào tuôn


Đàn ai réo khúc u buồn

Đàn ai than để mưa tuôn lòng trời

Diều chao sáo cũng chơi vơi

Tiếng sáo cuộc đời trầm bổng vi vu


Diều bay cao lướt vù vù

Lời sáo ray rứt u u quay cuồng

Dây căng trẻ sợ bèn buông

Diều băng trong ánh nắng suông cuối trời


Thuyền nan thơ thẩn bơi bơi

Ngư tiều hết rượu một hơi thở dài


Sac2013

HẾT XUÂN RỒI

 HẾT XUÂN RỒI

Duy Sac 2022

Hết xuân rồi em có biết không

Ta không thể cứ ngồi mơ mộng

Thời tuổi trẻ vụt qua tích tắc

Bỏ lại sau tiếc nuối mênh mông


Duyên chúng mình nó vẫn long đong

Thanh xuân ấy tan thành ảo mộng

Những ký ức trở thành quá khứ

Mà tình ta nó cứ lòng vòng


Em tiếc gì sao cứ ngóng trông

Em không thể ôm hoài ảo vọng

Hãy buông đi tiến về phía trước

Đừng để thêm đau khổ trong lòng


Một mối tình thơ mộng viễn vông

Hay do bởi mình thương quá nặng

Ta không thể đành lòng cắt đứt

Đúng không em thương quá là thương.

THỨC TRẮNG

 Duy Sac

Đêm hôm qua thức trắng

Tâm tư nhiều sâu lắng

Đời còn nhiều gánh nặng

Buông bỏ liệu được chăng


Bao nhiêu năm tay trắng

Trái tim luôn trống vắng

Nhiều khi buồn nín lặng

Tự tình với ánh trăng


Thời gian trôi lẳng lặng

Mình đã nhiều cố gắng

Thành quả vẫn luôn đắng

Tuổi già ngày một tăng


Biết làm sao cho đặng

Để ta được cân bằng

Hay mình không ngay thẳng

Nên đời gập gềnh chăng!

HẾT GIỜ

 Hết giờ

Duy Sac

Rảnh ngồi tập học đạo thử thơ

Bắt đầu chắc làm trước vần ơ

Vần ơ không được đến âm thờ

Thờ gì không rõ sang vần ớ


Lơ mơ ú ớ lại sang ngơ

Ngơ ngẩn cho thêm vào chữ nợ

Trốn tránh nhiều phen phải bơ phờ

Mệt mỏi chán chường ngồi giữa chợ


Nắng nóng cực thân thấy lờ đờ

Ẫm ờ nên khổ đành sang bợ

Bợ nhiều người ghét bảo mình dơ

Dơ quá tắm nhiều thành ra dở


Xà bông tốn kém phải đi nhờ

Nhờ hoài người chán chê phát sợ

Cô độc một mình nghĩ lơ mơ

Quanh quẩn lang thang thành ba vớ


Tủi thân nghiền ngẫm học i tờ

Già quá não teo nên ú ớ

Nhức đầu căng mắt thân xác xơ

Ôi trời chán quá mình sao dở


Chẳng lẽ thế này đến bao giờ

Tìm đâu lối thoát cho dễ thở

Ảo tưởng đeo mang hoá ngu khờ

Lại cái chữ tiền buông sao nỡ


Chữ tình ray rứt cứ chực chờ

Luẩn quẩn vòng vo hoài vô cớ

Quay qua quay lại thấy hết giờ

Thế là cũng viết được bài thơ


Bụng đói nên gieo vần phải ợ

Nước bọt chảy thèm miếng bò tơ

Mơ mai trúng số mà trả nợ

Há miệng mắc quai mặt cứ đơ


Bạn bè xa lánh mình ngồi nhớ

Kỷ niệm ngày xưa tuổi dại khờ

Nhìn qua khe cửa trời xanh mở

Cóc ngồi bõm bẽm thả hồn thơ


Sac2018

PHẬN BÈO

 PHẬN BÈO

Duy Sac

Dạo này hết ý thơ hay

Cho nên làm bạn cỏ cây giải sầu

Chiều nào cũng đứng trên cầu

Nhìn ra chỗ mấy con tàu buông neo


Bờ kè có mấy xóm nghèo

Nhà tôn dột nát, chó mèo đánh nhau

Nước đen ùng ục sủi màu

Rác đầy một đống như bèo hoa dâu


Xe cộ kẹt cứng cả cầu

Tiếng kèn, tiếng chửi dành nhau làn đường

Mấy anh trong quán sương sương

Bàn chuyện phố phường nhìn rất là xôm


Chuyện về con cá con tôm

Chuyện những cái mồm nói láo nói điêu

Chuyện thân phận những nàng Kiều

Chuyện nhân tình giết người yêu rồi tù


Chuyện học hành của sỹ tử

Chuyện điểm thi có lắm thứ ồn ào

Chuyện vật giá mỗi ngày cao

Thấy cái chuyện nào cũng rất nhiêu khê


Cãi nhau cho chán cho chê

Xong lại đi về chửi bới vợ con

Chiều mưa trên bến Sài Gòn

Lục bình trôi phận cỏn con lềnh bềnh


Sac2018

RÁNG VÌ YÊU

 Duy Sac

Chiều buồn trên bến cảng

Mình ta đi lảng vảng

Mây cứ bay lang thang

Gió đưa rụng lá vàng


Đêm vừa buông chạng vạng

Còi tàu kêu vang vang

Liu riu ánh đèn vàng

Phố nhòe nhoẹt cao sang


Anh vì yêu nên ráng

Chờ đợi người từ sáng

Ăn vài cái bánh tráng

Bụng đói, đầu choáng váng


Lệ định tuôn hai hàng

Anh cố vẻ hiên ngang

Hy vọng lúc gặp nàng

Mình là người xứng đáng

CHIỀU NHỚ EM

 CHIỀU NHỚ EM

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Chiều về bến cảng như tranh hoạ

Sóng tung bọt trắng tựa như hoa

Phượng đỏ buông mình trên bờ đá

Ve sầu rỉ rả tiếc hè qua


Đò ngang câu hát nghe buồn bã

Mắt cay trông mọi thứ nhạt nhoà

Em đã quay lưng không từ giã

Để lại mối tình anh xuýt xoa

MẶC CẢM QUÁ

 MẶC CẢM QUÁ

Duy Sac

Mình đã có là gi đâu

Sao lúc nào cũng buông câu chán đời

Mình đã làm gì cho đời

Sao lại than đời đau khổ lầm than


Bản thân mình thích an nhàn

Sống lười sống ảo còn than cái gì

Mình đâu có nghĩa lý gì

Sao mình ra vẻ làm chi hay gì


Thơ à nhảm nhí quá đi

Văn chương cũng đã là gì hơn ai

Ngỡ mình một đấng thiên tài

Lên giọng chỉ trích chê bai mọi người


Hả hê những tiếng vui cười

Lôi kéo mọi người hùa với lòng ta

Cà phê cà pháo la cà

Thời sự, chính trị ba hoa lắm lời


Mở mồm ra vẻ dạy đời

Mà mình nào có hơn đời ai đâu

Trầm ngâm suy tính thâm sâu

Binh thư, binh pháp, năm châu địa đồ


Nào là kinh tế vĩ mô

Vi mô rồi lại chuyện ô chuyện dù

Bấm tay tính toán gật gù

Thiên cơ, dịch học để hù người ngu


Phong thủy rồi lại phong xù

Toàn là nói dóc ba xu ba xàm

Trong bụng thì rất tham lam

Nhưng mà ra vẻ không ham tiền tài


Bốc phét thì rất là tài

Khi mà nguy khốn chạy dài thoát thân

Hớt ha hớt hải tinh thần

Về nhà trốn biệt chôn chân trong phòng


Trong phòng đi lại lòng vòng

Rồi lên face book nói rồng nói mây

Cũng lại tiếp tục ta đây

Ta đây chứng tỏ ta đây lắm tài


Sac2018

NÚI BÀ ĐEN

 Núi bà đen

Mênh mông dải đồng bằng

Bên dòng sông Vàm Cỏ

Núi Bà Đen ở đó

Uy nghi một nóc nhà


Chiều tím buông mảng mảng

Khói hương đưa hồn người

Âm dương đang kết nối

Cõi mơ hồ đâu đây


Quanh co những lối mòn

Rừng âm u bí hiểm

Huyền thoại xưa văng vẳng

Tiếng chuông ngân lạ kỳ


Những dòng người tấp nập

Lễ vật đội trên đầu

Người cầu quan, cầu lộc

Người cầu danh, cầu tài


Mình bơ vơ giữa chợ

Biết kêu cầu gì đây

Thôi xin liều một ước

Bình an một kiếp này.


Duy sac

CÔ LIÊU HỒNG TRẦN

 CÔ LIÊU HỒNG TRẦN

Duy Sac

Nhanh quá đi đã sáu năm

Bạn giờ cũng chắc đã nằm ngủ yên

Đã xong hết những muộn phiền

Đã buông xuôi hết nhân duyên cõi trần


Đã khô nước mắt người thân

Bạn bè giờ đã ít phần nhắc tên

Con gái cũng đã lớn lên

Phu thê tình nghĩa cũng đền đáp xong


Hai ta thuở bé long nhong

Biết bao tình cảm, ước mong trong đời

Cùng vui trong những trò chơi

Cùng nói những lời nghĩa nặng tình thâm


Trải qua nhiều lúc thăng trầm

Những khi gian khổ đồng tâm chung lòng

Đời bạn vậy thế là xong

Đời tôi còn vẫy vùng trong bụi trần


Nhiều khi ngồi cứ tủi thân

Không người tri kỷ đường trần cô liêu


Hpđ2018

VÌ TA ÍCH KỶ

 

Khi thân ta ích kỷ

Ta hay than trách đời

Người hơn ta, ta ghét

Người thua mình, ta khinh


Khi thân ta ích kỷ

Ta chỉ nghĩ cho mình

Rêu rao đạo đức giả

Rằng đời là phù du


Vì ta trọng hơn thua

Kiêu căng và háo thắng

Khi thất bại ê chề

Ta vờ như buông bỏ


Đời này đâu phù du

Cuộc sống luôn ý nghĩa

Bởi lòng ta ích kỷ

Ta luôn oán trách đời 


Duy sac.

BI QUAN

 Duy Sac

Rượu cay mấy chén quên đời

Tự ta ngẫm lại những lời cổ nhân

"Có làm thì mới có ăn

Không dưng ai dễ đem phần đến cho"


Bất tài mà muốn ấm no

Thân lười biếng nhác còn chờ mong chi

Không làm thì biết ăn gì

Số kia , phận nọ tại vì mình ra


Người kia nên cửa nên nhà

Người này tài giỏi danh gia mấy đời

Nào đâu có phải số trời

Vì người lao động cả đời làm nên


Người kia bia đá đề tên

Người này sử sách lưu tên muôn đời

Vì đâu họ được rạng ngời

Vì đâu ta lại dở hơi thế này


Nỗi lòng này biết hỏi ai

Thôi đành cắm mặt thở dài buông xuôi

Kệ đời cứ thế mãi trôi

Xem như một kiếp con người bỏ đi

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ 5

 THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ(5)

Nguyễn Duy Sắc

Cũng bởi vì nàng gợi ý thơ

Để mình tìm lại những giấc mơ

Thế nên ta đã yêu người ấy

Thơ thẩn miên man đến tận giờ


Giờ nàng không biết chốn nào đây

Ta cứ bềnh bồng với gió mây

Thơ viết vẫn còn nhiều dang dở

Nhớ em nên thể xác hao gầy


Ta buồn tâm trí cứ ngẩn ngơ

Biết chẳng có ai sẽ đợi chờ

Nàng tuy chỉ đến trong giấc mộng

Thế nhưng mộng ấy lại thành thơ


Nhiều đêm ta ngắm giữa hư không

Vũ trụ bao la thật mênh mông

Mắt tìm cho được ngôi sao sáng

Ví thử tên em để thoả lòng


Tình mình không thể gọi dở dang

Vì bởi chúng ta vẫn ngỡ ngàng

Chưa kịp trao nhau câu ước nguyện

Thình lình xa cách thật bẽ bàng


Nàng thật nhưng sao giống hão huyền

Nợ thì không thể chắc là duyên

Một tấm chân tình đầy giản dị

Ta say người bởi nét trinh nguyên


Cũng bởi vì nàng đã bỏ đi

Nên ta cảm nhận chẳng còn gì

Tự kỷ thất tình ôm dĩ vãng

Thơ đến mỗi đêm rất diệu kỳ


Cảm ơn trời ban chuyện trái ngang

Vạn người ta đã gặp được nàng

Một kẻ ngu ngơ cơn bí lối

Mộng thành thi sỹ giữa trần gian.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...