Duy Sac
Năm nào cũng có tháng tư
Đó là một cái tháng tư mùa hè
Mùa hè vào cuối tháng tư
Là mùa phượng nở rực hồng bến sông
Tháng tư tươi sắc phượng hồng
Màu hoa rực rỡ bến sông mùa hè
Học sinh ai cũng rất mê
Tháng tư là lúc nghỉ hè đi chơi
NDS
Duy Sac
Năm nào cũng có tháng tư
Đó là một cái tháng tư mùa hè
Mùa hè vào cuối tháng tư
Là mùa phượng nở rực hồng bến sông
Tháng tư tươi sắc phượng hồng
Màu hoa rực rỡ bến sông mùa hè
Học sinh ai cũng rất mê
Tháng tư là lúc nghỉ hè đi chơi
NDS
BỮA TIỆC GIÁNG SINH
Duy Sac
Giáng Sinh chỉ có thế này
Nhẹ nhàng tâm trạng hồn bay bềnh bồng
Tung tăng dưới ánh nắng hồng
Cảm nhận cái ấm của đông sắp tàn
Vui trong cuộc sống thanh nhàn
Gian khổ vất vả tiêu tan không còn
Hạnh phúc với mối tình con
Chút tình mến tặng người còn gian nan
Chúc người ý chí kiên gan
Vượt qua khốn khó và ngàn đắng cay
Chúc em hạnh phúc đông này
Ngân vang khúc hát hăng say yêu đời
Chúc anh có phút thảnh thơi
Kính doanh phát đạt gặp thời phất lên
Chúc chị sẽ gặp vận hên
Gia đình sung túc vững bền hôn nhân
Chúc người lính vững bước chân
Một lòng gìn giữ tinh thần kiên trung
Chúc thầy vì sự nghiệp chung
Không hề nao núng vì lời gièm pha
Chúc ông, bà, cháu gần xa
Giáng Sinh quấn quýt đậm đà yêu thương
Chúc yên bình khắp quê hương
Đồng bào thắt chặt tình thương giống nòi.
- HOA PHƯỢNG ĐỎ-
BÚT KÝ VỈA HÈ 12
Tác giả Nguyễn Duy Sắc
Lang thang trên khắp vỉa hè
Phượng bay tan tác, tiếng ve não nề
Tuổi hồng bao những đam mê
Mây đen đem gió mưa về từ xa
Học trò trong sáng thật thà
Tụm năm tụm bảy hát ca cười đùa
Vô tư không nghĩ hơn thua
Biết bao tâm trạng những mùa thi qua
Chia tay nhau đứng khóc oà
Tay trao tay những cành hoa phượng hồng
Lưu bút trò nhớ thầy trông
Giấc mơ theo gió bềnh bồng bay cao
Dòng đời có lắm ba đào
Đời muôn lối rẽ làm sao mà lường
Luyến lưu kỷ niệm yêu thương
Hẹn ngày hội ngộ bước đường tương lai.
TẠI SAO ?
Thơ Duy Sắc
Tại sao mình lại gặp nhau
Nhiều khi anh hỏi gặp nhau làm gì?
Chắc là duyên cũng có khi
Bởi không duyên chẳng dễ gì gặp nhau
Trước, anh nào biết em đâu
Em cũng chẳng biết anh đâu mà tìm
Phải chăng đời như truyện phim?
Có những trường đoạn ta tìm thấy nhau
Khúc này có phải khúc đầu
Hay là khúc cuối bắt đầu hết phim
Gặp em, anh thổn thức tim
Tự nhiên mình thấy con tim buồn nhiều
Tim buồn có phải vì yêu
Hay là do bởi đập nhiều bao năm
Anh thường mơ mộng xa xăm
Những mối tình đẹp trong tầm tay anh
Nhưng mơ đâu có dễ thành
Vì thế tâm trạng của anh lắm sầu
Ai ngờ em đến từ đâu
Anh cũng không biết bắt đầu làm sao
Tự nhiên mình vướng khổ vào
Nhiều người họ hỏi anh sao thế này
Thơ thẩn gì suốt cả ngày
Bộ đang yêu hả, mặt mày đờ ra
Ai có biết cái chi mà
Tự nhiên lại nhớ người ta mới kỳ
Hỏi em, em nghĩ thử đi
Anh đang vướng phải chuyện gì đúng không
Em xinh chưa sánh hoa hồng
Em đẹp chẳng lại một bông mai vàng
Gia đình em chẳng cao sang
Em tài thì chắc vào hàng thường thôi
Anh đâu cần thế em ơi
Anh yêu em bởi những lời thật tâm
Những cái đó anh đâu cần
Vì anh cũng chỉ bình dân thôi à
Nếu em không thật kiêu sa
Anh yêu em nhé, mình là tình nhân!
ĐÊM GIÁNG SINH
Thơ Duy Sắc Nguyễn 2016
Chiều đông đứng trước nhà thờ
Bình yên thành phố, ý thơ tràn về
Những cây thông đẹp đến mê
Trái châu sặc sỡ không chê chỗ nào
Nóc Giáo Đường thiệt là cao
Thánh Ca xua hết đi bao ưu phiền
Nhạc xuân sôi động công viên
Đông lắm các nhóm thanh niên hát hò
Những quả bóng bay rất to
Ông No el phát quà cho mọi người
Lũ con nít hý hửng cười
Tấp nập dòng người đi hội rất đông
Ngân vang những tiếng chuông đồng
Hoàng hôn trải vệt nắng hồng lung linh
Niềm vui trên mọi gia đình
Ngân lên câu chúc Giáng Sinh an lành
Màn đêm phủ xuống thật nhanh
Ánh điện tô vẽ Sài thành xa hoa
Đường Nguyễn Huệ rực rỡ hoa
Bến sông lấp lánh những toà nhà cao
Dòng sông như dải trời sao
Gió mát thổi vào thành phố êm êm
Dạo chơi qua những phố đêm
Khách khứa chen chúc như nêm mua hàng
Nhiều khách sạn rất là sang
Họ trang trí dọc hành lang đèn màu
Ánh sáng hoà quyện vào nhau
Không gian của khách sang giàu vào chơi
Hàng rong tíu tít chào mời
Trái cây, bánh kẹo tận nơi nì nài
Công viên nhiều tụ lai rai
Nhậu nhẹt tranh cãi nhân tình thế gian
Xe ôm giành khách tràn lan
Ta xi cũng thế cứ giàn hàng ra
Siêu thị nô nức người ta
Nhân viên giao nhận cứ ra lại vào
Đông vui nhộn nhịp biết bao
Sài Gòn tràn ngập ánh sao hoà bình
Từng đôi trai đẹp gái xinh
Họ ngồi ghế đá tâm tình cùng nhau
Sinh viên bàn chuyện làm giàu
Dự định những chuyện về sau cuộc đời
Học sinh chạy nhảy vui chơi
Chúng khoe đồ mới và quà Giáng Sinh
Những câu chào thắm thiết tình
Không thấy toan tính từ trong tiếng cười
Phố vui tràn ngập tình người
Già trẻ trên dưới chan hoà yêu thương
Giáng Sinh đầm ấm quê hương
Người trao người những tình thương giống nòi
Trên cao Thiên Chúa sáng soi
Phúc lành đến mọi gia đình Việt Nam.
HOÀNG HÔN BẾN NHÀ RỒNG
Duy Sac
Em nhìn kia ánh hoàng hôn
Nắng theo ngọn sóng dập dồn xa xa
Én tung tăng lượn la đà
Phượng hồng tươi thắm nở hoa trên cành
Mây bồng bềnh giữa trời xanh
Còi tàu nhớ biển kêu thành tiếng vang
Lục bình trôi dạt theo hàng
Thuyền con mấy chiếc lang thang vô chừng
Vỉa hè rộng thoáng, đường thông
Phà xưa nay đã xuôi dòng về đâu
Còn không ký ức tình đầu
Đôi ta từng ước bên nhau trọn đời
Em giờ mẹ góa con côi
Người ta cũng đã qua đời từ lâu
Cớ sao em vẫn u sầu
Hãy tìm hạnh phúc về sau cho mình
Hay là em sợ đời khinh
Rằng em phụ nghĩa bạc tình với ai
Cho nên cứ ở vậy hoài
Trái tim không để cho ai bước vào
Tái hôn cũng có làm sao
Ngày nay suy nghĩ có nào như xưa
Mình em vất vả trước giờ
Giữ gìn đức hạnh ai qua được nào
Anh đây có ý gì đâu
Anh lo em có nỗi sầu cô đơn
Con em lớn sẽ theo chồng
Còn em lủi thủi một thân một mình
Em còn trẻ đẹp và xinh
Hãy tìm bến mới cho mình là hơn
Mong em tìm được tấm chồng
Người ta chia sẻ tháng năm về già
Anh thì đã có nàng thơ
Cuộc đời phiêu dạt vật vờ xưa nay
Tình xưa trong trái tim này
Chúc em hạnh phúc cùng ai cả đời
NDS
VỀ ĐI EM NHÉ !
Duy Sac
Nắng xuân hồng thêm đôi má em xinh
Áo dài trắng tà bay theo làn gió
Tuổi xuân em như hoa mai chớm nở
Mắt hồn nhiên trong vắt tựa hồ thu
Trời Sài Gòn hương Tết đã dậy mùi
Phố trang trí đèn hoa màu sặc sỡ
Hội chợ đông du khách đến tham quan
Người hớn hở rủ nhau đi sắm Tết
Xuân năm nay cũng là xuân như vậy
Tết cũng là ngày Tết có thế thôi
Anh một mình chỉ đứng ngắm nhìn trời
Cố níu giữ tuổi xuân đừng vụt mất
Anh nhìn em đang đứng cười ngây ngất
Tuổi hồn nhiên chưa vướng bẩn bụi đời
Nhớ người xưa, tim anh lại bồi hồi
Ánh nắng gắt làm cay sè đôi mắt
Đời nhanh quá không cho ta kịp nghĩ
Bao giấc mơ theo gió cứ cuốn đi
Ngoảnh nhìn lại chẳng còn gì luyến tiếc
Chỉ thấy buồn vì thiếu vắng người thương
Em nhìn chi sao mắt lại vấn vương
Hay có phải con tim đang xao động
Đừng em nhé tình chỉ là ác mộng
Rồi mai đây nó tàn phá đời ta
Em về đi và gìn giữ xuân thì
Chớ vì phút động lòng mà thổn thức
Cay đắng sẽ đợi chờ em phía trước
Về đi em đón Tết với gia đình
#thơca
#vănhọc
#thơtình
#thơhay
#vănchương
#nghệthuật
#thicaviệtnam
Duy Sac
Quán gần nhà đã mở
Mùi chả chìa rất thơm
Hương sáo măng ngào ngạt
Mùi riềng, sả rất nồng
Khách vào đông vui lắm
Họ chén chú chén anh
Hết hấp, dồi, nhựa mận
Chủ cứ lên đều đều
Bà chủ thấy mình trêu
Ông anh sao không ghé
Em cho ăn chịu nhé
Đáng gì vài ba xu
Mình nghe mủi mủi lòng
Cô chủ quán chưa chồng
Tuổi cũng vừa hai lăm
Cặp mắt nàng lá răm
Đôi môi nàng mòng mọng
Trái tim mình rung động
Nàng lại hỏi ăn không
Thế lại càng thêm khổ
Không tiền nên vờ ngó
Miệng thì thèm lá mơ
BÀI CA CÁI BỤNG ĐÓI
Duy Sac
Sáng ra gặm ổ bánh mì
Chiều về lại gặm bánh mì chấm tương
Tối về ăn gói mì tôm
Bột mì nó dính đầy mồm quanh năm
Không tiền biết lấy gì ăn
Đành cứ như thế phải ăn bánh mì
Ba ngàn một ổ bánh mì
Một ngày ba ổ chẳng gì rẻ hơn
Hôm qua thèm một đĩa cơm
Bán cái điện thoại được hơn trăm nghìn
Ghé ăn cơm hết mười nghìn
Chủ quán thấy tội cho thêm mang về
Không tiền vào quán cà phê
Nên chỉ dám uống cà phê không đường
Cô chủ thấy tội nói luôn
Cô ấy bảo tội cho thằng đàn ông
Chiều hôm thèm bát cháo lòng
Ghé thằng bạn cũ rủ ăn đỡ buồn
Nó nhìn cũng nói thẳng luôn
Ông làm tôi bị xem thường lây theo
Bà Ba bán ghánh bánh bèo
Bà ấy nói nhỏ sao bèo vậy con
Bà nhìn mặt mũi sáng trưng
Thé mà ăn chực lung tung thế này
Ông Tư bán hủ tiếu chay
Ổng rủ qua nhậu xong bày mưu sinh
Rằng mày cũng tốt tính tình
Sao mà làm biếng cùng mình vậy con
Chị hai bán chuối chiên giòn
Chị kêu em phụ chị không, có tiền
Người ta cứ nói em điên
Chị thì nghĩ chắc là em thất tình
Hồi xưa chị cũng thất tình
Người yêu chị bỏ thế nên chị buồn
Tính là sẽ bỏ nhà luôn
Nhưng thương ba mẹ thế nên ở nhà
Chị cho em ít chuối nè
Em ăn đỡ đói để mà làm thơ
Bây giờ chị vẫn bơ vơ
Nhưng tiền lại chẳng bao giờ phải lo
Nhà em chị thấy cũng to
Nếu bán chắc sẽ đủ cho ăn xài
Em về mà bán nhà ngay
Có tiền chị dẫn đi xài cho vui
Về nhà ngẫm nghĩ một hồi
Chị ấy nói đúng bán thôi sợ gì
Bán xong mình lấy tiền đi
Ăn uống xả láng quên đi đói nghèo
Vậy là bảng bán nhà treo
Cả năm chẳng có khách nào hỏi mua
Cò nhà gọi điện búa xua
Tốn thêm một mớ thời giờ trả treo
Tức mình mới quyết định liều
Bán cái xe đạp được hai trăm ngàn
Mua con đề số ba lăm
Tự nhiêu chiều trúng mấy trăm ngàn đồng
Vậy là tưởng đã thành công
Hôm sau đánh tiếp quyết lòng kiếm thêm
Theo hai ba bốn ngày liền
Số về trật lất hết tiền, nợ thêm
Bần thần suy nghĩ nhiều đêm
Ông thần báo mộng phải lên gặp thầy
Nghe đồn ông đó rất hay
Cho phép gì đó và bày làm ăn
Gặp thầy, thầy bảo có căn
Là căng thẳng đó chứ căn cốt gì
Làm biếng đừng có bàn chi
Cục nhớt chà bá thế thì tôi thua
Thầy khuyên hãy đến cửa chùa
Ăn cơm từ thiện sáng trưa rồi về
Vào chùa gặp một vị sư
Sư rằng có chịu phụ chùa được không
Việc này rất ít tốn công
Đó là lau dọn ngoài trong mỗi ngày
Tha hồ thưởng thức cơm chay
Ăn uống thoải mái không ai phàn nàn
Đêm về lại nghĩ lan man
Nằm mơ tiếp tục thấy nàng thơ xinh
Nàng rằng anh rất bạc tình
Cho nên nghiệp đến với mình vậy thôi
Tỉnh ra người toát mồ hôi
Nước mắt dàn sụa nhớ người phương xa
Bây giờ mới sực tỉnh ra
Mình từng đã phụ người ta thương mình.
HƯƠNG SEN
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Một mùi sen dìu dịu đưa
Phố khuya vắng lặng lưa thưa ngọn đèn
Ta nhìn vào giữa đêm đen
Ánh sao nào sẽ gợi lên nụ cười.
Sen còn sắc thắm hồng tươi
Hay đã héo bởi tay người cầm vô
Trong suy nghĩ lắm mơ hồ
Mối tình thơ dại ngây ngô trong ngần
Hoà trong tiếng gió chuông ngân
Giáng Sinh đem đến cõi trần giấc mơ
Đêm đông có kẻ vẫn chờ
Hạnh phúc đang ở bến bờ nào đây
Bềnh bồng lơ đãng khóm mây
Gió đông thổi đến tràn đầy nhớ mong
Người phương đó có cô phòng
Hay đang vui vẻ trong vòng tay ai
Tình xưa còn nặng hay phai
Ta biết có những đêm dài trông nhau
Hương sen phảng phất nỗi đau
Cánh sen chắc đã bị nhàu trong đêm
Trăng không còn rọi trước thềm
No el sao lại chồng thêm nỗi buồn
Nghe thánh ca lệ trào tuôn
Ta xin nhận hết u buồn cho em.
MIẾU CÔ HỒN
Duy Sac 2006
Trời vừa tối nhập nhoạng
Miếu hoang đầy khói hương
Lùm cây âm u quá
Bóng mờ mờ gì đây
Ẩn hiện rồi lại mất
Cứ như làn khói bay
Gió dưới sông thổi lạnh
Sởn gai ốc lên đầy
Nghe đồn ở nơi đây
Lắm oan hồn vất vưởng
Nhiều nỗi đau chưa dứt
Nên vương mãi chốn này
Dân lô đề cờ bạc
Họ thường đến cầu cơ
Xin số đề linh lắm
Nhiều người từng trúng to
Miếu cô hồn hồi đó
Chỉ là một bàn thiên
Sau này do thiêng quá
Dân xây thành miếu to
Gần cả trăm năm qua
Rất ly kỳ nhiều chuyện
Bà con thường truyền lại
Tạo tuồng tích siêu hình
Cả vùng ai cũng tin
Mỗi lần đi ngang miếu
Họ thường dâng bánh trái
Cầu khẩn các vong hồn
Nhất là bọn trẻ con
Chúng kể nghe rùng rợn
Rằng thầy mà qua đó
Ma nó bắt mất hồn
Thầy có biết gì không
Nhiều đêm rằm trăng sáng
Có nhiều hồn lảng vảng
Áo sô còn trắng tinh
Nghe đến giật cả mình
Đúng là truyện tâm linh
Bóng vía ai mà yếu
Chắc té xỉu luôn rồi
Tin là vẫn tin thôi
Không tin đừng nhạo báng
Chuyện tâm linh huyền diệu
Luôn tồn tại quanh mình
Duy Sac
Bồ Tát sợ " nhân"
Chúng sanh sợ " quả"
Chuyện nghe tưởng lạ
Nhưng lại bình thường
Người gieo tình thương
Gặt lòng nhân ái
Kẻ chuyên gây hại
Ác báo bao trùm
Trong cõi càn khôn
Tu là tích đức
Tài mà bạo ngược
Trời đất bất dung
Không gì bất tử
Không gì trường tồn
Được rồi lại mất
Một kiếp phù du
MỆNH QUAN
Duy Sac
Triều đình có lắm mệnh quan
Quan được bổ nhiệm là quan triều đình
Quan hơi khác kẻ cùng đinh
Vì quan có chức triều đình cấp cho
Quan thì từ nhỏ đến to
Quan nào cũng phải làm cho triều đình
Triều đình ở đất thần kinh
Quan là đại diện triều đình cạnh dân
Làm quan được gọi triều thần
Nên quan cũng chẳng hơn dân mấy phần
Bởi quan cũng gốc từ dân
Học hành thi cử mới thành được quan
Mệnh quan giữ lễ quân thần
Vương quyền lại rất cần dân theo phò
Ý dân là ý của vua
Nên quan phải biết làm vừa lòng dân
Lòng dân vua rất là cần
Dân nuôi được cả triều đình lẫn quan
Làm quan đừng có làm càn
Vì vua nghe được lòng dân muốn gì
Hết thời quan chẳng chức chi
Về hưu, an trí chẳng gì còn oai
Nhưng dân vạn đại muôn đời
Triều đình thay đổi theo ngôi là thường
Sức dân xây dựng non sông
Triều đình tốt đẹp nức lòng dân theo
Nên vua muốn giữ hoàng triều
Là vua luôn biết nghe theo dân tình
Xưa nay dân lật triều đình
Bởi do quan lại hay khinh dân thường
Gây ra bao cảnh nhiễu nhương
Khiến dân uất ức tìm đường vùng lên
Mệnh quan phục vụ triều đình
Tức là cống hiến hết mình vì dân
Dân thương dân sẽ tôn thần
Dân mà oán hận là dân cuốc mồ
Quan sao qua mặt được vua
Nên quan phải biết làm vừa lòng dân
Giữ tròn đạo nghĩa quân thần
Thương dân yêu nước là dân tôn thờ.
Duy Sac
Tội cho ông thi sĩ
Ca tụng một nàng thơ
Ca nàng kinh khủng lắm
Tôn lên như thánh thần
Nàng thơ nghe thích lắm
Nàng cứ ngồi mà nghe
Tội cái ông thi sĩ
Tưởng hay nên cứ ca
Một ngày nàng thơ nói
Anh còn gì để ca
Anh ca nhanh cho hết
Tôi còn về lấy chồng
Tội cho ông thi sĩ
Ông lại tiếp tục ca
Bài ca nàng bỏ ta
Nàng đi lấy người ta
Duy Sac
Người xưa lấy đá xếp hình
Người nay phỏng đoán linh tinh đủ trò
Người xưa ắt rất cao to
Cho nên vác đá thật to xây nhà
Người xưa có phải ông cha
Hay là những họ hàng xa loài người
Họ đi đắp đá khắp nơi
Cục nào cũng bự khiến người khó tin
Nghe đồn xưa rất văn minh
Nhưng do oánh lộn riết thành diệt vong
Rồi nào hồng thủy nước dâng
Văn minh nhân loại bị chôn xuống bùn
Chuyện xưa truyền miệng tùm lum
Biết đâu là thiệt khiến lòng hoài nghi
Đá kia cũng chẳng quý gì
Nhưng mà tạo tác tinh vi vô cùng
Mai đây trái đất nổ tung
Đá kia cũng sẽ chẳng còn lại chi
Giã Tràng se cát được gì
Một cơn sóng đánh xóa đi chẳng còn
NDS
Thế là cuộc sống khó khăn
Thế là bao những nhọc nhằn chồng thêm
Thế là vất vả ngày đêm
Thế là không phút êm đềm thảnh thơi
Thế là bươn trải dòng đời
Thế là không thể vui chơi nữa rồi
Thế là đành phải chịu thôi
Thế là như vậy thế rồi biết sao
Thế là yêu được ai nào
Thế là cuộc sống cuốn vào mưu sinh
Thế là quên cả người tình
Thế là ta lại một mình làm thơ
Thế là uống rượu hàng giờ
Thế là ta cứ ngẩn ngơ nhớ người
Thế là dở khóc dở cười
Thế là ta tự hủy đời của ta
Thế là lang bạt xa nhà
Thế là ta chỉ với ta một mình
Thế là bè bạn họ khinh
Thế là ta đã tự mình hại ta
Thế là ta cứ la cà
Thế là ta cứ tưởng ta có tài
Thế là ta chuốc đắng cay
Thế là ta lại trắng tay nữa rồi
Thế là cái số vậy thôi
Thế là ta lại cứ ngồi suy tư
Thế là thân xác mệt nhừ
Thế là thế đó ta từ từ buông
Thế là ta hết nỗi buồn
Thế là ta thích tiếng chuông mỗi chiều
Thế là ta hết cô liêu
Thế là ta cứ mỗi chiều nghe chuông
Thế là ta chẳng còn buồn
Thế là ta ngắm trăng suông đêm về
Thế là ta lại tỉ tê
Thế là nỗi nhớ lại về mỗi đêm
THẾ LÀ
Duy Sac 2022
( Bài thơ )NGỌT NGÀO
Duy Sac
Lời dối trá ngọt ngào
Nó còn sắc hơn dao
Ai thích nghe thứ ấy
Rồi chỉ chuốc khổ đau
Nhìn người không biết lòng
Cho nên luôn cẩn trọng
Trong bất kỳ tình huống
Phải luôn cảnh giác cao
Tình yêu hay tình bạn
Thời gian mới rõ nhau
Buổi đầu nồng nàn lắm
Nhưng chưa hẳn mãi đâu
Miệng hay nói đạo đức
Không rõ tâm thế nào
Khi mà quyền lợi mất
Có còn nhìn mặt nhau
Quân Tử không có đâu
Toàn tiểu nhân tư lợi
Có qua không có lại
Quay lưng nói xấu ngay
Đời bình thường là vậy
Nên được cũng chớ vui
Dù mất cũng đừng buồn
Vì gieo nhân gặt quả
Không ai tốt với ta
Mà không mong lợi ích
Tùy theo từng giá trị
Họ cư xử thế nào
Người không cùng máu mủ
Từng đối tốt với ta
Mà không mong đáp lại
Đó là một chân tình
Đừng nên sống vô ơn
Bởi vô ơn là khổ
Ta bào mòn hết phúc
Cả một đời đắng cay
Có vay là phải trả
Không trả trước thì sau
Nợ không trốn được đâu
Lòng trời luôn biết rõ
Dù đời là bể khổ
Cũng phải nhớ ân tình
Đó chính là đạo đức
Tạo nên nhân cách mình.
KHẨU NGHIỆP 2
Duy Sac
Người ngu khong hiểu chuyện gì
Cứ nghe một phía thế là tin theo
Ra đường ton hót nói leo
Tự mang khẩu nghiệp nó đeo vào mình
Chuyện gì cũng có sự tình
Chỉ người trong cuộc rõ mình mà thôi
Người ngoài đừng có lắm lời
Chớ mà soi mói cuộc đời người ta
Chuyện người không phải chuyện ta
Tự mình soi chính đời ta rồi bàn
Ngu thì hay thích nói càn
Mở mồm văng tục hung hăng sửng cồ
Ngu là bản tính hồ đồ
Đa phần thất học, con nhà lưu manh
Người tử tế tự hiểu mình
Không xen vào chuyện người dưng bao giờ
Cái mồm không thích ăn dơ
Nên đừng đem những tiếng dơ cho người
Buông lời cay độc cho người
Hậu quả tệ hại cho đời của ta
Ngẫm xem kẻ thích ba hoa
Ăn gian nói dối chẳng ra cái gì
Điêu ngoa là loại ngu si
Nhân quả báo ứng tức thì sớm thôi
Hiểu đời thì biết thương người
Hiểu mình mới biết rằng đời khổ đau
Mỗi người hoàn cảnh khác nhau
Đừng gieo cho những nỗi đau làm gì
Chuyện người ta biết làm chi
Họ đâu có ảnh hưởng gì đến ta
Khôn ngoan chẳng lọ thật thà
Trời cao có mắt đừng mà xảo ngôn
AI BIẾT VỀ ĐÂU
Duy Sac
Rồi ta sẽ ra đi mãi mãi
Như bao người từng đã ra đi
Đi về đâu thì chưa biết được
Chỉ biết rằng rồi sẽ phải đi
Cũng có thể là mình đi Mỹ
Xứ tự do rất lắm người mơ
Hay sang Pháp ngao du ngắm cảnh
Nơi kinh đô nghệ thuật Châu Âu
Hay là mình sẽ đi Trung Quốc
Năm ngàn năm văn hiến trường kỳ
Cũng có thể mình sang Ấn Độ
Tìm về nơi có cội Bồ Đề
Chỉ có thể là không có thể
Thôi mình đi trong nước cũng vui
Sáng cà phê ngắm nghía cuộc đời
Chiều uống rượu nhớ người thương nhớ
Đêm lại về mộng với nàng thơ
Còn đi mãi thì không thể mãi
Bởi đi nhiều rồi sẽ mỏi chân
Ta phải kiếm chỗ nào ngồi nghỉ
Nhìn lại mình tu dưỡng bản thân
Vòng luẩn quẩn đi rồi đi mãi
Ta đi đâu rồi sẽ đến đâu
Chẳng biết nữa cứ đi rồi đến
Còn đến đâu cũng chẳng có sao
Vòm trời này thì cũng như nhau
Cũng chỉ có một bầu không khí
Đi đâu nữa và về đâu nữa
Chỉ thế thôi chỉ thế mà thôi
Duy Sac
Cuộc sống này có gì hoàn hảo
Xin thưa không chẳng có chuyện gì
Được thì mất và rồi lại được
Mọi chuyện đều đã có an bài
Không ai tính ra được tương lai
Nhìn tưởng vậy mà không phải vậy
Nhiều sự việc trên đời nó đến
Đều là do duyên nghiệp tạo thành
Nghe thì tưởng đó là mê tín
Nhưng thực ra nó đúng vô cùng
Ai đã trải hết đời mới hiểu
Số mệnh ta nó đã vậy rồi
Tình yêu mình nó cũng vậy thôi
Hai chúng ta đều không có lỗi
Nhưng định mệnh của mình phải thế
Biết làm sao tránh khỏi ý trời
Bao tính toán đều sai tất cả
Buồn chỉ làm thêm khổ thân ta
Ai cũng ước đời mình hạnh phúc
Nhưng đều do cái phước phận mình
Mọi sắp đặt đều là hoàn hảo
Ta gặp nhau do nợ hay duyên
Nếu là nợ cả đời luôn gặp
Nếu là duyên rồi cũng hết duyên.
NGHỀ ĐỒ HỌA
Duy Sac
Tôi theo nghề đồ hoạ
Làm ăn chỉ toàn lỗ
Tuy rằng ngồi một chỗ
Nhưng đầu óc tứ phương
Tính dở dở ương ương
Hay ngủ gà ngủ gật
Thu nhập chỉ lặt vặt
Lúc có lại lúc không
Thi thoảng kiếm mối hời
Thế là ngồi chém gió
Lắm khi tiền không có
Bạn rủ đi nhậu chùa
Ba hoa rằng thiết kế
Chỗ này với chỗ kia
Việc bận bịu lia chia
Nên lắm khi không rảnh
Lâu lâu ra vẻ chảnh
Rằng mình dí sài nơ
Khách hàng họ ngó lơ
Cả ngày ngồi há mỏ
Nghề này tiền kiếm khó
Máy móc lại đua đòi
Máy cùi không làm nổi
Lắm khi ngồi chịu đói
Tiền để mua máy ngon
Kiếm miếng được vài hôm
Máy hư tiền lại mất
Giờ muốn theo nghề khác
Đã quá muộn màng rồi
Đành an phận thế thôi
Chiều chiều dò xổ số
Nếu vận may mà đỏ
Vài chục tỷ vào tay
Ăn nhậu hết tháng ngày
Để quên thời trắng tay
Ai dính vô nghề này
Nên từ bỏ nó ngay
Kẻo mai này sẽ muộn
Đau lưng, đau vai luôn
Cổ sẽ đơ đốt sống
Bệnh trĩ khó mà chống
Chai luôn cả cái mông
Mắt cận lồi một đống
Rồi thoái hoá cột sống
Thêm máu huyết khó thông
Thiếu ngủ suốt quanh năm
Chỉ vì ngồi máy tính
Người dơ như phát bệnh
Hôi hám cả cái mình
Nghĩ đến mà phát kinh
Nghề dê sai là vậy
YÊU EM XÓM ĐẠO
Duy Sac
Chiều thành phố nắng vàng oi bức
Những con đường ngột ngạt khói xe
Gió tuôn lá rụng hàng me
Hoa dầu nhè nhẹ cánh xòe bay bay
Chuông nhà thờ kính kong giờ lễ
Người cúi đầu nín lặng nghe kinh
Anh trông em đứng một mình
Tự nhiên định đến tỏ tình vài câu
Em níu áo mẹ nhìn anh thẹn
Tóc mai bay che nụ cười duyên
Mắt đen trong vắt hồn nhiên
Anh không chớp mắt cứ nhìn trân trân
Từ chiều ấy anh hay đi lễ
Mặc dù anh không Đạo giống em
Có hôm không thấy bóng em
Anh về cứ hỏi là em đâu rồi
Chiều hôm đó anh liều đến gặp
Mẹ em nhìn và hỏi muốn gì
Anh đành cúi mặt lảng đi
Tự nhiên đêm ấy anh suy nghĩ nhiều
Nghĩ thân phận mình còn kém cỏi
Em cao sang vọng tộc danh gia
Mình sao xứng với người ta
Anh đành uống rượu thế là làm thơ
NGHE LÉN
Duy Sac
Tới đây má biểu con nghe
Cái thằng Sắc đó thiệt là khó tin
Nó biên cả mớ thơ tình
Tao thấy nó viết linh tinh không à
Má khuyên con phải tránh xa
Đừng dây vô nó kẻo mà khổ thân
Cứ như đứa bị tâm thần
Lâu lâu nó đứng chết trân lầm bầm
Nó thương con nhỏ nhiều năm
Nhưng nghèo nên trốn biệt tăm tới giờ
Suốt ngày ảo tưởng làm thơ
Con phải tỉnh táo đừng mà u mê
Tao nhìn nó rất lề mề
Làm biếng chắc hết chỗ chê khỏi bàn
Người gì chẳng chịu làm ăn
Suốt ngày lui tới mấy hàng cà phê
Dáng đi trông rất cà rề
Ba hoa tám chuyện cà kê đủ đường
Mặt mày nhìn rất ẩm ương
Ra vẻ hiểu biết coi thường người ta
Tính tao thì rất thiệt thà
Tao nhìn mặt nó chẳng ra cái gì
Mày nên chấm dứt ngay đi
Chứ cái thằng đó làm gì cũng thua
Nó thì hợp với ở chùa
Tại nó hay thích ăn chùa mà thôi
Vay tiền tao mấy năm rồi
Nó im ru mãi không lời nhắc luôn
Má khuyên con chớ có buồn
Từ nay hãy tránh xa luôn cho lành
Mày còn đang tuổi xuân xanh
Thiếu gì lắm mối ngon lành đón đưa
Nó là một đứa ngẫn ngờ
Cả đời chắc chỉ lơ mơ vậy rồi
Từ mai cạch mặt ngay thôi
Đừng để má nói lắm lời nghe không
Hoa Phượng Đỏ số 10
Chiều về qua xóm nhỏ
Ánh nắng nghiêng mái nhà
Em hong tóc đầu gió
Áo lụa tung bay tà
Đám trẻ chơi banh đũa
Tay chuyền rất mượt mà
Bóng cứ tưng bần bật
Cả đám cười ha ha
Anh lén nhìn em mãi
Hoa phượng đỏ cầm tay
Tự dưng em ngoái lại
Em làm anh đắm say
Em cài chiếc kẹp nhỏ
Tóc mai vén gọn gàng
Tay mân mê tà áo
Mình nhìn nhau thẹn thùng
Nay tình cờ gặp nhau
Chuyện xưa em nhắc lại
Anh âm thầm cúi mặt
Chúc em vui cùng ai.
Duysac
NGHÈO LÂU
Hoa Phượng Đỏ
Duy Sac
Nghèo lâu rồi nên mình không nhớ nổi
Giờ nghèo thêm chắc có thể sẽ vui
Mà chả lẽ cứ nghèo hoài sao được
Phải có ngày mình giàu có với đời
Nghèo cho nên chẳng dám bước đi chơi
Chẳng qua sợ bạn cười cho thúi mặt
Mà bạn mình tụi nó đâu nhỏ nhặt
Tại mình nghèo nên mặc cảm mà thôi
Lắm khi buồn nên mình suốt đêm ngồi
Đầu ngẫm nghĩ để xa rời nghèo gấp
Nhưng tính mình xưa nay không hấp tấp
Giàu nhiều khi vồ vập đến là nguy
Nghèo khiến cho đầu óc cứ tối đi
Ngày quẩn lại quanh đi lo ba bữa
Bao kiến thức không phát huy được nữa
Đói nhiều nên hoa mắt chẳng thấy gì
Em thấy nghèo nên em bỏ anh đi
Anh cũng thấy em nên đi là đúng
Em theo anh thì lấy gì mà sống
Đời chúng mình đâu có đất cạp ăn.
ĐÈO HẢI VÂN
Hoa Phượng Đỏ 2002
Tàu ỳ ạch trườn men sườn núi
Dốc quanh co uốn lượn lưng trời
Chênh vênh cạnh mép biển khơi
Mây sà như muốn xuống chơi cùng người
Trông xa xa thuyền câu nhỏ bé
Ô tô bò luồn lách dưới khe
Sóng ôm gềnh đá vỗ về
Chim rừng thánh thót kết bè hót vang
Đây chắc hẳn hùng Quan đệ nhất
Chốn yết hầu của xứ đàng trong
Huế xưa khó thủ dễ công
Hải Vân như bức thành đồng chở che
Đường cái quan một thời nguy hiểm
Ai đến đây khó biết ngày về
Bắc nam nay đã thông xe
Tuyến đường thống nhất nước ta nối liền
Hải Vân quan giữa trời sừng sững
Cha ông bao thế hệ qua đây
Mênh mông cương thổ hôm nay
Muôn năm nhớ dấu tích này không quên.
TÔI SINH NĂM 1979
Năm tôi sinh ra nước nhà trong đói khổ
Biên giới hai đầu nam bắc có giặc thù
Xác chết chồng chồng ruộng đồng loang máu đỏ
Nước Việt trầm mình trong tăm tối âm u
Khi tôi sinh ra đói nghèo bao khốn khổ
Bữa ăn mỗi ngày cám lợn độn với rau
Những chiếc lá chuối bện thành quần cho lũ trẻ
Góc nhỏ đình làng nơi học chữ ê a
Con sông quê tôi bốn mùa dâng nước đỏ
Lũ lụt chực về đồng ruộng cứ rên la
Những chiếc máy tuốt tưởng văn minh trước ngõ
Chỉ thấy trâu già chết rét ngã lăn quay
Năm tôi ra đi khỏi miền quê vất vả
Đêm xuống ga tàu phố thị rất xa hoa
Ánh sáng lấp lánh tưởng đời ta thoát khổ
Nối tiếp tháng ngày nghèo khó chốn quê xa
NguyenDuySac2001
CƯỜI DUYÊN
Thơ Duy Sắc 29/01/2019
Sáng mình đi ra chợ
Em bán rau cười duyên
Xinh má lún đồng tiền
Chìa chiếc răng nanh khểnh
Em mời xem đi anh
Rau mua nhanh kẻo héo
Hàng tươi vườn mới chuyển
Bảo đảm sạch, an toàn
Mình hỏi quê em đâu
Em khe khẽ lắc đầu
Rằng mua đi anh ạ
Quê với quán làm gì
Anh thích cứ xem đi
Nhiều rau tha hồ lựa
Em không bán thách đâu
Hàng mùa này kén lắm
Mình nhìn em chằm chằm
Em cười nhìn chi mãi
Anh đừng làm em hãi
Quê em ở Bến Tre
À em nói đó nghe
Anh không hề có ép
Bàn tay em thật đẹp
Ngón búp măng thon dài
Em rằng sao nhìn hoài
Bộ tính cưa em hả
Em không thích thế đâu
Em còn đi học mà
Ai mà lại cưa em
Em nói chi kỳ quá
Anh chỉ mua rau mà
Vì em xinh nên ngắm
Anh này kỳ ghê ta
Mua thì mua cho lẹ
Khách đang vào nhiều lắm
Phiền phức quá đi à
Ừ thì anh lấy rau
Em gói hộ anh mau
Hẹn em hôm nào gặp
Chúng mình nói chuyện sau
Cảm ơn anh rất nhiều
Mong anh luôn ủng hộ
Chúc anh xuân vui vẻ
Gia đình vui đoàn viên.
Ồ rất là quý hoá
Anh cũng cảm ơn em
Xuân anh sẽ vui thêm
Vì nụ cười em đó.
CÒI TÀU
Thơ Duy Sắc
Hãng Ba Son nhập nhòe ánh điện
Sông Sài Gòn gió thổi lao xao
Phố đêm xe cộ ồn ào
Nhà hàng thủy tạ khách vào lại ra
Bến cảng vắng không ai thể dục
Trẻ đánh giày tụm lại chia tiền
Đêm hè thành phố bình yên
Anh giờ đang kẹt ít tiền mua hoa
Anh đang tính rủ em đi dạo
Xe hết xăng biết phải làm sao
Anh nhìn mấy nóc nhà cao
Không biết khi nào mình mới được vô
Sông xa xa, lục bình trôi mãi
Bèo nên là chúng chẳng thở than
Mặc kệ sóng dập vùi thân
Buông thả cuộc sống chẳng càn lo toan
Còi tàu nó gét anh thì phải
Mà tại sao nó lại gét mình
Chắc nghèo với lại thất tình
Cái còi mà nó cũng khinh không nhìn.
Anh nhìn sông mà lòng bực dọc
Nghĩ mình bơi ra phá còi tàu
Tuy nhiên suy tính hồi lâu
Anh thấy có đáng chi đâu mà buồn
Anh về nhà lên giường nằm nghỉ
Tự nhiên quên cả dáng em luôn
Đúng là quên sẽ hết buồn
Từ ấy, anh đã quên luôn em rồi.
PHÀ CẦN THƠ
Thơ Duy Sắc 2002
Sông rộng quá, thuyền như chiếc lá
Phà đôi bờ nam bắc lại qua
Em duyên trong áo bà ba
Em cười giòn giã như hoa đến mùa
Phà Cần Thơ anh chờ chuyến cuối
Em đi không ta dạo phố đông
Chết chưa, em đã có chồng
Xin em vờ nhé anh không nói gì
Cô bên cạnh em tên gì đó
Chắc cổ là em của em chăng
Trắng da, trắng cả hàm răng
Tóc dài như lụa dưới trăng bềnh bồng
Ôi thôi chết, bạn trai cô ấy
Mình đúng là toàn nói hơi kỳ
Vờ xem em bán món gì
Mình mua vài ký lén nhìn dung nhan
Chôm chôm tróc nhìn tươi roi rói
Mùi sầu riêng nó cũng mời ăn
Tay em phe phẩy khăn rằn
Anh muốn mình hoá chiếc khăn em choàng
Phà xa bến, anh về bờ bắc
Tạm biệt em cô gái miền Tây
Sông dài ghi dấu tình này
Hẹn em ta sẽ có ngày gặp nhau.
TRÔNG MƯA
Thơ Duy Sắc
Tháng tư nóng thật
Cái nóng mùa khô
Ở đâu cũng nóng
Khô hết tình người
Em có nóng không
Anh quạt cho mát
Em thích máy lạnh
Anh vay tiền mua
Em đang chỗ nào
Em cho anh biết
Anh mang gió đến
Mát mẻ tình ta
Em nghĩ anh quên
Lời anh đã nói
Rằng rất thương em
Anh luôn ghi nhớ
Anh sẽ tìm em
Khi mưa hè xuống
Hoa sen nở rộ
Hồng tươi Tháp Mười.
VỤ HOA XUÂN
Thơ Duy Sắc 2018
Những làng hoa đang vào vụ Tết
Khắp miền Tây chộn rộn thuyền ghe
Nhộn nhịp khắp các Chành xe
Cây trái đã được chở về các nơi
Người trồng hoa có nhiều hy vọng
Xuân năm nay họ sẽ được mùa
Cả năm một trận ăn thua
Cầu cho trúng lớn còn mua sắm đồ
Vất vả lắm nghề trồng hoa kiểng
Công chăm nom, tỉa tót rất nhiều
Thu nhập nào có bao nhiêu
Cuộc sống còn biết bao điều khó khăn.
Anh rất thích làng hoa Sa Đéc
Tính xuân này sẽ xuống để chơi
Nhưng mà chẳng thấy ai mời
Thế nên anh sẽ đi chơi một mình
Xứ Đồng Tháp có nhiều hồng hạc
Một loài chim trên mặt trống đồng
Anh mê huyền sử Lạc Hồng
Muốn về xứ ấy để trông tận tường
Em thích không, anh mời đi nhé
Hai ta cùng ngắm cánh chim hồng
Thả hồn theo gió bềnh bồng
Tình yêu bay bổng theo đàn hạc bay.
ĐÊM NAM CÁT TIÊN
Nam Cát Tiên đang vào mùa mưa gió
Vắt nằm vùng phủ phục dưới lá khô
Sông Đồng Nai nước lớn mấp mé bờ
Những ghềnh đá rong rêu mùa sinh sản
Đường rừng lạnh, hơi sương rình sau lá
Bướm từng đàn săn đón những men yêu
Đám phong lan làm dáng dưới ánh chiều
Hoa mua tím buông nỗi buồn tê tái
Trong tán lá thập thò vài khóm ngải
Mấy con chim cứ lải nhải tán nhau
Đêm xuống lạnh, không gian trong hoang dại
Trời không trăng tăm tối đến ghê người
Khách du lịch chen chân về lán trại
Ngọn lửa hồng khơi lại thuở dã man
Những câu ca trong vũ điệu nhịp nhàng
Những ánh mắt lén lút tình dan díu
Lảng vảng mấy con dơi đang nhìn đểu
Đám thợ săn rình rập ánh đèn pin
Mắt thú hoang loé sáng vẻ thù hằn
Đêm rừng rú con người như là thú
NguyenDuySac2005
MÙA HOA DÃ QUỲ
Duy Sắc Nguyễn 2010
Xe anh đã đang leo đèo Bảo Lộc
Những đồi chè thấp thoáng phía xa xa
Sim nở hoa tím ngắt mấy cung đèo
Sương giăng bủa che mù vài chóp núi
Nghe em kể mùa này mùa cúc dại
Một loài hoa mọc hoang khắp núi rừng
Anh chưa thấy bóng dáng loài hoa ấy
Hay tại vì mình không có duyên chăng
Đường uốn éo, núi sụt trồi lên xuống
Mây va vào ô kính trắng như sương
Tự nhiên anh thấy tai giống bị ù
Cảm giác tiếng o o nghe rất lạ
Quanh co mãi rồi xe vào Bảo Lộc
Hai bên đường nhiều rẫy bắp xanh tươi
Màu vàng rực trên triền đồi phía trước
Dã quỳ kia đang chào đón tình ta.
SẮC HOA MUA BÊN BỜ SÔNG HẬU
Nguyễn Duy Sắc 2005
Dòng sông Hậu con nước ròng chiều xuống
Bóng hạc buồn bay mãi đến nơi đâu
Giọng hò em khơi lên nỗi nhớ nhà
Trên mái lá bềnh bồng làn khói tỏa
Hoa mua nở tím đôi bờ vắng lặng
Không chút hương, mua thầm lặng mơ màng
Em hái tặng cho anh chùm mua tím
Em bảo rằng mua giống hệt như em
Ơ sao lạ, em nói chi kỳ vậy
Mua là mua còn em vẫn là em
Hoa sao lại so với em thế được
Em mỉm cười hoa mua nở cho em
Anh không hiểu về hoa mua em ạ
Từ trước giờ anh thấy nó lần đầu
Loài hoa dại nơi bụi bờ nhếch nhác
Đẹp chỗ nào em thử nói anh nghe
Em yên lặng nhìn ra dòng sông Hậu
Rằng anh ơi em có ý gì đâu
Hoa mua ấy như tấm lòng thôn nữ
Tím đơn sơ nhưng tình nghĩa mặn mà
Anh đã hiểu những gì em muốn nói
Hoa mua kia mộc mạc giống tình ta
Chiều sông Hậu với câu hò dân dã
Sắc hoa mua níu giữ khách đường xa.
T.N.M.H
Có những chuyến xe anh về Đà Lạt
Anh đã từng đi qua ngõ nhà em
Khu vườn ấy anh chưa hề ghé đến
Chỉ biết rằng ở nơi đó có em
Có những đêm buồn anh đi trong Đà Lạt
Lạnh run người anh vẫn cứ bước đi
Nghe câu hát của Thanh Bình Tình Lỡ
Trong lòng anh tê tái đến vô bờ
Có những chiều Sài Gòn mưa xối xả
Anh đi qua nơi công sở em làm
Toà cao ốc bê tông và kính lạnh
Trong tiếng mưa anh nghe thấy tiếng em
Có những lần anh đi qua con hẻm
Nơi em thuê căn gác trọ đơn sơ
Anh nín lặng cả người trong nỗi nhớ
Thương thân em trong đơn độc bơ vơ
Em vẫn giữ một mối tình chung thuỷ
Em vẫn chờ vẫn đợi tiếng nói anh
Anh lặng thinh và tự dối lòng mình
Anh đã phụ một mối tình cao đẹp
Nếu em hiểu chắc là em buồn lắm
Bao năm qua anh tệ bạc với em
Giờ chắc hẳn là anh đang trả giá
Những đắng cay mà em đã từng mang
NguyenDuySac2010
T.N.M.H
Em nói thế, anh buồn không
Năm dài , tháng rộng, em trông từng ngày
Muốn hai đứa mình chia tay
Mà em chỉ thấy đắng cay trong lòng
Tình ta cứ mãi lòng vòng
Đứng yên một chỗ mà không chuyển dời
Em giờ đã quá nữa đời
Anh cũng hơn nửa cuộc đời vừa qua
Thời gian tàn úa sắc hoa
Con bướm đang đến lúc già chán bay
Bây giờ em tính thế này
Anh về tính chuyện sau này của anh
Riêng em sẽ cố quên anh
Hy vọng hình ảnh phai mờ trong tim
Em sẽ cố gắng lặng im
Anh cũng đừng tìm em để làm chi
Nếu anh có khó khăn gì
Em cũng chẳng có ngại gì giúp cho
Anh còn nhiều việc phải lo
Em biết anh cũng đã lo em nhiều
Xưa nay trong chuyện tình yêu
Dở dang là điều ai có muốn đâu
Anh bớt suy nghĩ u sầu
Để tâm trí tốt mà cầu công danh
Chuyện mình chắc khó mà thành
Em chỉ cầu chúc an lành đến anh
Em buồn nhiều , lo cho anh
Phong trần, sương gió, chưa thành ước mơ
Xin tặng anh một câu thơ
Nhân duyên là số đừng chờ mà chi.
NguyenDuySac2010
ANH XIN LỖI
Thơ Duy Sắc 2012
Có một lần người ấy hỏi tôi
Tình của em anh lấy gì để đổi
Tôi nghĩ mãi mà không hiểu nổi
Em bảo rằng nếu vậy chia tay
Một thời gian chúng tôi lại gặp nhau
Em lại hỏi tôi nghĩ ra chưa hả
Tôi sực nhớ là mình còn nghĩ
Em bỏ đi, em bảo vậy thôi!
Một chiều mưa bất ngờ em điện
Em hỏi rằng anh có gì chưa
Tôi vẫn nghĩ sao em hỏi mãi
Biết lấy gì để đổi bây giờ
Như thế đó, tôi không có hiểu
Em cũng không có nói muốn gì
Tình yêu kia có gì mà đổi được
Tôi và em cứ thế ở hai nơi
Một ngày nọ chúng tôi hẹn với nhau
Em ngồi khóc bảo anh vô tình thế
Tại làm sao lại từ chối tình em
Tôi không hiểu, em bảo anh đồ dại
Biết lấy gì để đem ra mà đổi
Tình của em vô giá ở trên đời
Anh chỉ dám cúi đầu trong im lặng
Em đi tìm ai mà đổi nhé em ơi!
Tết năm kia, em nhắn tin thăm hỏi
Rằng là anh có muốn đổi tình em
Tôi lặng người sao em vẫn chưa quên
Nước mắt cứ lăn tròn trên hai má.
Em bảo rằng em nhớ anh nhiều quá
Em mong chờ anh đến đón em đi
Bao nhiêu năm, anh im lặng lầm lỳ
Em vẫn giữ một tấm lòng chung thuỷ.
T.N.M.H
T.N.M.H
Đà Lạt đêm buồn, trời lạnh giá
Sương núi âm thầm cắt thịt da
Mình anh quanh quẩn bờ hồ vắng
Nhớ em đang phải chịu xót xa
Vì đâu dang dở chuyện tình ta
Nghĩa tình mình vốn rất mặn mà
Thuỷ chung em vẹn tròn son sắt
Đức hạnh trung trinh giữ đạo nhà
Mấy lần Đức Trọng anh từng qua
Dọ hỏi xung quanh để biết nhà
Nhưng rồi anh lại không dám đến
Không hiểu tại sao mình cứ xa
Nhiều khi nhớ em cứ xót xa
Em cũng thương anh lén cả nhà
Thế mà mình vẫn xa nhau mãi
Cách nào cho trọn vẹn đôi ta.
NguyenDuySac2010
NÀNG TÔN NỮ ẤY
Thơ Duy Sắc
Em chính là nàng Tôn Nữ ấy
Anh vẫn còn ngơ ngẩn đắm say
Tình mình từ đó đến nay
Chưa hề có nhạt hoặc phai tí nào
Mấy năm rồi mà ngỡ hôm nao
Cảm xúc xưa vẫn vị ngọt ngào
Thời gian đâu có là bao
Cách xa một chút có đâu đáng gì
Hình bóng em luôn trong suy nghĩ
Chẳng cách nào anh xoá được đi
Yêu rồi còn biết nghĩ gì
Bao năm khốn khổ cũng vì thương ai
Chỉ tội em thanh xuân con gái
Yêu anh nên nhỏ lệ canh dài
Dung nhan vì thế mà phai
Tấm lòng chung thuỷ khó ai sánh bằng
Tình hai ta sao nhiều cay đắng
Chẳng khác gì đò với lại trăng
Thoáng qua một chút mơ màng
Bây giờ mỗi đứa đều mang nỗi sầu.
T.N.M.H
CÂU CHUYỆN TÌNH ĐẦU NĂM
Thơ Duy Sắc 2019
Xuân sang trên khóm hoa đào
Mùi hương hoa trái ngọt ngào bay xa
Phố phường vang những khúc ca
Có cô em gái xa nhà cô đơn
Nàng càng cảm thấy buồn hơn
Khi người yêu đã giận hờn chia tay
Tâm tư ủ dột cả ngày
Thất tha thất thểu mặt mày buồn tênh
Chiều xuân bóng nắng chênh vênh
Nàng mơ về cõi bồng bềnh xa xôi
Một vùng xanh thẳm núi đồi
Cỏ hoa tươi tốt có đôi nhân tình
Trai tài yêu một gái xinh
Vui trong khung cảnh yên bình mênh mông
Trời se cho mối tơ hồng
Duyên nợ vợ chồng bền chặt trăm năm
Thình lình có một khách thăm
Nàng đang chống cằm, giật bắn người lên
Nàng rằng xin hỏi họ tên
Hỏi anh có phải nhà bên kia à
Nhìn anh thật lạ quá ta
Biết em không đó sao mà qua đây
Khách rằng anh ở gần đây
Anh về đón Tết sum vầy mẹ cha
Mấy bữa thấy em vào ra
Anh hỏi mới biết em là sinh viên
Chẳng hay em có thấy phiền
Anh muốn trò chuyện với em đôi lời
Cô gái nghe vậy trả lời
Rằng cảm ơn đã có lời hỏi han
Em tưởng anh là công an
Nên định lấy giấy tuỳ thân ra rồi
Anh đã đến xin mời ngồi
Bây giờ em có mình thôi anh à
Bạn bè chúng đã về nhà
Em kẹt nhiều việc thành ra không về
Em đang ngồi nghĩ đến quê
Nhớ ba và má não nề tim gan
Nhưng mà không dám thở than
Người ta mà biết họ bàn vào ra
Chàng trai nghe vậy xót xa
Rằng em thu xếp rồi về nhà đi
Công chuyện có đáng là gì
Cả đời mình chứ đáng chi lúc này
Cô gái buồn nhìn hoa bay
Chàng trai nói tiếp em này nghe anh
Xa cha cách mẹ sao đành
Mùa xuân là lúc ta giành cho nhau
Chia vui để xoa buồn đau
Cho tình nghĩa được trước sau vẹn toàn
Cuộc sống ai cũng lo toan
Đều phải tính toán miếng ăn mỗi ngày
Nhưng Tết thì phải nghỉ tay
Ta có vài ngày thăm viếng người thân
Cô gái cảm thấy phân vân
Vì cô không có người thân để về
Trong lòng đau xót tràn trề
Cô rằng thiệt lắm chuyện gê anh à
Đó là việc của người ta
Anh nhiều chuyện để hỏi mà làm chi
Về quê nào có được gì
Họ hàng ai có mấy khi đến nhìn
Số em bị mọi người khinh
Từ nhỏ chỉ có một mình mà thôi
Ba mẹ em mất cả rồi
Em là một đứa mồ côi anh à
Anh còn có mẹ có cha
Anh chắc hẳn đã rất là được thương
Năm sau em sắp ra trường
Em cố ở lại kiếm đường mưu sinh
Cảm ơn anh đã thương tình
Nhưng em rất biết phận mình anh ơi
Chàng trai nghe vậy than trời
Rằng em nói thiệt những lời ấy sao
Vậy mà anh có biết đâu
Anh nói không phải chỗ nào bỏ qua
Cô gái nức nở khóc oà
Đời em khổ quá ai nào biết cho
Từ nhỏ em phải tự lo
Em lớn lên ở trong chùa đã lâu
Kinh kệ ngấm hết trong đầu
Nhân nghĩa đạo lý ngàn câu đã tường
Nhưng mà thiếu thốn tình thương
Vòng tay cha mẹ đêm trường vuốt ve
Người yêu em cũng đã chê
Vì em không có một quê để về
Nhiều khi buồn não buồn nề
Bạn bè chúng nó có quê có nhà
Thôi anh để mặc em mà
Anh về đi nhé mẹ cha đang chờ
Chàng trai nói anh không ngờ
Từ nãy đến giờ đã khiến em đau
Dù sao mình đã gặp nhau
Anh mời em nhé một câu chân thành
Em đi chợ Tết với anh
Chúng ta hy vọng sẽ thành bạn nhau
Anh nào có dấu em đâu
Anh cũng như thế chứ đâu hơn gì
Anh từ nhỏ sống với dì
Mẹ cha anh cũng đã đi cả rồi
Nhà dì anh gần đây thôi
Chúng ta sang đó xong rồi đi chơi
Đây là duyên đó em ơi
Ta hãy quên hết cuộc đời buồn đi
Thế là đôi bạn thầm thì
Mùa xuân nó đã xua đi đau buồn
Hai người nước mắt cứ tuôn
Đêm xuân không ánh trăng suông mơ màng
Cả hai dạo bước lang thang
Đôi tim nhỏ bé rộn ràng tiếng yêu.
BẾN XE ĐÒ CHIỀU XUÂN
Thơ Duy Sắc
Em chờ xe đã lâu chưa?
Anh biết nhiều chuyến nó vừa ra đi
Em buồn vậy, có chuyện chi?
Anh có thể biết chút gì được không?
Chiều hôm nay chắc có giông
Một màu mây xám phía đông trôi về
Ngày xuân dai dẳng lê thê
Mùa xuân có phải đang về cùng em?
Thằng bé có phải con em?
Hình như anh thấy nó thèm muốn ăn
Chắc là em rất khó khăn
Mẹ con thất thểu xin ăn thế này
Hai mẹ con thật là gầy
Anh xin gửi chút tiền đây làm quà
Xin lỗi em hãy bỏ qua
Anh hỏi hơi quá đời tư em rồi
Xuân là mùa của lứa đôi
Chúng ta cùng cảnh đơn côi em à
Anh không thương hại em mà
Thân anh nói thật chẳng ra thế nào
Em đừng giận nhé, xin chào
Hy vọng xuân nó sẽ vào nhà em.
BUỒN TÌNH VỠ MỘNG
Thơ Duy Sắc
Xuân năm nay em đầy nước mắt
Em nhớ anh quay ngoắt ra đi
Em buồn phai cả xuân thì
Anh ơi sao lại lỡ đi không về
Hoa mai đang đón chào nắng ấm
Phố phường vui như lễ hội hoa
Thế nhưng em lại khóc oà
Em nhớ anh quá làm sao bây giờ
Mới hôm qua anh còn thủ thỉ
Rằng yêu em đến trọn kiếp này
Anh quên lời hứa đó ngay
Em giờ chỉ biết cả ngày ngồi mơ
Phải chăng em quá nghèo anh hả
Bố mẹ em theo nghiệp công nhân
Tha hương không có người thân
Anh khinh anh chẳng có cần đúng không
Anh công tử gia đình giàu có
Bố mẹ làm quan chức rất to
Anh cần em để làm trò
Vui xong anh lại ném cho vài đồng
Chắc anh nghĩ em cần tiền lắm
Bởi nhà em gia cảnh khó khăn
Mẹ cha vất vả nhọc nhằn
Nhưng em không phải bán thân anh à
Nếu không thương thôi đừng tiến tới
Anh dối lừa tình cảm của em
Anh thử suy nghĩ lại xem
Rồi đây mai mốt đời em thế nào?
CON KHÔNG VỀ MẸ ƠI
Nguyễn Duy Sắc 2009
Mẹ ơi, Tết , một năm đang dần hết
Con vẫn còn lang bạt tha hương
Mẹ ơi!
Tết, mùa xuân đang về đến
Con không về quê hương
Mẹ ơi !
Con nhơ lắm!
Mẹ ơi! Mùi bánh chưng
Mẹ ơi ! Cuộc đời nghèo, con vẫn còn bôn ba
Xuân này buồn, mẹ ơi!
Con không về thăm mẹ
Vì cuộc sống cơ hàn
Đời công nhân lam lũ
Chốn đô thành xa hoa
Con có nhờ đứa bạn
Nó cầm ít tiền quà
Tấm lòng con nhỏ bé
Mẹ nhận cho con nhé
Mẹ ơi con không về
Con không về được nhưng nhớ thương
Bóng dáng mẹ hiền ở quê hương
Mắt mờ, chân yếu , đời sống khó
Mẹ mong mỏi con những đêm trường
Con giờ cặm cụi giữa phố phường
Miếng cơm pha lẫn với bụi đường
Thân cô không họ hàng, thân thế
Đêm về lủi thủi giữa trời sương.
Mẹ!.....Mẹ!....Mẹ ơi!
Con nhớ lắm, chiếc cầu ao trước cửa
Cành hoa xoan chớm nở dưới mưa phùn
Chiếc áo len mà mẹ đan thuở bé
Tiếng sáo diều của lũ trẻ trên đê
Con nhớ lắm, nồi bánh chưng mẹ nấu
Lọ dưa hành mẹ muối để hiên nhà
Trong cái rét , tiếng giã giò chan chát
Đêm yên bình văng vẳng những khúc chèo
Nhưng nay làng xóm eo sèo
Ai cũng rời bỏ quê nghèo để đi
Tết đến lại chẳng có gì
Họ hàng chỉ có mấy dì sang thăm
Đàn ông đi chốn xa xăm
Phụ nữ, con nít âm thầm đón xuân
Mẹ!
Con xin lỗi vì mình thất hứa
Đã nhiều lần cố gắng định về
Nhưng mà không việc bộn bề
Cho nên không thể làm vui mẹ hiền
Xuân của con trong gian nhà trọ
Bốn bức tường với một lọ mai
Rượu cồn trắng đúng một chai
Quả dưa be bé và vài bánh chưng
Người yêu con bây giờ cũng bỏ
Con chỉ ngồi nhung nhớ người ta
Vì nghèo hai đứa cách xa
Chứ con nào trách người ta bạc tình
Chiều hôm qua con ngang hàng thịt
Cái đầu heo họ bán rẻ ghê
Con mua một cái đem về
Ý con là để gói giò, nấu đông
Nhưng mà mẹ có biết không
Cái đầu bị rớt xuống sông mất rồi
Bác hàng xóm thấy con quá tội
Bác gọi sang cho chục trứng gà
Bác bảo nếu tết xa nhà
Mày không chê cứ đến nhà tao chơi
Mẹ à, nhớ lắm, mẹ ơi!
Con nhớ mẹ lắm , mẹ ơi! Con buồn.
CÔ ĐƠN CHIỀU XUÂN
Thơ Hoa Phượng Đỏ 2019
Duy Sắc
Anh đã bỏ em thật rồi
Bây giờ em chỉ biết ngồi nhớ mong
Một mình đau xót trong lòng
Anh đã như vậy em không đợi gì
Chắc tình cũng chẳng con chi
Anh đang vui vẻ cùng đi với người
Cả hai sung sướng tươi cười
Anh dẫn cô ấy đến nơi hẹn hò
Bến sông với một con đò
Trăng chiều nương gió vút lên tận trời
Chỗ mình từng ngắm sao rơi
Trung thu ta thả đèn trời cùng nhau
Hay anh đang ở cầu tàu
Ly kem dừa có đủ màu đỏ xanh
Sông dài sao chiếu long lanh
Sóng từng đợt đánh cho tình lên khơi
Hai người đang chắc đi chơi
Sa pa, Yên Bái một thời em qua
Vui trong những lễ hội hoa
Gái Mèo, gái Thái váy hoa tung còn
Bởi vì cô ấy còn son
Nên anh mê đắm bỏ con này rồi
Anh đúng là tệ quá thôi
Đời em gặp phải người tồi thế sao
Chắc anh đang ngắm hoa đào
Giữa trời Tây bắc đang vào mùa xuân
Chợ tình trai gái quây quần
Người ta bắt vợ như khuân món hàng
Hay giờ anh còn lang thang
Xuân Hương bờ vắng, chàng nàng nắm tay
Thông reo khúc nhạc mê say
Đà Lạt huyền ảo sương mây giăng mờ
Hoặc anh đang ở Cần Thơ
Miền Tây trù phú bên bờ Cửu Long
Em luôn ghi nhớ trong lòng
Biết bao ký ức ở trong đời mình
Em già và xấu anh khinh
Anh đúng là kẻ bạc tình không sai
Cho dù anh có lắm tài
Rồi anh cũng phải chịu nhiều khổ đau
Sướng trước rồi sẽ khổ sau
Hẹn anh đến lúc về sau sẽ bàn
Đầu xuân không thích thở than
Em chúc anh gặp bình an trong đời
Tình ta tan vỡ do trời
Anh đừng có giận những lời của em
Hy vọng anh đọc và xem
Tâm trạng từ đáy lòng em xuân này.
VẪN CÒN DANG DỞ
Thơ Duy Sắc
Xuân kia mi chạy đi đâu
Cho ta phải bạc mái đầu hôm nay
Xuân ta còn lại bao ngày
Mà giờ vẫn cứ trắng tay ê chề
Năm nào xuân cũng trở về
Xong mi ngoảnh mặt bỏ bê mọi người
Hoa khoe vài phút hồng tươi
Ta cũng cố gắng gượng cười cho vui
Kỳ kèo thêm chút ngọt bùi
Tìm cách tránh né vận xui trong đời
Vài ngày thư giãn thảnh thơi
Thụ hưởng không khí tiết trời mùa xuân
Xuân cho ta có vài tuần
Xong rồi mi lại rút quân trở về
Để ta ngơ ngẩn cơn mê
Tâm hồn đeo những nặng nề suy tư
Năm mới vất vả mệt nhừ
Chuyện của năm cũ còn dư chưa thành
Tuổi già đang đến rất nhanh
Nhìn lại quá khứ phải đành buông xuôi.
ANH ĐÂU RỒI?
Thơ Duy Sắc 2012
Anh đâu rồi?
Em nhớ anh!
Tết này buồn
Đêm xuân lạnh
Nhà vắng tanh
Mai không nở
Đào héo khô
Cúc nhàu cánh
Mứt vị đắng
Trời âm u
Anh đâu rồi?
Em cô đơn
Gối chăn buồn
Nước mắt tuôn
Em nhớ quá
Anh ơi anh
Anh đâu rồi
Xuân của em
Anh đi không về
Anh bỏ em sao
Tình cảm em trao
Lẽ nào anh phụ
Tết người đoàn tụ
Tết em lẻ loi
Có phải do trời
Hay người vốn thế
Anh ơi hãy về
Em nhớ anh gê
Em cô đơn quá
Anh ơi về đi
Anh ơi mau hãy về
Anh làm gì đó anh
Con tim em não nề
Nỗi nhớ suốt năm canh
Em thèm tiếng dỗ dành
Một bàn tay thân thương
Một cái nhìn trách móc
Một nụ cười hờn gen
Anh có còn nhớ em
Nhớ những ngày đầu tiên
Anh nhìn em đắm đuối
Hôm đó hai ta cười
Tình yêu về bất chợt
Em thao thức đêm dài
Lòng dâng đầy hạnh phúc
Mình qua bao khổ cực
Tình cảm chưa có phai
Nay có chút tiền tài
Tại sao giờ ly biệt
Anh ơi anh có biết
Em đau xót trong lòng
Nước mắt tuôn ròng ròng
Cả ngày em trông ngóng
Anh ơi là anh ơi
Sao tôi khổ thế trời
Trời ơi sao khổ thế
Chồng ơi anh đâu rồi?
Anh đã bỏ mặc thì thôi
Em biết rồi nhưng phải chịu
Hai chúng ta đều có lỗi
Chỉ tại mình tôi quá nhiều
Có vài điều em không hiểu
Tại làm sao anh phụ em
Em cũng đẹp cũng gia giáo
Em thuỷ chung anh thật lòng
Anh biết không em buồn lắm
Anh giải thích em một câu
Anh đi đâu anh về gấp
Mùa xuân ơi xuân đi đâu
Chắc anh còn nhớ xuân năm đó
Hai ta chỉ mới có hẹn hò
Anh hứa yêu em không hề bỏ
Lời nguyền khẳng định dưới ánh trăng
Em ngây thơ và tin hết mực
Em tưởng mình may mắn hơn người
Ngày hôn lễ em như công chúa
Cả họ hàng tấm tắc ngợi khen
Ai có biết lòng người thay đổi
Anh đắm mê cờ bạc rượu chè
Tiền dành giụm anh đem phá sạch
Anh còn chê em xấu và già
Em không ngờ anh là quá tệ
Anh bỏ em theo những u mê
Nhiều cô trẻ hơn em lại đẹp
Họ có tiền họ kéo anh về
Em chỉ buồn thân mình lỡ bước
Đời hồng nhan đã một lần đò
Trong mắt người ai thấu hiểu cho
Họ chỉ nghĩ chắc em hư đốn
Thế cho nên chồng em mới bỏ
Anh ơi anh em khổ xuân này!
HỎI XUÂN
Thơ Duy Sắc
Dắt em đi chợ Sài Gòn
Hỏi em có thích Sài Gòn hay không
Em rằng thành phố mênh mông
Em chỉ thích ngắm cánh đồng hoa sen
Ban đêm thành phố lên đèn
Hỏi em có thích ánh đèn lung linh
Em rằng anh hỏi linh tinh
Em chỉ thích đứng một mình dưới trăng
Tết về khắp phố hoa giăng
Hỏi em có thích ngắm trăng Sài Gòn
Em rằng trăng bé cỏn con
Trăng bị đèn của Sài Gòn át đi
Dắt em vào quán bán mì
Hỏi em nếu thích ăn gì cứ kêu
Em rằng em chẳng muốn kêu
Giá cao như thế anh kêu trả giùm
Chợ hoa nhạc hát um sùm
Hỏi em có thích một chùm hoa sen
Em rằng em thấy tội sen
Vì em không thích ngắm sen trong bình
Thế là em đã làm thinh
Em bỏ tôi lại một mình với xuân
Tôi về suy nghĩ cả tuần
Tết nó làm mất mùa xuân của mình.
Mơ Xuân
Duy Sac
Nàng xuân hỏi
Tết này sao vui vậy
Lòng thẹn thùng
Rằng đã có em yêu
Việc nhiều hơn
Tiền đã rất dư nhiều
Đời no đủ
Nghĩa, tình đầy nên sướng
Nàng xuân hỏi
Thiệt lòng hay tự thưởng
Mới hôm nào
Hồn thất thểu ngào du
Chân lăng thang
Chiều mưa gió mịt mù
Mấy ngày Tết
Chắc là ngồi chém gió
Này Xuân nhé
Chớ mà đùa cợt đó
Vui bảo vui
Nói dối để làm gì
Mà tại sao
Xuân thắc mắc làm chi
Ta sống thật
Lòng này là vậy đó
Hỏi Tết nhé
Sao không vào nhà khó
Để họ vui
Đời cơ cực có xuân
Ta ấm no
Xuân bên cạnh cả năm
Nên khỏi hỏi
Thích thì vào nhắm rượu.
SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...