BUỒN TÌNH VỠ MỘNG
Thơ Duy Sắc
Xuân năm nay em đầy nước mắt
Em nhớ anh quay ngoắt ra đi
Em buồn phai cả xuân thì
Anh ơi sao lại lỡ đi không về
Hoa mai đang đón chào nắng ấm
Phố phường vui như lễ hội hoa
Thế nhưng em lại khóc oà
Em nhớ anh quá làm sao bây giờ
Mới hôm qua anh còn thủ thỉ
Rằng yêu em đến trọn kiếp này
Anh quên lời hứa đó ngay
Em giờ chỉ biết cả ngày ngồi mơ
Phải chăng em quá nghèo anh hả
Bố mẹ em theo nghiệp công nhân
Tha hương không có người thân
Anh khinh anh chẳng có cần đúng không
Anh công tử gia đình giàu có
Bố mẹ làm quan chức rất to
Anh cần em để làm trò
Vui xong anh lại ném cho vài đồng
Chắc anh nghĩ em cần tiền lắm
Bởi nhà em gia cảnh khó khăn
Mẹ cha vất vả nhọc nhằn
Nhưng em không phải bán thân anh à
Nếu không thương thôi đừng tiến tới
Anh dối lừa tình cảm của em
Anh thử suy nghĩ lại xem
Rồi đây mai mốt đời em thế nào?
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét