ANH ĐÂU RỒI?
Thơ Duy Sắc 2012
Anh đâu rồi?
Em nhớ anh!
Tết này buồn
Đêm xuân lạnh
Nhà vắng tanh
Mai không nở
Đào héo khô
Cúc nhàu cánh
Mứt vị đắng
Trời âm u
Anh đâu rồi?
Em cô đơn
Gối chăn buồn
Nước mắt tuôn
Em nhớ quá
Anh ơi anh
Anh đâu rồi
Xuân của em
Anh đi không về
Anh bỏ em sao
Tình cảm em trao
Lẽ nào anh phụ
Tết người đoàn tụ
Tết em lẻ loi
Có phải do trời
Hay người vốn thế
Anh ơi hãy về
Em nhớ anh gê
Em cô đơn quá
Anh ơi về đi
Anh ơi mau hãy về
Anh làm gì đó anh
Con tim em não nề
Nỗi nhớ suốt năm canh
Em thèm tiếng dỗ dành
Một bàn tay thân thương
Một cái nhìn trách móc
Một nụ cười hờn gen
Anh có còn nhớ em
Nhớ những ngày đầu tiên
Anh nhìn em đắm đuối
Hôm đó hai ta cười
Tình yêu về bất chợt
Em thao thức đêm dài
Lòng dâng đầy hạnh phúc
Mình qua bao khổ cực
Tình cảm chưa có phai
Nay có chút tiền tài
Tại sao giờ ly biệt
Anh ơi anh có biết
Em đau xót trong lòng
Nước mắt tuôn ròng ròng
Cả ngày em trông ngóng
Anh ơi là anh ơi
Sao tôi khổ thế trời
Trời ơi sao khổ thế
Chồng ơi anh đâu rồi?
Anh đã bỏ mặc thì thôi
Em biết rồi nhưng phải chịu
Hai chúng ta đều có lỗi
Chỉ tại mình tôi quá nhiều
Có vài điều em không hiểu
Tại làm sao anh phụ em
Em cũng đẹp cũng gia giáo
Em thuỷ chung anh thật lòng
Anh biết không em buồn lắm
Anh giải thích em một câu
Anh đi đâu anh về gấp
Mùa xuân ơi xuân đi đâu
Chắc anh còn nhớ xuân năm đó
Hai ta chỉ mới có hẹn hò
Anh hứa yêu em không hề bỏ
Lời nguyền khẳng định dưới ánh trăng
Em ngây thơ và tin hết mực
Em tưởng mình may mắn hơn người
Ngày hôn lễ em như công chúa
Cả họ hàng tấm tắc ngợi khen
Ai có biết lòng người thay đổi
Anh đắm mê cờ bạc rượu chè
Tiền dành giụm anh đem phá sạch
Anh còn chê em xấu và già
Em không ngờ anh là quá tệ
Anh bỏ em theo những u mê
Nhiều cô trẻ hơn em lại đẹp
Họ có tiền họ kéo anh về
Em chỉ buồn thân mình lỡ bước
Đời hồng nhan đã một lần đò
Trong mắt người ai thấu hiểu cho
Họ chỉ nghĩ chắc em hư đốn
Thế cho nên chồng em mới bỏ
Anh ơi anh em khổ xuân này!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét