GA SÀI GÒN
Duy Sắc
Hoa Phượng Đỏ
Khi tôi lên tàu chiều hạ
Hình ảnh quê nhà đã bắt đầu xa
Nhớ nhung những mảnh ruộng cà
Nhớ mấy con gà đang bới bờ ao
Nhớ hàng tre bờ đê cao
Nhớ con cá trắm dưới ao đớp bèo
Nhà ga hành khách lèo tèo
Trời cao quang đãng trong veo nắng vàng
Khách buôn tấp nập lên hàng
Tiễn đưa lưu luyến mấy hàng lệ rơi
Trẻ con khóc gọi mẹ ơi
Vợ nghèo ra tiễn tận nơi đưa chồng
Khách mỗi lúc đến một đông
Rồng rắn gánh gồng chen chúc nhau lên
Còi tàu thúc giục mau lên
Đường ray ken két tiếng rên nặng nề
Một con tàu dài lê thê
Bắt đầu lăn bánh xuôi về phương nam
Cảnh vật lạ lẫm phát ham
Đường sắt mới làm, xe chạy nhất nhanh
Nhìn ra bát ngát lúa xanh
Những dòng sông rộng ngọt lành nước trong
Núi cao nghiêng mình soi bóng
Bờ biển dài, cát nóng bỏng bàn chân
Đêm hun hút chân trời bí ẩn
Chớp giật rần rần réo gọi trời mưa
Đèn đêm phố thị lưa thưa
Trăng vàng đâu đó mới vừa nhú lên
Cứ thỉnh thoảng ga tàu lại đến
Người ta đi lên rao bán hàng rong
Nào bánh kẹo, nào ngô bỏng
Nào những nỗi lòng của kẻ ăn xin
Những lưu luyến chia tay bịn rịn
Những ánh mắt nhìn hội ngộ mừng vui
Vài người già bước lầm lũi
Vương vẫn nỗi niềm sau mỗi cách xa
Tàu đi chầm chậm qua ga
Khói loang ra những xót xa ngậm ngùi
Biết bao là chuyện buồn vui
Những giấc ngủ vùi mệt mỏi suy tư
Bánh xe lăn cứ từ từ
Ỳ ạch lừ thừ tàu nặng nề mang
Phía sau một số toa hàng
Vài người trốn vé lang thang đang nằm
Đường dài hun hút xa xăm
Nhiều khách chống cằm ánh mắt đăm đăm
Người chui gầm ghế để nằm
Người thiếu chỗ ngủ gằm gằm nhìn nhau
Người thì ốm, trẻ con đau
Vệ sinh bẩn thỉu tranh nhau cái cầu
Ông già ngồi vuốt bộ râu
Nét mặt ngầu ngầu ra vẻ uyên thâm
Vài người im lặng như câm
Trông rất thâm trầm suy nghĩ mưu mô
Nhìn ra sóng biển nhấp nhô
Trên đường quốc lộ, ô tô tranh làn
Tàu qua phế tích điêu tàn
Tàu vượt đại ngàn đến Hải Vân quan
Đúng là đệ nhất trùng quan
Đường núi ngoằn ngoèo từng quãng quanh co
Tàu vòng ra đến cố đô
Vang tiếng ai hò dĩ vãng xa xưa
Miền trung đang lúc gió mưa
Biển xa dậy sóng thuyền chưa vào bờ
Ở nhà bao nỗi mong chờ
Tin tức mịt mờ ở chốn khơi xa
Sông Hàn bờ rộng bao la
Đà Nẵng thật là mới mẻ đẹp thay
Những đàn én nhỏ tung bay
Những khu chợ họp vui say cuộc đời
Dọc đường mưa cứ hoài rơi
Tháp Chăm gợi nhớ đến nơi xa vời
Thanh Long cằn dưới nắng trời
Đàn dê khát nước tìm nơi để nằm
Thoáng nghe thấy tiếng trống Chăm
Vũ điệu khêu gợi tháng năm xưa về
Cát vàng sa mạc lê thê
Câu hát não nề cay đắng mù khơi
Mùi nước mắm đâu bay hơi
Những tiếng chào mời trước mỗi nhà ga
Càng xa càng thấy nhớ nhà
Quê hương mỗi lúc một xa thêm rồi
Xanh rì thấp thoáng núi đồi
Cao su rụng lá, chiều trôi về trời
Một màu đất đỏ liền phơi
Âm u mây trút đầy trời cơn mưa
Lâu lâu có tiếng máy cưa
Những cây gỗ lớn được đưa khỏi rừng
Mây đen phủ tối như bưng
Hoa lá ăn mừng nước của trời ban
Tàu đi chậm lại tàn tàn
Những khu phố lớn, đường đan ô cờ
Thật là tráng lệ như mơ
Những nóc nhà thờ vang tiếng chuông ngân
Ga cuối đang ở rất gần
Hành khách nhốn nháo cuồng chân đứng dòm
Người ngoái cổ, kẻ khom khom
Cố gắng để dòm thành phố xa hoa
Ga chiều vang tiếng phát loa
Khách gói gém quà chuẩn bị đem cho
Bắt đầu nhốn nháo chuyện trò
Tự nhiên mình thấy lo lo trong lòng
Biết đời mình có long đong
Suy nghĩ lòng vòng ù cả lỗ tai
Trải qua một đoạn đường dài
Sài Gòn mở cửa tương lai vẫy chào
Sac2002