Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

KÝ ỨC BUỒN

 KÝ ỨC BUỒN

Duy Sắc

Ngày hôn lễ em như bà hoàng lộng lẫy

Hôm chia tay em tóc rối bù xù

Em nhìn anh xong ta thầm nhủ

Nhân duyên là món nợ trả vay

Thế đó 

Chúng mình oan gia ngõ hẹp

Hay

Kim đồng , ngọc nữ gặp nhau

Câu hỏi ấy cứ âm ỷ mãi

Bao ân tình không thể nào phai

Nhưng đành đoạn nhìn nhau nuốt lệ

Em và anh

Chúng mình đâu tệ

Nghĩa mãi còn không thể nào phai

Nếu một mai

Chúng ta có làm lại

Anh vẫn vậy không thể yêu ai

Ngoài em

Không phải vì anh không có ai

Mà đó là định mệnh

Trên cuộc đời

Ta sẽ phải gặp nhau

Ta sẽ phải khổ đau

LỢI DỤNG

 LỢI DỤNG

Duy Sắc

Chia tay thì chia tay

Tại tính anh nghệ sỹ

Chỗ nào lợi anh chơi

Anh phải vì anh chớ


Miếng cơm, manh áo mờ

Em lo được anh không

Anh còn gia đình nữa

Anh phải lo thân anh


Đừng tưởng rằng anh cần

Lúc khó, anh quỳ lụy

Giờ đã khác rồi em

Anh có đầy đủ cả


Chia tay nhanh em nhá

Mình hết duyên nhau rồi

Anh chỉ yêu bản ngã

Em là cầu anh qua.

HỎI THĂM NHAU

 HỎI THĂM NHAU

Duy Sắc

Chào đồng chí, anh đi đâu vậy

Tôi đi về, trời sắp mưa to

Rồi đồng chí về chưa thế nhỉ

Sao còn ngồi hút thuốc một mình


À tôi ngồi chờ đón bình minh

Trời đang sáng, chắc không mưa nhỉ

Thôi về đi, thức cả một đêm

Mưa là chắc, tôi nhìn là biết


Ừ có lẽ là anh nói đúng

Trời bình minh mà rất âm u

Chưa thấy ánh hừng đông lấp ló

Chắc sẽ mưa, mưa rất là to


Thôi, mình về ngủ đi đồng chí

Mệt mỏi rồi, tôi cũng mệt nhiều

Như thế nhé, đây còn điếu thuốc

Anh hút đi rồi tạm chia tay


Hy vọng rằng nay nắng cả ngày

Chiều ấp áp chúng mình đi nhậu.

QUÊN ÁO

 QUÊN ÁO

Duy Sắc

Thôi chết rồi lại bỏ quên áo khoác

Đường đi xa lạnh lắm 

Chắc ngày mai mình sẽ cảm thôi


Thế mà em cũng không chịu nhắc anh

Em vô tâm lắm nhe

Vậy còn yêu nữa để làm gì


Mệt mỏi rồi, mình chia tay em nhé

Anh cần tìm người khác

Em không cần phải nói thêm gì


Anh là vậy khi tình mà không được

Chia tay liền cho khoẻ

Khỏi bận tâm vương vấn làm chi


Sao cũng được tuỳ em yêu phán xét

Cứ việc chê đi em

Anh mong em sớm tìm người mới


Vì em không nhắc anh mang áo lạnh

Có thể là em chẳng yêu

Anh nghĩ mình chia tay là đúng


Sac2010


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

NGÔN TÌNH SỐ 6

 NGÔN TÌNH số 6

Duy Sac

Mình yêu nhau bao năm

Nhưng chỉ là tâm sự

Chỉ là ngồi nhìn nhau

Nói những lời mông lung


Mình thương nhau nhiều lắm

Tình thương chỉ bằng lời

Ta chưa từng thực sự

Hiểu được rõ về nhau


Tình anh, em nào hiểu

Nhưng anh hiểu tình em

Chẳng lẽ tình cứ vậy

Rồi khi nào chia tay


Vu vơ dòng tin nhắn

Rằng là em nhớ anh

Rồi chúc em mạnh khỏe

Chúc mỗi ngày bình an


Mỗi ngày qua như vậy

Ta nhắn biết bao người

Ai là người quan trọng

Để ta nhớ ta yêu


Tình yêu kia vốn đẹp

Tại vì ta vô tình

Trong lòng luôn toan tính

Chỉ nói những ngôn tình


Chỉ cần một câu nói

Rằng đời em cần anh

Thì cho dù trời sập

Anh cũng gánh cho em


Nhưng em chưa từng nói

Em chỉ nhìn anh cười

Anh nhìn em cười lại

Tình yêu chỉ vậy thôi


Anh nào đâu ích kỷ

Nhưng tình phải chân thành

Em vẫn còn do dự

Nên tình phải vậy thôi


Ngôn tình là như vậy

Yêu toàn điều vu vơ

Nên tình nào dang dở

Khi ta chẳng thương nhau

CHIA TAY SÂN GA

 CHIA TAY SÂN GA

Duy Sắc

Mai, anh về bắc xa nghìn dặm

Tôi ở nơi này khắc khoải ngóng trông

Xin gửi đến chút tình bé nhỏ

Kẻ xa nhà luôn mãi nhớ mong


Con tàu ấy những nơi anh qua

Anh có thấy quê nhà thay đổi

Trong cái nắng cái gió cái mưa

Trong lòng anh và cả lòng tôi


Những nơi nào anh sẽ đi qua

Miền Đông Nam xanh xanh rừng lá

Miền Nam Trung sỏi đá khô cằn

Miền đất Quảng gió Lào sùng sục

Đèo Hài Vân hiên ngang sừng sững

Dãy Trường Sơn oai dũng kiêu hùng

Rồi đất Huế mộng mơ cổ kính

Biển Thuận An dào dạt ân tình


Chắc anh ghé Quảng Bình cát trắng

Nghĩ chuyện xưa cay đắng ngọt bùi

Đất Quảng Trị những ngày khói lửa

Ruộng xác xơ sông nghẹt bom mìn

Cả thế giới bùi ngùi xúc động

Cuộc chiến dài tan nát chia ly

Bao thanh niên phơi xác chốn biên thùy

Một dân tộc đối đầu hai trận tuyến


Anh chắc thấy đau thương đang còn nặng

Trên từng tấc đất trên từng ngọn tre

Trên từng bông lúa trên từng gốc me

Và bao bà mẹ nhớ con mòn mỏi

Người vợ hiền vời vợi mong chồng


Có gì tả hết được không anh

Hay chỉ là những nấm mồ xanh

Hay chỉ là anh thương binh điên loạn

Hay chỉ là các em thơ quay quắt

Hay chỉ là những đứa trẻ mồ côi

Ai đã khiến nước anh phải tội?

Nỗi đau này còn nhắc đến muôn đời


Tàu đi mãi anh ra đất Bắc

ghé thủ đô Hà Nội anh hùng

Bốn nghìn năm nòi giống Tiên Rồng

Sức đang dậy vươn cùng nắng mới


Anh ơi, anh!

Anh chắc yêu lắm đấy

Yêu nét xưa phố cổ nên thơ

Yêu Văn Miếu tinh hoa Đại Việt

Yêu Hồ Gươm dáng ngọc bao đời

Yêu Thăng Long kiêu sa hùng dũng

Một góc trời Bách Việt oai phong


Chắc là anh cũng yêu nhiều nữa!

Yêu! quê hương thống nhất hai miền

Đoàn tàu ấy, chúng ta chung một.

Anh đầu toa tôi ở cuối toa.

Rồi ngày mai, nó sẽ đi xa,

vươn tới những chân trời tít tắp,

mang trong mình dũng khí Việt Nam ta.


NguyenDuySac2003

GA SÀI GÒN

 GA SÀI GÒN

Duy Sắc

Hoa Phượng Đỏ

Khi tôi lên tàu chiều hạ

Hình ảnh quê nhà đã bắt đầu xa

Nhớ nhung những mảnh ruộng cà

Nhớ mấy con gà đang bới bờ ao


Nhớ hàng tre bờ đê cao

Nhớ con cá trắm dưới ao đớp bèo

Nhà ga hành khách lèo tèo

Trời cao quang đãng trong veo nắng vàng


Khách buôn tấp nập lên hàng

Tiễn đưa lưu luyến mấy hàng lệ rơi

Trẻ con khóc gọi mẹ ơi

Vợ nghèo ra tiễn tận nơi đưa chồng


Khách mỗi lúc đến một đông

Rồng rắn gánh gồng chen chúc nhau lên

Còi tàu thúc giục mau lên

Đường ray ken két tiếng rên nặng nề


Một con tàu dài lê thê

Bắt đầu lăn bánh xuôi về phương nam

Cảnh vật lạ lẫm phát ham

Đường sắt mới làm, xe chạy nhất nhanh


Nhìn ra bát ngát lúa xanh

Những dòng sông rộng ngọt lành nước trong

Núi cao nghiêng mình soi bóng

Bờ biển dài, cát nóng bỏng bàn chân


Đêm hun hút chân trời bí ẩn

Chớp giật rần rần réo gọi trời mưa

Đèn đêm phố thị lưa thưa

Trăng vàng đâu đó mới vừa nhú lên


Cứ thỉnh thoảng ga tàu lại đến

Người ta đi lên rao bán hàng rong

Nào bánh kẹo, nào ngô bỏng

Nào những nỗi lòng của kẻ ăn xin


Những lưu luyến chia tay bịn rịn

Những ánh mắt nhìn hội ngộ mừng vui

Vài người già bước lầm lũi

Vương vẫn nỗi niềm sau mỗi cách xa


Tàu đi chầm chậm qua ga

Khói loang ra những xót xa ngậm ngùi

Biết bao là chuyện buồn vui

Những giấc ngủ vùi mệt mỏi suy tư


Bánh xe lăn cứ từ từ

Ỳ ạch lừ thừ tàu nặng nề mang

Phía sau một số toa hàng

Vài người trốn vé lang thang đang nằm


Đường dài hun hút xa xăm

Nhiều khách chống cằm ánh mắt đăm đăm

Người chui gầm ghế để nằm

Người thiếu chỗ ngủ gằm gằm nhìn nhau


Người thì ốm, trẻ con đau

Vệ sinh bẩn thỉu tranh nhau cái cầu

Ông già ngồi vuốt bộ râu

Nét mặt ngầu ngầu ra vẻ uyên thâm


Vài người im lặng như câm

Trông rất thâm trầm suy nghĩ mưu mô

Nhìn ra sóng biển nhấp nhô

Trên đường quốc lộ, ô tô tranh làn


Tàu qua phế tích điêu tàn

Tàu vượt đại ngàn đến Hải Vân quan

Đúng là đệ nhất trùng quan

Đường núi ngoằn ngoèo từng quãng quanh co


Tàu vòng ra đến cố đô

Vang tiếng ai hò dĩ vãng xa xưa

Miền trung đang lúc gió mưa

Biển xa dậy sóng thuyền chưa vào bờ


Ở nhà bao nỗi mong chờ

Tin tức mịt mờ ở chốn khơi xa

Sông Hàn bờ rộng bao la

Đà Nẵng thật là mới mẻ đẹp thay


Những đàn én nhỏ tung bay

Những khu chợ họp vui say cuộc đời

Dọc đường mưa cứ hoài rơi

Tháp Chăm gợi nhớ đến nơi xa vời


Thanh Long cằn dưới nắng trời

Đàn dê khát nước tìm nơi để nằm

Thoáng nghe thấy tiếng trống Chăm

Vũ điệu khêu gợi tháng năm xưa về


Cát vàng sa mạc lê thê

Câu hát não nề cay đắng mù khơi

Mùi nước mắm đâu bay hơi

Những tiếng chào mời trước mỗi nhà ga


Càng xa càng thấy nhớ nhà

Quê hương mỗi lúc một xa thêm rồi

Xanh rì thấp thoáng núi đồi

Cao su rụng lá, chiều trôi về trời


Một màu đất đỏ liền phơi

Âm u mây trút đầy trời cơn mưa

Lâu lâu có tiếng máy cưa

Những cây gỗ lớn được đưa khỏi rừng


Mây đen phủ tối như bưng

Hoa lá ăn mừng nước của trời ban

Tàu đi chậm lại tàn tàn

Những khu phố lớn, đường đan ô cờ


Thật là tráng lệ như mơ

Những nóc nhà thờ vang tiếng chuông ngân

Ga cuối đang ở rất gần

Hành khách nhốn nháo cuồng chân đứng dòm


Người ngoái cổ, kẻ khom khom

Cố gắng để dòm thành phố xa hoa

Ga chiều vang tiếng phát loa

Khách gói gém quà chuẩn bị đem cho


Bắt đầu nhốn nháo chuyện trò

Tự nhiên mình thấy lo lo trong lòng

Biết đời mình có long đong

Suy nghĩ lòng vòng ù cả lỗ tai


Trải qua một đoạn đường dài

Sài Gòn mở cửa tương lai vẫy chào


Sac2002

MƠ GIỮA XA HOA

 MƠ GIỮA XA HOA

Tác giả Duy Sắc

Em mơ gì giữa xa hoa

Khi em không có mái nhà trú chân

Thân em lang bạt phong trần

Cuộc đời hành khất muôn phần đắng cay


Tuổi nhỏ chai sạn đôi tay

Bát cơm rơi vãi cả ngày không no

Ai thương hại họ mới cho

Ai khinh miệt họ chỉ lo đứng nhìn


Xã hội không có niềm tin

Người ta ái ngại khi nhìn mặt nhau

Giáng Sinh rực rỡ sắc màu

Người ta hớn hở tặng nhau món quà


Phố phường bóng bẩy kiêu sa

Trẻ con vui cạnh ông già No el

Em nhỏ thó, nước da đen

Những nơi sang trọng sao chen được vào


Em giương đôi mắt nhìn sao

Nước mắt em có nhiều sao chiếu vào

Chúng lấp lánh đẹp làm sao

Không biết em chọn cái nào để vui.

PHƯỢNG HỒNG SỐ 14

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 14

Phượng Hồng rụng ở bờ sông

Con ve buồn bã trải lòng tiếc thương

Hoa tàn phơi khắp lề đường

Mùa hè thổn thức rưng rưng mưa sầu


Học sinh túm tụm vào nhau

Luyến lưu giã biệt tình đầu mộng mơ

Thuyền trôi trên sóng lững lờ

Lục bình trôi mãi bơ vơ phận bèo


Phượng tàn hết một thời yêu

Đôi ta từng ước mơ nhiều tương lai

Năm xưa cũng bến sông này

Em còn có nhớ không hay quên rồi


Dòng đời bươn trải ngược xuôi

Bao mùa hè đến anh ngồi tại đây

Nhìn theo con nước vơi đầy

Nhớ em mà nước mắt rơi ngẹn ngào


Em giờ phiêu dạt ở đâu

Có còn nhớ mối tình đầu đôi ta

Hay tình kia đã nhạt nhòa

Người sang bến mới quên ta mất rồi


Tình như ảo ảnh xa xôi

Ta càng cố níu thì đời càng đau

Nhưng bao ký ức trong đầu

Đêm đêm chúng lại ở đâu hiện về


Dư âm dằn vặt cơn mê

Người xưa cảnh cũ hiện về giấc mơ

Khiến cho tâm trạng não nề

U mê tình vẫn tương tư một người


Hè này buồn quá Phượng ơi

Chắc mi ngán ngẩm tình đời giống ta

Cho nên sắc thắm nhạt nhòa

Cánh bay tơi tả, tàn hoa đầy trời


Trời buồn mới đổ mưa rơi

Ta dầm mưa ướt hết người lang thang

Đi quanh khắp nẻo Sài Gòn

Chỉ mong nhìn thấy người trong tim mình


Duy Sac

KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU

 KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU

Duy Sắc

Già rồi không biết đi đâu

Chẳng nơi nào có trong đầu để đi

Mà đi cũng để làm gì

Ở nhà uống rượu có khi lại lành


Đi nhiều cho mệt đôi chân

Tốn tiền mà chắc có làm vui thêm

Riết rồi chỉ thích an nhàn

Không mong vất vả tấm thân chút nào


Già rồi, gối mỏi, lưng đau

Nên mình chỉ muốn cho đầu thảnh thơi

Không còn hứng thú chơi bời

Cơm no ba bữa xong xuôi đánh cờ


Chiều chiều gặp gỡ bạn thơ

Tào lao thiên địa chuyền về thế gian

Nói cho xả hết nỗi niềm

Để cho giấc ngủ ban đêm nhẹ nhàng


NDS

ĐÊM TỌA THIỀN

 ĐÊM TỌA THIỀN

Duy Sắc

Mỗi đêm ta lại ngồi thiền

Xuất hồn đến một cõi tiên lạ kỳ

Trong mơ ta cứ bước đi

Lang thang chẳng biết có gì xung quanh


Lắng nghe trong cõi vô hình

Hòa mình cùng những vong linh luân hồi

Họ đang vô định nổi trôi

Mong tìm định nghiệp một nơi trở về


Mỗi giây vừa mới qua đi

Có hàng tỷ tỷ chu kỳ tái sinh

Rồi đây cũng đến lượt mình

Lại tìm một kiếp tái sinh sau này


Loài người, muông, thú, cỏ, cây

Đều trong vòng xoáy luân hồi như nhau

Tùy theo phước ít, phước nhiều

Mà ta sẽ được đến đâu, cõi nào


Đều do nghiệp lực hút nhau

Nhân duyên ta sẽ khởi đầu ra sao

Ta là con của ai nào

Nghiệp kia xui khiến đến nhau tự tìm


Ta đều là những vong linh

Đời đời kiếp kiếp đổi mình thay da

Xác thân như một cái nhà

Đến ngày đến tháng là ta sẽ rời


Hồng trần không phải dạo chơi

Đó là một chốn luân hồi chúng sinh

Đến đây ta trả nghiệp mình

Trả xong hết nghiệp xong mình lại đi


Không gian tỷ tỷ thiên hà

Muôn muôn tỷ kiếp đã qua lâu rồi

Niết Bàn ai đã đến nơi

Làm sao biết được cõi trời ở đâu


Người ta chỉ nói mơ hồ

Rằng là thế nọ rằng là thế kia

Người nghe đáu có biết gì

Tin người do bởi u mê trong đầu


Cõi tiên cũng có gì đâu

Chẳng qua vụ trụ một bầu không gian

Hằng hà sa số linh hồn

Xếp hàng đứng đợi gọi tên luân hồi


Đều do vũ trụ quyết thôi

Bởi vì vũ trụ là loài đầu tiên

Là người tạo hóa dựng hình

Làm ra thế giới lung linh như vầy


NDS

TRÊN CÕI MẠNG

 TRÊN CÕI MẠNG

Duy Sac

Mỗi ngày trên cõi mạng

Lại có dòng tin buồn

Từ một người xa lạ

Hiện lên trên bảng tin


Mỗi ngày trên cõi mạng

Người ta lại chửi nhau

Về một điều gì đó

Hết lòng bóc phốt nhau


Cõi mạng tưởng như ảo

Nhưng nó thật rành rành

Bởi mỗi dòng cảm xúc

Là tâm trạng của người


Cõi mạng không hề ảo

Vì đều có người đăng

Dù người không ra mặt

Nhưng nó thật là người


Những gì trên cõi mạng

Là bao kiếp nhân sinh

Là muôn vàn hoàn cảnh

Là đấu đá tranh giành


Đời đều trên cõi mạng

Nào có khác gì đâu

Chỉ cần mình tỉnh táo

Kết bạn khắp toàn cầu


NDS

ĐẤT LÀ VẠN CHỦ

 ĐẤT LÀ VẠN CHỦ

Duy Sac

Mỗi tầng di chỉ dưới chân

Đã từng tồn tại bao nền văn minh

Lớp nào là tổ tiên mình

Lớp nào là tổ tiên người khác ta


Đôi khi đào móng xây nhà

Ngay trên phần đất người ta lâu đời

Vong linh ở khắp mọi nơi

Họ còn lưu luyến một thời đã qua


Nơi ta đang gọi là nhà

Chắc là đất của người ta lâu rồi

Thời gian nước chảy hoa trôi

Đất mà thiếu vắng bóng người thành hoang


Triệu năm kiếp sống tuần hoàn

Đất là vạn chủ thay phiên nhau dùng

Địa cầu là mái nhà chung

Loài người cứ mãi không ngừng di cư


Thời gian sau sẽ phai nhòa

Đất ta đang ở chuyển qua cho người

Cháu con tứ tán muôn nơi

Lại sang đất mới mà người dời đi


Luân hồi như một chu kỳ

Chẳng ai biết được sau khi qua đời

Hôm nay bề thế cơ ngơi

Đời sau có được như đời của ta


Nên đâu cũng gọi là nhà

Chỉ cần phù hợp với ta được rồi

Đều do trời sắp xếp thôi

Kiếp người đều được an bài từ lâu.

AN

 AN 


Ta đi tìm một chữ An

Giữa dòng đời có muôn ngàn bất an

Ta mong qua những nhọc nhằn

Ta cầu buông bỏ được thăng trầm đời


Tâm an trong những cuộc vui

Tâm an cho mãi nụ cười hồn nhiên

Tâm an xả hết ưu phiền

Tâm an thu hút bình yên trở về


An vui trong những đam mê

An yên dù lắm ê chề đắng cay

An lòng sống tốt mỗi ngày

An bình trong giấc ngủ say đêm về


Bình an ai có dám chê

Bình an là phúc để mà ta mong

Bình an không có gì bằng

Bình an mong mãi bình an suốt đời


Duy Sac

HỒNG NHAN BẠC PHẬN

 HỒNG NHAN BẠC PHẬN

Hồng nhan bạc phận vì đâu

Bởi vì đẹp khiến kẻ cầu người mong

Ai ai cũng ước trong lòng

Cố sao chiếm được khách hồng nhan kia


Rồi người ghanh, ghét so bì

Họ tìm mọi cách để chê, để trù

Hồng nhan nên nghiệp xấu bu

Thành ra bạc phận cũng từ hồng nhan


Hồng nhan luôn bị ghen hờn

Đàn bà không thích hồng nhan hơn mình

Bề ngoài họ bảo rằng xinh

Bên trong họ lại rủa mình tàn phai


Lời rằng nhan sắc bề ngoài

Thời gian không thể đem mài mà ăn

Công, dung, ngôn, hạnh mới cần

Nên hồng nhan bị thế gian xem thường


Hồng nhan thường chuốc bi thương

Vây quanh phần lớn là phường Sở Khanh

Ai may gặp được duyên lành

Vào nhà quyền quý hiển vinh một đời


Hồng nhan bạc phận vì ai

Vì mình đẹp quá khiến người ta ghanh

Đẹp mà mọi thứ ghen hờn

Đó là ác nghiệp chứ đâu phúc gì.


Duy Sac

PHƯỢNG HỒNG TƯƠNG TƯ

 PHƯỢNG HỒNG TƯƠNG TƯ

Mùa hè Phượng lại tương tư

Mối tình thơ mộng đã từ rất lâu

Phượng than cùng tiếng ve sầu

Hoa tàn trong trận mưa ngâu dầm dề


Tình nào mà vẫn u mê

Để cho tâm trạng não nề tháng năm

Thiếu gì người ở dương trần

Tại sao lại mãi vấn vương một người


Người giờ đang ở bên ai

Họ đâu còn nhớ đến người năm xưa

Tội gì thấp thỏm đợi chờ

Tội gì hành hạ thân ta héo mòn


Phượng luôn gìn giữ màu son

Nhưng làm sao giữ khi lòng người thay

Tương tư dằn vặt lâu dài

Tự mình hủy hoại tương lai của mình


Lụy tình chi để người khinh

Chắc gì người có thật tình với ta

Nếu yêu thương thật đậm đà

Suốt đời chẳng có rời xa bao giờ


Phượng ơi ta tặng bài thơ

Tội thân mi quá sao khờ thế kia

Tình thôi chứ có là gì

Như ta thơ thẩn chẳng khi nào buồn


Duy Sac

NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

 NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

Duy Sac 2006

Hai mươi năm đúng vừa tròn

Một dòng Bến Hải ngăn sông cách bờ

Toàn dân chung một giấc mơ

Quê hương nối lại đôi bờ Hiền Lương


Cũng do giặc Mỹ điên cuồng

Ngụy quân bán rẻ quê hương giống nòi

Cho nên máu chảy đầu rơi

Chiến tranh đã khiến triệu người đau thương


Dân ta anh dũng kiên cường

Quyết tám đánh Mỹ, mở đường Trường Sơn

Dẫu cho giặc Mỹ điên cuồng

Cũng không ngăn được đoàn quân anh hùng


Ngụy quyền tàn bạo vô luân

Không từ thủ đoạn, muôn phần ác gian

Vô lương tâm với đồng bào

Nhưng quỳ trước Mỹ để mong sang giàu


Ngụy cùng Mỹ với chư hầu

Quân hơn trăm vạn, vũ trang đầy mình

Khí tài bậc nhất văn minh

Tưởng chừng xóa sổ nước mình được ngay


Chiến tranh đằng đẵng kéo dài

Xóm làng tang tóc, xác người thành non

Bom rơi, đạn nổ kinh hoàng

Nhân dân thế giới hoang mang vô cùng


Nghĩ mình nước Việt cỏn con

Chắc là sẽ sớm nản lòng mà thôi

Vì hy sinh quá nhiều người

Sức nào chịu nổi bom rơi mỗi ngày


Quân dân cả nước chung tay

Đồng tâm hiệp lực tháng ngày gian nguy

Toàn dân kháng chiến trường kỳ

Đánh cho giặc Mỹ cút đi, Ngụy nhào


Nam Quan cho đến Cà Mau

Rực trời cờ đỏ sao vàng tung bay

Quân đi rầm rập đêm ngày

Miền nam nổi dậy khắp nơi đánh đồn


Tháng Tư non nước mùa xuân

Đoàn quân giải phóng rầm rầm tiến công

Sài Gòn quật khởi toàn dân

Ngụy quyền khủng hoảng, tinh thần hoang mang


Rợp trời cờ đỏ sao vàng

Những lời của Bác âm vang sơn hà

Từ nay độc lập hoan ca

Bắc nam thống nhất một nhà muôn năm.

THẤY SANG LÀ ĐẾN

 THẤY SANG LÀ ĐẾN

Duy Sac

Thấy người sang bắt quàng làm họ

Nhưng người sang thì họ lại khôn

Lợi nào chẳng phải lợi ngon

Người sang bỏ tép bắt con tôm về


Mơ giàu sang nên đời phải lụy

Chầu đêm ngày để chực thời cơ

Quên luôn đạo lý xưa giờ

Ăn cháo đá bát để ta đổi đời


Cái số khổ đi đâu cũng khổ

Càng cố bươi, cái khổ chất chồng

Biết khổ để sống thong dong

Tự nhiên ra thấy trong lòng thảnh thơi


Mệnh là vốn do trời định sẵn

Đua đòi chi cho cực tấm thân

Tuổi già đến phút lìa trần

Đừng ôm cục nợ vào thân được rồi.

TRỜI CHO TRÒ CHƠI

 TRỜI CHO TRÒ CHƠI

Duy Sac

Chẳng biết đâu mà lần

Cuộc đời này khó đoán

Hơn thua nhau làm gì

Để chất chồng ân oán


Có gì mà buồn chán

Có gì gọi là vui

Đời vốn dĩ thế rồi

Trời sinh rồi trời diệt


Con người như con kiến

Xây tổ xong tìm mồi

Kẻ xây người khác đập

Kẻ cướp của người làm


Cắn nhau vì miếng ăn

Thù nhau vì danh tiếng

Thành ra người ti tiện

Nên có nhiều câu chuyện


Khóc, cười khắp nhân gian

Chung quy là lòng tham

Hám danh và hám lợi

Chỉ bấy nhiêu đó thôi


Nên hãy cứ tin trời

Trời cho là trò chơi

KHUYẾT

 KHUYẾT

Duy Sac

Đạo Trời luôn khuyết không đầy

Nên người chẳng thể nói hay, nói tài

Có nay thì biết hôm nay

Không nên tính trước chuyện ngày hôm sau


Giàu thì vui với cảnh giàu

Nếu nghèo cũng chẳng khổ đau làm gì

Trời cho, trời lại lấy đi

Chẳng ai có được những gì mình mong


Chữ tình nên giữ trong lòng

Bởi tình là cái mà con người cần

Hư danh, tài lộc ngoài thân

Chẳng phải là cái bản thân mong cầu


Ta thương nhau mới khổ đau

Ta đau mới biết thương nhau thật lòng

Hỏi rằng tình có còn không

Anh biết nó vẫn còn trong đời mình


Ta thương nên mới có tình

Có tình ta mới biết mình thương ai

Ta thương ta mới đắng cay

Đắng cay mới rõ kiếp này có nhau


Nay khuyết rồi sẽ đầy sau

Nay đầy, mai khuyết cũng đâu lạ gì

Đời ai trọn vẹn mấy khi

Bình an là chẳng có gì thể hơn

AN PHẬN BÌNH YÊN

 

Khi ta hiểu Đạo Trời

Và hiểu rõ lòng người

Cuộc đời luôn bình thản

Mặc cho nó cứ trôi


Vui cũng giống như buồn

Chẳng qua là cảm xúc

Nó có rồi lại hết

Không gì để bận tâm


Ân, oán hay tình nghĩa

Đều là nghiệp trả vay

Muốn cũng không có được

Nếu có khó khước từ


Đạo Trời luôn như vậy

Mỗi người có số phần

Ta không can thiệp được

Nhân quả của người ta


Mà dù có thế nào

Con người đều sẽ chết

Sống lâu hay sống ngắn

Lá số đã định rồi


Nếu ta muốn thay đời

Cải đi phần số mệnh

Chắc là ta phải đổi

Bằng thứ khác lớn hơn


Nên cứ sống nhẹ nhàng

Gì đến rồi cũng đến

Ta dù khôn đến mấy

Cũng không thể qua trời


AN PHẬN BÌNH YÊN

Duy Sac

NHỚ EM

 NHỚ EM 

Duy Sac

Em ơi, thôi hãy đi về

Quê mình cũng có nhiều bề yên vui

Mùa xuân nắng ấm mọi nơi

Cánh cò, cánh én vui chơi hòa bình,


Xóm làng thắm đượm ân tình

Mẹ già bên cửa đợi hình bóng con

Bánh chưng, bánh téc thơm ngon

Dưa hành, thịt mỡ, rượu ngon đang chờ


Em đi xa xứ mịt mờ

Quê người đất khách vật vờ tha hương

Núi rừng , làng bản nhớ thương

Con sông, dòng suối, con đường ngóng trông


Đồng bào ta vốn một dòng

Cớ sao mình lại hai lòng cách xa

Ngày nao chung một quả cà

Mắm tôm một bát, cả nhà chấm chung


Ngày nào chung một cánh đồng

Chị em cùng gặt, cùng đong thóc vàng

Em giờ đất khách lang thang

Nhớ em anh thấy hai hàng lệ rơi


SAC2003

SAU CƠN ĐẠI DỊCH

 SAU CƠN ĐẠI DỊCH

Duy Sac

Năm nay cuộc sống khó khăn

Bởi vì dịch bệnh hoành hành khắp nơi

Việc làm chẳng thấy tăm hơi

Giá cả các loại cao vời cứ tăng

Lúc này giai đoạn khó khăn

Khoai lang, sắn luộc cứ ăn dài dài

Mì tôm mỗi sáng đều nhai

Cà phê ít lại, thuốc dần bớt đi

Rượu giờ cũng chỉ vài ly

Bia sao uống nổi bởi vì quá sang

Bạn bè né mặt giữa đàng

Yêu đương cũng gác tạm sang năm này

Xem như tình lỡ xa bay

Để sang năm mới tìm ai yêu bù

Thế thôi, đành vậy sao giờ

Tiền khô cháy túi biết mơ thế nào

Muốn tìm cái mỏ để đào

Nhưng già,  thịt nhão,  xấu trai đi nhiều

Mơ hoài chẳng được bao nhiêu

Kệ trời cho hưởng bao nhiêu cũng vừa.

HOA PHƯỢNG ĐỎ CÔ ĐƠN

 HOA PHƯỢNG ĐỎ CÔ ĐƠN

Duy Sắc

Hoa phượng đỏ

Hè lại về khi mưa đầy trên phố

Anh một mình đờ đẫn đứng che ô

Mưa nặng hạt gim lên nền gạch cũ

Chẳng khác nào kim châm nát tim anh


Cánh phượng đỏ đã nhàu tan trong gió

Hương thời gian cũng theo nước cuốn trôi

Tình ta mãi cứ như mưa với nắng

Có lẽ nào ta đã hết tình rồi


Chiều lại chiều sao không là sáng nhỉ

Để cho anh đón chút nắng ban mai

Tách trà nóng và nụ cười chào đón

Thuở đôi ta còn những phút nồng nàn


Anh chỉ tiếc một cánh hoa phượng đỏ

Mối tình mình tươi thắm những hè qua

Anh gìn giữ để cố tìm ký ức

Mùa mưa này níu kéo những mùa xưa.

CỨ THẾ QUA ĐI

 CỨ THẾ QUA ĐI

Duy Sac

Lại một năm nữa qua

Tuổi đời càng thêm già

Thời gian vô tình thế

Có cách nào trường sinh?


Vũ trụ tỷ tỷ năm

Trái đất tỷ tỷ năm

Con người có trăm năm

Sao mà buồn thế nhỉ


Ai thọ ngang trời đất?

Ai sống mãi muôn đời

Dưới bao nhiêu lớp đất

Có hàng tỷ kiếp người


Đành phải chấp nhận thôi

Con người như cát bụi

Trái đất như ngục tù

Loài người không lối thoát

CHIA TAY NHÉ

 CHIA TAY NHÉ

Duy Sac

Chợ hoa Nguyễn Huệ năm nay vắng

Mai đào cũng ít người xem

Chắc dạo này kinh tế kém


Người ta cũng không đi mua xắm

Cửa hàng thấy cũng đìu hiu

Dân tình có vẻ đã nghèo


Anh đã gửi em ngàn tin nhắn

Em cũng khinh chẳng thèm xem

Chúng mình đã chán nhau rồi


Xuân nay về anh cũng oải ghê

Công việc ít cứ nằm dài

Nhức đầu lo toan cuộc sống


Thôi chúng mình chia tay nhé

Anh không buồn lại mừng thêm

Đỡ có cái đuôi theo hoài


Sac2010

ĂN RAU

 ĂN RAU

Duy Sac

Nghèo nên mỗi bữa chỉ ăn rau

Có miếng cá khô tạo chút màu

Thịt thà là món hàng xa xỉ

Củ khoai, trái bắp để đãi nhau


Bạn bè muốn đến hẹn lần sau

Lần sau bạn hẹn giả càu nhàu

Rằng giờ lắm việc nên rất bận

Nếu bạn muốn sang hẹn bữa sau


Hẹn hoài chẳng có gặp mặt nhau

Bạn trách mình mê chuyện làm giàu

Bạn bè xa lánh không muốn gặp

Họ nghĩ mình giàu thế mới đau


Suốt ngày thơ thẩn mặt mày chau

Ai hỏi bảo đang tính làm giàu

Làm hoài mà chẳng xu dính túi

Quanh năm cứ cơm trắng với rau


Sac2010

MẶC CẢM VÌ NGHÈO

 MẶC CẢM VÌ NGHÈO

Duy Sac

Anh nghèo em có yêu không

Em nghèo anh khó đem lòng để yêu

Mình nghèo sao có tình yêu

Ai thương thì lấy chứ yêu làm gì


Người thương ta chớ quay đi

Ta thương người có quay đi mặc người

Thương là trao những nụ cười

Yêu là đừng để cho người ghét ta


Tình yêu không có thật mà

Lấy nhau cũng bởi chính là cộng sinh

Sống chung nên nghĩa với tình

Nghĩa dày thì gắn chặt tình bền lâu


Bạc nghĩa tình chẳng đến đâu

Vô tình vô nghĩa khỏi cầu tiếng yêu.


Hoaphuongdo

NGHÈO KHÔNG SỢ NHỤC

 NGHÈO KHÔNG SỢ NHỤC

Duy Sac

Nhục bao nhiêu anh chịu

Khổ bao nhiêu anh cam

Em có lòng thì đến

Anh không thích phàn nàn


Đời này ai chẳng nhục

Ai chưa khổ mấy phen

Nhục có là gì nhỉ

Khổ có là đáng chi


Giàu nay, mai lại hết

Nghèo nay, mai lại giàu

Đời biết đâu vinh nhục

Trắng tay phút lìa đời.

NHÀ ANH NGHÈO

 NHÀ ANH NGHÈO

Duy Sac

Nhà anh trong xóm nhỏ

Khu ổ chuột nghèo nàn

Bốn bề là nhà nát

Mưa về ngập lối đi


Em ở chỗ cao sang

Nhà mái bằng nhiều tấm

Cuộc đời trong nhung gấm

Ta sao xứng bên nhau


Đêm nào anh cũng ngồi

Nỗi buồn sâu hun hút

Tiếng dế nghe ray rứt

Mưa cứ nhỏ long tong


Anh nghe mưa nó rơi

Lòng anh rối tơi bời

Hạt mưa như kim châm

Nó đâm tim anh nát


Hôm em đến tìm anh

Cái bạt che nó sập

Em nhìn anh hầm hầm

Em đi không trở lại


Anh có ba bộ đồ

Quần bị vá nhiều chỗ

Áo sờn vai hết rồi

Không tiền mua sắm mới


Nhà anh nghèo em ơi

Mình chia tay em nhé

Em theo anh làm gì

Khổ một đời con gái


Hoaphuongdo

ĐỪNG THAN VÃN

 ĐỪNG THAN VÃN

Duy Sac

Đừng nên than vãn mình nghèo

Bởi nó sẽ vận cái nghèo vào ta

Nếu nghèo thì hãy nói ra

Rằng ta thuộc giới xa hoa sắp giàu


Tiền nhiều không biết để đâu

Nên đang học cách bắt đầu chi tiêu

Đừng ham mua sắm chi nhiều

Cứ mua vàng giả về đeo khắp người


Thế là lắm bạn đến chơi

Họ thấy sang chảnh họ mời mình ăn

Nếu mà họ bảo khó khăn

Vay tiền các kiểu thì than thế này


Rằng tiền mặt chẳng có đây

Đầu tư khắp chốn đông tây hết rồi

Bây giờ chỉ có vàng thôi

Để vàng lên giá là tôi bán liền


Khi đó thì mới có tiền

Bạn có muốn mượn bao nhiêu là tùy

Gọi là kế hoãn binh đi

Xong mình giới thiệu bạn đi vay tiền


Vậy là mình có thêm tiền

Hoa hồng từ kẻ có tiền cho vay

NỖI KHỔ ĐÀN ÔNG

 NỖI KHỔ ĐÀN ÔNG

Duy Sac

Người đàn ông thời nào cũng khổ

Cả cuộc đời tranh đấu vươn lên

Công danh, quyền lực, bạc tiền

Tất cả cho nụ cười duyên đàn bà


Lúc nghèo khó, người khinh, kẻ tránh

Phụ nữ nhìn chê ỷ chê oi

Vợ chồng khốn khó tan đôi

Tình yêu tay trắng chỉ ngồi ngâm thơ


Tiền dư dả, đàn bà quấn quýt

Vợ chồng cùng xoa xuýt ái ân

Của nhiều cũng hại cái thân

Vợ mê kẻ khác bán dần chồng con


Đàn ông phải luôn luôn cảnh giác

Chớ dùng tiền đánh đổi tình yêu

Chẳng may tay trắng một chiều

Thân ta rồi sẽ hẩm hiu một mình

BA CHÌM BẢY NỔI

 BA CHÌM BẢY NỔI

Duy Sac 2021

Dịch tưởng đã qua rồi

Nó lại tìm về nữa

Đời ba chìm bảy nổi

Kiếp người mãi lênh đênh


Hôm qua ở nhà to

Tưởng no cơm ấm cật

Trời nổi cơn bão giật

Gạch, ngói tan thành tro


Hôm qua cười hô hô

Niềm vui mình chiến thắng

Giờ ngậm ngùi cay đắng

Ta buổn trong một mình


Có gì là mãi mãi

Một giấc mộng cỏn con

Ta nhìn nhau cười khảy

Cay đắng lời chia tay


Hoaphuongdo

NẾU NGÀY MAI

 Duy Sac

Nếu ngày mai, ồ chắc không có nếu

Nếu mai này, mà có khi có nếu

Nếu cái gì mình lại chửa nghĩ ra

Thôi hay là nếu mình trúng số


Có tiền nhiều, ta sẽ làm gì

Ngồi suy nghĩ một vài phút đã

Tiền quá nhiều , ta phải làm sao

Chắc lại là ăn chơi rồi phá

Vì cả đời chưa cầm được tiền to

Tự nhiên mình lại cảm thấy lo

Tiền nhiều quá đôi khi cũng hại

Vậy nếu gì?

Thôi nếu có em yêu

Mình sẽ có những buổi chiều lãng đãng

Bên gốc cây nhãn

Dưới cái tán bàng

Anh sẽ ngồi gảy đàn ,em hát

À mà quên, anh chẳng biết đàn

Ừ thì thôi nếu mà cứ nếu

Nếu cho vui vì đời hay có nếu

Nếu xong rồi lại phải thì gì?

Thì mình cứ tạm nếu yêu

Nếu như vui vẻ những buổi chiều

Nếu thế cho đời bình yên nhé

Nếu vậy đủ rồi bởi được yêu


Hoaphuongdo

THỜI SỰ QUỐC TẾ

 Thời Sự quốc tế

Duy Sac 2002

Hoa kỳ, Sô Viết,Trung Hoa

Thực dân kiểu mới ấy mà có chi

Khắp cùng thế giới chúng đi

Nước nào khiếp nhược tức thì chúng phang


Việt Nam lâm cảnh lầm than

Vì lũ chúng nó tâm gian thầy dùi

Thằng mỹ cầm cái dùi cui

Một tay thì đập tay vùi đô la


Đứa nào ú ớ kêu la

Máy bay chiến lược cả nhà nó sang

Đạn bom nó thả tan hoang

Dân thường chết chóc tóc tang dậy trời


Liên Xô cũng chẳng kém chơi

Thầy dùi chính trị khắp nơi hoành hành

Việt Nam ta bị chiến tranh

Bởi lũ chúng nó bẻ cành chặt cây


Thằng Tàu cũng muốn sang đây

Bằng chiêu hữu nghị bắt tay bạn hiền

Trước mặt cười nói luyên thuyên

Sau lưng thì cứ thường xuyên hạch đòi


Khổ sao thân phận nước tôi

Muốn yên một chút mà đời không cho

Dân tình chưa trọn ấm no

Họa binh đao cứ chực chờ xông vô


Biển Đông hiểm họa từng giờ

Chỉ có đoàn kết chúng ta vững bền

CHUA CAY

 CHUA CAY

Duy Sac

Một phút lên tiên rồi hết

Thế mà đời cứ mê mết đắm say

Tham lam chuốc lắm chua cay

Đâu còn dám ngó mặt mày của nhau


Giờ ngồi gặm nhấm đớn đau

Xác thân như chiếc dẻ lau mặt bàn

Ôi thế là cuộc đời tàn

Còn gì mà để thở than nữa giờ


Nàng Kiều cũng là nàng thơ

Biết đến bao giờ ta được Kiều đây

Qua rồi những chuyện mưa mây

Bình minh héo úa, cỏ cây nhuốm vàng


Thật xót xa cho phận nàng

Còn ta tiếp tục dở dang cuộc tình


Hpđ

ĂN CÂY NÀO RÀO CÂY ẤY

 Ăn cây nào rào cây nấy

Duy Sac

Ăn cơm chúa phải múa tối ngày

Nam bắc đông tây cứ loay hoay

Công việc liên tiếp cuồng quay

Chữ trung phải giữ cho ngay một đường


Chúa có tệ cũng luôn là chúa

Ta phải làm cho hết sức mình

May mà gặp chủ anh minh

Đời ta cũng có chút vinh sau này


Đã thờ chúa không nên phản chúa

Bởi không ai dung kẻ hai lòng

Có công đừng có kể công

Kẻo sau con cháu sẽ không có gì


Vì ta đã không làm được chúa

Thế cho nên tận tụy hết lòng

Nếu như thời thế xoay vòng

Cũng là thiên mệnh chứ không có gì


Sac2008

NGƯỜI TA

 NGƯỜI TA

Duy Sac

Có một lần tôi đã định đi gặp người ta nhưng lại thôi

Tôi có linh cảm chuyện này không đi đến đâu

Hôm đó tôi quyết định nhắn tin cho một người khác

Tôi cố ý để cho người ta biết

Thế là người ta đã bày tỏ thái độ

Người ta gen rồi

Tôi biết mà

Từ đó về sau người ta luôn tránh mặt tôi

Và tôi trở nên buồn bã

Tôi làm thơ nhiều về người ta lắm

Nhưng chưa bao giờ đăng một bài nào lên

Tôi có nhiều hình của người ta lắm

Tôi suy nghĩ mãi

Người ta nào

Vì trong điện thoại của tôi có đến mấy chục người ta

Thế nên

Đây là một chuyện tình bí ẩn

Người ta

Và thế là người đã bỏ ta

Bỏ cũng phải vì ta đáng bỏ

Thích người ta nhưng bỏ mặc người ta

Người ta khóc, người ta buồn bã

Mình thì ngồi nhậu đã xong về

Người ta 

Là ai nhỉ

Không biết nữa

Buồn.


T.N.M.H

MÔNG LUNG

 MÔNG LUNG

Duy Sac

Hoa Phượng Đỏ

Trong một lần

ta đã gặp được nhau

Lần ấy

hình như em còn bé lắm

Bé đúng rồi

nhìn em là anh biết

Khờ lắm

nói năng còn hấp tấp

Tính nóng

ai đụng là tự ái

Em cười

em cứ nghĩ mình khôn lắm

Lanh lợi

ừ thì cũng có lanh

Non nớt

dễ gục ngã trước khó khăn

Anh cười

em chưa hiểu cuộc sống đâu

Lòng người

hiểm và sâu

kinh khiếp

Một hôm

tôi thấy hình như em khóc

Em cố che giấu đi

ừ thì giấu

Em buồn

tôi thấy em tuyệt vọng

Tôi nghĩ chắc mình đã thương em rồi

Thế đó

tại sao và tôi không hiểu

Có một điều gì đó bí ẩn lắm

Mà lúc ấy Đà Lạt làm gì có mưa

Em bảo em sợ trời mưa Đà Lạt

À thì ra

em là người Đà Lạt

Tôi cũng thích Đà Lạt

một nơi đẹp

Và thế là chúng tôi biết nhau luôn

Và giờ đây cũng cách xa không gặp

Em vẫn làm việc ở Sài Gòn

Tôi biết chỗ em làm

Nhưng mà không gặp nhau

Vì sao

Tôi sợ làm em khổ

Em sẽ rơi thêm nhiều nước mắt

Em không biết về tôi nhiều

Nhưng em rất tin tôi

Em hay nói

Em chỉ tin anh

Tôi nghe vậy nỗi buồn càng nhiều hơn

Và tôi luôn tin em

Em chân thành

Và em không yêu ai

Chắc đây là duyên nợ

Thế đó

Tôi đã có mối tình đẹp

Một người yêu 

Và thêm nữa là một nàng thơ 

Cuộc sống của tôi ngoài gia đình mình, người thân của mình.

Tôi có nhiều bạn bè tốt

Và tôi may mắn có thêm em

Em đã tặng cho tôi một tình yêu đẹp

Và một nàng thơ bé nhỏ nữa

Tôi hạnh phúc vì điều đó

Những tình cảm đó đã giúp cho tôi có thêm nhiều cảm xúc để sáng tác thơ, vẽ tranh và thiết kế ra sản phẩm đồ hoạ.

Tôi luôn trân trọng và biết ơn mọi người

Gia đình, bạn bè

Người yêu

Nàng thơ.

Nhưng tôi luôn cô đơn

Vì bởi tôi ích kỷ

Tôi tự giam giữ tâm hồn mình

Tôi tự chịu đựng tất cả

Tôi tự xâu xé mình

Khiến cho ai cũng hiểu lầm

Vì sao

Vì tôi có mối quan hệ phức tạp.

Tôi luôn thương người mình thương

Yêu người mình yêu

Nhưng 

Tôi vẫn cô đơn.

Bởi vì tôi phải cô đơn

Định mệnh


T.N.M.H

DÒNG LỆ ĐẮNG

 DÒNG LỆ ĐẮNG

Duy Sac

Năm xưa tình vừa chớm

Ta nhìn nhau bâng khuâng

Tim rung lên rạo rực

Thổn thức mối tình đầu


Bao năm từng mơ ước

Mình bên nhau trăm năm

Tháng ngày trôi mải miết

Ôm nỗi nhớ lặng thầm


Tình xưa như giấc mộng

Thoáng qua thật mong manh

Người đi lòng u uất

Kẻ ở chán cuộc đời


Ai xui mà gặp gỡ

Để buồn cho trăm năm

Biệt ly tình ray rứt

Vương vấn cả một đời


Chia đôi dòng lệ đắng

Ta nhìn nhau bâng khuâng

Tình yêu đầy ngang trái

Thấm thoát mười tám năm


Anh độc hành vạn lý

Em khuê phòng đơn côi

Tình ta như trăng sáng

Soi rọi thế nhân sầu

DÀ LẠT XUÁN VỀ

 DÀ LẠT XUÁN VỀ

Duy Sac

Sương phủ mờ mờ phía đồi thông

Chợ đêm nhộn nhịp, khách dạo đông

Đà Lạt xuân về, trời se lạnh

Có kẻ không nhà vẫn lông bông


Em đợi chờ ai cứ ngóng trông

Sao mà buồn đến nhạt má hồng

Nước mắt lại rơi trong lặng lẽ

Có phải thất tình đúng hay không


Thôi thì ta hãy dạo mấy vòng

Để cho thư thái chút được không

Buồn cũng chẳng qua là cảm xúc

Rồi vài hôm nữa lại như không


Em chớ trách anh kẻ bao đồng

Nhưng tình dù đẹp chỉ mông lung

Em đã yêu bằng lòng chung thủy

Nhưng người có thấu hiểu em không


Hoàng Lan mấy khóm đã trổ bông

Đêm nay phố núi thật mênh mông

Hai kẻ thất tình đầy mơ mộng

Ánh mắt nhìn nhau lệ tuôn dòng


Duy Sac

NHẶT LÁ VÀNG

 NHẶT LÁ VÀNG

Duy Sac

Tháng tám thu, tháng tám vàng nắng

Gió chiều bay những chiếc lá khô

Anh đi mãi để tìm ký ức

Chỉ hoàng hôn cháy rụi tâm hồn


Tiếng ai rao bánh giò trong xóm

Cuộc mưu sinh khốn khó thăng trầm

Trên một lối, lòng người trăm ngả

Em giờ đang ở ngã rẽ nào


Anh cúi xuống nhặt vài chiếc lá

Mới sáng nay lá vẫn còn xanh

Thật chóng vánh, đời trong phút chốc

Tình yêu mình có đáng là chi


Mưa âm ỷ chuyển mình từng đợt

Bụi đầy trời như sắp cuồng phong

Gì có thể chống trời xoay chuyển

Vũ trụ này ta chẳng là ai! 


Hoaphuongdo 

THÚ CƯNG

 THÚ CƯNG

DUy Sac

Thú là con vật khác người

Người mà cưng thú là người cô đơn

Thú là loại gọi bằng con

Nếu người cưng thú thành con mất người


Chớ mà yêu loại thú nuôi

Tình cảm nên để cho người với nhau

Vì người yêu quý thú lâu

Bản năng của thú ngấm sâu vào người


Tự nhiên ta lánh mặt người

Xem người như thể khác loài với ta

Nên đừng yêu thú quá đà

Phải dành tình cảm yêu cha, mẹ mình


Yêu người đồng loại xung quanh

Cộng đồng gắn kết nghĩa tình với nhau

Thú kia chẳng nghĩa tình đâu

Chẳng qua nó tưởng mình đồng loại thôi


Chung đàn nên nó vâng lời

Khác đàn là nó cắn người dã man

Thú kia không có lòng nhân

Nó chỉ biết có miếng ăn của mình


Tháng ngày vất vả kiếm ăn

Đem tiền nuôi thú, anh em chẳng nhìn

Bởi vì mình đã vô tình

Nên cô đơn rất hiển nhiên với đời.

ANH NÓI DÓC THÔI

 ANH NÓI DÓC THÔI

Duy Sac

Anh không có tiền đâu

Bởi vì anh nghèo lắm

Em yêu anh thì cố

Mình chung khổ cuộc đời


Nếu như em toan tính

Em tìm người khác đi

Anh làm thơ con cóc

Tài cũng chẳng có gì


Em thích thơ anh viết

Bởi vì hợp với em

Nhưng nếu em biết anh

Em chạy xa mất dép


Anh nói là sự thật

Chứ đâu có điêu ngoa

Tán gái tài anh sẵn

Nhưng anh sợ lỗi lầm


Cảm ơn em yêu thơ

Em không chê anh dở

Nhưng anh tâm sự thật

Em nên tránh xa anh


Đơn giản thôi em à

Cuộc sống cần thực tế

Không tiền ngồi rã mỏ

Tình nào rồi cũng xa


Anh có người yêu rồi

Cô ấy bình thường thôi

Đêm nào anh cũng gặp

Nàng thơ đó em ơi!


Thơ chỉ là văn nghệ

Là cái thú vui chơi

No bụng, người ta thích

Đói thì chẳng ai chơi


Anh yêu thơ hơn em

Nên em đừng đến nhé

Anh sợ em sẽ buồn

Bởi vì anh lãnh đạm


Anh nói đã hết lời

Tiền mới là mạch sống

Anh không đồng trong túi

Nên nói dóc tìm vui.


Hoaphuongdo

LỄ TÌNH NHÂN BUỒN

 LỄ TÌNH NHÂN BUỒN

Duy Sac

Em từng hỏi nhà anh đâu vậy

Để bữa nào em muốn ghé thăm

Nhưng anh sợ lỡ như em biết

Chắc chắn là em sẽ bỏ anh


Đành phải giấu dù lòng ray rứt

Nếu nói ra sợ mất người yêu

Nên lầm lỳ cứ thế quen liều

Hy vọng sẽ có em mãi mãi


Rồi một ngày ra chợ mua hoa

Anh gặp được một bà vé số

Bà ấy bảo yêu đừng nên cố

Kẻo sau này đau khổ mà thôi


Anh nghe thấy lời bà ấy đúng

Thân phận mình hèn kém thế này

Trình độ thấp tương lai không có

Gia đình em gia giáo tôn nghiêm


Anh đành trốn kể từ ngày đó

Thề suốt đời không gặp mặt em

Nhưng lại cứ đêm về anh khóc

Nghĩ đến em là nhói con tim


Nhìn người ta vui lễ tình nhân

Anh chỉ biết vui cùng chén rượu

Tình nhân nghĩa là gì vậy nhỉ

Đến bao giờ mình có tình nhân

TẶNG EM GÁI

 TẶNG EM GÁI

Duy Sac

Tỉnh ngộ đi em đừng mộng mơ chi hão

Đất nước thanh bình gì hạnh phúc hơn nào

Đời này ai mà không lo cơm gạo

Ai chẳng buồn chẳng có nỗi đau riêng


Nhà nước nào mà chẳng nghĩ cho dân

Nhưng bản chất con người là ích kỷ

Những bất công xưa nay đều vẫn thế

Từ lòng tham và tâm địa hẹp hòi


Đời là thế lòng người sinh ra hết

Em chắc từng cũng đã mấy lần tham

Nhưng không được nên em buồn em hận

Em chán đời vì thua thiệt người ta


Đời là thế chỉ có danh và lợi

Chẳng ai mà tự vỗ ngực thanh cao

Thánh nhân xưa lắm lúc chẳng ra sao

Mình có đáng là gì trong thiên hạ


Thèm hư danh làm thân ta hèn hạ

Thèm quyền lực , ta bán cả giang sơn

Thèm miếng ăn,ta luồn cúi khom lưng

Thèm đủ thứ nên ta thành đê tiện


Đời là vậy, gieo nhân thì gặt quả

Mọi chuyện đều vốn dĩ có lý do

Tử tế đi đời mình sẽ ấm no

Phúc đức lớn trời sẽ cho tất cả


Yêu thương người thì người khác thương ta

Chẳng ai khó ba đời liên tục cả

Chẳng ai sang ba họ đủ bao giờ

Anh yêu em là cả một nguồn thơ.


Hoaphuongdo

Tặng em gái.

EM ĐÓ HẢ ?

 EM ĐÓ HẢ

Duy Sac

Em đó hả, phải em không vậy?

Lâu lắm rồi, em đã đi đâu?

Tại làm sao mình phải xa nhau?

Anh không nói, chắc em cũng hiểu


Cũng bởi một bài thơ anh tặng

Vô tình sao người khác lại xem

Anh đâu biết chuyện to như thế

Chuyện chúng mình thật khó mà thành


Dòng tâm trạng em đăng buồn bã

Anh như cơn gió độc thổi qua

Khiến chiếc lá mong manh muốn rụng

Anh đọc xong, câm lặng đến giờ


Nhưng tại sao em không nói sớm

Chúng ta tìm giải pháp hay hơn

Để cho những hiểu lầm dai dẳng

Xong lại ôm đau khổ một mình


Mặc dù ta cũng chỉ người dưng

Nhưng duyên nợ khiến xui gặp gỡ

Tình yêu đó mới vừa chớm nở

Nó sáng trong và rất mộng mơ


Anh nghĩ lại, hai ta quá dại

À mà thôi, quá khứ cả rồi

Chắc cái số của mình nó vậy

Đúng thật là cay quá đi thôi


Anh phải ôm một món nợ đời

Muốn trả lại nhưng không thể trả

Lỡ trả hết là tình ta cạn

Nên anh đành mắc nợ cả đời


Nợ chẳng qua để nhớ em thôi

Bởi còn nợ là mình còn gặp

Anh hy vọng rằng em sẽ hiểu

Sẽ có ngày mình lại bên nhau

EM CHÚC ĐẦU XUÂN

 EM CHÚC ĐẦU XUÂN

Duy Sac

Đầu xuân em tặng cành mai

Chúc anh qua tháng năm dài khó khăn

Sang năm sẽ hết nhọc nhằn

Cuộc đời nhàn hạ có ăn dài dài


Đầu xuân hay dẫu ngày mai

Ngày nào cũng vậy ta hoài có nhau

Dù cho cuộc sống thế nào

Đôi ta vẫn mãi thương nhau chẳng rời


Đầu xuân ai cũng đều vui

Anh nên nở những nụ cười hân hoan

Chẳng gì có thể vẹn toàn

Mong sao cuộc sống bình an đủ rồi


Không lo những thứ xa xôi

Bởi vì mọi thứ do trời ban cho

Nghĩ nhiều quá sẽ hồ đồ

Nghĩ quanh nghĩ quẩn khiến cho dại người


Đầu xuân em chúc vậy thôi

Chúc anh mạnh khỏe, một đời ấm no

IM.LẶNG

 Im lặng

Duy Sac

Vậy là em đã buông tay

Nhưng em ôm nỗi đắng cay một mình

Bởi vì em lỡ thương anh

Em là yêu thật còn anh bạc tình


Sao em không oán trách anh

Em lại tha thứ cho anh làm gì

Em nhắn tin mắng anh đi

Sao em không nói năng gì vậy em


Vì anh làm khổ thân em

Bây giờ anh biết tìm em phương nào

Em ơi, em ở nơi đâu

Nhắn cho anh biết một câu giận hờn


Để anh oán trách bản thân

Để anh hổ thẹn lỗi lầm bao năm

Sao em cứ mãi lặng im

Trời ơi! Duyên phận của mình thế sao

THÍCH LÀM THƠ

 

Anh vẫn ở đây, vẫn làm thơ

Từ ngày lên face book đến giờ

Anh vẫn thương em như ngày đó

Nhưng em chắc không thích đọc thơ


Lúc xưa em cũng thường hay ghé

Em chỉ xem thơ rất hững hờ

Em nghĩ chắc là anh sống ảo

Thế rồi em lạnh nhạt hững hờ


Anh đâu có sống ảo bao giờ

Tại vì anh rất thích làm thơ

Ở trên face book nhiều người đọc

Anh có bạn bè cũng thích thơ


Tình yêu nó đẹp giống bài thơ

Nhưng mà không thực tế bao giờ

Thơ anh hay viết tình trong đó

Tình của đôi ta trước đến giờ


THÍCH LÀM THƠ

Duy Sac

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...