PHƯỢNG HỒNG TƯƠNG TƯ
Mùa hè Phượng lại tương tư
Mối tình thơ mộng đã từ rất lâu
Phượng than cùng tiếng ve sầu
Hoa tàn trong trận mưa ngâu dầm dề
Tình nào mà vẫn u mê
Để cho tâm trạng não nề tháng năm
Thiếu gì người ở dương trần
Tại sao lại mãi vấn vương một người
Người giờ đang ở bên ai
Họ đâu còn nhớ đến người năm xưa
Tội gì thấp thỏm đợi chờ
Tội gì hành hạ thân ta héo mòn
Phượng luôn gìn giữ màu son
Nhưng làm sao giữ khi lòng người thay
Tương tư dằn vặt lâu dài
Tự mình hủy hoại tương lai của mình
Lụy tình chi để người khinh
Chắc gì người có thật tình với ta
Nếu yêu thương thật đậm đà
Suốt đời chẳng có rời xa bao giờ
Phượng ơi ta tặng bài thơ
Tội thân mi quá sao khờ thế kia
Tình thôi chứ có là gì
Như ta thơ thẩn chẳng khi nào buồn
Duy Sac
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét