PHƯỢNG HỒNG SỐ 14
Phượng Hồng rụng ở bờ sông
Con ve buồn bã trải lòng tiếc thương
Hoa tàn phơi khắp lề đường
Mùa hè thổn thức rưng rưng mưa sầu
Học sinh túm tụm vào nhau
Luyến lưu giã biệt tình đầu mộng mơ
Thuyền trôi trên sóng lững lờ
Lục bình trôi mãi bơ vơ phận bèo
Phượng tàn hết một thời yêu
Đôi ta từng ước mơ nhiều tương lai
Năm xưa cũng bến sông này
Em còn có nhớ không hay quên rồi
Dòng đời bươn trải ngược xuôi
Bao mùa hè đến anh ngồi tại đây
Nhìn theo con nước vơi đầy
Nhớ em mà nước mắt rơi ngẹn ngào
Em giờ phiêu dạt ở đâu
Có còn nhớ mối tình đầu đôi ta
Hay tình kia đã nhạt nhòa
Người sang bến mới quên ta mất rồi
Tình như ảo ảnh xa xôi
Ta càng cố níu thì đời càng đau
Nhưng bao ký ức trong đầu
Đêm đêm chúng lại ở đâu hiện về
Dư âm dằn vặt cơn mê
Người xưa cảnh cũ hiện về giấc mơ
Khiến cho tâm trạng não nề
U mê tình vẫn tương tư một người
Hè này buồn quá Phượng ơi
Chắc mi ngán ngẩm tình đời giống ta
Cho nên sắc thắm nhạt nhòa
Cánh bay tơi tả, tàn hoa đầy trời
Trời buồn mới đổ mưa rơi
Ta dầm mưa ướt hết người lang thang
Đi quanh khắp nẻo Sài Gòn
Chỉ mong nhìn thấy người trong tim mình
Duy Sac
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét