KÝ ỨC BUỒN
Duy Sắc
Ngày hôn lễ em như bà hoàng lộng lẫy
Hôm chia tay em tóc rối bù xù
Em nhìn anh xong ta thầm nhủ
Nhân duyên là món nợ trả vay
Thế đó
Chúng mình oan gia ngõ hẹp
Hay
Kim đồng , ngọc nữ gặp nhau
Câu hỏi ấy cứ âm ỷ mãi
Bao ân tình không thể nào phai
Nhưng đành đoạn nhìn nhau nuốt lệ
Em và anh
Chúng mình đâu tệ
Nghĩa mãi còn không thể nào phai
Nếu một mai
Chúng ta có làm lại
Anh vẫn vậy không thể yêu ai
Ngoài em
Không phải vì anh không có ai
Mà đó là định mệnh
Trên cuộc đời
Ta sẽ phải gặp nhau
Ta sẽ phải khổ đau
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét