EM ĐÓ HẢ
Duy Sac
Em đó hả, phải em không vậy?
Lâu lắm rồi, em đã đi đâu?
Tại làm sao mình phải xa nhau?
Anh không nói, chắc em cũng hiểu
Cũng bởi một bài thơ anh tặng
Vô tình sao người khác lại xem
Anh đâu biết chuyện to như thế
Chuyện chúng mình thật khó mà thành
Dòng tâm trạng em đăng buồn bã
Anh như cơn gió độc thổi qua
Khiến chiếc lá mong manh muốn rụng
Anh đọc xong, câm lặng đến giờ
Nhưng tại sao em không nói sớm
Chúng ta tìm giải pháp hay hơn
Để cho những hiểu lầm dai dẳng
Xong lại ôm đau khổ một mình
Mặc dù ta cũng chỉ người dưng
Nhưng duyên nợ khiến xui gặp gỡ
Tình yêu đó mới vừa chớm nở
Nó sáng trong và rất mộng mơ
Anh nghĩ lại, hai ta quá dại
À mà thôi, quá khứ cả rồi
Chắc cái số của mình nó vậy
Đúng thật là cay quá đi thôi
Anh phải ôm một món nợ đời
Muốn trả lại nhưng không thể trả
Lỡ trả hết là tình ta cạn
Nên anh đành mắc nợ cả đời
Nợ chẳng qua để nhớ em thôi
Bởi còn nợ là mình còn gặp
Anh hy vọng rằng em sẽ hiểu
Sẽ có ngày mình lại bên nhau

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét