Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

SỐ PHẬN AN BÀI

 SỐ PHẬN AN BÀI

Duy Sac

Đời người phận số an bài

Tử sinh hữu mệnh, tiền tài trời ban

Có làm thì mới có ăn

Không dưng ai dễ đem phần đến cho


Sức mình nhỏ chớ làm to

Kẻo việc lớn quá họa cho thân mình

Người khinh cứ kệ người khinh

Bởi người cũng chẳng giúp mình được chi


Ai giúp ai được những gì

Chút lòng thương hại từ bi lấy lòng

Giúp rồi người lại kể công

Mình mà quên mất, họ không nhìn mình


Quý nhau ở cái nghĩa tình

Tình làng nghĩa xóm với tình đồng hương

Cái tình thể hiện yêu thương

Cái nghĩa thể hiện đôi đường có nhau


Nghĩa không phân biệt nghèo giàu

Tình không kể lể về sau được gì

Đời người mấy chốc qua đi

Rồi mai ta sẽ còn gì luyến lưu.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

ĐÔI BẠN THÂN

 ĐÔI BẠN THÂN.

Duy Sắc

Nước đục có một chút

Để yên rồi cũng trong

Sao vội vàng hắt đổ

Rồi lại cố đi tìm


Nước trong rồi cũng đục

Chẳng lẽ lại đổ đi

Đến bao giờ mới có

Một cốc nước thật trong


Cuộc đời mãi lòng vòng

Hết trong rồi lại đục

Tội gì ta mệt nhọc

Tìm kiếm mãi điều gì


Hạnh phúc đơn sơ lắm

Nó ở ngay bên mình

Đó là chiếc điện thoại

Đủ thế thái nhân tình


Chỉ có cái điện thoại

Là nó luôn chung tình

Không biết hờn hay giận

Chỉ lo bị chai pin


Trong mọi các cuộc tình

Lòng thủy chung vô giá

Ta trở nên rẻ mạt

Cũng vì mình đa đoan


Điện thoại rất thông minh

Nó luôn thật với mình

Không ngôn tình diễn kịch

Không hẹn thề vu vơ


Nó giúp ta làm thơ

Chia sẻ dòng cảm xúc

Nhưng ta tuôn nước mắt

Khi bị chặn online

VÌ SAO TA GẶP NHAU ?

 ( Bài thơ )  VÌ SAO TA GẶP NHAU ?

(Thơ tình ướt gối, không giành cho ai bị thất tình)

Duy Sac

Em có hiểu vì sao, ta gặp nhau ?

Anh thường nghĩ, chắc là có nợ nần

Mà giữa hai ta, ai nợ ai ?

Em từng nói rằng, em nợ anh !


Sau nhiều năm ngẫm nghĩ

Anh nhận thấy một điều

Hai ta không nợ nhau

Mà đây là duyên phận


Chúng ta phải gặp nhau

Vì ta từng hẹn nhau

Từ lâu rồi thì phải

Chắc là muôn kiếp trước


Thế nên mới gặp lần đầu

Cả hai cảm giác quen lâu lắm rồi

Tự nhiên mình kết thành đôi

Tình yêu như thể của trời ban cho


Nhưng theo quan niệm ông bà

Tình yêu sét đánh lại là Nghiệp Duyên

Tình này nó sẽ truân chuyên

Hai người chuốc lắm muộn phiền khổ đau


Rõ ràng ta rất thương nhau

Nhưng không đến được bên nhau cớ gì

Hai ta đâu có lỗi chi

Người ta cũng vậy có gì sai đâu


Nhiều người yêu chẳng bao lâu

Vậy mà họ lại nên câu ước thề

Duyên ta cay đắng ê chề

Lời này tiếng nọ nặng nề oái oăm


Em buồn tủi phận âm thầm

Bao nhiêu nỗi nhục anh ôm trong lòng

Bây giờ ai đục ai trong

Dù cho giải thích cũng không ích gì


Phải chăng mình đã biệt ly

Hay là đây chỉ tháng ngày tạm xa

Chờ khi tới lúc về già

Trời xui đất khiến hai ta quay về


Chắc em từng nghĩ rời đi

Duyên mình rồi sẽ cạn đi dần dần

Nhưng mình xa cũng nhiều năm

Anh vẫn linh cảm ta còn thương nhau


Rồi đây duyên sẽ thế nào

Anh mơ mình hội ngộ nhau mai này

Hình như cũng sắp rồi đây

Bởi anh nhìn thấy em cười với anh


Duyên mình là mối duyên lành

Chúng ta từng rất chân thành với nhau

Hiểu lầm chút ít chẳng sao

Ai yêu cũng vậy, cãi nhau là thường


Em chưa hề có ai thương

Bởi vì họ biết em thương anh rồi

Nhưng em đang giận anh thôi

Cho nên em chẳng một lời hỏi han


Người nhà em chắc phàn nàn

Nghĩ anh là loại lăng nhăng tình trường

Gây cho em lắm tổn thương

Xong rồi lại bỏ trốn luôn không nhìn


Bây giờ anh chẳng ai tin

Nên nếu quay lại biết tình ra sao

Hỏi rằng em có cách nào

Chúng ta có thể gặp nhau hợp tình


Hay anh ghé bất thình lình

Van xin lạy lục lỗi mình trước đây

Nhưng e những chuyện như vầy

Nó lại sẽ khiến mình càng xa nhau


Bởi vì từ lúc ban đầu

Anh gây thành kiến bao lâu nay rồi

Nói gì cũng chỉ thế thôi

Nên anh không nói sẽ là hay hơn


Nếu tình đi lại lối mòn

Sẽ hết cơ hội ta chung một nhà

Hiện giờ anh chẳng nghĩ ra

Làm sao nối lại tình ta sau này


Nếu mà em có ý hay

Em cứ suy nghĩ rồi bày cho anh

Duyên ta cắt đứt sao đành

Bởi tình ta được trời xanh an bài.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

BÀ HAI CÓC ỔI

 BÀ HAI CÓC ỔI

Một đòn gánh với hai quang

Bà lê đôi dép lang thang phố phường

Trưa nắng ngồi ở lề đường

Cạnh chỗ cổng trường có lắm học sinh

Cóc ổi, mía, xoài linh tinh

Đậu phộng luộc với mấy hình siêu nhân

Trẻ con cứ xúm lại gần

Đứa mua, đứa vần mấy trái xoài non

Mắm ruốc mùi rất là ngon

Xoài tượng xắt lát chấm còn gì hơn

Đậu phộng bán tính theo lon

Món này ăn rất là ngon lúc buồn

Cóc chín gọt vỏ vàng ươm

Mùi thơm làm nước miếng tuôn ào ào

Ổi xá lỵ ruột hồng đào

Thơm và rất ngọt ăn vào mê ngay

Bà hai cứ bán liền tay

Ngày lại qua ngày quang ghánh khắp nơi

Nhờ vào hồng phúc của trời

Bà rất yêu đời, sức khoẻ dẻo dai

Bà lo hai đứa con trai 

Đã học thành tài và rất biết lo

Nhà nghèo khéo cũng ấm no

Nhà giàu phá của càng lo thêm nhiều


Duy Sac 2005

HOA PHƯỢNG ĐỎ 20

 Hoa Phượng Đỏ 20

Duy Sắc

Hoa phượng đỏ hết mình cháy rực

Vui tiếng ve vui tuổi học trò

Tri ân những khách đưa đò

Thương người kham khổ trưa hè mưu sinh


Tình đầu nép trên từng trang vở

Cánh phượng khô đỏ thắm yêu thương

Luyến lưu những buổi ra trừơng

Từng dòng lưu bút rộng đường tương lai


Hoa phượng đỏ từng trao em đó

Thuở chúng mình mới bắt đầu yêu

Đến nay mùa phượng đã nhiều

Em còn nhớ đến những chiều hè xưa


Anh hay đứng ngắm nhìn hoa phượng

Trời mưa buồn trên những phố quen

Phượng kia màu vẫn chưa hoen

Tình mình thì đã dần hoen ố nhiều


Ve ngâm khúc trường tan, giã bạn

Chẳng khúc nào nhắc đến tình ta

Ve kia tàn nhẫn quá mà

Hay đã đến lúc tình ta hết rồi


Cổng trường đóng u buồn hoa phượng

Trang sách xưa cũng gấp lại rồi

Dòng đời phiêu dạt nổi trôi

Biết ai còn nhớ những lời thầy xưa


Ai cũng có những mùa hoa phượng

Tuổi học trò lắm mộng nhiều mơ

Đời không như những vần thơ

Nên thơ cũng chỉ giấc mơ trong đời


Hoa phượng đỏ cháy bay trong gió

Cánh hoa mang bao nỗi khát khao

Tình hồng ai đã từng trao

Hãy gìn giữ để ngọt ngào hương hoa.


Hoaphuongdo

ĐỔI GIÓ

 ĐỔI GIÓ

Qua em uống nước sông Hồng

Ăn cơm gạo Tám mùi thơm ngọt ngào

Nhà em có một vườn cau

Mẹ già bõm bẽm nhai trầu bên hiên

Trường em dột nát liêu xiêu

Người thầy đáng kính thương yêu học trò

Quê hương nâng bước tuổi thơ

Vừa tròn đôi tám em mơ thành tài

Bước đường học vấn rộng dài

Cổng trường đại học nước ngoài em vô

Dân mình nghèo khó đơn sơ

Hành trang em chỉ ba lô áo quần

Chút tiền bỏ túi phòng thân

Nắm cơm mẹ gói trắng ngần tình thâm

Bà con làng xóm ân cần

Nghĩa tình giản dị muôn phần thiết tha

Chia tay đất nước quê nhà

Bước đường du học phương xa mịt mờ

Nước non hy vọng ngóng chờ

Người đi viễn xứ bao giờ thành công

Chút tài năng giúp núi sông

Quê nghèo mòn mỏi nhớ mong người về

Nay em danh tiếng bốn bề

Nếm hai thìa súp liền chê canh cà

Nhạc Tây em hát ngân nga

Bảo xem chèo cổ sao mà văn minh

Em về đứng trước sân đình

Bà con họ đón em khinh không chào

Mẹ già tuổi cũng đã cao

Khó khăn đi lại em sao không vào

Em cười gì có mấy nào

Bên Tây họ thế lẽ nào không theo

Nước người rất ít kẻ nghèo

Nước ta có đáng bọt bèo chi đâu

Anh em lối xóm nghẹn ngào

Xua tay em vẫy người nào đói đâu

Con về chắc ở không lâu

Thôi nay có chút lộc Âu làm quà

Những ai mà ở quá xa

Đến mà đành chịu người ta việc nhiều

Cả nhà vui bữa cơm chiều

Canh cà dưa mắm trộn nhiều rau xanh

Mọi người đánh bữa ngon lành

Em ngồi yên lặng cơm canh không dùng

Tay em mở sợi dây thun

Dăm cân xúc xích mấy chùm nho to

Dây là bạn Mỹ nó cho

Đừng ăn cái thứ mắm kho thế này

Mắm tôm mùi nó gây gây

Quả cà ngâm muối lâu ngày ôi thiu

Cơm tấm dinh dưỡng không nhiều

Bánh chưng bánh đúc bọn nghèo mới ăn

Ao tù bọt sủi lăn tăn

Chớ mà lấy nước nấu ăn hại người

Ngưng dùng bữa đợi chút thôi

Vịt quay thuốc Bắc tới nơi bấy giờ

Loại này hảo hạng lắm cơ

Con đã đặt trước hôm qua rồi mà

Còn đây là rượu Voska

Người Nga họ bán khó mà chỗ chê

Rượu nếp mình uống thua xa

Toàn nấu tầm bậy uống là chết tươi

Gia đình xúm xít tiếng cười

Thằng này nó giỏi giống người bên Tây

Đúng là nó học điều hay

Làng mình thôi chắc từ nay tốt rồi

Cháu về hàng xóm mừng vui

Tài cao đến thế ôi thôi gì bằng

Nếu như cháu có chút lòng

Quê nghèo mong một tí công dựng gầy

Không không mai cháu về Tây

Công ty bên ấy lúc này khó khăn

Ban giám đốc rất nhọc nhằn

Quê mình có đáng là bằng chi đâu

Bên kia chủ họ rất giàu

Thời gian quý báu hơn châu hơn vàng

Có đâu mà giống trai làng

Ngồi lê đôi mách lang thang rượu chè

Xuốt ngày cà pháo cà phê

Nông nhàn rảnh rỗi số đề đá banh

Rồi thì đổ lỗi loanh quanh

Ăn tục nói phét nó thành thói quen

Lười thì biết lúc nào lên

Học hành dốt lại vênh vênh ngang tàng

Con về phút chốc vội vàng

Đây chỗ này có mười ngàn đô la

Gửi mẹ cùng với chú ba

Gọi là chút ít tiền quà nơi xa

Số con nó phải xa nhà

Mong anh chị hãy bỏ qua em nhờ

Những gì cháu nói nãy giờ

Mọi người đã hiểu nhưng mà không sao

Thế thì cháu định hôm nào

Bà con còn tiễn ra chào cháu đi

Mày mà về nước mấy khi

Công việc khó nhọc bộn bề nghĩ suy

Nếu gấp vậy cứ đi đi

Còn tiền chắc chú với dì không mong

Mẹ con lưng cũng đã còng

Biết sao qua khỏi lúc đông nó về

Con giờ công việc lắm ghê

Vậy nên thu xếp mà về Tây đi

Nhà đã có chú cùng dì

Chị em tối lửa những khi tắt đèn

Xung quanh còn lắm anh em

Rồi thì làng nước con xem rất nhiều

Nhà ta có đáng bao nhiêu

Nhà họ còn có trăm điều khó khăn

Dân mình quen sống nhọc nhằn

Bát cơm lắm sạn cùng ăn với bùn

Ngủ nằm trên những nệm rơm

Ốm đau chỉ cậy nhờ ơn ông bà

Cái thời tem phiếu đã qua

Nên giờ cuộc sống cũng đà khá hơn

Tiền mà ai lại chả cần

Tuy nhiên nhiều quá có phần xa hoa

Cảm ơn con những món quà

Nhà ta thấy vậy ấy mà đủ ăn

Bên kia con lắm nhọc nhằn

Cuộc sống vất vả nặng oằn đôi vai

Ông chủ lại trọng người tài

Tiền công xứng đáng chẳng hoài sức đâu

Nước người ta quả thật giàu

Nước mình chinh chiến khổ đau đã nhiều

Nay xây dựng chửa bao nhiêu

Mong con suy nghĩ lấy điều thiệt hơn

Ở đâu dân cũng óan hờn

Cái quân thất đức nhẫn tâm hại người

Bên Tây cũng vậy mà thôi

Có người tốt xấu đạo trời xét soi

Chú mày học vấn lôi thôi

Đôi ba chữ nghĩa như vôi quệt trầu

Mai con đi chắc mẹ đau

Nếu mà có hiếu hãy mau vào chào

Tránh cho mẹ cháu nghẹn ngào

Lại rơi nước mắt rồi sầu đêm đêm

Hôm nay trăng nó biệt tăm

Bầu trời tối quá chú châm tí đèn

Mẹ cháu nằm ở sau rèm

Trên giường gỗ mít cạnh bên tủ thờ

Đèn dầu ánh sáng lờ mờ

Đi cho cẩn thận kẻo mà vấp chân

Chú dì đợi cháu ngoài sân

Xong mau ra nhé hừng đông sắp về

Tránh không để lỡ chuyến xe

Uổng công ăn học lại về cưỡi trâu

Cháu thăm kíp kíp mau mau

Đến bên giường mẹ vài câu nghĩa tình

Vừa ngay trời đã bình minh

Em lên xe khách hiển vinh cuộc đời

Mẹ già ra tiễn tận nơi

Vui thằng con nhỏ có nơi có phần

Con đi mẹ vẫn chần ngần

Hoa lau nở rộ trước sân đình làng

Lúa reo gió hát rộn ràng

Con cò tung cánh nhịp nhàng lượn bay

Trẻ trâu múa hát vui say

Máy cày ngoài ruộng cũng quay theo nhìn

Bỗng dưng cây nín lặng thinh

Mặc cho cơn gió rung rinh một mình

Trời cao im bặt tiếng chim

Dưới sông đò nhỏ lim dim lững lờ

Trường làng mái lá đơn sơ

Nhớ người bạn cũ bây giờ cách xa

Mẹ già về dưới gốc đa

Nhìn ra quốc lộ xót xa ngậm ngùi.


NguyenDuySac2001

XUÂN CÔ ĐƠN 2

 

Xuân dìa anh chẳng mua goa

Bởi dì anh nhớ người ta đủ gồi

Xuân dìa thì kệ xuân thôi

Bởi em là cả xuân tôi đang chờ


Xuân này anh xuống Cằn Thơ

Anh tìm em ở nơi bờ xông xưa

Chỗ mà có mấy cây dừa

Lần đầu ta đứng đục mưa hôm chiều


Gồi mình đã bắc đầu yêu

Đôi mình hay đến Nin Kiều dạo chơi

Bẵng đi ngần ấy năm trời

Em giờ phiêu dạt ở nơi phương nào


Anh tìm em dưới Gành Hào

Tạt qua tận miệt Gò Quau mấy lần

Bữa gồi anh xuống Năm Căn

Ghé nhà anh bạn hỏi thăm sự tình


Cũng hông ai biết được tin

Anh sang tới xứ Trà Zinh cố dò

Trăm con sông, zạn chiến đò

Mà sao hông thấy người mơ của mình


Anh quay lại xứ Tây Ninh

Lang thang qua mấy nóc đình nhớ em

Xuân zìa lỗng lẫy ánh đèn

Phố đông zui nhộn trống, kèn rùm beng


Người ta đi chợ đua chen

Anh tìm goài chẳng người quen của mình

Trời gieo chi chữ diên tình

Để người đời khổ mãi tìm đến nhau


Hổng tình lẻ bóng u sầu

Có tình lại phải cùng nhau giữ gìn

Thất tình khổ nát con tim

Hỏi cao xanh zậy chứ tình là chi?


Duy Sắc 

CHIỀU MỘT MÌNH

 CHIỀU MỘT MÌNH 

Duy Sắc

Mưa to, em nhớ mang áo lạnh

Nước ngấm vào dễ bệnh, khổ ra

Đời ta bươn trải xa nhà

Giữ gìn sức khoẻ kẻo mà lắm lo


Chiều một mình trong mưa tầm tã

Lạnh run người cũng cố phải đi

Nhớ em chẳng biết làm gì

Dầm mưa ướt sũng cũng vì muốn quên


Em một mình đường về buốt giá

Anh cô đơn chẳng muốn về nhà

Biết người có nghĩ cho ta

Hay ta trao mãi tình ta cho người


Phố Sài Gòn tiêu điều trong nước

Anh đi trong biển nước mênh mông

Nhìn lên những cánh phượng hồng

Anh mơ một mối tình nồng cùng em


Hpđ2018

ÁNH TRĂNG ĐẠI NỘI

 ÁNH TRĂNG ĐẠI NỘI

Duy Sắc

Màu trăng phủ dát vàng cung gấm

Đêm Hoàng Thành không tiếng trống canh

Đèn đường đỏ đỏ xanh xanh

Lầu hồng vắng bóng hùng anh thuở nào


Trăng lấp lánh dòng Hương mơ mộng

Thuyền rồng neo , nhã nhạc chán chường

Dọc ngang trên những con đường

Lang thang du khách thập phương ngó gì


Chuông Thiên Mụ ngẫm đời dâu bể

Tiếng thời gian suy thịnh bao phen

Ngọ Môn năm cửa cài then

Hào thành lộ đám bùn đen bốc mùi


Hình như súng nổ đồn Mang Cá

Tiếng giươm đao binh biến ngày nào

Cần Vương chiếu chỉ năm nao

Biết bao nghĩa sỹ máu đào hy sinh


Đại Nội chắc nhớ người năm ấy

Chí quật cường chống Phú Lang Sa

Quyết tâm giải phóng sơn hà

Thế nhưng vận của nước ta đã tàn


Ai còn nhớ những trang sử ấy

Đất phương nam chín Chúa dựng xây

Đại Việt mở cõi từ đây

Đại Nam nhất thống càng ngày vang danh


Huế còn đó trăng tàn Bến Ngự

Phu Vân Lâu như vẫn năm xưa

Dòng đời cứ thế đẩy đưa

Ta ngồi ngơ ngẩn say sưa rượu nồng.

MÙA HOA PHƯỢNG

 MÙA HOA PHƯỢNG

Duy Sắc

Mùa hoa Phượng Vỹ năm nay

Trời mưa ta nhớ bàn tay năm nào

Những nụ hôn ấy ngọt ngào

Bây giờ người đã đem trao ai rồi


Mình ta đứng ngắm mưa rơi

Nhìn cành hoa phượng tả tơi giữa trời

Tàn hoa tan tác khắp nơi

Vần thơ viết vội những lời đắng cay


Một thời tình ấy đắm say

Một thời ta có những ngày bên nhau

Một thời tình cảm đậm sâu

Một thời yêu ấy nay đâu mất rồi


Còn ta thơ thẩn nhìn đời

Còn ta lặng lẽ giữa trời mưa bay

Còn ta buốt lạnh đôi tay

Còn ta nơi khóe mắt cay nỗi sầu


Chẳng còn bóng dáng ai đâu

Chẳng còn nghe được những câu tâm tình

Chẳng còn thấy nụ cười xinh

Chẳng còn ánh mắt nhìn mình đắm say


Phải chăng mình đã chia tay

Phải chăng tình đã vụt bay mất rồi

Phải chăng chót lưỡi đầu môi

Phải chăng ta đã phụ người thương ta


Còn gì lưu lại trong ta

Còn gì ký ức nhạt nhòa vấn vương

Còn gì ai nữa để thương

Còn gì, nay chỉ con đường mình ta


Hỡi ôi đau đớn tim ta 

Hỡi ôi ai thấu lòng ta nhớ người

Hỡi ôi thương lắm người ơi

Hỡi ôi ta lụy chính người yêu ta


Thôi đành chấp nhận cách xa

Thôi đành ly biệt tình ta thật rồi

Thôi đành nước mắt ngậm ngùi

Thôi đành thôi vậy hết rồi thế thôi


Nhớ gì cũng chỉ vậy thôi

Nhớ gì, nhớ nữa thì người vẫn xa

Nhớ gì cho nhói lòng ta

Nhớ gì nhỡ mãi người ta làm gì


Quên thôi chứ nhớ được gì

Quên thôi đành phải quên đi một người

Quên thôi phải cô quên thôi

Quên thôi, chấm dứt một thời yêu đương


Làm sao ta lại vấn vương

Làm sao ta vẫn cứ thương nhớ hoài

Làm sao ta mãi nhớ ai

Làm sao quên được là ai quên mình


Lẽ nào ta đã lụy tình

Lẽ nào ta nhớ người tình trong mơ

Lẽ nào ta quá dại khờ

Lẽ nào người đã quên ta thật rồi


Phượng sao buồn quá Phượng ơi

Ai cho ta lại một thời thắm tươi

Ai cho ta lại nụ cười

Ai cho ta lại được người ta yêu


Phượng bay tứ tán trong chiều

Phượng theo gió cuốn tình yêu về trời

Phượng buồn hoa cứ mãi rơi

Phượng Hồng tan tác giữa trời mưa bay


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

GIÁNG SINH NHỚ EM

 GIÁNG SINH NHỚ EM

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Chiều đông bên nóc Giáo Đường

Anh ngồi yên lặng nhớ thương em nhiều

Mây tràn đầy nỗi cô liêu

Hoàng hôn mang đến bao điều vấn vương


Tình xưa tan chảy như sương

Lá thư anh viết tỏ tường tâm tư

Hôm nay nó đã nát nhừ

Mà anh cứ giữ khư khư nỗi buồn


Vì sao nước mắt cứ tuôn

Ai mà hiểu rõ ngọn nguồn từ đâu

Phượng hồng tím tái u sầu

Đò ngang ai hát mấy câu não lòng


Còn chăng là những hoài mong

Chuông ngân nô nức những dòng người qua

Họ trao nhau những món quà

Anh thì vò nát bó hoa cuối cùng.

MÙA HOA DẦU

 MÙA HOA DẦU

Duy Sắc 1998

Ê nhỏ kia, trò đạp nhanh quá vậy

Hoa dầu kìa, nó bay vướng tóc rồi

Dừng xe lại, mình lụm hoa đi nhỏ

Lát nữa về ta thả sẽ rất vui


Sài Gòn đang chuẩn bị đón mùa mưa

Trái dầu chắc đang đến mùa phát tán

Mà ở đây bê tông và đường nhựa

Dầu làm sao có thể cắm đất này


Nhỏ dừng xe, tui nói nhỏ chuyện này

Bí mật nhé, đừng nói cho ai biết

Tặng nhỏ nè, cành hoa phượng bé xinh

Tui ép nó kèm mấy dòng lưu bút


À mà thôi, nhỏ đừng xem lưu bút

Thơ của tui viết tặng nhỏ đó mà

Mắc cỡ lắm, mình lụm hoa dầu nhé

Mùi thơm heng, như mùi tóc nhỏ đây


Hết mùa này, tụi mình sẽ xa nhau

Mai mốt chắc mình tui nhìn dầu rụng

Hổng biết nhỏ nhớ hay là quên nữa

Hoa dầu xoay bay bổng giấc mơ hồng


Nhò về nhé, nhớ đạp xe cẩn thận

Để tui nhìn dáng nhỏ cứ dần xa

Cứ vậy nhé đi từ từ thôi nhỏ

Tuổi học trò lưu dấu cuộc đời ta

CÀNH PHƯỢNG VỸ

 CÀNH PHƯỢNG VỸ

Duy Sac

Mùa hè này, chúng mình sẽ xa nhau

Trường lớp cũ đượm một màu nhung nhớ

Bạn bè mình như đàn chim vỡ tổ

Ngày mai đây ta còn có nhớ không


Mưa bay bay tàn tạ cánh phượng hồng

Trang lưu bút chữ mấy dòng cẩu thả

Có rất nhiều những nỗi niềm khó tả

Trong chúng ta có người đã muốn quên


Hôm nay ta còn nhớ họ và tên

Vì vừa mới ngồi cạnh bên chung lớp

Nhưng đường đời gặp vô tình bất chợt

Bạn và tôi còn có biết nhau không


Bạn ơi! Tôi xin tặng cánh phượng hồng

Món quà bé để tỏ lòng thương mến

Biết rằng đời mỗi người tìm một bến

Hy vọng nhìn thấy phượng nhớ đến nhau


Phượng đang rơi theo những tiếng ve sầu

Cổng trường khép nhưng tình đầu còn mãi

Tình bè bạn, tình cô thầy lưu lại

Ta chia tay hẹn gặp ở tương lai


Cành phượng vỹ khắc ghi thời thơ dại

Hồn sáng trong chưa nếm trải khó khăn

Bầu nhiệt huyết mơ tung cánh chim bằng

Như những cánh phượng hồng luôn đỏ thắm.

MƯA ĐÀ LẠT

 MƯA ĐÀ LẠT

Thơ tình Hoa Phượng Đỏ 2009

Duy Sắc

Lạnh sao cái gió đầu đông

Lò sưởi đã tắt lửa hồng từ lâu

Giờ em đang ở nơi đâu

Đan anh cái áo cho sầu ấm lên


Hay là em đã quên tên

Một người từng ở cạnh bên ngày nào

Anh qua những chỗ dốc cao

Chỉ nghe thông giũ rào rào nước tuôn


Trong rét mướt, mây u buồn

Đà Lạt chiều xuống, khách buôn nản lòng

Hồ Xuân Hương nước rất trong

Anh cứ đi mãi lòng vòng xung quanh


Đường trơn, anh ngã cái oành

Tiếc cho cái áo mới toanh rách rồi

Anh ngắm trời mưa một hồi

Cả người ướt hết vẫn ngồi buồn tênh


Mặt hồ nổi váng lềnh bềnh

Sóng xô vùi dập lênh đênh đám bèo

Rảo qua khu chợ eo sèo

Vài người nhìn có vẻ nghèo giống anh


Họ đang uống sữa đậu nành

Bánh tráng nướng trứng ngon lành biết bao

Bụng anh nó đói cồn cào

Nhưng tiền mang ít làm sao đủ dùng


Anh đành đi dạo lung tung

Mặc kệ bụng đói lùng bùng cả lên

Tối xuống, Đà Lạt sáng đèn

Anh vẫn đi mãi lên trên ngọn đồi


Trước cửa Dinh Ba, anh ngồi

Bảo vệ họ đuổi một hồi phải đi

Ga xe lửa không có gì

Nên anh chẳng mất công đi, mệt người


Chợ Âm Phủ lắm hoa tươi

Cô bán thổ cẩm cứ cười với anh

Nghĩ thầm chắc mối duyên lành

Tự tin ăn nói nên anh mở lời


Cô rằng: Mua giúp anh ơi

Thổ cẩm đẹp lắm từ nơi núi rừng

Anh bảo: Nhìn rất là ưng

Ngại là tiền thiếu quá chừng sao mua


Cô nói: Anh cứ nói đùa

Với anh thì có ăn thua cái gì

Thích cái nào cứ chọn đi

Mua nhiều vào nhé có gì bớt cho


Anh rằng: Thông cảm giùm cho

Không tiền là thật, giả đò làm chi

Vì cô dễ mến quá đi

Nên tôi bắt chuyện, có gì bỏ qua


Cô ấy bảo anh vui quá

Vậy thông cảm hãy đi qua bên này

Hàng em chỉ vừa mới bày

Chưa gì đã gặp phải tay kỳ đà


Anh lờ rồi bước đi ra

Một mạch đi thẳng về nhà ngủ luôn.


MÙA LÁ ME BAY

 

Mùa lá me bay lại đến

Mùa cánh hoa dầu lại xoay

Mùa cánh phượng hồng bung nhuỵ

Mùa này là mùa chia ly


Em nghĩ gì khi hè về

Ký ức xưa còn hay mất

Mối tình nào từng nhung nhớ

Nụ cười nào mình từng trao


Cơn mưa rào phủ lối đi

Thành phố đen dòng nước ngập

Thế rồi ta xa không gặp

Bởi trời mưa hay lòng ta


Em có mơ ngày xưa ấy

Chúng mình ngắm cánh hoa dầu

Tình ta bắt đầu từ ấy

Hôm nay đã bạc mái đầu


Bao năm xa cách tuổi hồng

Tình xưa vẫn còn trong vở

Lưu bút anh tạc ghi lòng

Một thời bay bổng ước mơ


Chiều nay mình anh buồn tẻ

Cơn mưa cho lòng ngẩn ngơ

Anh nhớ tháng ngày trai trẻ

Ai cho ta lại bây giờ


Con đường hàng me vẫn cũ

Gốc bàng còn khắc tên em

Chỉ có phượng hồng ủ rũ

Ve sầu than thở suốt đêm


Dòng đời anh đi mải miết

Em cũng vất vả gian nan

Tình xưa nhớ hoài da diết

Em có khi nào thở than


Cơn mưa to lắm em à

Anh không dám đi cùng nó

Phố phường chìm trong mùa hạ

Công viên không thấy hẹn hò


Duy SẮC 

DẦM MƯA SÀI GÒN

 

Mưa Sài Gòn buồn thảm đến thê lương

Hoa phượng đỏ cũng chẳng buồn tươi thắm

Có những người đang yêu đương thầm lặng

Họ mơ về những dĩ vãng ngày xưa


Ánh đèn đường phủ bóng vàng lòe loẹt

Con đường xưa nước đã ngập lối quen

Những xóm nghèo đời cơ cực tối đen

Bao kiếp sống nhọc nhằn đang lăn lộn


Đường đen kịt cả dòng người bận rộn

Ai đang mơ phút thư giãn hoàng hôn

Ngày qua ngày người tranh đấu trí khôn

Cũng chỉ để giành miếng cơm manh áo


Đời buồn tẻ quanh đồng tiền bát gạo

Hiếm hoi thay những tình cảm ngọt ngào

Nụ cười gượng đổi trao trên bàn tiệc

Những tính toan trong ánh mắt nhìn nhau


Sài Gòn lắm những con đường hoa lệ

Nóc nhà cao giả tạo chốn xa hoa

Bãi đất hoang đói mắt trẻ không nhà

Đêm xuống lạnh lang thang đời hiu quạnh


Ai dầm mưa sẽ hiểu được Sài Gòn

Tấp nập lắm nhưng còn hoang sơ lắm

Tuổi học trò khát khao cành phượng thắm

Giấc mơ hồng rối rắm bước tương lai.


Duy Sắc

HOA PHƯỢNG BỊ RƠI

 HOA PHƯỢNG BỊ RƠI

Một cành hoa phượng bị rơi

Đó là do bởi gió trời thổi qua

Trên cây còn rất nhiều hoa

Tại sao gió chỉ thổi qua một cành


Một cành hoa phượng còn xanh

Nó vừa mới nhú từ cành cây to

Nó không rơi bởi gió to

Nhưng vì một đứa học trò bẻ đi


Học sinh nó nghĩ điều gì

Tại sao nó lại bẻ đi cành này

Chắc do chúng nghịch quá tay

Cho nên nó bẻ cành này để chơi


Hoa bay là hết cuộc đời

Học sinh nhìn thấy chúng cười rất vui

Phượng hồng rụng khắp mọi nơi

Chẳng qua cũng để vui đời học sinh


Duy Sắc 2005

CON VE SẦU

 Thân mời quý bạn đọc xem một trong những bài thơ buồn nhất mà tôi từng viết. Buồn thê thảm, buồn tuôn nước mắt. Trân trọng cảm ơn quý bạn đọc đã yêu thích thơ Duy Sắc và luôn động viên ủng hộ trong nhiều năm qua.

CON VE SẦU

Duy Sắc

Tạm biệt Trường THPT Marie Curie 1998


Những trưa hè buồn tẻ

Con ve sầu ngân nga

Lời thở than mùa hạ

Tuổi học trò mơ xa


Đời ve trong mấy chốc

Khác chi cánh phượng hồng

Rực cháy lên dữ dội

Thu sang hoa lại tàn


Có phải ve buồn chán

Một vòng đời cỏn con

Hay là ve vui hát

Vì đời ve an nhàn


Mưa cuộc đời xối xả

Non nớt cuộc đời ta

Mênh mông bao tri thức

Đường nào sẽ nở hoa


Thời gian không dừng lại

Ve tàn mấy kiếp rồi

Mái trường này cũng thế

Bao lớp người đã đi


Ai nhớ ai biệt ly

Thầy trò luyến tiếc gì

Nghĩa tình như gió thoảng

Mưa hè rửa sạch đi


Ve cô đơn lắm nhỉ

Hãy làm bạn cùng ta

Cánh phượng hồng mơ mộng

Kệ dòng đời phong ba.

PHƯỢNG HỒNG SỐ 3

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 3

Duy Sac

Em đi về với người ta

Anh ngồi chỗ cũ ngắm hoa phượng hồng

Cả ngày anh ở bờ sông

Nhìn con nước lớn, nước ròng đến đêm

Anh về tìm lại hình em

Anh ngồi anh ngắm lại em vài lần

Nhìn xong anh cứ bần thần

Cả người nó nóng rần rần hết lên

Hết ngày rồi lại đến đêm

Anh thơ thẩn mãi nhớ em vô cùng

Bố anh bảo nó bị khùng

Chắc là lại nghĩ lung tung cái gì

Mẹ anh thì bảo ngu si

Cái đồ mê gái ngu thì chịu thôi

Anh nghe buồn hết cả người

Thế là nằm ngủ một hồi để quên

Lơ mơ ngủ đến nửa đêm

Trong mơ anh lại thấy em hiện về

Em cầm tay dắt anh đi

Em rằng em bỏ cũng vì thương anh

Bởi vì anh thích hư danh

Suốt ngày mơ mộng sẽ thành này kia

Nhưng chưa thành được cái gì

Tiền không biết kiếm lấy gì mà ăn

Bây giờ kinh tế khó khăn

Cứ thơ với thẩn đói nhăn cả mồm

Anh nghe em trách om sòm

Anh tức và bảo im mồm cô đi

Kệ tôi tôi có làm gì

Tại sao cô lại cứ đi phê bình

Đừng mà cứ nói linh tinh

Đúng là cô bỏ tôi mừng cho cô

Thế là tỉnh hẳn giấc mơ

Anh ngồi lấy giấy viết thơ phượng hồng

Ngày mai anh đến bờ sông

Anh xếp thuyền giấy thả bồng bềnh chơi

Thử xem số mệnh cuộc đời

Chúng ta rồi sẽ tương lai thế nào

PHƯỢNG HỒNG SỐ 16

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 16

Duy Sac 2016



Phượng Vỹ ơi! Mùa hè xưa đâu nhỉ

Phượng nhớ không năm ấy lúc mùa thi

Ta và em ngồi ghế đá thầm thì

Những mơ ước của một thời tuổi trẻ


Chiều hôm đó, nơi sân trường vắng vẻ

Buổi chia tay tiễn biệt của thầy trò

Ta lặng thầm ấp ủ lắm giấc mơ

Còn trong sáng, yêu mà không dám nói


Mới hôm qua ta vừa gặp lại em

Cũng vóc dáng ngày xưa không thay đổi

Chỉ có khác là em nay lớn tuổi

Mắt ưu tư trăn trở cuộc mưu sinh


Đúng, thời gian nó thật quá vô tình

Nghiền nát hết mọi giấc mơ bé nhỏ

Nó cuốn nhanh khiến ta không kịp nhớ

Rằng một thời hai đứa đã từng yêu


Giờ nhìn nhau, ký ức cũ phai nhiều

Tóc cũng bạc, thanh xuân tàn úa hết

Trên gương mặt, da đã nhăn nhiều nếp

Mỗi nếp nhăn là bước ngoặt cuộc đời


Rồi sau nữa làm sao ai mà biết

Chỉ thời gian là nó hiểu mà thôi

Ta lênh đênh, đời bao trận dập vùi

Cố gìn giữ sắc Phượng Hồng đỏ thắm.

PHƯỢNG HỒNG SỐ 5

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 5

Duy Sắc

Em ơi chờ chút xíu đi

Ngày mai mới đến vội gì phải đi

Hè này mình sẽ chia ly

Hỏi em có luyến lưu gì hôm nay


Tặng em hoa phượng đỏ này

Những gì muốn nói ở đây hết rồi

Tình anh chỉ bấy nhiêu thôi

Mong sao trên bước đường đời nhớ nhau


Nhớ khi tình mới bắt đầu

Hai ta đuổi bắt hoa dầu bay bay

Chiều về ba má em rầy

Em bị đánh mấy roi mây khóc ròng


Những hôm ta đến bờ sông

Tụi mình bắt cá bắt còng về chơi

Tung tăng nhìn ngắm đất trời

Nhìn con tàu lớn ra khơi mỗi chiều


Chưa từng biết nói tiếng yêu

Chỉ là đôi bạn máu liều thích đi

Chắc mai đây chẳng còn gì

Bởi ta mỗi đứa phải đi một đường


Em thi đại học ngoại thương

Anh phải cố gắng vào trường nhân văn

Mong sao sự nghiệp sẽ thành

Đôi ta có chút công danh với đời


Rồi đây hai đứa hai nơi

Không còn chung lớp như hồi xưa đâu

Mong rằng mình vẫn nhớ nhau

Tình còn như những ngày đầu năm xưa

CHIỀU THÀNH PHỐ

 CHIỀU THÀNH PHỐ

Duy Sac

Sài Gòn trơ mấy nóc nhà cao

Gió mát trên sông thổi rì rào

Còi tàu than vãn đời phiêu bạt

Ta ngắm hoàng hôn, hát khêu ngao


Nỗi nhớ người xưa lại dâng trào

Không biết bây giờ người sống sao

Chiều nay nắng cháy tàn hoa phượng

Tình xưa khơi lại những khát khao


Phượng Hồng trôi giữa sóng dạt dào

Ta nhìn hoa phượng lại xuyến xao

Tội thân cánh phượng đời ngắn ngủi

Có là gì đâu giữa đời nào


Chiều nay nắng vẫn thế đỏ au

Dòng người tất bật mãi về đâu

Tâm tư trăn trở từng gương mặt

Ai có trong lòng mang nỗi đau


Rồi đây ta phiêu dạt về đâu

Hay lại lang thang mãi bến tàu

Ta đi nhặt nhạnh cành phượng vỹ

Mơ lại một thời ta bên nhau

HẾT HÈ

 HẾT HÈ

Duy Sac

Mùa hè đã hết

Ve sầu im re

Phượng hồng tàn lụi

Học sinh đến trường


Anh ngồi ven đường

Ly cà phê đắng

Cả ngày phơi năng

Chỉ nhớ người thương


Mà có ai thương

Thì mình tưởng tượng

Có người nào đó

Họ đang chờ mình


Đời khổ quá rồi

Còn gì để vui

Cứ căng thẳng mãi

Chẳng giải quyết gì


Hè nó qua đi

Năm sau nó đến

Có gì phải tiếc

Thời gian thế mà

PHƯỢNG HỒNG SỐ 12

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 12

Duy Sac

Ngày em chặn những dòng tin

Anh ngồi nín lặng cứ nhìn vu vơ

Em làm anh quá bất ngờ

Anh liền bừng tỉnh giấc mơ của mình


Từ hôm em đã lặng im

Anh không còn cớ để tìm đến em

Hàng đêm anh đứng ngoài thềm

Hỏi trời sao lại để em bỏ mình


Rồi anh cứ nghĩ linh tinh

Anh luôn tự trách tại mình vô tâm

Nhiều năm yêu cứ lặng thầm

Nhưng em cần sự quan tâm cận kề


Buồn vì anh quá u mê

Sống trong ảo tưởng mơ về tương lai

Xa nhau bao tháng năm dài

Nghĩ em vẫn mãi ở nơi ấy chờ


Hai ta mỗi kẻ bơ vơ

Em buồn từ đó đến giờ chưa nguôi

Anh lang thang kẻ chán đời

Rảo qua những chỗ từng nơi hẹn hò


Đêm về anh vẫn còn mơ

Thấy em vẫn nói rằng chờ đợi anh

Em yêu anh rất chân thành

Giữ lòng chung thủy với anh suốt đời


Anh đi tìm nhặt phượng rơi

Dầm mình những lúc mà trời đổ mưa

Sao tìm em được bây giờ

Bởi hai ta đã thành xa lạ rồi

PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

Duy Sac

Hôm xưa khi lúc chia tay

Em cầm hoa phượng vứt ngay xuống đường

Em chê anh tính ẩm ương

Suốt ngày thơ thẩn chẳng đường mưu sinh


Nhiều năm em vẫn một mình

Hỏi ra mới biết duyên tình dở dang

Cũng do bản tính em ngang

Lại không hiểu chuyện thích làm ta đây


Trông em rõ thật là gầy

Dung nhan phờ phạc dạn dầy gió sương

Anh nhìn cũng rất là thương

Nhưng không thể nghĩ là thương cách nào


Em mang bản tính tự cao

Lại hay háo thắng cách nào mà khuyên

Tính anh hay nói luyên thuyên

Lỡ chọc em giận lại phiền đến thân


Nghe đâu em rất nhọc nhằn

Việc làm thay đổi nhiều lần bao năm

Gia đình em cũng khó khăn

Không hiểu em có nhận mình sai chưa


Hay em vẫn cứ như xưa

Giận là gào thét búa xua cả làng

Người ta bảo tính em ngang

Anh nghĩ em thuộc vào hàng người ngu


Anh buồn cái chuyện năm xưa

Vì em khinh rẻ trêu đùa tình anh

Chứ anh hồi đó chân thành

Thương em mới tặng một cành phượng yêu


Phượng hồng đỏ biết bao chiều

Nhưng đời anh vẫn cô liêu đi về

Dòng đời đưa đẩy chán chê

Rồi đây không biết mình về nơi đâu

PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

Duy SAc

Chiều hè đang nắng lại mưa

Anh ngồi nhớ lại tình xưa một thời

Tự dưng lòng cứ chơi vơi

Ngày xưa thơ dại yêu người hồn nhiên


Mà sao hồi đó không tiền

Gặp em anh vội vàng yêu tức thì

Bên nhau chẳng nói năng chi

Cứ ngồi ngắm mãi xong đi ăn chè


Mấy bà bán gánh vỉa hè

Họ trêu anh đã si mê nhỏ này

Người già mắt họ nhìn hay

Chắc do anh cứ cả ngày theo em


Anh còn lúi húi cả đêm

Thơ tình anh viết về em rất nhiều

Một hôm nghĩ bụng đánh liều

Cầm tay em tỏ lời yêu xem nào


Nhớ hôm có trận mưa rào

Anh vờ cầm cặp chạm vào tay em

Thế là em giật bắn lên

Sao vô cớ đụng tay em làm gì


Em quay lưng bỏ luôn đi

Mồm còn lẩm bẩm đừng đi theo hoài

Bữa nay bày đặt chạm tay

Mơ đi đừng tưởng con này bị ngu


Anh nghe tai nó bị ù

Cả ngày hôm đó anh như mất hồn

Anh ra bến cảng chiều hôm

Nhặt cành hoa phượng mà lòng cứ đau


Năm xưa không hiểu vì sao

Nhưng nay anh hiểu mình đâu có tiền

Tình yêu dẫu đẹp hồn nhiên

Nhưng mà cần phải có tiền để lo


Hôm nay trời đổ mưa to

Anh nhìn hoa phượng lại mơ về người

Hoa tàn cánh đỏ cứ rơi

Tủi thân không biết rằng đời về đâu

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026

CHIA TAY PHƯỢNG HỒNG

 CHIA TAY PHƯỢNG HỒNG

Tác giả Hoa Phượng Đỏ

Phượng ơi buồn thế là sao?

Ta chia tay đến khi nào gặp nhau

Nhìn hoa tàn úa hết màu

Khiến ta cũng thấy xót đau trong lòng

Phượng tàn hết những nhớ mong

Phượng bay hết khoảng tuổi hồng mộng mơ

Phượng tan tác những câu thơ

Cổng trường em sẽ không chờ đợi ta

Thời học sinh đẹp quá mà

Bây giờ ta phải cách xa nó rồi

Phượng ơi buồn quá đi thôi

Làm sao tìm được những hồi có nhau

Chiều hôm nắng đỏ au au

Em đi bên cạnh càu nhàu linh tinh

Vài ba bữa em giận mình

Giận xong lại đến rủ mình đi chơi

Ta tung tăng như chim trời

Xe đạp dạo khắp mọi nơi phố phường

Áo dài nhí nhảnh dễ thương

Tay cầm tay trước cổng trường mến yêu

Em trinh nguyên nét yêu kiều

Em chẳng quý phái hay kiêu sa gì

Hè này ta phải cách ly

Phượng à, tất cả cũng vì ngươi thôi

Mi xúi hè nó sang rồi

Mi gọi ve đến nỉ nôi tiếng sầu

Lũ sen không biết ở đâu

Chúng nó cũng đến rồi bâu cả vào

Thêm luôn những trận mưa rào

Trời mà như vậy làm sao không buồn

Từ nay ta giận phượng luôn

Tại mi nước mắt ta tuôn vì tình

Giờ ta hết tuổi học sinh

Giờ ta đối diện mưu sinh dòng đời

Hết luôn cái tuổi rong chơi

Giờ trong lưu bút toàn lời chia phôi

Cạch luôn cái đám ve tồi

Suốt ngày than vãn lôi thôi đủ điều

Chúng râm ran những buổi chiều

Làm ta chỉ thấy cô liêu tâm hồn

Tâm tư càng thấy bồn chồn

Thương em đành phải vùi chôn cuộc tình

Phượng hồng thật đúng linh tinh

Mi là một kẻ chia tình lứa đôi

Nói cho phượng hiểu đó thôi

Ta biết trời định thế rồi phượng ơi!


1998 Tạm biệt MarieCurie

Nguyễn Duy Sắc

CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

 CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

Hôm kia em nhắn tin sang

Rằng em chuẩn bị sang ngang với người

Tôi ngồi tủm tỉm miệng cười

Tự nhiên nhẹ nhõm cả người hẳn lên

Em rằng anh phải giúp em

Chụp bộ ảnh cưới cho em với chồng

Anh còn nhớ chuyện gì không

Anh nợ em chục triệu đồng hồi xưa

Tiền kia anh khỏi phải đưa

Anh chụp ảnh cưới xong là hết luôn

Nói ra anh chớ có buồn

Lúc anh nghèo khó em không có đòi

Nhưng nay có việc cần rồi

Anh chụp ảnh nhé vậy thôi là huề

Thiệt làm khó xử anh ghê

Nếu anh không giúp vậy thì trả em

Bây giờ em rất cần tiền

Để lo chi phí cho em lấy chồng

Anh xem lo được hay không

Để em còn tính chứ đừng dây dưa

Rồi còn hình cũ ngày xưa

Tụi mình hồi đó chụp chung ấy mà

Anh xem xóa hết đi nha

Chuyện của quá khứ gọi là hãy quên

Một là anh trả lại tiền

Hai là anh chụp cho em bộ hình

Chứ đừng nói chuyện loanh quanh

Tính em nó vậy anh từng biết qua

Lát chiều anh nhớ ghé nhà

Đi chọn bối cảnh để ta tiến hành

Chồng em không biết về anh

Cứ xem là thợ chụp hình em thuê

Chụp xong bộ ảnh anh về

Xem như chuyện của chúng ta hết rồi

Em cho anh nửa giờ thôi

Anh hãy chuẩn bị kỹ rồi hãy sang

Tính anh hay nói lằng nhằng

Qua đây phải nhớ im mồm nghe không

Tôi nhìn tin nhắn đau lòng

Hai hàng nước mắt ròng ròng chảy ra

Tôi ra đứng trước hiên nhà

Mở ví thấy có đúng ba mươi ngàn

Bây giờ không đủ tiền xăng

Làm sao qua chụp được hình cho em

Tự nhiên tiếng động ngoài thềm

Một tờ xổ số bay lên lúc nào

Tôi cầm dò thử xem sao

Thì ra nó trúng giải cao nhất rồi

Đúng là mình có lộc trời

Tôi nhắn tin lại em ơi khoan nè

Anh cần nói chuyện em nghe

Em đừng chụp nữa hãy về với anh

Tình mình em bỏ sao đành

Mong em đừng có bỏ anh đi mà

Về đi nối lại tình ta

Anh trúng đặc biệt em à tiền to

Tụi mình mua một căn nhà

Xây dựng hạnh phúc đôi ta từ đầu

Bên kia em nhắn mấy câu

Rằng anh bớt giỡn nói tào lao đi

Nhanh lên qua chụp rồi về

Xong là chấm hết và ta dứt tình

Toàn là ăn nói linh tinh

Vớ va vớ vẩn như thằng bị điên

Không qua thì hãy trả tiền

Cái tính bốc phét nó quen miệng rồi

Vậy là em quyết xa tôi

Chắc là cái số vậy rồi biết sao

Tôi nhìn ra phía bờ rào

Tự nhiên cảm thấy nao nao trong lòng

Gió lay rơi cánh phượng hồng

Phượng bay mất hút tan trong nắng chiều

Duy Sắc

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

 KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

Duy Sắc

Mỗi lời ta nói hôm nay

Tưởng chừng gió thoảng mây bay nhẹ nhàng

Nó bay vào giữa không gian

Thế rồi vũ trụ lưu làm dư âm


Nếu lời tử tế chân thành

Nó sẽ dội lại âm thanh dịu dàng

Từ người nhân hậu cao sang

Ở nơi phúc khí ngập tràn tình thương


Nếu lời cay độc oán hờn

Nó sẽ dội lại lời oan tiếng thù

Từ người thâm hiểm điêu ngoa

Ở nơi tăm tối gian tà hơn thua


Nghiệp kia nó đến từ từ

Nhẹ nhàng thầm lặng như chưa có gì

Thời gian vội vã qua đi

Mưa dầm thấm đất rồi thì trổ ra


Nửa đêm tỉnh giấc khóc òa

Hỏi sao lại khổ thân ta thế này

Nghĩ về tâm tính xưa nay

Hỏi xem mình đã nặng lời với ai


Những câu ta nói hàng ngày

Có từng nhục mạ, khinh ai bao giờ

Buông câu thề thốt gì chưa

Hay là nói xấu người mà không ưa


Nghiệp luôn chính xác xưa giờ

Nó là nhân của chính ta gieo rồi

Đến ngày nó sẽ trổ thôi

Chẳng gì vô lý trong đời của ta


Nên người xưa mới dạy là

Ăn bậy thì được, tránh mà nói điêu

Tu tâm, hạn chế nói liều

Lời gian, tiếng dối chẳng gieo nghiệp lành


Cuộc đời nếu muốn bình an

Chỉ cần tử tế đàng hoàng với nhau

Khoan hòa luôn lấy làm đầu

Không gây hiềm khích với nhau làm gì


Việc gì rồi cũng qua đi

Thời gian cuốn hết chẳng gì còn đâu

Dù nghèo hay cảnh sang giàu

Mai đây đều chốn mồ sâu chôn mình


Giữ cho vẹn nghĩa vẹn tình

Lời ăn tiếng nói phân minh rõ ràng

Tránh gieo nghi kỵ hàm oan

Bởi vì khẩu nghiệp muôn phần đắng cay

YÊU TIỀN SẼ GIÀU

 YÊU TIỀN SẼ GIÀU

Duy Sắc

Người giàu họ quý đồng tiền

Cho nên họ được đồng tiền nó yêu

Họ luôn ky cóp chắt chiu

Tiền xu, bạc cắt họ đều nâng niu


Đồng tiền nó rất biết điều

Ai yêu quý nó nó đều trả ơn

Ai mà ra vẻ coi thường

Đồng tiền nó sẽ bỏ luôn không về


Đồng tiền không được ném đi

Bởi ai ném nó tức là coi khinh.

Khinh tiền, tiền sẽ bỏ mình

Cả đời lụm lặt từng chinh mệt nhoài


Có tiền nhiều chớ làm oai

Đừng ra vẻ để tiêu xài quá tay

Vuốt ve tiền bạc mỗi ngày

Lộc trời cho những vận may kiếm tiền


Đốt tiền là bị thần kinh

Sau này không có một chinh trong người

Một khi tiền gét ta rồi

Đời nghèo chẳng cách nào moi ra tiền


Đồng tiền vần với chữ tiên

Kính tiền là kính thần tiên trên trời

Tâm linh không phải chuyện chơi

Yêu tiền sẽ có cuộc đời giàu sang


Ai từng phung phí ngang tàng

Vung tiền như nước làm sang với người

Ném tiền qua cửa để vui

Hãy nên tu tỉnh vì đời về sau


Tiền không đem đến sang giàu

Nhưng ai quý nó sẽ giàu sớm thôi.


NDS

KHÔNG TIỀN Ở GIÁ

KHÔNG TIỀN Ở GIÁ

Duy Sắc

Vàng lên, nhà đất cũng lên

Càng ngày cuộc sống có phần khó khăn

Cưới xin đòi sính lễ vàng

Rước dâu phải có xe sang mui trần

Thôi đành ta cứ độc thân

Không tiền mà cố nợ nần gánh thêm

Chắc gì sau cưới sẽ bền

Khó khăn gian khổ chắc bên nhau hoài

Lỡ như đổ vỡ chia tay

Rồi mình lại oán hận người mình thương

Xong người ta lại khinh thường

Hôn nhân như vậy chỉ vương khổ sầu

Yêu không thành cũng chẳng sao

Cưới rồi sinh chuyện là đau cả đời

Một mình ta cứ rong chơi

Lang thang đây đó nhìn trời ngắm trăng

Ngâm thơ cùng với chị Hằng

Đắm chìm trong giấc mơ hoang cõi trần

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ

 NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ

Trích từ truyện Thơ :" Tiếng Chuông Nhà Thờ" của Nguyễn Duy Sắc

Bài thơ của tác giả Nguyên Sắc họa từ hai câu thơ

"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ

Nhà thơ tắt thở nhà thở đổ chuông " của tác giả Khuyết Danh

"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ"

Nhà thơ hay ghé nhà thờ nghe chuông

Nhà thơ thích nắng chiều buông

Nhà thơ rất thích tiếng chuông nhà thờ

Nhà thơ thường thích làm thơ

Nhà thờ thường có những giờ đọc kinh

Xóm đạo có lắm cô xinh

Nhà thơ thường cứ đứng rình người ta

Hết giờ buổi giảng đức Cha

Nhà thơ lại ló mặt ra để nhìn

Nhìn xong lại đứng làm thinh

Chẳng hề dám đến tỏ tình một câu

Nhớ người ta đến u sầu

Nhớ người ta đến trong đầu lơ mơ

Nhà thơ lại cố làm thơ

Làm thơ xong lại đứng chờ người ta

Đi vào xong lại đi ra

Đi lui đi tới rồi ra nhà thờ

Mỗi ngày cứ thật đúng giờ

Nhà thơ cứ đến nhà thờ nghe kinh

Nghe kinh xong lại đứng rình

Đứng rình xong lại nghe kinh mỗi ngày

Người ta chẳng có hề hay

Nhà thơ cứ đứng mỗi ngày nhìn theo

Chỉ nhìn không có đi theo

Thơ viết một đống xong treo đầy phòng

Nhà thơ đi lại lòng vòng

Lần này tự nhủ quyết lòng đi theo

Buổi kinh hôm đó vắng teo

Nhà thơ chờ để cố theo một lần

Nhà thơ đi đảo quanh sân

Hớt hải tinh thần tìm kiếm người ta

Nóng lòng vào hỏi đức Cha

Đức Cha mới nói cô ta đi rồi

Lấy chồng ở chỗ xa xôi

Mọi việc xong rồi ván đã đóng đinh

Nhà thơ buồn bởi thất tình

Tự làm khổ mình uống rượu cho say

Thế là cứ mãi xỉn say

Ngày lại qua ngày bệnh vướng vào thân

Nhà thơ tàn tạ tấm thân

Sa sút tinh thần, dáng vẻ lơ ngơ

Nhà thơ đốt hết bài thơ

"Nhà thơ tắt thở, nhà thờ đổ chuông"


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

TRUYỆN NGẮN KHÔNG LỜI

 TRUYỆN NGẮN ĐÊM GIÁNG SINH

KHÔNG LỜI

Tác giả NGUYỄN DUY SĂC 2018

Hình thức thể hiện: Thơ lục bát

Lối viết: Kể chuyện

Phong cách nghệ thuật: Hiện thực lãng mạn

Cốt truyện hư cấu.

-Câu chuyện này là một câu chuyện hư cấu vì thế đọc giả cần cân nhắc khi xem và bình luận.

Chuyến xe dừng bất thình lình

Một cô gái trẻ rất xinh xuống lề

Nụ cười trên mặt hả hê

Cô ta nhanh bước đi về nhà ngay

Nhà cô trong con hẻm này

Khu ổ chuột có nhiều tay giang hồ

Ba cô ấy chạy xíc- lô

Má cô chuyên nhận may đồ gia công

Tên cô thường gọi Ánh Hồng

Hai mươi mốt tuổi, làm công nhà hàng

Dáng Hồng nhìn rất là sang

Ưa nhìn, cao ráo, dịu dàng nết na

Tính tình thẳng thắn thật thà

Đoan trang, khôn khéo thật là dễ thương

Nhiều anh trong xóm vấn vương

Vài người kiếm cớ cũng thường ghé chơi

Hò vè tán tỉnh lắm lời

Ai cũng mong dịp đi chơi với Hồng

Ba, má cô nhất quyết không

Bởi nhà nghèo khó đèo bồng chẳng nên

Cần phải kinh tế vững bền

Việc làm vững chắc đặt lên hàng đầu


Một buổi chiều mưa rất lâu

Những dòng nước cống đục ngầu sủi lên

Sấm trên cao nổ vang rền

Bầu trời u ám phủ lên Sài thành

Hồng xin sếp phải về nhanh

Cô lo nhà bị ngập thành cái ao

Hồng đi giữa cơn mưa rào

Tại bến xe buýt có bao khách chờ

Một chú bé tuổi còn thơ

Mặt mũi lem luốc lờ đờ ngồi yên

Trước ngực đeo cái lon tiền

Đôi mắt ngơ ngác hồn nhiên u buồn

Nóc trạm xe, nước mưa tuôn

Thằng nhỏ cố nép thân luồn vào trong

Hồng nhìn thấy, cô đau lòng

Nghĩ rằng người khổ nhiều trong cuộc đời

Con người ta lắm đồ chơi

Chúng nó vui sướng cuộc đời ấm no

Em đây chui rúc co ro

Quần áo rách rưới gầy gò tấm thân

Bà bên cạnh nhìn ngại ngần

Rằng phải cẩn thận cái dân ăn mày

Sơ hở, chúng móc túi ngay

Xã hội nhiều lắm chuyện này xảy ra

Nghèo nhưng không có thật thà

Bọn này đóng kịch để mà xin ăn

Một ông đứng tuổi cằn nhằn

Rằng kệ tụi nó , lăn tăn làm gì

Xem như chưa biết đến đi

Ném vài đồng lẻ tức thì nó vui

Mất của là chuyện hên xui

Cớ gì sao lại phanh phui chuyện này

Coi chừng đồng bọn nó hay

Rồi mình phiền phức có ngày mà coi

Tôi không có dạ hẹp hòi

Những chuyện thiên hạ săm soi mệt người

Cô cạnh bên vẻ tức tưởi

Cô rằng: tất cả do lười nó ra

Ai cũng phải lao động mà

Không làm thì chớ kêu ca om sòm

Hồng nhìn thằng bé gầy nhom

Người ta ngoảnh mặt không dòm còn khinh

Xe buýt đến trạm thình lình

Mọi người ai nấy tự mình bước lên


Xe của Hồng còn chưa đến

Nên cô vẫn phải ở bến để chờ

Hồng nhìn chú nhóc bơ vơ

Cô hỏi : em sáng đến giờ ăn chưa

Một mình ngồi đó dầm mưa

Thằng bé ngước mặt mới thưa lại rằng

Chị không có sợ em chăng?

Hãy nên cảnh giác những thằng ăn xin

Cậu bé tròn mắt ngước nhìn

Rằng em không có đáng tin đâu mà

Chị nên hãy tránh xích ra

Em gây phiền phức sẽ là không hay

Hồng rằng: chị bảo thế này

Một vài người họ chưa hay em à

Suy nghĩ là của người ta

Em đừng để ý đến mà buồn thêm

Cuộc sống nào có êm đềm

Chị cũng vất vả thức đêm kiếm tiền

Nào có ai để cho yên

Nhiều khi có lắm cái phiền nó theo

Chúng ta đều chung cảnh nghèo

Vất vả lam lũ bọt bèo tấm thân

Thằng bé còn vẻ ngại ngần

Rằng em tự biết cái thân của mình

Cảm ơn chị đã thương tình

Chị đã thông cảm không khinh ăn mày

Bây giờ em phải đi ngay

Chắc không dám hẹn có ngày gặp nhau

Nói xong nó chạy đi mau

Hồng rơi nước mắt trông sau một hồi

Nước mưa trên lộ cứ trôi

Xe buýt cũng đã đến rồi, Hồng lên


Nhà Hồng ngập nước lềnh khênh

Ba cô dời hết đồ lên trên bàn

Má cô tát nước rồi than

Con hẻm trũng quá nước tràn hết trơn

Kỳ này tao sẽ làm đơn

Yêu cầu xây dựng cao hơn ngoài đường

Nhiều năm rồi cả cái phường

Mỗi lần mưa lớn là đường như sông

Hồng rằng: Má khỏi mất công

Bà con họ cũng sẽ không chịu làm

Tiền đâu cho nổi mà kham

Mọi người phải nhất trí làm mới xong

Năm nào cũng họp lòng vòng

Họp rồi đâu giải quyết xong vấn đề

Nước ngập đúng là mệt ghê

Nhưng phải chịu thế vài ngày má ơi

Má Hồng than mệt hết hơi

Thôi đừng đứng đó nhiều lời đôi co

Mày vô mà phụ nhanh cho

Thu dọn mấy cái đống đồ lên cao

Toàn là hàng mối của tao

Ướt là ăn cháo, không tiền đền đâu

Hồng nghe muốn nhức cả đầu

Cô vô dọn một hồi lâu xong ngồi

Mưa ngoài trời đã tạnh rồi

Nước ngoài con hẻm một hồi rút đi

Đồ đạc xếp lại tức thì

Hồng nói cô phải gấp đi chỗ làm

Hồng rằng: Đang dịp cuối năm

Nhà hàng nhiều việc phải làm kiếm thêm

Bữa nay con tăng ca đêm

Ba má khỏi phải chờ cơm làm gì

Má nói mày đi thì đi

Kiếm tiền chớ có cái gì mà lo

Nhưng mà cẩn thận giùm cho

Đêm hôm sương gió phải lo giữ mình

Đừng có đàn đúm linh tinh

Mình nghèo phải tính sao cho chu toàn

Ba Hồng nói con này ngoan

Nó giỏi và biết lo toan hết rồi

Bà để cho nó đi thôi

Bà nói một hồi hư việc của con

Thôi mau lo việc đi con

Trong nhà cũng chẳng có còn việc chi

Hồng thưa ba má con đi

Trong lòng suy nghĩ lo toan rất nhiều


Trạm xe lúc sáu giờ chiều

Hồng ngồi vẻ mặt đăm chiêu nhìn trời

Xe buýt vẫn chưa đến nơi

Cô chờ mệt mỏi rã rời cả ra

Cuối đường từ phía đàng xa

Bóng dáng khấp khểnh một bà ăn xin

Bà già không đi một mình

Một thằng bé nhỏ đang vin theo bà

Vừa nhìn Hồng đã nhận ra

Cô đã từng gặp cậu ta lúc chiều

Hai bà cháu bước liêu xiêu

Hồng tiến đến nói vài điều hỏi han

Rằng trời mưa mới vừa tan

Hai bà cháu đã có ăn chưa nào

Giờ này chưa về nghỉ sao

Gió lạnh mà nó ngấm vào bệnh ra

Thằng nhỏ nép sát vào bà

Hai mắt len lét nhìn qua phía Hồng

Bà già ngước mặt lên trông

Rằng tôi và nó vốn không có nhà

Quanh năm ngủ công viên mà

Còn nó thì cả mẹ cha chết rồi

Giờ chỉ bà và cháu thôi

Cuộc đời trôi nổi khắp nơi là nhà

Hồng nghe cảm thấy xót xa

Ngẫm lắm số phận thật là khổ gê

Tự nhiên tâm trạng não nề

Cô rút tiền lẻ và cho năm ngàn

Trong lòng cảm thấy ngổn ngang

Vừa trong lúc ấy xe đang lại gần

Cô bèn phải chạy nhanh chân

Không kịp lấn cấn để mà hỏi han


Xe chở Hồng đến nhà hàng

Cô vào công việc vội vàng thật nhanh

Hôm nay có tiệc khánh thành

Công ty nào đó tiến hành khai trương

Nhân viên gấp rút khẩn trương

Thức ăn số lượng rất nhiều và ngon

Khăn vàng phủ những bàn tròn

Nhiều thùng nước ngọt, bia lon sẵn sàng

Tiệc này đúng thật là sang

Hoa tươi đủ loại hai hàng lối đi

Sân khấu bày trí tinh vi

Màn hình khổ lớn, loa thì loại to

Dàn âm thanh thật khổng lồ

Ánh sáng xanh đỏ bắt đầu chiếu lên

Khách đã đến đủ các bên

Âm nhạc đã được bật lên đón chào

Sau lời giới thiệu ngọt ngào

Giám đốc của họ tiến vào cắt băng

Hội trường hồ hởi chúc mừng

Mọi người vui vẻ đã cùng nâng ly

Nhân viên hớt hải chạy đi

Bữa tiệc huyên náo tức thì cả lên

Hét hò inh ỏi phía trên

Khách khứa họ đến vào mâm rất nhiều

Hồng đang vẻ mặt đăm chiêu

Một anh khách đến ra điều kẻ sang

Rằng em phục vụ nhà hàng

Làm việc phải ráng lẹ làng chút đi

Ngơ ngẩn đứng đó làm gì

Châm thêm nước đá vô ly anh nào

Hồng khe khẽ cúi đầu chào

Cô gắp nước đá bỏ vào trong ly

Xong cô cúi mặt bước đi

Anh ta ngoắc hỏi em gì đó ơi

Lát rảnh ghé chỗ anh chơi

Anh muốn tâm sự và mời cà phê

Hồng nghĩ bụng thiệt bực gê

Uống nhiều cho cố máu dê nó sần

Cô đã trải qua nhiều lần

Những chuyện như vậy đa phần do say

Cô tìm quản lý nói ngay

Rằng cái ông đó đang say nói càn

Em né một chút cho nhàn

Anh cho một đứa đến bàn đó đi

Quản lý hiểu không nói gì

Anh ta tức thì gọi cậu thanh niên

Rằng em cẩn thận kẻo phiền

Khéo léo mời khách về yên chỗ ngồi

Họ đã say xỉn hết rồi

Nhiều nhân viên nữ phản hồi không hay

Anh thanh niên thế chỗ ngay

Thế là chuyện này có vẻ đã êm

Tiệc tàn gần lúc giữa đêm

Nhân viên gói thức ăn đem về nhà

Hồng đi bộ một quãng xa

Xe ôm quen đã chờ cô đầu đường

Hồng rằng chú chạy khẩn trương

Con sợ mưa nữa là đường khó đi

Xe ôm nổ máy tức thì

Hai người phút chốc đã đi đến nhà

Hồng trả tiền xong vào nhà

Cô thấy có mẹ với ba đang chờ

Cô nhìn xem thử mấy giờ

Ba cô liền nói coi giờ làm chi

Vô thay đồ nghỉ ngơi đi

Ngủ cho nó sớm có gì mai lo

Thức đêm rồi bệnh vô cho

Tiền thuốc không có đủ lo con à

Hồng rằng con cảm ơn ba

Đồ ăn con gói từ nhà hàng đây

Sáng mai ba hâm lại ngay

Bấy nhiêu chắc đủ cho ngày hôm sau

Hồng vào rửa mặt, búi đầu

Cô đi lên gác bắt đầu ngả lưng


Giáng Sinh phố xá tưng bừng

Nam thanh, nữ tú vui mừng hẹn nhau

Sài Gòn rực rỡ sắc màu

Phố đông nhộn nhịp, đèn sao sáng ngời

Xóm nghèo không có gì chơi

Lũ trẻ nhìn trời ngóng những vì sao

Hồng cô đơn biết là bao

Cô không có một bạn nào ghé thăm

Buổi chiều vừa hết giờ làm

Hồng đi lặng lẽ lang thang một mình

Sông trôi những khóm lục bình

Dập dềnh con nước lênh đênh phận người

Cô đến một shop hoa tươi

Cô nhận một mớ hoa rồi đi ngay

Hồng tranh thủ những dịp này

Cô kiếm chút đỉnh mua này mua kia

Cô ôm một mớ hoa đi

Vòng qua các phố rồi về công viên

Những nơi tụ tập thanh niên

Hồng mời họ đến mua hoa của mình

Rảo thêm những chỗ bùng binh

Xong Hồng lại ghé bờ kênh mời chào

Mệt quá, bụng đói cồn cào

Hồng uống ngụm nước rồi vào hàng ăn


Chủ quán ghé đến hỏi rằng

Chào em! Cho hỏi em ăn món gì

Bánh canh hay hủ tíu mì

Chọn nhanh một món, chị đi làm liền

Hồng liếc sơ bảng giá tiền

Hồng rằng hủ tiếu với giò cho em

Chủ rằng chờ xíu chị làm

Uống thêm gì nữa chị mang luôn nè

Hồng rằng em uống nước trà

Em ăn hủ tiếu xong là đi ngay

Chủ rằng chờ nhé có ngay

Bà ta hớn hở mặt mày đi vô

Trong khi Hồng đang ngồi chờ

Nhiều chị vé số bước vô mời chào

Hồng chỉ biết có lắc đầu

Cả chục người bán làm sao mua giờ

Cô đành im lặng làm ngơ

Cô liếc mắt ngó đồng hồ, suy tư

Ngoài cửa lại có người vô

Một bà một cháu lờ đờ ăn xin

Rằng mong cô bác thương tình

Giúp kẻ nghèo khó chút tiền ăn cơm

Hồng nhận ra thằng bé con

Bà nội của nó lưng còng kế bên

Hồng mời bà, cháu vào liền

Hồng rằng con có ít tiền gửi cho

Bà và em ăn gì chưa

Bà già thỏ thẻ rằng chưa ăn gì

Hồng rằng vậy vào đây đi

Mời cùng ăn hủ tiếu mì với con

Bà già rằng rất cảm ơn

Tụi tôi không dám ngồi ăn cô à

Chủ quán họ biết sẽ la

Bởi bà với cháu đều là ăn xin


Chủ quán ra bất thình lình

Rằng hủ tiếu đã có liền cho em

Hồng rằng chị lấy thêm hen

Hai tô nữa nhé cho em với bà

Chủ ngạc nhiên, hỏi thiệt à!

Bộ em quen với bà già này sao?

Mời cụ tránh chỗ khác nào

Ở đây khách khứa ra vào rất đông

Đây, bà cầm đỡ vài đồng

Rồi đi chỗ khác kẻo không lại phiền

Hồng rằng em có chút phiền

Chị cứ để cụ ngồi yên chỗ này

Bà và em đã vào đây

Tất cả chi phí bữa này em lo

Chủ rằng em hãy hiểu cho

Quán chị không có chỗ cho ăn mày

Nếu em không thích ra ngay

Bởi khách của chị ở đây nhà giàu

Hồng rằng ăn mày thì sao

Cũng là người cả lẽ nào khác nhau

Chủ rằng em nghĩ thế nào

Người nhưng đẳng cấp khác nhau em à

Em không chịu, chị mời ra

Chị không có thích thấy bà ta đâu

Hồng biết sẽ khó ngồi lâu

Cô trả tiền gấp rồi mau ra ngoài

Hồng rằng mời cụ đi thôi

Chúng ta ra ghế đá ngồi nghỉ ngơi

Ba người vừa rời chỗ ngồi

Chủ quán mở miệng nói lời chê bai

Rằng quân mạt hạng tụi bay

Đừng mong vào những chỗ này con ơi


Ba người dắt díu ra ngoài

Họ đi bộ dài đến một công viên

Hồng rằng nghèo đúng là hèn

Quán ăn mà cũng đã kênh kiệu rồi

Họ đến ghế đá và ngồi

Bà cụ thút thít nói lời khổ đau

Rằng cháu tốt bụng biết bao

Hiếm có người nào thông cảm tụi tôi

Hồng rằng chắc cụ đói rồi

Để cháu mua mấy nắm xôi về liền

Hồng đi ra cổng công viên

Cô vội mua liền ba gói xôi to

Ba người hý hửng cười đùa

Họ ăn xong bữa nhẹ nhàng thảnh thơi

Cụ bà nước mắt tuôn rơi

Cụ rằng tôi đã cả đời gian nan

Về già tưởng sẽ an nhàn

Gia đình nhỏ bé vỡ tan thình lình

Tôi giờ còn mỗi một mình

Tuổi già lắm bệnh sẽ đi mai này

Thằng bé cháu của tôi đây

Tương lai chẳng biết sau này ra sao

Hồng rằng cụ vui lên nào

Đời người không biết ngày sau thế nào

Cháu giờ cũng có gì đâu

Cuộc sống chật vật thiếu đầu hụt đuôi

Ngày ngày phải chạy ngược xuôi

Nhiều lúc cố cười để kiếm niềm vui

Mà em nó nhiêu tuổi rồi

Chẳng hay tên gọi là gì vậy em

Nhóc rằng em tên là Kiên

Tuổi vừa lên chín, học là lớp hai

Bà cụ buột miệng thở dài

Rằng bố mẹ nó qua đời tròn năm

Bà cháu thiếu thốn cái ăn

Thế nên việc học khó khăn rất nhiều

Dưới quê không có tiền tiêu

Tôi đành đánh liều dẫn nó đi xin

Mỗi ngày kiếm được ít tiền

Đêm đến, bà cháu vào hiên ngủ nhờ

Tội thân thằng bé rất khờ

Tôi chết rồi, nó biết nhờ vào ai

Hồng nghe xong cô thở dài

Cô nhìn đường phố một hồi lặng im

Hồng rằng con có chút tiền

Bà cầm lấy đỡ rồi tìm gì ăn

Con cũng nào có gì hơn

No el con cố bán bông kiếm tiền

Bà cụ rằng con rất hiền

Dáng người nhanh nhẹn, đảm đang thế này

Rồi con sẽ sáng tương lai

Cảm ơn con chẳng chê bai kẻ nghèo

Nãy giờ làm phiền con nhiều

Bà cháu tôi kiếu hẹn vào dịp sau

Không dám phiền con thêm đâu

Con ráng bán hết rồi mau về nhà

Thằng Kiên nhìn mấy bó hoa

Kiên rằng em phụ bán hoa rồi về

Chị đưa em một nửa đi

Giờ này còn sớm, người đi chơi nhiều

Một bó bán giá bao nhiêu

Em đi một lèo là bán hết ngay

Hồng rằng vậy bà ngồi đây

Con và Kiên sẽ về ngay tức thì

Bán nhanh hết mớ hoa đi

Có tiền mình sẽ đi chơi xong về

Bà già vẫn rất e dè

Bà nghĩ làm thế sẽ phiền cho cô

Bà rằng tôi rất là lo

Bà cháu tôi chỉ là phường ăn xin

Xã hội họ đâu có tin

Con đừng làm thế sẽ phiền hà ra

Hồng rằng cuộc sống của ta

Ai cũng có lúc khổ mà cụ ơi

Thiên hạ dù có lắm lời

Họ nào có giúp cho đời chúng ta

Kệ thôi vui vẻ lên bà

Con còn không sợ thì bà lo chi

Bà cứ ngồi ở đây đi

Chị em con bán xong thì về ngay

Bà rằng Kiên hãy lại đây

Bà lau cho cái mặt mày đẹp ra

Chỉnh lại quần áo cho bà

Nhớ cầm cẩn thận kẻo hoa gãy cành

Đi rồi phải nhớ về nhanh

Đừng có cái tính lanh chanh bụi đời

Kiên rằng dạ cháu biết rồi

Bà cứ yên dạ và ngồi ở đây

Con với chị sẽ về ngay

Bữa nay con có một ngày thiệt vui

Hồng rằng tụi mình đi thôi

Mười ngàn một bó, nhớ lời chị nha

Hồng đưa Kiên chục bó hoa

Hai người lảo rảo đi ra nhà thờ

Tôn nghiêm dưới tượng Đức Bà

Thanh niên, trai gái rất là đông vui

Phố xá tràn ngập tiếng cười

Thánh Ca vang khắp mọi nơi rộn ràng

Đèn sao lấp lánh giăng giăng

Giánh Sinh tràn ngập hoa đăng sáng ngời

Hai chị em đi dạo chơi

Lăng xăng mời mọc mọi người mua hoa

Sau một vòng quanh nhà thờ

Họ lại đi tiếp hướng về công viên

Nhìn Kiên con nít lại hiền

Bà con ủng hộ mua liền không chê

Hồng mời cho chán cho chê

Hoa vẫn còn ế nên cô rất buồn

Hồng gặp Kiên rồi nói luôn

Rằng em có số bán buôn quá à

Mới đây mà bán hết hoa

Thôi em cầm hết đem ra bán giùm

Kiên rằng chị nói thiệt hông

Hồng rằng chị nói thiệt lòng mà em

Kiên cười vậy để cho em

Nó ôm một mớ hoa thêm đi mời

Hồng đến ghế đá nghỉ ngơi

Cô ngắm bầu trời sao sáng lung linh

Cô nghĩ về tương lai mình

Học hành chưa biết có thành hay không

Tương lai liệu có màu hồng

Rồi đây cuộc sống sẽ ra thế nào

Kiên cứ vừa đi vừa rao

Rằng mua hoa nào cô bác giúp con

Thằng nhỏ lếch thếch lon ton

Người ta thương nó trẻ con cơ hàn

Người không mua cho vài ngàn

Có người còn đến hỏi han lắm điều

Kiên bán cũng được rất nhiều

Phút chốc mà đã sạch veo hoa rồi

Nó tìm đến chỗ Hồng ngồi

Kiên rằng hoa đã hết rồi, về thôi

Hai chị em thiệt là vui

Hồng rằng mình gặp bà rồi về hen

Đến chỗ bà của thằng Kiên

Hồng rằng Kiên nó kiếm tiền tài gê

Khôn lanh đúng hết chỗ chê

Sau này nó sẽ giỏi dang đó bà

Bà cụ rằng con nít mà

Chắc họ thấy tội mua hoa thôi à

Cháu khen chi khổ nó ra

Cảm ơn cháu đã cảm thông phận nghèo

Hồng nghe xong cô ngẹn ngào

Rằng con xin lỗi chạm vào nỗi đau

Ý con không có gì đâu

Bà đừng suy nghĩ nặng đầu làm chi

Bà cụ rằng nào có gì

Cháu hiền lành vậy lấy gì để chê

Muộn rồi chúng tôi đi về

Cháu cũng hãy gấp mà về nhà thôi

Hồng rằng dạ cháu biết rồi

Cháu giờ muốn mời bà với em Kiên

Mình đi dạo chơi công viên

Để xem không khí No el thế nào

Có rất nhiều đèn ông sao

Mình ngắm những dãy nhà cao sang giàu

Muộn chút cũng chẳng có sao

Ngày mai con nghĩ đã đâu đi làm

Kiên nghe thấy thế rất ham

Kiên rằng con muốn tham quan phố phường

Lâu rồi mình ngủ lề đường

Nhưng chưa có dịp ra đường No el

Bà đi chơi một bữa hen

Để cho con biết No el thế nào

Bà già rằng ừ đi nào

Các con đã thích biết sao bây giờ

Ba người tản bộ nửa giờ

Họ cười hớn hở rất là vô tư

Bỗng nhiên Kiên đứng ngẩn ngơ

Hồng rằng gì đó sao em lại buồn

Kiên rằng em đâu có buồn

Chị nhìn theo dọc con đường mà xem

Nhiều đèn sao đã sáng lên

Em giờ mới biết No el lần đầu

Hồng rằng Chúa ở trên cao

Hôm nay Chúa Giáng sinh vào nhân gian

Cứu người cơ cực lầm than

Cứu thế giới khỏi tương tàn đánh nhau

Người ta thắp đèn ông sao

Là để đón chào Thiên Chúa Giáng Sinh

Nghe đồn đêm nay rất linh

Em hãy ráng nghĩ cho mình giấc mơ

Em cầu Thiên Chúa ban cho

Cuộc sống gì đó của em sau này

Kiên liền nhắm mắt nguyện ngay

Kiên nguyện bà nó sống dai, khoẻ nhiều

Nguyện Hồng sớm có người yêu

Nó nguyện cho nó có nhiều cơm ăn

Hồng nhìn thấy Kiên lầm bầm

Cô cười bảo lắm ước mơ vậy à

Kiên liền mở mắt ngay ra

Rằng chị thật là như một cô tiên

Chị xinh đẹp và rất hiền

Nhìn chị, em nhớ má em vô cùng

Hồng nghe xong, cô rưng rưng

Rằng em tội nghiệp quá chừng đi thôi

Chị đã hiểu chuyện hết rồi

Em vui lên nhé vì đời còn lâu

Ráng quên đi những nỗi sầu

Chị cũng nguyện cầu em sẽ lớn khôn

Bà cụ nhìn lũ trẻ con

Bà rơi nước mắt xong buồn vu vơ

Giáng Sinh ban lắm ước mơ

Tình người hoà quyện thật là đẹp sao

Ngân nga câu chúc dạt dào

Người trao người những ngọt ngào yêu thương

Câu kinh vang vọng giáo đường

Những lời cầu nguyện quê hương thái bình.



BIẾT SAO CHỮ NGỜ

 BIẾT SAO CHỮ NGỜ

Anh ngu em có yêu không

Mà thôi, ngu quá làm chồng được sao

Ngu không biết nói ngọt ngào

Ngu không biết kiếm làm sao ra tiền

Anh sẽ đi để em yên

Anh cũng không thích làm phiền em đâu

Yêu em anh mệt cả đầu

Anh ngu chẳng biết những câu tỏ tình

Nói toàn những chuyện linh tinh

Nghĩ chuyện vớ vẩn, lo mình chưa xong

Chia tay nhé, khỏi lòng vòng

Để em còn kịp lấy chồng sinh con

Em còn trẻ, xuân đang son

Bao nhiêu con mắt mỏi mòn nhìn theo

Anh tham lam mà cố đeo

Sẽ làm em khổ , cái nghèo nó vương

Thương em cũng rất là thương

Đành phải hai đường đôi lứa xa nhau

Xa em, anh cũng lòng đau

Nhưng mà xa sớm đỡ đau sau này

Còn hơn anh vác mặt dày

Cả ngày ăn vạ, đoạ đày thân em

Anh nói thế còn tuỳ em

Thật lòng anh cũng thích em rất nhiều

Ngu nên chẳng biết nói điêu

Chẳng phải nói liều để lấy lòng em

Thế nhé anh tạm biệt em

Còn thời gian cứ chờ xem thế nào

Nếu như duyên nợ dính vào

Đôi ta nên nghĩa, biết sao chữ ngờ


Duy Sac 2018

YÊU LUNG TUNG

 YÊU LUNG TUNG

Duy Sac

Tôi yêu cô tên Nga

Nhà nàng ở quận ba

Nàng thích đi núi Bà

Tôi lại ngại đi xa

Thế nên tình thành lạ

Tôi u sầu buồn bã

Nhiều đêm ngồi nhìn xa

Tôi ngắm trời bao la

Ngắm xong tôi vào nhà

Tôi uống tách nước trà

Khói thuốc bay phà phà

Đi vào xong đi ra

Tôi nghĩ về người ta

Tôi sắm xe tay ga

Tôi đến nhà em Nga

Rủ nàng đi Thanh Đa

Tụi tôi ăn cháo gà

Ăn xong đi tà tà

Đi xong rồi về nhà

Tôi cầm tay em Nga

Nàng bảo phải buông ra

Nàng rằng đồ suồng sã

Từ nay xin từ giã

Anh là đồ láu cá

Tôi về tôi méc má

Anh nhớ mặt tôi nhá

Tôi lên xe rồ ga

Nước mắt rơi lã chã

Tôi nhìn theo chiếc lá

Lá bay cứ là là

Tôi ngẫm mãi không ra

Vì sao nàng bỏ ta


Tôi nhớ cô tên Hoa

Nhà em ở Đức Hòa

Cô ấy thích áo hoa

Chúng tôi từng chơi hoa

Tự nhiên tôi khóc òa

Nghĩ tháng ngày bên Hoa

Trong lòng cứ xuýt xoa

Tôi nói thiệt chẳng ngoa

Tuy mối tình qua loa

Nhưng nó đẹp như hoa

Em thích nghe nhạc Hoa

Em mê Lê Đức Hòa

Tôi thích Nhậm Đạt Hoa

Em chê tôi xuề xòa

Cuộc sống không xa hoa

Việc thì làm qua loa

Nhiều lúc em nổi đóa

Tôi buồn chia tay Hoa


Bỏ Hoa, tôi yêu Lan

Nhà em ở Tân An

 Em thích cuộc sống nhàn

Em thường đi cầu an

Tình yêu bị vỡ tan

Nàng chê tôi hay than

Thế nên nàng phát chán

Nàng rằng tôi rất ngán

Đàn ông gì mau nản

Không chịu nổi gian nan

Đúng là đồ nhát gan

Nhớ lúc em thở than

Tôi rằng năm tháng hạn

Cuộc sống khó vô vàn

Em rằng nhìn anh tàn

Yêu rồi đời tôi tan

Gia đình em cấm cản

Từ giờ chỉ là bạn

Không yêu đương lan man

Tôi phải chia tay Lan


Rời Lan tôi yêu Mơ

Nhà em ở Cần Thơ

Má nàng bán tiệm phở

Ba nàng là nhà thơ

Ban đầu tình như mơ

Hai đứa cười hớn hở

Ba má nàng cởi mở

Tôi nghĩ mình vớ bở

Ai ngờ tình dang dở

Vì nàng đi ra chợ

Nàng gặp người tình cờ

Anh ta là chủ nợ

Nhà giàu to nhất chợ

Họ hay đi ăn phở

Hắn chiều nàng hết cỡ

Nàng càng đẹp rạng rỡ

Tôi nhìn mà mắc cỡ

Thế nên tôi làm lơ

Như mình chưa gặp gỡ

Ba nàng ngâm bài thơ

Rằng tình yêu dang dở

Vì đời không như mơ


Tôi buồn rầu nhiều lắm

Tình cờ gặp em Thắm

Nàng làm nghề bói xăm

Em có làn da ngăm

Nàng đến bên hỏi thăm

Tôi rằng buồn nhiều lắm

Thất tình đã mấy năm

Nàng kêu tôi rút xăm

Bói duyên tình trăm năm

Tôi nghe lời em Thắm

Tôi rút ba que xăm

Nàng rằng duyên rối rắm

........

.........

#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam



MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...