Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

MÂY CỦA TRỜI, TÌNH CỦA ANH

 MÂY CỦA TRỜI, TÌNH CỦA ANh

Thơ Duy Sắc

Ôi tình ơi!

Tình ở nơi đâu

Tình làm ta bạc mái đầu tìm em

Tình không phải một làn gió thoảng

Tình là em chân thật nghĩ tình

Tình không phải gió trăng, ong bướm

Tình là ta yêu rất chân thành

Anh đang nhớ em

Em đang ở đâu!

Quá lâu

QUá dài cho những khoảng thời gian mình xa cách

Em biết không!

Em đang nơi đâu!

Ôi tình yêu của anh

Nàng thơ của anh

Em đang nơi đâu

Em sao lại bỏ nỗi sầu cho tôi

EM có nhìn thấy không?

Những cái huyễn hoặc không tồn tại

NHững lời dối trá đáng nguyền rủa

Em có nghe không

Tình ơi!

Tuy anh không cô đơn

ANh không buồn chán

ANh không vất vả

ANh không đau khổ

Nhưng anh đắng cay

Một cuộc tình chóng vánh mong manh

ANh không thất tình

Vì sao nhớ em

Em đang nơi đâu?

Em!

Anh là một kẻ điên khờ khạo đã mơ màng một bóng giai nhân

EM đang ở đâu?

Đêm nay cao nguyên có lạnh không

Đồng bằng miền Tây nước ròng hay lớn?

EM có thấy không

Tiếng nói của anh

Em

Em đang nơi đâu?

Mây kia của trời

Nó bay đi mãi

Nó trôi đi đâu?

Không ai biết

Nhưng nó biết em đang ở đâu

Tình của anh cháy bùng lên như ngọn lửa

Ha ha

Em đang ở đâu?

Anh cười em à

Anh cười giữa không gian mênh mông

Một kẻ khờ khạo ngu đần

Hắn vẫn ngồi mơ môi son, ánh mắt, nụ hôn, mái tóc, nụ cười

Ôi, tình 

Ôi thế gian ơi!

Em ơi!

Tình ơi, em đang nơi đâu!

Mây của trời

Tình của anh?

Em của ai?

BỞI THẾ

 BỞI THẾ

Thơ Duy Sắc

Vì thơ em sắp bỏ ta

Vì em anh mới sa đà vào thơ

Giữa em với lại nhỏ thơ

Anh đang lúng túng biết giờ chọn ai

Chọn em rồi sẽ khổ hoài

Chọn thơ chắc cũng đói dài cổ ra

Bỏ hết thì lại khổ ta

Vì cô đơn quá thành ra dễ rồ

Trót sinh cái mặt nó tồ

Tính tình khờ khạo ngây ngô trước giờ

Đầu óc luôn nghĩ bâng quơ

Chẳng biết phải tính sao giờ cho hay

Đôi mươi đôi cái trắng tay

Em và thơ sẽ có ngày bỏ đi

Bỏ là cái chắc còn gì

Nhưng giờ anh biết lo chi lúc này

Ca này hơi có vẻ gay

Hỏi em giúp được chuyện này hay không

Chắc là em sẽ nói không

Bởi em đang muốn chạy không dám nhìn

Thơ kia giờ cũng chẳng tin

Lâu lâu nó cũng bỏ mình cô đơn

Mệt quá chắc ngủ tốt hơn

Ai bỏ thì bỏ làm ơn lẹ dùm.

NHÌN LẦM

 NHÌN LẦM

Nhìn cây mà chẳng thấy rừng

Nhìn mây sao chẳng thấy tầng trời xanh

Nhìn nước không hiểu biển xanh

Nhìn gạch không thấy tường thành nguy nga

Nhìn sao không thấy ngân hà

Nhìn cái cột nhà không biết nhà nghiêng

Nhìn tượng chẳng biết bụt thiêng

Nhìn vào cái miệng biết người làm sao

Nhìn nhau không thể yêu nhau

Nhìn một con tàu sao biết khơi xa

Nhìn gió sao hiểu phong ba

Nhìn trứng chẳng biết con gà ở đâu

Nhìn nghé chẳng biết con trâu

Nhìn sấm chẳng biết mưa ngâu thế nào

Nhìn hoa biết quả ra sao

Nhìn giọt máu đào chẳng biết anh em

Nhìn đóm chẳng hiểu ngọn đèn

Nhìn người ta hèn chẳng biết quý nhân

Nhìn đời chẳng biết phong trần

Nhìn bạn chẳng biết là thân hay thù

Nhìn khôn chẳng biết là ngu

Nhìn dại chẳng biết giả mù sa mưa

Nhìn nắng chẳng biết trời trưa

Nhìn thiếu chẳng biết còn thừa ở đâu

Nhìn thừa chẳng biết thiếu đâu

Nhìn vui chẳng biết nỗi sầu ngày mai

Nhìn nay chẳng biết tương lai

Nhìn ngắn chẳng biết đoạn dài còn xa

Nhìn con chẳng biết được cha

Nhìn buồn chẳng biết sẽ là niềm vui

Nhìn giận chẳng biết ngậm ngùi

Nhìn đang lủi thủi sao mà biết đông

Nhìn suối chẳng biết được sông

Nhìn chợ sao biết nó đông khi nào

Nhìn thấp sao biết được cao

Nhìn cao chẳng biết thế nào cao hơn

Nhìn đau chẳng biết giận hờn

Nhìn màu chẳng biết nước sơn thế nào

Nhìn thắng chẳng biết lao đao

Nhìn thua chẳng biết ngày sau thắng mà

Nhìn hoài cũng chẳng nhận ra

Nhìn cho thật kỹ để ta không lầm


NguyenDuySac2018

VỌNG KIM LANG

 VỌNG KIM LANG

Thơ Duy Sắc 2004

Ánh trăng ơi ! Ngươi ở tít trên trời

Ngươi có thể chuyển lời cho chàng ấy

Nơi quê nghèo, thiếp nhớ chàng biết mấy

Đời chinh nhân vùng vẫy chốn biên thuỳ


Khi Sơn Hà đang vào cảnh lâm nguy

Lũ giặc quỷ gây biết bao tang tóc

Lửa ngút trời, trẻ thơ vang tiếng khóc

Mả tổ tiên bị bới móc cả lên


Chàng xông pha nơi mũi đạn làn tên

Chí anh dũng vượt lên trên tất cả

Biết ngày nào mới thôi cơn giặc dã

Chàng sẽ về với lại mái nhà xưa


Thiếp nhớ lời chàng nói buổi tiễn đưa

Chàng không sợ gian nguy nơi chiến tuyến

Mà chỉ lo ở nhà lòng người biến

Máu và xương cống hiến bị lãng quên


Thiếp giữ đây còn mãi một lời nguyền

Dạ chung thuỷ chính chuyên không thay đổi

Chàng yên lòng đừng nghi ngờ chi vội

Thiếp chờ ngày thắng lợi để thành đôi.

KHÔNG ĐỀ 3

 KHÔNG ĐỀ 3

Thơ Duy Sắc

Phố thị đông vui lắm

Mình rối rắm tâm tư

Chợ chiều xô bồ thật

Mặt người nhìn đăm đăm

Người sao đông thế nhỉ

Không biết họ nghĩ gì

Ào ào thi tay lái

Xe vùn vụt lao đi

Tan sở ai cũng vui

Lương tháng điểm nụ cười

Câu hẹn hò quán xá

Ồn ào shop hoa tươi

Em chờ ai thui thủi

Mà sao cứ ngậm ngùi

Điện thoại nào gọi mãi

Em bước tới bước lui

Anh đứng bên từ nãy

Nhưng em đâu có hay

Phải chi anh biết số

Anh sẽ điện em ngay

Ừ thì anh cô đơn

Em chắc chẳng có hơn

Nãy giờ anh đã biết

Tình em có giận hờn

Em thử nhìn anh xem

Liệu mình có thể quen

Ly cà phê quán cóc

Tình có thể sẽ nhen


Nhiều khi buồn định khóc

Nhưng mà khô nước mắt

Thế là lại mỉm cười

Người bảo vui lắm thế

Nhìn người rơi nước mắt

Mình cũng thèm được khóc

Người khóc mà than thản

Ta cười lại đắng cay

Cuộc sống cứ đổi thay

Khóc, cười không hiểu nổi

Lòng mỗi người mỗi khác

Nhiều khi khóc nhưng cười

Làm sao hiểu lòng người

Bằng nụ cười trên miệng

Làm sao biết nỗi khổ

Từ tiếng khóc người ta

Đời phức tạp thế mà

Lòng người mênh mông quá

Bản thân mình không hiểu

Sao thể hiểu người ta.


Đêm nay trời nóng quá

Có thể mai sẽ mưa

Người mình như bốc hoả

Da nổi đầy mẩn ngứa


Không thể nào ngủ nổi

Điện vừa cúp tức thì

Người nhễ nhại mồ hôi

Sao mà khổ thế nhỉ


Cửa mở tung đón gió

Muỗi thi nhau bay vào

Chúng thi nhau vo vo

Tay cứ thế mà chao


Nhà bên trẻ con gào

Vợ chồng ngồi trách móc

Trời tối chẳng có sao

Mèo hoang kêu trên nóc


Trời nóng mệt cả người

Cúp điện nên tối tăm

Không ánh sáng trên đời

Người u tối muôn năm.


Em làm tổn thương tôi

Vì nụ cười trong sáng

Bởi đôi mắt hồn nhiên

Sự chân thành dung dị


Tôi đau khổ rất nhiều

Bởi em đã quay lưng

Em khinh thường ra mặt

Một kẻ đần mộng mơ


Mình sao khờ thế nhỉ

Người ta chẳng thích mà

Thế nhưng ta cứ nhớ

Chắc là có vấn đề


Tự mình làm khổ mình

Chắc là mình tự kỷ

Mà tự kỷ là gì

Vì sao mình tự kỷ


Mình đã bị tổn thương

Hay người ta tổn thương

Chắc cả hai đều buồn

Vì cả hai quá vội.


Em đừng nhìn anh nữa

Có gì để mà cười

Em đi về đi thôi

Anh mệt rồi em ạ


Đi nhanh lên em nhé

Đừng ngoái lại làm gì

Anh không muốn gặp nữa

Em hãy đi giùm tôi


Trời ơi sao nhìn hoài

Năn nỉ đừng nhìn nữa

Sao em không chịu đi

Anh xin mà em ơi


Nếu em không chịu đi

Vậy thì thôi anh đi

Anh thề là không khóc

Để mình cố bước đi


Cuộc sống luôn khắc nghiệt

Đó là điều hiển nhiên

Biết bao đời vẫn vậy

Chỉ cần ta vững tin


Khôn ngoan chưa hẳn tốt

Khéo léo đôi khi dại

Thật là là thượng sách

Chân thành phải đúng cách


Miệng người vốn đáng sợ

Cái lưỡi nó không xương

Hoạ đến cũng từ miệng

Phúc cũng từ nó ra


Không ai giỏi hơn ai

Mỗi người có vận may

Chỉ cần biết nắm bắt

Đời mình sẽ đổi thay


Nhân quả là có thật

Hoạ phúc đến thình lình

Đức cao sẽ thắng số

Nên cố tích đức nhiều


Đời ai không từng khổ

Có khổ mới là đời

Ta như làn gió thổi

Hãy đưa đến hương thơm.


Ai cũng có nhiều gánh nặng

Mỗi một gánh là một chặng

Tuỳ đường đi dài hay ngắn

Ta cứ gánh đến hết đời

Khi buông gánh là nghỉ ngơi

Nhưng nhiều khi mình gánh mãi

Gánh liên tiếp chồng lên vai

Muốn dừng lại mà không được

Là con người đều sung sướng

Vì ta sướng được là người

Dù gánh mệt cũng cố cười

Cười để cho thêm sức khoẻ

Khoẻ mới có sức gánh tiếp

Khoẻ mới thấy đời rất đẹp

Khoẻ mới biết yêu chính mình

Néu muốn khoẻ hãy chân tình

Hạnh phúc nhiều là sẽ khoẻ

Bệnh từ tâm hồn u tối

Bệnh từ lối sống bê tha

Bệnh từ lòng tham mà ra

Bệnh vì thèm ăn nhiều thứ

Bệnh rồi thì ta mệt lử

Làm sao để gánh tiếp đây

Bệnh khiến ta sẽ buông tay

Bệnh làm cho mình chán nản

Muốn không bệnh cần thanh thản

Muốn thanh thản thôi bỏ gánh

Vì khi gánh phải suy tính

Đoạn đường xa, lối nào gần

Gánh cái nào cho nó nhẹ

Tính nhiều quá nên lo âu

Lo nhiều quá sẽ đau đầu

Mà đau đầu là cái bệnh

Buông hết thôi đừng gánh nữa

Buông hết thôi đừng tính nữa

Gánh làm chi cho mệt người

Gánh làm chi cho khổ đời

Bởi vì đời là phải gánh.


Mùa lá me bay lại đến

Mùa cánh hoa dầu lại xoay

Mùa cánh phượng hồng bung nhuỵ

Mùa này là mùa chia ly


Em nghĩ gì khi hè về

Ký ức xưa còn hay mất

Mối tình nào từng nhung nhớ

Nụ cười nào mình từng trao


Cơn mưa rào phủ lối đi

Thành phố đen dòng nước ngập

Thế rồi ta xa không gặp

Bởi trời mưa hay lòng ta


Em có mơ ngày xưa ấy

Chúng mình ngắm cánh hoa dầu

Tình ta bắt đầu từ ấy

Hôm nay đã bạc mái đầu


Bao năm xa cách tuổi hồng

Tình xưa vẫn còn trong vở

Lưu bút anh tạc ghi lòng

Một thời bay bổng ước mơ


Chiều nay mình anh buồn tẻ

Cơn mưa cho lòng ngẩn ngơ

Anh nhớ tháng ngày trai trẻ

Ai cho ta lại bây giờ


Con đường hàng me vẫn cũ

Gốc bàng còn khắc tên em

Chỉ có phượng hồng ủ rũ

Ve sầu than thở suốt đêm


Dòng đời anh đi mải miết

Em cũng vất vả gian nan

Tình xưa nhớ hoài da diết

Em có khi nào thở than


Cơn mưa to lắm em à

Anh không dám đi cùng nó

Phố phường chìm trong mùa hạ

Công viên không thấy hẹn hò.


Lang thang một kiếp bèo mây

Nhưng không  hiểu hết đời này ra sao

Không phân biệt được thấp cao

Chưa biết rõ được thế nào là yêu

Tự hỏi sao lại có chiều

Không biết vũ trụ bao nhiêu thiên hà

Không hiểu được bản thân ta

Làm sao biết được người ta thế nào

Nhìn trời không biết trời cao

Hèn gì cứ hỏi vì sao thế trời

Cỏn con một kiếp con người

Thắng thua, được mất đều rồi sẽ tan

Tìm đâu giây phút an nhàn

Xung quanh chỉ thấy tiếng than thở hoài


Có những khi lòng khắc khoải

Tinh thần uể oải không muốn làm gì


Mỏi mệt bởi lắm suy nghĩ

Nhưng chưa nhìn kỹ chính bản thân mình


Đêm về ngồi cố trấn tĩnh

Phải chăng bản lĩnh mình chẳng bằng ai


Chợt cảm thấy là mình dại

Bây giờ nghĩ lại có muộn hay không


Thả trôi tâm trạng bềnh bồng

Ta tìm về cõi hư không trải lòng


Cố để cho tâm bất động

Bớt những mơ mộng giữa chốn bon chen


Bớt đi tính toán nhỏ nhen

Hồn thơ trong sáng mỗi đêm nó về.

CHIỀU THÀNH PHỐ SANG ĐÔNG

 CHIỀU THÀNH PHỐ SANG ĐÔNG

Nguyễn Duy Sắc 2018

Chiều thành phố, lêu khêu đền đô thị

Những hàng cây bị nắng nhuộm vàng khè

Anh đang bước một mình tìm quá khứ

Em hiện giờ có biết đã sang đông


Cầu Khánh Hội, Bến Nhà Rồng còn đó

Phà Thủ Thiêm giờ chỉ có bến thôi

Em có biết anh đang tìm gì hả

Một quảng đường hai đứa đã từng qua


Đông không lạnh nhưng lòng anh băng giá

Hãng Ba Son công nhân họ tan ca

Anh cứ đứng nhìn người ta hối hả

Không biết em giờ có phải tăng ca


Thành phố cứ mỗi ngày thêm một khác

Đường xưa nay còn lại ký ức xa

Anh thấy lạ gần như là tất cả

Mọi thứ đều đã thay hết thịt da


Chiều Khánh Hội cuộc đời sao cứ vội

Có còn chăng sự thong thả lòng người

Anh tìm hoài mà chẳng thấy nụ cười

Ai cũng thế hình như tình đã nguội.

TẠM BIỆT CHÀNG

 TẠM BIỆT CHÀNG

Thơ Duy Sắc 2009

Đêm hôm nay, trời buồn không chút gió

Thiếp tiễn chàng biết khó lúc gặp nhau

Con tim này cố kềm nén nỗi đau

Ta tiễn biệt, ánh trăng màu nhung nhớ.


Mối tình đầu chưa vui đành dang dở

Những giấc mơ oanh yến chóng tiêu tan

Xuân đang sang mà hoa đã vội tàn

Trời cao hỡi tình sao nhiều cay đắng.


Chàng hiểu không, tâm hồn người con gái

Trót yêu là dâng hiến cả đời mình

Cho dù ai kia có lỡ phụ tình

Thiếp vẫn giữ lòng trung trinh chờ đợi


Chàng đi đi, kẻo mẹ , cha mong ngóng

Bậc nam nhi lấy chữ hiếu làm đầu

Tình dù thắm không bằng ơn sinh dưỡng

Chúc bình an, chàng yên dạ lên đường.

THƯ TÌNH INTERNET

 THƯ TÌNH INTERNET

Em có biết không

Anh thương em nhiều lắm

Nhưng đôi khi phải tự dằn lòng

Anh không biết là tình đôi ta có thật

Tự nhiên giờ cứ thấy nhớ mong

Anh không biết nói sao được nhỉ

Hay là mình ảo tưởng có khi


Em có biết không

Chiều mưa to buồn lắm

Mưa trôi đi nhiều những nỗi buồn

Mưa như thể trời không bao giờ hết nước

Mưa cho buồn quán xá vắng tanh

Mưa tàn bạo dập vùi hoa lá

Mưa làm anh càng nhớ em nhiều


Em có thấy không

Hoa đang rơi nhiều lắm

Hoa bay đi theo nước mắt anh

Hoa tàn tạ dìm mình trong dòng nước ngập

Hoa bay như vừa vỡ cuộc tình

Hoa kia đâu nào có tội tình

Hoa gãy rụng vì mưa tàn nhẫn


Em này em ơi

Nếu duyên ta không có

Tại làm sao mình quyến luyến nhau

Nhìn bỡ ngỡ ,ta cúi đầu khi đối mặt

Ngại ngùng khi xem những dòng tin

Cả đôi ta chắc đã có ý tình

Nhưng e ngại giữ lời chưa nói


NguyenDuySac2018

NGÁN NGẨM CUỘC ĐỜI

 NGÁN NGẨM CUỘC ĐỜI

Thơ Duy Sắc

Nghĩ nhiều chỉ tổ nhức cả đầu

Em đi mà chẳng nói một câu

Tết nhất đến nơi buồn phát chán

Em giờ không biết ở nơi đâu


Nhớ em anh lại cứ phát rầu

Cả ngày anh chỉ ngồi ăn nhậu

Thuốc lá hút lần hai ba gói

Ngẫm đời sao lắm chuyện bể dâu


Hạnh phúc bao năm vẫn mưu cầu

Thế nhưng nó chìm nghỉm vực sâu

Phú quý cao sang ngồi mơ mãi

Biết đến khi nào hết lo âu


Nhiều đêm đôi mắt cứ đỏ ngầu

Khóc tình nghĩa cạn bởi vì đâu

Tết này anh lại bên chén rượu

Nhung nhớ bóng em suốt đêm thâu.

HÁT LÊN NÀO

 HÁT LÊN NÀO!

Thơ Duy Sắc

Sau đây là một bài ca

Em xin giới thiệu cả nhà hôm nay

Em rất thích hát bài này

Bởi vì giai điệu nó hay vô cùng

Tiết tấu nghe rất hào hùng

Xin mời tất cả hát cùng với em

Tèn ten ten tén ten tèn

" Cùng nhau ta hãy hát lên đi nào

Từ đồng bằng đến núi cao

Tình người mình hãy cùng trao chân thành

Chim câu tung cánh trời xanh

Suối tuôn nước mát trong lành ra sông

Trăm dòng vào một biển Đông

Mặt nước phản chiếu nắng hồng ban mai

Hát lên xua đuổi đêm dài

Hát lên để thấy tương lai huy hoàng

Hát mừng non nước vinh quang

Quê hương mỗi lúc đàng hoàng hơn xưa

Xuân đang rộn rã vào mùa

Xuân mang hạnh phúc và xua nỗi buồn

Xuân khơi ký ức cội nguồn

Xuân dâng cuồn cuộn tình thương đồng bào

Xuân cho khúc hát bay cao

Xuân cho hạnh phúc biết bao con người

Hát lên cùng cất tiếng cười

Hát lên kết nối mọi người với nhau

Hát lên hoà quyện sắc màu

Hát lên ta hãy cùng nhau hát nào

Hát nào hãy hát cùng nhau

Hát lên ta hãy cùng nhau hát nào

Cất lên giọng hát cho cao

Cất lên tiếng hạt dạt dào tình yêu

Cất lên để nói một điều

Dù đi khắp chốn vẫn yêu quê mình

Ở đâu cũng mãi nhớ tình

Tình quê hương với tình mình, tình ta

Tình yêu gửi đến mẹ cha

Tình yêu đôi lứa thiết tha mặn mà

Hát lên ta hãy hoà ca

Hát lên cầu chúc nước nhà bình yên

Thái bình trên khắp mọi miền

Văn hoá phát triển đi lên mỗi ngày

Hát lên tay nắm lấy tay

Hát cho hạnh phúc tràn đầy mùa xuân.

ĐÓI VÀNG MẮT

 Đói Vàng Mắt

Duy Sac

Mưa buồn quá, cơn mưa tháng bảy

Buồn là vì trong túi không tiền

Chứ mưa kia là chuyện hiển nhiên

Nên mưa chẳng liên quan gì hết


Rảnh quá rảnh nên làm thơ miết

Ba cái trò trẻ con cũng biết

Ghép chữ vào là viết ra thơ

Có gì hay mà bốc phét hoài


Hoàng hôn đẹp khi tiền đầy túi

Có em yêu lúi húi cạnh bên

Chứ bây giờ mì tôm ba bữa

Hoàng hôn kia chỉ buổi chiều tà


Đời mà đói thì vàng con mắt

Hơi đâu mà tiếng nhạc ý thơ

Rượu thịt no, văn hóa đầy mình

Quần thủng đít thành vô văn hóa


Bởi mới nói tiền là tất cả

Người ta mua mọi thứ bằng tiền

Nên ai kia chớ mộng hão huyền

Đói lê lết thì đừng ôm mơ hão.

NGỦ QUÊN

 Ngủ quên

Duy Sac

Tối qua bạn rủ nhậu

Mà túi lại hết tiền

Thế nên mình lấy rượu

Ở nhà uống mình ên


Rượu gạo uống đã quen

Cóc xanh năm ba quả

Xoài keo nửa cân ngoài

Thế mà xong hai lít


Càng uống càng thấy thích

Hồn lâng lâng phiêu bồng

Biết bao giấc mơ hồng

Chúng quẩn quanh trước mặt


Rượu say vào ta hát

Ca ngợi cuộc đời vui

Tình người sao đẹp thế

Hạnh phúc khắp muôn nơi


Rượu giúp ta yêu đời

Thấy mình thêm yêu người

Chỉ buồn vì thiếu bạn

Nên uống xong ngủ liền


Trong mơ mình gặp em

Chẳng biết em nào nữa

Chỉ biết đó là em

Mơ nhiều lần nên quen


Em cho tôi mượn tiền

Em nhắn rằng nhớ trả

Nhưng say quá nên quên

Tôi thường hay không trả


Nghĩ thầm mơ thôi mà

Với lại tiền đâu trả

Tỉnh giấc điện thoại reo

Em gọi mau phải trả


Tôi nghe xong liền hả

Trả cái gì mà trả

Mới mượn hồi tối qua

Mới sáng ra đòi trả


Em rằng thôi đi cha

Hơn hai năm rồi đó

Hứa hẹn mấy chục lần

Chắc ông mang họ hứa


Tự nhiên mình mới nhớ

Thôi chết, lại quên rồi

Mà nợ cả trăm người

Làm sao mà nhớ nổi


Thôi thì tắt điện thoại

Xem như là đang mơ

Lại thêm hai lít rượu

Uống một mình đến trưa


Cả ngày cứ say sưa

Cuộc đời thật như thơ

Tâm hồn đầy mộng mơ

Rượu đúng là bạn quý .

BIỀN BIỆT

 BIỀN BIỆT

Thơ Duy Sắc

Thế là em bỏ anh biền biệt

Anh nhớ em nào em có biết

Em quả nhiên là hơi tệ thiệt

Xuân này, anh buồn em da diết


Hết tình nên em không có thiết

Không gặp để khỏi ngồi trì triết

Yêu nhưng không muốn mình chịu thiệt

Thế nên mình cứ cãi nhau riết


Em đốt hết thơ anh từng viết

Em nghĩ rằng thơ anh bị diệt

Em lầm, anh còn nhiều phải biết

Thơ ở trong anh không hề kiệt


Tuy nhiên anh vẫn nhớ em riết

Tình ở trong anh chưa có triệt

Trái tim đa cảm luôn cuồng nhiệt

Tình em, tình xuân anh viết tiếp.

NGHIỆN RƯỢU

 Nghiện rượu

Duy Sac

Anh chỉ là công nhân

Lương tháng bốn triệu đồng

Em yêu thì hãy đến

Đừng làm anh tủi thân


Đời anh lắm nợ nần

Cuộc sống đầy khó khăn

Bạn bè không lui tới

Căn gác trọ tối tăm


Yêu thì yêu lắm vậy

Nhưng mà biết sao đây

Thân mình lo không nổi

Mơ mộng được gì đây


Đành vui cùng gió mây

Chiều tà bên chén rượu

Thơ thẩn với trăng gầy

Cho quên đi ngày tháng


Tâm tư thì nhiều lắm

Nhưng anh nói vậy thôi

Em hãy yêu người khác

Quên anh đi em ơi


Số anh nó vậy rồi

Yêu đương làm sao nổi

Đời gió bạt mây trôi

Anh đành yêu chai rượu

TỰA CỬA

 TỰA CỬA

Duy Sac

Hoa Phượng Đỏ

Nhiều khi buồn

Anh hay tựa cửa

Có khi nào 

Em đứng tựa cửa không

Cửa nhà anh

Sơn cũ sắp sửa bong

Anh đang định thay sơn

Nhưng tiền hết

Em có tiền

Anh mượn về sơn cửa

Vài ba năm

Anh sẽ trả lại cho

Chiều hôm nọ

Anh thấy em tựa cửa

Cửa nhà em 

Nó rộng và rất cao

Anh biết mình chắc không thể bước vào

Nên

Anh mới mượn tiền sơn cửa

Anh hy vọng

Cửa nhà anh sẽ đẹp

Để em sang

Em đứng tựa mỗi chiều

Thế nhé em

Anh mượn rồi anh trả

Anh hứa là anh không có quỵt đâu

Em chịu không

Hay em lo anh khó

Không có tiền mà trả nợ cho em

Chắc là vậy

Em không xem tin nhắn

Anh hiểu mà

Anh tựa cửa nhà anh

Anh nhìn ra con phố nhỏ điêu tàn

Anh mơ có một người cùng tựa cửa.

THƠ TỰ DO TÙY HỨNG

 THƠ TỰ DO

Tác giả: Duy Sắc

Anh biết em cô đơn nên em thường đăng status

Tại sao em không nhắn tin cho anh

Chúng ta cùng tâm sự

Bởi vì anh cũng đang rất cô đơn

Cô gái ạ

Chúng ta buổi đầu lạ

Dần rồi quen

Chuyện ấy sẽ nhanh mà

Những tấm ảnh của em

Gương mặt nhiều buồn bã

Em tự an ủi mình rằng sẽ mạnh mẽ bước đi

Nhưng trong đôi mắt em

Anh thấy lắm sầu bi

Nhiều mối tình dang dở

Nhiều nước mắt lắm rồi

Em

Anh nói thật

Em cứ nhắn tin đi

Có gì ta chia sẻ

Thế nhé em cô gái tuổi ba mươi

Anh chờ

Em tuy không là nàng thơ trong mắt anh

Nhưng hai ta có thể thành tri kỷ

Em nhỉ

Xin bạn đọc chờ ít phút quảng cáo.


Quý khách hàng vui lòng in box để được tư vấn

Cá khô đặc sản vũng tàu

Các loại kem trắng da 

Mỹ phẩm body cho nam và nữ

Nhận tư vấn tình yêu hôn nhân, gia đình

Thuốc gia truyền chuyên trị hôi nách, hôi chân, hôi tay

Khoan cắt bê tông 

Nhận rút mọi thể loại hầm

Thu mua phế liệu,...


Mời quý vị đọc tiếp thơ

Đúng không em

Nếu có gì sai anh đây xin lỗi

Anh và em có chung cảnh cô đơn

Em

Một cô gái mảnh khảnh

Gầy gò

Chiều cao một mét bốn chín

Em không nên đi guốc cao

Mùa mưa

Đường trơn dễ ngã


Anh buồn quá nên đăng lên cho em đọc

Thông điệp của lòng anh

Anh biết rằng em sẽ đọc

Vì em đang cô đơn

Em đừng đăng status nữa

Em hãy đến với anh

Mọi chuyện mình tính sau

Thế em nhé


Ôi cô bé dễ thương

Ba mươi xuân đã trải

Tình trường nhiều lận đận

Cuộc sống còn bấp bênh


Em nhỏ người rất xinh

Đôi mắt buồn như khóc

Gương mặt gầy xọm vào

Bởi thức khuya nhiều quá


Em tự tin lên nhé

Anh luôn theo dõi em

Chỉ cần em đồng ý

Mình thủ thỉ hàng đêm.


Không thể quên em được

Đó là lý do tôi luôn thức khuya

Tôi thức chỉ để nhìn mấy tấm hình của em

Em là ai?


Ngước mặt không biết người

Cúi đầu không biết mình

Ta bơ vơ một mình

Tất cả bởi do mình


Anh không biết đi đâu

Ngoài trời đầy giông bão

Trái tim mình yếu đuối

Anh sẽ gục ngã thôi


Em nắm tay anh đi

Em tặng anh nghị lực

Một cái nhìn thông cảm

Anh tự tin bước đi


Em đừng đi em nhé

Anh cô đơn lắm đó

Trái tim buồn nức nở

Anh thật là bơ vơ


Anh năn nỉ em mà

Nắm tay anh đi em

Anh đang khóc rồi đó

Em ơi em chớ đi


Làm thơ mãi tiền thì không có

Vậy mà mình thơ thẩn suốt ngày

Bạn bè họ cứ tưởng hay

Họ đâu có biết nợ vây quanh mình


Giờ không biết cách gì để tính

Chẳng lẽ ngày ngày cứ ăn mì

Ra đường chỉ cúi mặt đi

Ai hỏi ta cứ lầm lỳ lặng im


Xem như tạm giả đò câm nín

Túi không tiền nói chẳng ai tin

Hay giờ vào mạng ăn xin

Người ta thương hại cho tiền để ăn


Không thể được vậy là nhục lắm

Phải tìm ra cách giải quyết thôi

Còn không bỏ mặc buông xuôi

Kệ cho định mệnh cuộc đời đẩy đưa.


Em ngại đến với anh 

Em sợ anh từ chối

Anh không đến với em

Anh lo mình không hợp


Vậy là mình nhìn nhau

Yêu từ những cái nhìn

Hai vườn yêu đều mở

Nhưng ta chỉ đứng ngoài


Nhìn một hồi mỏi mắt

Ta lại nghĩ về nhau

Mình yêu trong suy nghĩ

Nghĩ đủ thứ trên đời


Ta bước đi chung đường

Nhưng không hề gặp gỡ

Tình yêu cứ nảy nở

Anh và em đang mơ


Sao em không bước đến

Bởi em sợ chia tay

Anh cũng không bước đến

Bởi anh sợ đắm say


Tình hợp chắc sẽ tan

Nên thôi ta đừng đến

Mình yêu trong tư tưởng

Tình đó mãi vững bền.


Nếu như em tình yêu đã trải

Tôi xin em hãy tránh xa tôi.

Bởi tim tôi mong manh dễ vỡ

Một tâm hồn còn rất băng trinh.


Anh rất muốn gặp em

Nhưng anh ngại nhiều lắm

Ngại mất thời gian nhiều

Ngại tiền mua quà bánh


Anh nói sự thật mà

Anh không tiền đổ xăng

Anh không có áo mới

Xe của anh nó cũ


Anh ngại đến gặp em

Đơn giản vì mặc cảm

Anh sợ em mất mặt

Bởi anh quá bèo nhèo


Nếu như em không ngại

Em hãy đến gặp anh

Anh sẽ luôn chào đón

Anh chờ em từng giờ.


Anh ngây thơ và lại rất vụng về

Chuyện tình yêu thì vô cùng khờ khạo

Anh không biết ngọt ngào hay lãng mạn

Bởi vì anh chỉ biết có làm thơ


Anh không biết ga lăng hay chiều chuộng

Yêu là yêu mà chẳng biết làm sao

Thế nên bao mối tình đều tan vỡ

Cũng bởi vì anh chỉ biết làm thơ


Em hãy chọn anh nào nhiều điều kiện

Xe đẹp nè, tiền lắm, ở nhà to

Những người ấy thì họ sẽ biết lo

Em đỡ phải đắn đo về kinh tế


Nếu thương anh thì xem thơ cũng đủ

Anh làm thơ cho người khác đọc mà

Chứ còn yêu thì thôi anh xin kiếu

Bởi anh còn túng thiếu rất là nhiều.


Chỉ cần em nói yêu

Anh sẽ theo suốt đời

Thật lòng không gian dối

Nhanh lên không là muộn.


Chúng ta có thể đến được với nhau không em?

Hãy cho anh một câu trả lời thẳng thắn.

Anh thích chuyện chúng mình trong sáng

Em à!


Hoa đẹp

Tay đẹp

Tay cầm hoa

Hoa trong tay

Tay và hoa

Ôi đẹp quá

Tặng em

Tình anh

Xin mời.


Nhà ta nóc bị dột rồi

Thế nên nước nó cứ trôi xuống đầu

Có gì mà cứ ngồi rầu

Kiếm tiền để sửa cho mau xong liền

Nhưng giờ nghèo quá không tiền

Đi sang mượn tạm nhà bên mấy đồng

Lãnh lương trả cái là xong

Chứ mùa mưa đến là không chỗ nằm

Cái giường cái chiếu thúi rùm

Vợ chồng cãi cọ um sùm cả lên

Đàn ông chửi vợ là hèn

Đàn bà hung dữ chẳng nên tí nào

Ngồi bàn kỹ lại xem sao

Nóc dột chỗ nào phải sửa gấp ngay.


Đàn ông thường mê gái

Tuỳ theo tính từng người

Có người lộ ra mặt

Có người lén âm thầm


Loại lộ ra thì dại

Dễ bị lòi mặt ra

Loại âm thầm thì ngốc

Dễ vào bẫy đàn bà


Đàn ông không mê gái

Chắc giới tính khác rồi

Mê phải nên chừng mực

Kẻo hoạ vào cái thân


Chuyện đó đâu có lạ

Xưa nay đầy rẫy ra

Chẳng qua vì lạc hậu

Thông tin rất mù mờ


Ngày nay có công nghệ

Một phút là lên mây

Từ mọi miền thế giới

Thiên hạ biết được ngay.


Mê gái là bình thường

Vì đàn ông là thế

Quân vương thuở xa xưa

Vạn cung tần mỹ nữ


Ai chưa từng mê gái

Đó không phải đàn ông

Nhưng người ta khéo léo

Nên họ vẫn ung dung.


Chẳng lẽ khổ hoài sao

Phải có lúc huy hoàng

Khi nào thì chưa biết

Chắc cũng sắp sửa rồi.


Đêm đen thui

Tiếng côn trùng rộn rạo

Lũ mèo hoang inh ỏi cứ rên la

Mưa cựa quậy làm nôn nao khóm lá

Đèn nhà ai còn thức đến giờ này


Đời là thế! Thua toàn tập.

Tình- tiền- ân - nghĩa

Chỉ toàn đắng cay

Chắc bởi mình ích kỷ chăng?

Hay tại người bạc bẽo

Chắc tại mình.


Khi em đến với anh , 

em xem anh như thần tượng

Khi em quay lưng đi , 

em xem anh như kẻ thù

Tình yêu không có thật

Nó là một ảo ảnh

Con người tìm đến nhau

Vì cả hai cùng lợi

Đến khi hết quyền lợi

Ta tìm cách xa nhau

Ta nói xấu lẫn nhau

Ta nguyền rủa lẫn nhau

Lúc thì nói trước mặt

Lúc lại nói xau lưng

Mình hạ người khác xuống

Để mình đẩy mình lên

Thiên hạ nào có biết

Chuyện riêng tư hai người

Ai mau miệng là thắng

Ai khôn ngoan là đúng

Chúng ta thành kẻ thù

Tình yêu là vậy sao?


Tiền là gì em nhỉ

Tiền làm ta chia ly

Tình là gì em nhỉ

Tình có thật hay không?


Trước mặt cười hớn hở

Sau lưng gim oán thù

Chỉ vì quyền lợi mình

Sẵn sàng nuôi thù hận


Anh hùng nuôi chí lớn

Dã tâm vốn rất nhiều

Để hoàn thành sự nghiệp

Thủ đoạn có lắm chiêu


Lòng dạ dù thâm hiểm

Khó thoát được lưới trời

Đời ta sống vinh hoa

Chắc gì con cháu sướng


Thiên hạ tỷ con người

Ai sẽ là vĩ đại?

Thượng đế đã an bài

Ta cần chi mưu tính.


Có một số bạn bè trên facebook rất lạ

Họ hỏi tôi làm gì

Nhà cửa ở nơi đâu?

Tôi chỉ nói tôi làm thơ

Nhà ở đâu cũng có

Thế là họ huỷ kết bạn

Họ chặn face book

Tôi vô cùng khó hiểu

Tại sao?

Ôi xã hội

Ôi con người kỳ lạ

Chỉ là trang face book

Chỉ là mấy bài thơ chẳng khác mấy câu vè

Mà nghiêm trọng quá


Chặn thì thôi

Tôi lại tìm bạn mới

Tỷ con người trên thế giới cơ mà

Hihihi

Ghê gớm quá

Quan trọng hoá vấn đề

Tôi đơn giản là chỉ thích làm thơ

Không thích bàn những vấn đề thời sự

Không thích chuyện đao to búa lớn

Bởi tôi cần hai chữ bình yên

Ai thích thơ tôi xin mời hết

Muốn loại nào cứ nói một câu

Tôi sẵn sàng đáp ứng cho ngay

Nhưng đừng hỏi đời tư là được

Vì cuộc sống mỗi người mỗi khác

Thế thôi

Face book mà

Chỉ giải trí vu vơ

Quan trọng nó là ta mê muội

Hihi 

Kkkkkkkkkkk.


Năm xưa em đến

Nụ cười xinh tươi

Từ trong em

Tôi đã thấy mùa xuân

Hồn thơ bay bổng

Tâm hồn lâng lâng

Dạt dào cảm xúc

Tuổi trẻ trở về


Em bỏ tôi rồi

Hồn thơ còn đó

Nụ cười của em

Nay là nỗi đau

Em có biết đâu

Em ngây ngô lắm

Cuộc sống này

Ngoài ấy đầy gian nan.


Ta không yêu nhau

Nhưng anh vẫn nhớ

Em cười tôi

Em nghĩ tôi khác thường

Em lầm tưởng

Tôi theo đuổi em

Em khờ lắm

Tôi chỉ yêu có thơ


Tôi xin lỗi

Vì đã đánh cắp tâm hồn em

Nó chính là những vần thơ tôi viết

Còn em đã bỏ chạy

Em không hiểu

Thơ mới chính là thứ tôi theo đuổi

Không phải em đâu


Nếu một ngày nào đó

Em trở lại

Em sẽ thấy

Trong thơ tôi viết luôn có em

Thế đó

Em vãn vất vả

Tôi vẫn khó khăn

Chúng ta đã nhìn nhau một lần rồi nhớ mãi

Hôm nay

Tôi vẫn vậy

Nhưng em đã lớn khôn

Em đã hiểu cuộc đời nhiều hơn trước

Em nhỉ

Chúc em luôn bình an


Những thứ mình đánh mất

Biết khi nào tìm lại

Hôm nay cố làm lại

Biết khi nào như xưa


Ngày hôn lễ em như bà hoàng lộng lẫy

Hôm chia tay em tóc rối bù xù

Em nhìn anh xong ta thầm nhủ

Nhân duyên là món nợ trả vay

Thế đó 

Chúng mình oan gia ngõ hẹp

Hay

Kim đồng , ngọc nữ gặp nhau

Câu hỏi ấy cứ âm ỷ mãi

Bao ân tình không thể nào phai

Nhưng đành đoạn nhìn nhau nuốt lệ

Em và anh

Chúng mình đâu tệ

Nghĩa mãi còn không thể nào phai

Nếu một mai

Chúng ta có làm lại

Anh vẫn vậy không thể yêu ai

Ngoài em

Không phải vì anh không có ai

Mà đó là định mệnh

Trên cuộc đời

Ta sẽ phải gặp nhau

Ta sẽ phải khổ đau


Mùa hè về lắm cá

Mình lại sắm mồi câu

Tìm những chỗ nước sâu

Mình sẽ ngồi giăng câu

Cá tra, rồi cá lóc

Cá chép, cá rô phi

Cá nào cũng ngon hết

Tiền túi đỡ phải chi


Đời phù du kia chốc thôi mà

Có gì phải bận tấm thân ta

Nghĩ nhiều chỉ có thêm buồn bã

Cho khổ cái thân xác ngọc ngà.


Không có ai thương mình

Thôi! Mình tự thương mình

Có cố níu giữ tình

Ta cũng khổ một mình


Đời ai cũng thương mình

Mình cũng phải quý mình

Mình mà mình không yêu

Làm sao yêu người được


Khổ chắc ai cũng khổ

Mình cả ngày than khổ

Người còn khổ gấp trăm

Thôi! Mình quên cái khổ


Lao động cho hết khổ

Lười thân hay nghĩ bậy

Làm bậy lại càng khổ

Thôi! Mình học hỏi thêm


Yêu đương nhiều chỉ mệt

Giận hờn với oán thù

Hạnh phúc trong phút chốc

Cay đắng suốt cả đời


Thôi! Kệ đời đi vậy

Ta vui với bạn thơ

Ta ngắm ánh trăng mơ

Bình an là không khổ.


Em hãy về cùng anh

Ta vui cảnh rừng xanh

Thiên nhiên yên bình lắm

Không khí rất trong lành


Phố thị đầy ô nhiễm

Cái gì cũng hoá chất

Mọi thứ đổi bằng tiền

Tình người như bụi khói


Anh không có nhà tranh

Anh không có xe đẹp

Anh chỉ có khoảng trời

Tự do mình bay nhảy


Nếu như em không chê

Em theo anh đi nhé

Bon chen chi cho mệt

Đời như cánh phù du.


Em đã có chồng

Em vẫn để độc thân

Anh đọc bài em đăng liền like vội

Anh thả tim

Thình lình chồng em hỏi

Tại làm sao 

Anh tán tỉnh vợ tôi

Anh nín thôi

Biết gì để nói

Chỉ biết rằng mình dại thật rồi

Khổ thân tôi

Mơ màng sống ảo

Họ có chồng rồi

Mà mình cứ tưởng độc thân

Huỷ kết bạn thế là nhẹ nhõm

Mà cái hình

Ôi cái hình nằm trong máy mất rồi

Nhìn thấy nó là thấy em lần nữa

Làm sao đây

Xoá đi thì tiếc

Để lại nhìn

Anh lại thấy độc thân.


Tôi buồn tôi quá

Tôi đi nhặt lá

Trên chiếc lá

Kiến vàng nhiều quá

Kiến nó cắn

Tay tôi ngứa quá

Tôi gãi tay

Tay bị sất da


Tôi rát quá

Tôi rửa nước lã

Vết xước tươm máu chảy cả ra

Tôi xót quá

Tôi lấy miệng hút

Máu rất tanh

Vị của thịt da

 

Thế là máu hết chảy ra

Tôi ra đốt lá diệt bầy kiến kia

Tôi đang cầm lửa đi đi

Gió thổi tắt lửa, tôi đi về nhà.


Ngày xưa tôi nghèo lắm

Tôi cố gắng học hành

Học tùm lum mọi cái

Hy vọng đời sẽ giàu


Tôi đã học nhiều thứ

Đông tây rồi nam bắc

Học tùm lum tà la

Nhưng quên học kiếm tiền


Có tiền thì mới giàu

Thế mà tôi quên học

Bây giờ tôi muốn học

Cái não nó không cho


Ngày nay tôi nghèo lắm

Tôi nghèo hơn ngày xưa

Vì bố mẹ đã già

Không tiền cho tôi nữa


Làm sao để khỏi nghèo

Nên học ít lại thôi

Học cái gì thực tế

Tiền kiếm cho thật nhiều


Chữ nghĩa biết vừa đủ

Luật pháp hiểu tận tường

Không nghĩ càn làm bậy

Nhàn hạ đời thảnh thơi


Giờ tôi ân hận lắm

Cái nghèo bám như sam

Muốn quay đầu làm lại

Biết từ đâu bây giờ


Nghe họ đồn làm thơ

Mỗi chữ kiếm vài ngàn

Tôi viết hơn vạn chữ

Đói cứ ngồi nhăn răng


Hòn đá rơi xuống nước

Nó kêu một cái tõm

Đá kêu hay nước kêu

Người bảo là tiếng đá

Người cho là tiếng nước

Tôi chỉ nghe tiếng tõm

Tõm là một âm thanh

Âm này từ đâu ra

Tại sao nó lại tõm

Tôi cầm hòn đá to

Tôi ném nó xuống nước

Tôi nghe tiếng kêu bủm

Tõm và bủm khác nhau

Nó vì sao lại khác

Tại sao không là tõm

Mà nó lại kêu bủm

Tõm khác gì với bủm

Bủm ý nghĩa là gì

Cùng là một mặt nước 

Hai tiếng kêu khác nhau

Âm thanh nghe khác lạ

Hay tại cái tai mình

Tai trái nghe ra tõm

Tai phải nghe ra bủm

Tai tõm và tai bủm

À chắc tại cái tai

Vì tai nghe được âm

Chắc hẳn là đúng vậy

Vì điếc sao mà nghe

Nhờ tai mình nghe được

Tõm tõm rồi bủm bủm

Tom, tom, tom, tom, chát

Rồi hồng hồng, tuyết tuyết

Nhờ cái tai nghe được

Giờ mình đã hiểu câu

Điếc thì không sợ súng.

RẰM THÁNG BẢY

 Rằm Tháng Bảy

Duy Sac

Chú Cuội là có thật

Trong Cổ Tích nước ta

Hàng vạn năm về trước

Cuội ngồi gốc cây đa


Một đêm trời mùa hạ

Tháng bảy đêm hôm rằm

Cuội nằm mơ lấy vợ

Cô ấy người cung trăng


Chú Cuội liền lo lắng

Vợ sao ở cung trăng

Mình cách nào đến được

Cuội thành ra ngẫn ngờ


Cuội đi hỏi dò la

Cung trăng ở rất xa

Xóm làng không ai biết

Cuội bùi ngùi vào ra


Một hôm tiên xuất hiện

Hỏi rằng Cuội sao buồn

Cuội nhìn lên trời nói

Rằng Cuội muốn lên trăng


Tiên cười và phán rằng

Tại sao lại lên trăng

Ở đấy có gì chăng

Mà sao con muốn đến


Cuội nhìn tiên rồi nói

Rằng con mới nằm mơ

Vợ con người ở đó

Thế nên phải lên trăng


Tiên liền cười khà khà

Thì ra chuyện thế à

Có gì đâu mà khó

Thôi thì ta giúp cho


Tiên bảo Cuội đừng lo

Ta cho con điều ước

Chỉ cần con nghe lời

Thế nào rồi cũng được


Cuội gật đầu bằng lòng

Tiên đi lại lòng vòng

Tiên hô lên ba tiếng

Úm bà la ,..bà la


Cuội càng nhìn càng lạ

Không hiểu là chuyện gì

Tiên cứ nhẩm thầm thì

Xong rồi tiên đứng lại


Cuội hỏi đi hỏi lại

Rằng tiên nói cái gì

Tiên làm vẻ lầm lỳ

Phán rằng Cuội đi đi


Cuội nghe xong liền đi

Hắn vừa đi vừa nghĩ

Không biết tiên nói gì

Trông ông ta lạ nhỉ


Tiên liền gọi Cuội về

Rằng sao mà đi vội

Ta chưa khấn vái xong

Con lại đi như thế


Cuội rằng ông bảo đi

Thế thì con phải đi

Nào có biết chuyện gì

Sao bây giờ lại trách


Tiên rằng ai có trách

Điều ước con là gì

Nói nhanh lên còn kịp

Ta sắp sửa phải đi


Cuội rằng ông nói gì

Con đã nói nãy giờ

Là lên trăng cưới vợ

Sao lại còn hỏi nữa


Tiên cười à ta quên

Nãy giờ mải luyên thuyên

Đọc mấy câu thần chú

À ta nhớ ra rồi


Thôi thì như thế này

Con ra ôm gốc đa

Để ta đây làm phép

Hai đứa về cung trăng


Cuội vâng vâng dạ dạ

Hắn ra ngồi gốc đa

Tiên bảo ôm chắc nhá

Tí nữa là nó bay


Cuội ôm cây nhìn mây

Nghĩ thầm mình sẽ bay

Trong lòng vui như hội

Mong đời sắp đổi thay


Tiên chỉ vào cái cây

Úm ba la bà là

Um ba la bà la

Này này này cây đa


Mi phải nghe theo ta

Bay lên đến nơi xa

Cung trăng ngoài vũ trụ

Mi phải nghe lời ta


Cuội ôm gốc cây đa

Nó bỗng bật gốc ra

Cây bay lên càng xa

Cuội nhìn mà mắt hoa


Từ không gian bao la

Cuội nhìn về quê nhà

Trong lòng thấy xót xa

Ôi quê hương thiết tha


Cây càng bay càng xa

Cung trăng dần xuất hiện

Cuội càng buồn nhớ nhà

Nước mắt ứa trào ra


Cung trăng có Hằng Nga

Nàng ấy xinh đẹp quá

Cô đơn ở một mình

Bên cạnh con trâu già


Cuội và cái cây đa

Đáp xuống một đồng hoa

Đó là nhà Hằng Nga

Cô ấy liền bước ra


Cuội cúi chào Hằng Nga

Hai người vào uống trà

Chị Hằng hỏi dò la

Biết cuội đến từ xa


Chị Hằng chỉ trâu già

Rằng cô đơn lâu quá

Nay có bạn đến rồi

Lại thêm một gốc đa


Hằng Nga rằng chuyện là

Ta có con trâu già

Cần một người chăn dắt

Mi rất là phù hợp


Nơi này chỉ có ta

Với một con trâu già

Bây giờ mi đến nữa

Thế là vui cửa nhà


Cuội mới tỉnh ngộ ra

Mình mơ thấy Hằng Nga

Chứ nào đâu phải vợ

Đúng đời không giống mơ


Cuội ngồi buồn thẫn thờ

Làm thế nào bây giờ

Về quê hương xứ sở

Ôi mình quá dại khờ


Hằng Nga tặng bài thơ

Rằng đời không như mơ

Nên đi chăn trâu nhé

Cho đỡ mất thời giờ


Thế là từ dạo đó

Cứ mỗi lần hôm rằm

Cuội hay ra gốc đa

Ngồi nhìn về trái đất


Duysac

LÊ NGỌC HÂN TIỄN NGUYỄN HUỆ

 LÊ NGỌC HÂN TIỄN NGUYỄN HUỆ

Thơ Duy Sắc 2003

Bắc Hà cấp báo hung tin

Quân Thanh đã kéo đại binh sang rồi

Vua Lê quay lại giữ ngôi

Sơn Hà, Xã Tắc đến hồi lâm nguy

Giặc tràn ngập khắp biên thuỳ

Nhân dân khổ luỵ cảnh đời lầm than

Ruộng vườn, nhà cửa nát tan

Chia ly, cách trở chứa chan lệ sầu

Đại Việt cương thổ còn đâu

Chẳng lẽ ta lại cúi đầu hay sao

Chàng ơi định liệu thế nào

Chiêu Thống vô đạo thật buồn biết bao

Mặc dù chung giọt máu đào

Nhưng mà thiếp chẳng thể nào thứ tha

Bên nợ nước, phía tình nhà

Thiếp chỉ thân phận đàn bà nhỏ nhoi

Nàng quả nhiên thật rạch ròi

Anh thư liệt nữ hiếm hoi ở đời

Chuyện này chắc bởi ý trời

Khí số Đại Việt đến thời đổi ngôi

Nhà Lê đã quá lâu rồi

Diệt vong vì bọn vua tôi hàng thần

Ta nguyện cứu nước cứu dân

Bắc tiến đánh bọn hoàng thân yếu hèn

Dẹp tan quân Mãn một phen

Thăng Long ta hẹn gặp vào đầu xuân

Thưa cùng với lại phu quân

Thiếp đây chỉ khách hồng quần nữ nhi

Việc quân nào có biết chi

Hôm nay thiếp tiễn chàng đi sa trường

Một lời gửi gắm yêu thương

Một lời cầu chúc lên đường thành công

Một lời tạ lỗi núi sông

Vì cháu thiếp đã sống không biết điều

Một lời tạ lỗi Lê triều

Vì thân con gái phải yêu chồng mình

Nàng ơi nàng rất thông minh

Nhi nữ thường tình nhưng chí hùng anh

Ta nguyện chí lớn sẽ thành

Ta nguyện một trận quyết giành non sông

Tây Sơn áo vải cờ hồng

Nguyễn Huệ ta vốn đã không sợ gì

Mãn Thanh nào có đáng chi

Một trận ta sẽ đuổi đi nhẹ nhàng

Chỉ lo cho nỗi buồn nàng

Phòng không trong lúc đông đang cuối mùa

Giấc nồng sợ tiếng gươm khua

Chiều hôm lắm tiếng chuông chùa bi ai

Đời ta chinh chiến miệt mài

Tri âm chưa có một ai như nàng

Trước kẻ thù ta hiên ngang

Nhưng đứng trước nàng ta lại bất an

Chàng sao thế, đừng thở than

Việc quân với thiếp nào liên can gì

Chàng hãy vững chí mà đi

Đừng vì một kẻ nữ nhi mà buồn

Sao chàng để nước mắt tuôn

Chàng có thể nói ngọn nguồn được không

Tạ ơn nàng đã thương chồng

Ta đi ra đất Thăng Long lần này

Vô tình gươm giáo trong tay

Cháu nàng mà lỡ chẳng may không còn

Liệu nàng có hận ta không

Mặc dù ta nghĩa vợ chồng bấy lâu

Chàng ơi chớ có u sầu

Thiếp là phận gái nào đâu sá gì

Vì nghĩa lớn, chàng phải đi

Cháu thiếp dù gì cũng bán quê hương

Lòng dân đã rất chán chường

Hoàng Lê đã mất ngôi vương lâu rồi

Chàng mau chuẩn bị đi thôi

Trời sắp sáng rồi quân sỹ đang mong

Cảm ơn nàng đã tỏ lòng

Ta giờ hiểu được đục trong cả rồi

Hứa với nàng sẽ nhanh thôi

Xuân này ta rước nàng hồi cố hương.

CHIỀU CUỐI THU

 CHiỀU CUỐI THU

Duy Sac

Chiều cuối thu, nắng tàn vàng úa

Những hàng cây, màu lá hơi chua

Gió đông gọi tiếng giao mùa

Sài Gòn trong tiếng chuông chùa buồn tênh


Những công trường, dàn giáo chênh vênh

Lục bình thả nổi giữa dòng kênh

Tiếng ru da diết bồng bềnh

Sông trôi đâu cứ mông mênh sóng tình


Phố lên đèn, em diện cho xinh

Môi son óng ánh đỏ thắm tình

Em đi đâu đó một mình

Biết rằng anh đã trông rình từ xa


Đường chật hẹp, lòng người vội vã

Những chuyến xe chở nỗi nhớ nhà

Chiều không buông nắng thêm ra

Để cho con hẻm trước nhà tối om


Cô công nhân thiếu ăn gầy sọm

Anh phụ hồ say sỉn om sòm

Bà ăn mày dáng gầy nhom

Vài ba đứa trẻ thân còm ăn xin


Đôi tình nhân chia tay bịn rịn

Ông nhà giàu ngếch mắt đứng nhìn

Em chờ ai cứ nhắn tin

Phải chăng cô ấy muốn mình sang chơi


Bọn học sinh gọi nhau ý ới

Mấy quán chè săn đón chào mời

Tự dưng mưa lất phất rơi

Mây đen phủ kín, bầu trời đen thui


Anh vào nhà một mình lủi thủi

Mưa to rồi dầm ướt niềm vui

Nguyệt Quế bị nước dập vùi

Cành hoa phượng đỏ ngậm ngùi tuổi xanh


_Hoa Phượng Đỏ_2018

TNMH

 T.N.M.H

Bạn bè thường hỏi anh

Vì sao?

Anh thật khó trả lời

Vì em

À mà đúng sự thật

Bao nhiêu ưu tư và những trăn trở trong suốt thời gian qua đều bởi vì em

Có nhiều đêm lắm

Anh hay ngồi yên lặng nhìn vào không gian

Khi mà tất cả mọi người đã ngủ

Anh đã nghĩ về em

Anh suy nghĩ rất nhiều


Chẳng lẽ nào

Số trời là như vậy

Dây tơ hồng không đứt lại rối thêm

Anh cố sức vùng mình ra để thoát

Càng ngày mình chỉ càng thấy buồn hơn


Chẳng lẽ nào

Tình mình buồn như vậy

Ta gặp nhau có phút chốc rồi xa

Mười năm rồi vẫn chẳng hề thấy lạ

Anh nhớ em như chỉ mới hôm qua


Có vài lần

Anh ngồi nơi quán cũ

Chỗ chúng mình từng hò hẹn năm xưa

Khói thuốc bay tan biến hết xuân thì

Anh sực nhớ em còn thương anh lắm


Quên làm sao

Một mối tình trong sáng

Tay trong tay mình dạo dưới chiều hồng

Những mơ ước khơi đầy trong ánh mắt

Đôi mình giờ như Chức Nữ ,Ngưu Lang


Ai cũng hỏi

Sao anh hay buồn vậy

Anh chỉ cười và im lặng mà thôi

Tình mình đẹp như những vì sao sáng

Lung linh như giọt nắng của ban mai


Anh biết rằng em vẫn luôn nhớ về anh

Anh cũng vậy nhưng mình không đến được

Những yêu thương anh gìn giữ trong lòng

Món nợ tình cứ dai dẳng chưa thôi.


NguyenDuySac2010

TÌNH THƠ À !

 TÌNH THƠ À

Trong sự hoang vu tâm hồn

Tôi cố tìm lại chút khôn thuở nào

Cố trấn tĩnh để ngêu ngao

Hát lên một khúc ngọt ngào tình yêu


Trong sự chênh vênh buổi chiều

Tôi cố níu kéo tình yêu quay về

Gió đông thổi đến não nề

Đêm đổ sầm xuống buồn ghê cả người


Trong sự cố gắng gượng cười

Tôi cố nhớ lại dáng người năm xưa

Trời tối quá lại còn mưa

Con phố mới vừa bật sáng đèn lên


Trong những dư âm đang đến

Hình như ai đó gọi tên của mình

Giật mình cứ tưởng người tình

Ai ngờ tiếng sấm nổ inh giữa trời


Mình ngồi nhìn mãi mưa rơi

Hoa lá tơi bời gục gãy xác xơ

Người tặng ta những hồn thơ

Người đâu có biết ta giờ cô đơn


Duy Sắc 2018

CHIỀU TẺ NHẠT

 CHIỀU TẺ NHẠT

Thơ Duy Sắc

Sông Sài Gòn gió chiều về lồng lộng

Những con tàu đang đứng ngóng người lai

Ghe nhỏ trôi lênh đênh giữa sông dài

Lục bình mãi thả trôi đời bèo bọt

Phố Sài Gòn nhiều nhà cao chót vót

Chúng đang mơ vượt đến những vì sao

Hàng cổ thụ trơ những gốc mới đào

Con chim én cứ bổ nhào bắt cá

Những hàng me đang đâm thêm chồi lá

Chớp đằng xa báo hiệu có mưa về

Hàng phượng đỏ hoa bay những vỉa hè

Người lo lắng cơn mưa hè đang đến

Áo mưa đều đã được họ khoác lên

Màu xanh, đỏ, vàng, đen vô số loại

Một bức tranh quằn quại đủ sắc màu

Trẻ lang thang không biết sẽ về đâu

Chị bánh gánh đang cúi đầu ngủ gật

Chân trời xa lâu lâu cơn sấm giật

Mưa trên cao đang lất phất bay bay

Hoa dầu rơi trong gió cứ xoay xoay

Như cuộc sống đang cuồng quay hỗn độn

Vài đứa trẻ chúng cười đùa vui nhộn

Nét ngây thơ chộn rộn hóng trời mưa

Chúng tung tăng tay té nước búa xua

Chiều thành phố mưa buồn trời xám xịt.

ĐIỆP KHÚC ĐỜI

 Tác giả : Duy Sắc

Hoa Phượng Đỏ

MIÊN MAN

Mộng mơ thế mãi chỉ khổ đời

Mê mải làm chi mấy thú chơi

Mù mờ không biết đâu lối rẽ

Mải miết than van trách tại trời


Mụ mị tinh thần nên hoạ tới

Miên man tính những chuyện xa vời

Mệt mỏi cả người chưa dừng lại

May mắn đâu mà đến cho xơi


Mong muốn thành công ai chẳng đợi

Mất mát không chi lấy đâu lời

Mỏi mòn bòn rút từ người khác

Mỡ màng đâu dễ có của rơi


Minh mẫn tâm tư sẽ sáng ngời

Mặn mà tình nghĩa bạn đến mời

Mênh mông cơ hội chờ phía trước

Mệt mỏi không còn chỉ thảnh thơi.


ĐIÊN ĐẢO

Hoa Phượng Đỏ


Đã đành đời nó bạc như vôi

Đấu đá chi thêm chỉ hoá tồi

Đảm đương không nổi nên từ bỏ

Đa đoan sẽ vướng lắm lôi thôi


Điềm đạm nghĩ suy, bỏ cái tôi

Đĩnh đạc tác phong, đức vun bồi

Đàng điếm càng nhiều càng lắm hoạ

Điên đảo cũng vì mấy nắm xôi


Đành đoạn cố tham nên nóng vội

Đau đầu toan tính giữ chỗ ngồi

Đắm đuối si mê đường danh lợi

Đích đến tưởng như nắm được rồi


Đớn đau thất bại, chưa thấy tội

Đùng đùng tức khí cãi nước đôi

Đâu được dễ dàng mơ với mộng

Định đoạt bở trời hết thảy thôi.


BỪA BÃI

Hoa Phượng Đỏ


Bừa bãi không màng đến cái chi

Bỏ bê mọi thứ chẳng biết gì

Bay bổng tâm hồn ngồi ra vẻ

Bướng bỉnh vẫn chưa sửa đổi đi


Bè bạn chê bai, mọi người khi

Buồn bã vì tình cảnh chia ly

Bậy bạ nghĩ toàn điều vớ vẩn

Bề bộn đa đoan vẫn cố lỳ


Bõ bèn nhặt nhạnh, tính cầu kỳ

Bẽ bàng hụt hẫng những sân si

Bồng bềnh cố mộng thêm tí nữa

Bưng bít sợ người biết tự ti


Bồng bột tỏ ra mình bất trị

Bọt bèo mà cứ ngỡ tinh vi

Bê bối nên không hề khá nổi

Bao biện càng thêm bị người đì.


LẦM LẠC

Hoa Phượng Đỏ


Lầm lạc sai đường biết trách ai

Lu loa bào chữa tỏ vẻ tài

Lếu láo làm như mình trong sáng

Lươn lẹo không chừa tật ba gai


Lầm lỳ cố chấp chẳng sửa sai

Lồng lộn tức điên những đêm dài

Loè loẹt để che đi cái xấu

Lạnh lùng trơ mặt chẳng sợ ai


Liều lĩnh thành ra càng nghĩ dại

Lấp liếm để người khỏi chê bai

Láu liên cái miệng hay bào chữa

Lộ liễu khoe khoang nổ inh tai


Lắm lời không biết nghe lẽ phải

Luồn lách đủ đường để sống dai

Lê la thế mãi không bến đỗ

Lở lói tâm hồn, huỷ tương lai.


TÙ TÚNG

Hoa Phượng Đỏ


Tù túng làm cho dạ hẹp hòi

Tán tận lương tâm cố đua đòi

Tả tơi thất bại giờ ngồi khóc

Tu tỉnh lại mình để thử coi


Tàn tạ cái thân bởi vĩnh vòi

Tan tác bao phen lại cố ngoi

Te tua hết thảy chưa bỏ cuộc

Tức tưởi đành ngồi tự mình soi


Tồi tệ thành ra chẳng rạch ròi

Tiêu tan cũng bởi thích loi choi

Tâm tư càng lúc càng rối rắm

Tiều tuỵ nên mang cái xác còi


Tê tái vì người chẳng mặn mòi

Tối tăm suy nghĩ tính nhỏ nhoi

Tu tỉnh để cho hồn trong sáng

Tiến tới chờ cơ hội hiếm hoi.


NGOE NGUẨY

Hoa Phượng Đỏ


Ngoe nguẩy tí cho để vui mà

Ngoằn ngoèo nhiều quá sẽ càng xa

Ngắn ngủi chốc thì mau chán lắm

Ngột ngạt chỉ làm mệt người ta


Ngu ngơ cố đậy những đường tà

Ngốc ngếch giả vờ dụ người ta

Ngỡ ngàng khi bị người phát hiện

Ngại ngùng chi nữa bở do ta


Ngổ ngáo ganh đua nữa chi mà

Ngấm ngầm tính toán chuyện xấu xa

Ngông ngênh ngỡ tưởng không ai biết

Ngoan ngoãn để người khỏi lánh xa


Ngán ngẩm làm chi chuyện ấy mà

Ngốc ngếch sao không nghĩ sớm ra

Ngẫm nghĩ cố ngồi mà suy xét

Ngang ngược nên đời lắm phong ba.

CHIỀU THÁNH ĐỊA MỸ SƠN 3

 CHIỀU MỸ SƠN QUẢNG NAM (3)

Tháp thiêng đứng đó đợi ai

Lầm lỳ cô quạnh năm dài tháng xa

Tủi thân trong chốn rừng già

Quằn quại trước những mưa sa, nắng hè


Không còn thấy vết ngựa xe

Những cảnh thuyền bè tấp nập trên sông

Chốn này lọt thỏm giữa đồng

Xung quanh toàn núi mà không thấy nhà


Gạch rơi từng mảng văng ra

Tượng thần sứt mẻ thật là thảm thương

Văn bia gợi nhớ cố hương

Thánh vật tủi phận phơi sương một mình


Một vài tàn tích lửa binh

Dấu can qua vẫn hiện hình quanh đây

Oan hồn lảng vảng ngọn cây

Đom đóm từng bầy chẳng khác ma trơi


Đàn voi đang chạy khắp nơi

Lửa khói đầy trời máu đổ đầu rơi

Tiếng than tiếng khóc mọi nơi

Rất nhiều cuộc đời đau đớn đắng cay


Chiến binh đánh trận mỗi ngày

Phờ phạc mặt mày rời rã tấm thân

Quân vương cùng với toàn dân

Hăng hái tinh thần đánh lũ xâm lăng


Đêm chiến thắng, thả hoa đăng

Kinh đô sáng rực ánh trăng đại ngàn

Voi chiến phủ phục từng đàn

Những vòng Nguyệt Quế vua ban công thần


Hoa sứ rải trắng lối chân

Đón tiếp xứ thần các nước sang chơi

Hương trầm bay khắp mọi nơi

Vũ nữ gọi mời điệu múa mừng công


Đuốc sáng rực những cánh đồng

Những chén rượu hồng lên nghĩa phu thê

Pháp sư cầu gió mưa về

Chứng những lời thề hoàng đế nối ngôi


Thời gian âm ỷ mãi trôi

Nay chốn núi đồi chẳng thấy người xưa

Vùi mình chịu cảnh gió mưa

Đau khổ nào vừa phế tích thở than


Trà Kiệu một thuở giờ tan

Đổ nát điêu tàn những tháp liêu xiêu

Hết rồi những nét yêu kiều

Vũ nữ mỹ miều nét đẹp kiêu sa


Hết rồi những chuyến buôn xa

Châu báu ngọc ngà quy tụ về đây

Hết rồi những cảnh dựng xây

Kinh đô ngày ấy còn đây bãi bồi


Chân trời lảng vảng mây trôi

Nhưng con chim nhỏ mồ côi tìm đàn

Tiếng ru trong núi than van

Đau xót ngập tràn thánh địa hoang vu


Nghe trong tiếng gió ù ù

Bước chân lữ khách mịt mù lối đi

Tiếng ai bên cạnh rù rì

Khóc than một thuở uy nghi kiêu hùng


Tai sao cứ thấy lùng bùng

Tiếng khóc não nùng ám ảnh người nghe

Tiếng dơi kêu lên re ré

Tiếng rắn khè khè, tiếng cú chói tai


Ta nghe tâm hồn tê tái

Lắng đọng thở dài trong những suy tư

Mỹ Sơn gợi nỗi tương tư

Tháp thiêng cô quạnh ngụ cư quê mình.


NguyenDuySac2002

GẢ CON XA

 GẢ CON XA 

Má ơi đừng gả con xa

Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu

Nhưng giờ nghèo quá biết sao

Con ráng thương má làm dâu xứ người


Kệ cho lối xóm chê cười

Miễn sao tiền có để nuôi gia đình

Có tiền họ chẳng dám khinh

Khi đó nghĩ lại thấy mình giỏi giang


Họ sẽ rón rén mà sang

Học hỏi kinh nghiệm và làm theo ngay

Con nghe má dặn kỹ này

Khi sang bên ấy cố cày nghe chưa


Nhịn nhục để lòng họ vừa

Kiếm thêm mối khác rồi đưa em mày

Chị em chung chỗ sẽ hay

Giúp nhau qua những tháng ngày khó khăn


Đừng nên có thói cằn nhằn

Người ta mà ghét khổ thân hỏng đời

Quên đi thằng Lúa ngay thôi

Nó nghèo kiết xác cuộc đời lông bông


Con nhớ lời má nghe không

Đừng mà bất hiếu tao không nhìn mày

Dạ con thưa má đi đây

Hẹn ngày tái ngộ sau này cao sang


NguyenDuySac2012

NHỚ GÌ MÀ NHỚ HOÀI

 NHỚ GÌ MÀ NHỚ HOÀI 

Anh đã trở thành người sống ảo

Kể từ khi quen biết được em

Giờ mỗi đêm cứ nằm trông đợi

Đèn nháy lên và tiếng nhắn tin


Có nhiều khi anh ngồi tự hỏi

Dạo này mình cứ thấy sao sao

Bạn bè rủ anh từ chối nhậu

Chỉ vào face đếm những cái like


Mà tụi mình ngoài đời đâu gặp

Chẳng qua là xem ảnh thích nhau

Anh không hề biết em ở đâu

Em cũng chưa gặp anh nói chuyện


Nếu có biết chắc anh cũng ngại

Gặp làm gì lỡ sẽ phiền sao

Chúng ta đâu có hiểu nhau nào

Chẳng qua buồn sẻ chia cảm xúc


Anh chỉ biết rằng em còn trẻ

Việc làm ăn vất vả mỗi ngày

Chuyện ở nhà còn lắm thứ lo

Chỉ biết thế còn thì chẳng biết


Em chắc ngại nảy sinh tình cảm

Em bỏ anh buồn mấy tháng nay

Anh thấy lạ nhắn tin định hỏi

Em chặn rồi face book, zalo


Xuân đang đến đất trời ấm áp

Gió đông tàn trên những chồi mai

Xuân năm nay chắc lắm đêm dài

Anh sẽ nhớ miệt mài tình ảo.


Nguyễn Duy Sắc 2018

ĐÒ CHỜ KHÁCH

 ĐÒ CHỜ KHÁCH

Duy Sắc Nguyễn 2018

Bến cũ, đò đây, em đâu

Em đi mà chẳng nói câu giã từ

Không lời nhắn, chẳng lá thư

Em có biết chứ anh buồn lắm không

Đò giờ nằm ngó ra sông

Lái đò nhớ khách nói không thành lời

Em đi bươn trải đường đời

Em có nghĩ tới nỗi buồn của anh

Mới hôm qua em gặp anh

Tình cảm hình thành giống một giấc mơ

Đò, trăng bắt nhịp câu thơ

Hôm nay bỡ ngỡ khi nhìn mặt nhau

Trong lòng anh lắm nỗi đau

Nhưng mà đau nhất là đau vì tình

Anh khờ dại nên người khinh

Nên giờ này chỉ một mình nhìn sông

Hòang hôn cũng chẳng nắng hồng

Anh chỉ cảm thấy cơn giông đang về

Một khoảng trời buồn lê thê

Đò buồn ê chề vì chẳng ai đi

Anh cũng thế, chẳng còn gì

Anh biết mình chỉ là tên đưa đò

Lái đò yêu khách đi đò

Yêu rồi nên bỏ con đò cô đơn

Càng nghĩ chỉ càng buồn hơn

Chỉ có chai rượu xua cơn muộn phiền

Chúc em cuộc sống bình yên

Công danh luôn tiến, cuộc đời vẻ vang.

THÀNH HOÀNG ĐẾ

 THÀNH HOÀNG ĐẾ

Mình đang ở giữa thành Hoàng Đế

Đất ngày xưa Nguyễn Nhạc lên ngôi

Tây Sơn hào kiệt khắp nơi

Cờ đào áo vải khuấy trời phương Nam


Những dũng tướng một thời tuấn kiệt

Nam bình Xiêm bắc phạt Mãn Thanh

Quang Trung hoàng đế vang danh

Quân đội bất bại tạo thành tiếng vang


Trời đất Việt yên cơn binh lửa

Đất Quy Nhơn thủ phủ Tây Sơn

Gia Định cho đến Phú Xuân

Nước Việt một cõi lòng dân thái hoà


Chốn đất võ anh hùng dựng cuộc

Xứ kiên trung liệt nữ phất cờ

Quy Nhơn đẹp những vần thơ

Một chàng thi sỹ bên bờ sông trăng


NguyenDuySac2003

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH GIÀ

 KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH GIÀ

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2006

Một thời bom đạn đã qua

Biết bao ký ức chưa nhoà trong tim

Xác đồng đội vẫn mãi tìm

Tiếng khóc tưởng đã lặng im lâu rồi

Đoàn người lặn lội xa xôi

Tìm về những chốn núi đồi năm xưa

Nỗi lo biết mấy cho vừa

Bởi những ước nguyện vẫn chưa hoàn thành

Mấy chục năm sau chiến tranh

Chiến trường nay đã hoá thành nương ngô

Hoang vu còn lắm nấm mồ

Đường đi đã khác biết vô lối nào

Từ đồng bằng đến núi cao

Tấm lòng dồn đổ hết vào niềm tin

Qua bót cũ, chỗ bãi mìn

Những nơi họ nhớ như in thuở nào

Trận địa ác liệt ra sao

Bom rơi đã trúng chiến hào ở đâu

Khi phòng thủ giữ tuyến đầu

Lúc lùi trở lại luồn sâu vào rừng

Đối phương truy kích sau lưng

Lực lượng phối hợp ngăn từng toán quân

Nghỉ ngơi đồng đội quây quần

Lá thư hậu tuyến báo xuân đang về

Đêm hoả châu thả bốn bề

Máy bay oanh kích bom bi, bom chùm

Tiếng bắn tỉa nghe cắc bùm

Tiếng đạn pháo hú bao trùm mọi nơi

Lửa phụt chỗ máy bay rơi

Đạn bay sáng rực khoảng trời không trăng

Ầm ỳ tiếng máy xe tăng

Đèn pha, tiếng chó bủa giăng bốn bề

Mưa rừng kéo dài lê thê

Lương thực thiếu thốn nặng nề khó khăn

Toàn quân bị thiếu cái ăn

Thuốc men không đủ, áo chăn chẳng lành

Vết thương hoại tử rất nhanh

Thương binh phút chốc trở thành phế nhân

Đối phương cắt tuyến hậu cần

Rất nhiều tử sỹ chôn thân chung mồ

Gia tài có chiếc ba lô

Vài ba manh giấy và đồ cá nhân

Mới quen nhau có một lần

Anh em đã vội tiễn chân nhau rồi

Tuổi chỉ mới đôi mươi thôi

Chưa hiểu cuộc sống lứa đôi là gì

Cứ thế lần lượt ra đi

Chung quy cũng bởi là vì chiến tranh

Trong nước mắt lòng chân thành

Họ cố tìm lại các anh trở về

Người thân đau xót tái tê

Nắm đất nhỏ bé rước về nghĩa trang

Dòng tên nhỏ bé mạ vàng

Lưu danh liệt sỹ vẻ vang muôn đời.

GIỮ LỜI

 GIỮ LỜI

Thơ: Nguyễn Duy Sắc

Tuổi càng lớn, lời càng nên kiệm

Mỗi một câu, ý tứ cần khiêm

Mình giữ đức, cháu con thừa hưởng

Vỗ ngực nhiều, bệnh nó báo điềm


Thời còn trẻ, tranh giành đấu đá

Nếu mà tài, quan lộc áo xiêm

Hư danh hão, mình mơ chi nữa

Lớp trẻ còn bao những nỗi niềm.

LÁ THƯ TÌNH THỨ NHẤT

 LÁ THƯ TÌNH THỨ NHẤT

Duy Sắc Nguyễn 2003

( thơ hay chọn lọc)

Đêm nay Sài Gòn lặng gió

Anh ngồi nhìn ra con phố thân quen

Cánh phượng màu đã bị hoen

Anh nhớ kỷ niệm mình quen ngày nào

Đầu thư biết nói ra sao

Anh không biết viết thế nào cho hay

Kể từ lúc ta chia tay

Anh cứ suốt ngày mong nhớ thiết tha

Chúc em cùng với toàn gia

Nhiều sức khoẻ và vạn sự bình an

Cuộc sống thuận lợi lắm nhàn

Gia đình đầm ấm râm ran tiếng cười

Anh không thể tặng hoa tươi

Cũng không thể đến bên người vì xa

Chỉ biết ngồi nhớ người ta

Nhớ lúc hai đứa chúng ta chuyện trò

Cuộc sống ai cũng nhiều lo

Em là chị cả phải lo gia đình

Em không giàu cũng không xinh

Nhưng cái chân tình đáng quý biết bao

Ngại quá giờ biêt nói sao

Chẳng có lẽ nào mình lại yêu em

Nhưng khoan để nghĩ lại xem

Lỡ nói nhiều quá rồi em chê mình

Nhưng nếu không nói thật tình

Những nỗi lòng mình em liệu có hay

Em à anh bảo thế này

Rằng kể từ ngày em đã ra đi

Ban đầu anh chẳng nghĩ gì

Nhưng sau lại thấy cớ chi cứ buồn

Đêm ngày nhớ tới em luôn

Tối hay ngủ muộn nhớ hoài về em

Lúc nửa đêm trăng soi rèm

Anh lại cứ tưởng có em ngồi kề

Nói ra thiệt mắc cỡ ghê

Nhưng mà chắc chắn anh mê em rồi

Đánh liều đành nói ra thôi

Yêu đâu có tội phải không em à

Giờ mà anh không nói ra

Cả đời sẽ bị người ta coi thường

Anh thương nên phải nói thương

Anh chẳng mong đợi em thương lại mình

Thư này không phải thư tình

Chẳng qua chỉ những tâm tình của anh

Anh mơ trên thảm đồi xanh

Chúng ta chung dựng mái tranh nghĩa tình

Đời ai biết trước nhục vinh

Chỉ cần hai đứa chúng mình có nhau

Phố giờ cũng tắt đèn màu

Tình anh nhiều lắm hẹn sau nói nhiều

Cuối thư tái bút vài điều

Rằng giờ anh nói anh yêu em rồi

Còn tuỳ em nữa mà thôi

Anh luôn mong đợi phản hồi của em.

HÁO DANH

 Duy Sac

Sách vở đều viết giống nhau

Bấy nhiêu chữ nghĩa họ xào tới lui

Sách nào cũng lắm cái tôi

Sách nào cũng viết rằng tôi thiên tài


Thơ mình mình cảm thấy hay

Thơ người chỉ thấy cái gai mắt mình

Thua mình thì bị mình khinh

Hơn mình một tí là mình cố ganh


Kiến bò miệng chén vòng quanh

Kiến đi đi mãi tưởng mình đi xa

Kiến thấy tài nhất là ta

Kiến nhìn thế sự xong là ngêu ngao


Háo danh phải cố đu đeo

Lỡm đời cho thấy tài cao hơn người

Già thì khinh trẻ kém lời

Còn trẻ thì lại không chơi với già


Ai cũng giỏi nhất là ta

Mà trong mắt họ ta là gì đâu

Chẳng qua cười khỉnh chào nhau

Quay lưng ta lại mưu sâu oán thù.

MÁ NHỚ CON

 MÁ NHỚ CON

Chiều hôm má đứng chờ con

Nhớ thời thơ dại nó còn tung tăng

Chạy quanh cuối xóm đầu làng

Cùng bao đứa trẻ lớn lên từng ngày


Ai dòm cũng thích thằng hai

Siêng năng học giỏi lại tài khéo tay

Khi hai mười chín tuổi đời

Gần xa dạm hỏi mối mai duyên tình


Tưởng như cuộc sống bình yên

Giấc mơ có một gia đình bé con

Niềm vui má ủ trong lòng

Mơ con nên vợ nên chồng nay mai


Ngờ đâu giặc ở phía Tây

Xâm lăng bờ cõi xéo giày quê hương

Giặc kia hung ác vô cùng

Nhẫn tâm man rợ như phường sói lang


Chúng sang đốt phá xóm làng

Thẳng tay tàn sát người dân nước mình

Cả vùng biên giới Tây Nam

Hận thù như sóng Cửu Long dâng tràn


Tin truyền chấn động phương nam

Mối thù giặc dữ thổi bùng hờn căm

Thanh niên nô nức lên đường

Quyết tâm ra chốn sa trường xung phong


Thằng hai con má lên đường

Tham gia quân ngũ tiền phương tuyến đầu

Thao trường chưa được bao lâu

Lệnh trên ban xuống bắt đầu xuất quân


Quân ta mười tám sư đoàn

Nhất tề đồng loạt tấn công kẻ thù

Pháo binh gầm thét từ xa

Không quân yểm trợ thật là quy mô


Bộ binh như lũ tràn bờ

Một lòng quyết tử xông pha diệt thù

Chiến trường khốc liệt cam go

Máu đào liệt sỹ hòa cùng nước sông


Giặc kia chống trả điên cuồng

Rừng sâu, đất lạ tai ương rình mò

Gây bao tổn thất cho ta

Rất nhiều liệt sỹ tuổi vừa đôi mươi


Má trông con mấy năm trời

Nhưng mà không biết con nơi phương nào

Mỗi ngày tin tức truyền nhau

Quân ta tử trận tuyến đầu rất đông


Má nghe loáng thoáng trong đầu

Thằng hai đóng chốt ở sâu trong rừng

Giặc kia đánh úp sau lưng

Thế rồi đơn vị lạc đường tứ tung


Nghe xong má xót xa lòng

Hai hàng nước mắt cứ tuôn không ngừng

Má đi thất thểu quên ăn

Hàng ngày khấn vái thánh thần thập phương


Bây giờ đã định chiến trường

Quân ta chuẩn bị hồi hương trở về

Thằng hai chẳng có tin chi

Má ngồi tựa cửa não nề tâm can


Duy Sac 2005

LẤY CHỒNG PHƯƠNG BẮC

 LẤY CHỒNG PHƯƠNG BẮC

Duy Sắc 2003

Em về phương Bắc xa xôi

Phận dâu xứ lạ chịu đời gian nan

Biết em còn nhớ xóm làng

Triền đê êm ả rộn ràng trẻ trâu


Những chiều xuân đổ mưa ngâu

Hoa xoan lất phất bên cầu ao xưa

Mẹ già sớm nắng chiều mưa

Thân còng bắt ốc mò cua ngoài đồng


Thầy em mỏi mắt chờ mong

Gói trà nắm thuốc lào ngon làm quà

Biết người có tốt với ta

Hay người ta bạc như là vôi tôi


Thân em có thật đổi đời

Như lời bà mối hay lời con mai

Phải chăng em khóc đêm dài

Chồng em đánh đập như loài sói lang


Bây giờ em có lang thang

Hay em đang sống trong vàng trong nhung

Giờ này em có ung dung

Đàn con thơ bé vui cùng người ta


Hay giờ em vẫn bôn ba

Em mong về lại mái nhà tranh xưa

Trong ánh nắng lúa vui mùa

Trong ngày trẩy hội lên chùa đầu năm


Rộn ràng rối nước đêm trăng

Trống đình vang những nẻo đường tre xanh

Trẻ con áo đỏ áo xanh

Đồng dao rồng rắn lượn quanh đê chiều


Chắc em tuôn nước mắt nhiều

Cầu cho ba má những điều ước mong

Quê em em có lắm dòng sông

Mỗi năm mùa lũ mênh mông trắng đồng


Thương hồ xuôi nước thuyền dong

Những câu vọng cổ thanh âm não lòng

Cầu dừa em có nhớ không

Bát canh chua nhỏ giữa đồng nắng hung


Mắm cá linh với rọc mùng

Cá lóc nướng đất ăn cùng với cơm

Má ngồi lặt cọng rau thơm

Ba ngồi nhắm rượu lâng lâng chuyện đời


Nem Lai Vung thật tuyệt vời

Cá kèo kho tộ hết lời nào khen

Rùa rang muối quá ngon hen

Gà nòi hầm sả ăn quen vẫn thèm


Chuột Cao lãnh thịt rất thơm

Khô cá sặc trộn xoài non cháy lòng

Quê em có món mắm còng

Ai ăn cũng thích đem lòng nhớ nhung…


Em đi xa tít mịt mùng

Phương trời xứ lạ lạnh lùng cô đơn

Chắc em nhớ lễ nghinh Ông

Hội đình những lúc Kỳ Yên tưng bừng…


Mạ em ngồi gói bánh chưng

Chiều xuân xứ Huế rưng rưng mưa buồn

Ngọ Môn ai hát mười thương

Nóc chùa Thiên Mụ khói hương ngút trời


Em còn nhớ lúc bài chòi

Đêm trăng nghe hát tuồng đời đắng cay

Tháp Chăm u uất buồn thay

Hải Vân thăm thẳm tầng mây nhớ người


Quy Nhơn ghé bến trăng cười

Một chàng thi sĩ cho đời tiếc thương

Rượu Bầu Đá đậm đà hương

Men cay luyến khách tha hương quên sầu


Đất Gio Linh lắm niềm đau

Sông Thạch Hãn chưa phai màu máu loang

Em có nhớ bến Hội An

Mệ em ngồi bán Cao Lầu giữa mưa


Chùa cầu lữ khách lưa thưa

Lênh đênh thuyền thúng đón đưa dân chài

Bèo nậm lọc bánh nhớ hoài

Bê thui Cầu Móng không phai trong hồn


Bún bò vị ớt cay nồng

Gà Tam Kỳ luộc ngọt lòng kẻ ăn

Phu Vân Lâu vẳng đàn tranh

Ngêu ngao lữ khách Nam Bình Nam Ai


Em đi Lăng tẩm chờ ai

Hoàng thành ủ dột nhạt phai lầu hồng

Cố hương ngày ngóng đêm trông

Phận dâu đất khách khó mong ngày về


Nhớ em non nước não nề

Đời nghèo nhưng vẫn tình quê dạt dào.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...