KHÔNG ĐỀ 3
Thơ Duy Sắc
Phố thị đông vui lắm
Mình rối rắm tâm tư
Chợ chiều xô bồ thật
Mặt người nhìn đăm đăm
Người sao đông thế nhỉ
Không biết họ nghĩ gì
Ào ào thi tay lái
Xe vùn vụt lao đi
Tan sở ai cũng vui
Lương tháng điểm nụ cười
Câu hẹn hò quán xá
Ồn ào shop hoa tươi
Em chờ ai thui thủi
Mà sao cứ ngậm ngùi
Điện thoại nào gọi mãi
Em bước tới bước lui
Anh đứng bên từ nãy
Nhưng em đâu có hay
Phải chi anh biết số
Anh sẽ điện em ngay
Ừ thì anh cô đơn
Em chắc chẳng có hơn
Nãy giờ anh đã biết
Tình em có giận hờn
Em thử nhìn anh xem
Liệu mình có thể quen
Ly cà phê quán cóc
Tình có thể sẽ nhen
Nhiều khi buồn định khóc
Nhưng mà khô nước mắt
Thế là lại mỉm cười
Người bảo vui lắm thế
Nhìn người rơi nước mắt
Mình cũng thèm được khóc
Người khóc mà than thản
Ta cười lại đắng cay
Cuộc sống cứ đổi thay
Khóc, cười không hiểu nổi
Lòng mỗi người mỗi khác
Nhiều khi khóc nhưng cười
Làm sao hiểu lòng người
Bằng nụ cười trên miệng
Làm sao biết nỗi khổ
Từ tiếng khóc người ta
Đời phức tạp thế mà
Lòng người mênh mông quá
Bản thân mình không hiểu
Sao thể hiểu người ta.
Đêm nay trời nóng quá
Có thể mai sẽ mưa
Người mình như bốc hoả
Da nổi đầy mẩn ngứa
Không thể nào ngủ nổi
Điện vừa cúp tức thì
Người nhễ nhại mồ hôi
Sao mà khổ thế nhỉ
Cửa mở tung đón gió
Muỗi thi nhau bay vào
Chúng thi nhau vo vo
Tay cứ thế mà chao
Nhà bên trẻ con gào
Vợ chồng ngồi trách móc
Trời tối chẳng có sao
Mèo hoang kêu trên nóc
Trời nóng mệt cả người
Cúp điện nên tối tăm
Không ánh sáng trên đời
Người u tối muôn năm.
Em làm tổn thương tôi
Vì nụ cười trong sáng
Bởi đôi mắt hồn nhiên
Sự chân thành dung dị
Tôi đau khổ rất nhiều
Bởi em đã quay lưng
Em khinh thường ra mặt
Một kẻ đần mộng mơ
Mình sao khờ thế nhỉ
Người ta chẳng thích mà
Thế nhưng ta cứ nhớ
Chắc là có vấn đề
Tự mình làm khổ mình
Chắc là mình tự kỷ
Mà tự kỷ là gì
Vì sao mình tự kỷ
Mình đã bị tổn thương
Hay người ta tổn thương
Chắc cả hai đều buồn
Vì cả hai quá vội.
Em đừng nhìn anh nữa
Có gì để mà cười
Em đi về đi thôi
Anh mệt rồi em ạ
Đi nhanh lên em nhé
Đừng ngoái lại làm gì
Anh không muốn gặp nữa
Em hãy đi giùm tôi
Trời ơi sao nhìn hoài
Năn nỉ đừng nhìn nữa
Sao em không chịu đi
Anh xin mà em ơi
Nếu em không chịu đi
Vậy thì thôi anh đi
Anh thề là không khóc
Để mình cố bước đi
Cuộc sống luôn khắc nghiệt
Đó là điều hiển nhiên
Biết bao đời vẫn vậy
Chỉ cần ta vững tin
Khôn ngoan chưa hẳn tốt
Khéo léo đôi khi dại
Thật là là thượng sách
Chân thành phải đúng cách
Miệng người vốn đáng sợ
Cái lưỡi nó không xương
Hoạ đến cũng từ miệng
Phúc cũng từ nó ra
Không ai giỏi hơn ai
Mỗi người có vận may
Chỉ cần biết nắm bắt
Đời mình sẽ đổi thay
Nhân quả là có thật
Hoạ phúc đến thình lình
Đức cao sẽ thắng số
Nên cố tích đức nhiều
Đời ai không từng khổ
Có khổ mới là đời
Ta như làn gió thổi
Hãy đưa đến hương thơm.
Ai cũng có nhiều gánh nặng
Mỗi một gánh là một chặng
Tuỳ đường đi dài hay ngắn
Ta cứ gánh đến hết đời
Khi buông gánh là nghỉ ngơi
Nhưng nhiều khi mình gánh mãi
Gánh liên tiếp chồng lên vai
Muốn dừng lại mà không được
Là con người đều sung sướng
Vì ta sướng được là người
Dù gánh mệt cũng cố cười
Cười để cho thêm sức khoẻ
Khoẻ mới có sức gánh tiếp
Khoẻ mới thấy đời rất đẹp
Khoẻ mới biết yêu chính mình
Néu muốn khoẻ hãy chân tình
Hạnh phúc nhiều là sẽ khoẻ
Bệnh từ tâm hồn u tối
Bệnh từ lối sống bê tha
Bệnh từ lòng tham mà ra
Bệnh vì thèm ăn nhiều thứ
Bệnh rồi thì ta mệt lử
Làm sao để gánh tiếp đây
Bệnh khiến ta sẽ buông tay
Bệnh làm cho mình chán nản
Muốn không bệnh cần thanh thản
Muốn thanh thản thôi bỏ gánh
Vì khi gánh phải suy tính
Đoạn đường xa, lối nào gần
Gánh cái nào cho nó nhẹ
Tính nhiều quá nên lo âu
Lo nhiều quá sẽ đau đầu
Mà đau đầu là cái bệnh
Buông hết thôi đừng gánh nữa
Buông hết thôi đừng tính nữa
Gánh làm chi cho mệt người
Gánh làm chi cho khổ đời
Bởi vì đời là phải gánh.
Mùa lá me bay lại đến
Mùa cánh hoa dầu lại xoay
Mùa cánh phượng hồng bung nhuỵ
Mùa này là mùa chia ly
Em nghĩ gì khi hè về
Ký ức xưa còn hay mất
Mối tình nào từng nhung nhớ
Nụ cười nào mình từng trao
Cơn mưa rào phủ lối đi
Thành phố đen dòng nước ngập
Thế rồi ta xa không gặp
Bởi trời mưa hay lòng ta
Em có mơ ngày xưa ấy
Chúng mình ngắm cánh hoa dầu
Tình ta bắt đầu từ ấy
Hôm nay đã bạc mái đầu
Bao năm xa cách tuổi hồng
Tình xưa vẫn còn trong vở
Lưu bút anh tạc ghi lòng
Một thời bay bổng ước mơ
Chiều nay mình anh buồn tẻ
Cơn mưa cho lòng ngẩn ngơ
Anh nhớ tháng ngày trai trẻ
Ai cho ta lại bây giờ
Con đường hàng me vẫn cũ
Gốc bàng còn khắc tên em
Chỉ có phượng hồng ủ rũ
Ve sầu than thở suốt đêm
Dòng đời anh đi mải miết
Em cũng vất vả gian nan
Tình xưa nhớ hoài da diết
Em có khi nào thở than
Cơn mưa to lắm em à
Anh không dám đi cùng nó
Phố phường chìm trong mùa hạ
Công viên không thấy hẹn hò.
Lang thang một kiếp bèo mây
Nhưng không hiểu hết đời này ra sao
Không phân biệt được thấp cao
Chưa biết rõ được thế nào là yêu
Tự hỏi sao lại có chiều
Không biết vũ trụ bao nhiêu thiên hà
Không hiểu được bản thân ta
Làm sao biết được người ta thế nào
Nhìn trời không biết trời cao
Hèn gì cứ hỏi vì sao thế trời
Cỏn con một kiếp con người
Thắng thua, được mất đều rồi sẽ tan
Tìm đâu giây phút an nhàn
Xung quanh chỉ thấy tiếng than thở hoài
Có những khi lòng khắc khoải
Tinh thần uể oải không muốn làm gì
Mỏi mệt bởi lắm suy nghĩ
Nhưng chưa nhìn kỹ chính bản thân mình
Đêm về ngồi cố trấn tĩnh
Phải chăng bản lĩnh mình chẳng bằng ai
Chợt cảm thấy là mình dại
Bây giờ nghĩ lại có muộn hay không
Thả trôi tâm trạng bềnh bồng
Ta tìm về cõi hư không trải lòng
Cố để cho tâm bất động
Bớt những mơ mộng giữa chốn bon chen
Bớt đi tính toán nhỏ nhen
Hồn thơ trong sáng mỗi đêm nó về.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét