KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH GIÀ
Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2006
Một thời bom đạn đã qua
Biết bao ký ức chưa nhoà trong tim
Xác đồng đội vẫn mãi tìm
Tiếng khóc tưởng đã lặng im lâu rồi
Đoàn người lặn lội xa xôi
Tìm về những chốn núi đồi năm xưa
Nỗi lo biết mấy cho vừa
Bởi những ước nguyện vẫn chưa hoàn thành
Mấy chục năm sau chiến tranh
Chiến trường nay đã hoá thành nương ngô
Hoang vu còn lắm nấm mồ
Đường đi đã khác biết vô lối nào
Từ đồng bằng đến núi cao
Tấm lòng dồn đổ hết vào niềm tin
Qua bót cũ, chỗ bãi mìn
Những nơi họ nhớ như in thuở nào
Trận địa ác liệt ra sao
Bom rơi đã trúng chiến hào ở đâu
Khi phòng thủ giữ tuyến đầu
Lúc lùi trở lại luồn sâu vào rừng
Đối phương truy kích sau lưng
Lực lượng phối hợp ngăn từng toán quân
Nghỉ ngơi đồng đội quây quần
Lá thư hậu tuyến báo xuân đang về
Đêm hoả châu thả bốn bề
Máy bay oanh kích bom bi, bom chùm
Tiếng bắn tỉa nghe cắc bùm
Tiếng đạn pháo hú bao trùm mọi nơi
Lửa phụt chỗ máy bay rơi
Đạn bay sáng rực khoảng trời không trăng
Ầm ỳ tiếng máy xe tăng
Đèn pha, tiếng chó bủa giăng bốn bề
Mưa rừng kéo dài lê thê
Lương thực thiếu thốn nặng nề khó khăn
Toàn quân bị thiếu cái ăn
Thuốc men không đủ, áo chăn chẳng lành
Vết thương hoại tử rất nhanh
Thương binh phút chốc trở thành phế nhân
Đối phương cắt tuyến hậu cần
Rất nhiều tử sỹ chôn thân chung mồ
Gia tài có chiếc ba lô
Vài ba manh giấy và đồ cá nhân
Mới quen nhau có một lần
Anh em đã vội tiễn chân nhau rồi
Tuổi chỉ mới đôi mươi thôi
Chưa hiểu cuộc sống lứa đôi là gì
Cứ thế lần lượt ra đi
Chung quy cũng bởi là vì chiến tranh
Trong nước mắt lòng chân thành
Họ cố tìm lại các anh trở về
Người thân đau xót tái tê
Nắm đất nhỏ bé rước về nghĩa trang
Dòng tên nhỏ bé mạ vàng
Lưu danh liệt sỹ vẻ vang muôn đời.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét