Duy Sac
Sách vở đều viết giống nhau
Bấy nhiêu chữ nghĩa họ xào tới lui
Sách nào cũng lắm cái tôi
Sách nào cũng viết rằng tôi thiên tài
Thơ mình mình cảm thấy hay
Thơ người chỉ thấy cái gai mắt mình
Thua mình thì bị mình khinh
Hơn mình một tí là mình cố ganh
Kiến bò miệng chén vòng quanh
Kiến đi đi mãi tưởng mình đi xa
Kiến thấy tài nhất là ta
Kiến nhìn thế sự xong là ngêu ngao
Háo danh phải cố đu đeo
Lỡm đời cho thấy tài cao hơn người
Già thì khinh trẻ kém lời
Còn trẻ thì lại không chơi với già
Ai cũng giỏi nhất là ta
Mà trong mắt họ ta là gì đâu
Chẳng qua cười khỉnh chào nhau
Quay lưng ta lại mưu sâu oán thù.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét