CHiỀU CUỐI THU
Duy Sac
Chiều cuối thu, nắng tàn vàng úa
Những hàng cây, màu lá hơi chua
Gió đông gọi tiếng giao mùa
Sài Gòn trong tiếng chuông chùa buồn tênh
Những công trường, dàn giáo chênh vênh
Lục bình thả nổi giữa dòng kênh
Tiếng ru da diết bồng bềnh
Sông trôi đâu cứ mông mênh sóng tình
Phố lên đèn, em diện cho xinh
Môi son óng ánh đỏ thắm tình
Em đi đâu đó một mình
Biết rằng anh đã trông rình từ xa
Đường chật hẹp, lòng người vội vã
Những chuyến xe chở nỗi nhớ nhà
Chiều không buông nắng thêm ra
Để cho con hẻm trước nhà tối om
Cô công nhân thiếu ăn gầy sọm
Anh phụ hồ say sỉn om sòm
Bà ăn mày dáng gầy nhom
Vài ba đứa trẻ thân còm ăn xin
Đôi tình nhân chia tay bịn rịn
Ông nhà giàu ngếch mắt đứng nhìn
Em chờ ai cứ nhắn tin
Phải chăng cô ấy muốn mình sang chơi
Bọn học sinh gọi nhau ý ới
Mấy quán chè săn đón chào mời
Tự dưng mưa lất phất rơi
Mây đen phủ kín, bầu trời đen thui
Anh vào nhà một mình lủi thủi
Mưa to rồi dầm ướt niềm vui
Nguyệt Quế bị nước dập vùi
Cành hoa phượng đỏ ngậm ngùi tuổi xanh
_Hoa Phượng Đỏ_2018

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét