LÁ THƯ TÌNH THỨ NHẤT
Duy Sắc Nguyễn 2003
( thơ hay chọn lọc)
Đêm nay Sài Gòn lặng gió
Anh ngồi nhìn ra con phố thân quen
Cánh phượng màu đã bị hoen
Anh nhớ kỷ niệm mình quen ngày nào
Đầu thư biết nói ra sao
Anh không biết viết thế nào cho hay
Kể từ lúc ta chia tay
Anh cứ suốt ngày mong nhớ thiết tha
Chúc em cùng với toàn gia
Nhiều sức khoẻ và vạn sự bình an
Cuộc sống thuận lợi lắm nhàn
Gia đình đầm ấm râm ran tiếng cười
Anh không thể tặng hoa tươi
Cũng không thể đến bên người vì xa
Chỉ biết ngồi nhớ người ta
Nhớ lúc hai đứa chúng ta chuyện trò
Cuộc sống ai cũng nhiều lo
Em là chị cả phải lo gia đình
Em không giàu cũng không xinh
Nhưng cái chân tình đáng quý biết bao
Ngại quá giờ biêt nói sao
Chẳng có lẽ nào mình lại yêu em
Nhưng khoan để nghĩ lại xem
Lỡ nói nhiều quá rồi em chê mình
Nhưng nếu không nói thật tình
Những nỗi lòng mình em liệu có hay
Em à anh bảo thế này
Rằng kể từ ngày em đã ra đi
Ban đầu anh chẳng nghĩ gì
Nhưng sau lại thấy cớ chi cứ buồn
Đêm ngày nhớ tới em luôn
Tối hay ngủ muộn nhớ hoài về em
Lúc nửa đêm trăng soi rèm
Anh lại cứ tưởng có em ngồi kề
Nói ra thiệt mắc cỡ ghê
Nhưng mà chắc chắn anh mê em rồi
Đánh liều đành nói ra thôi
Yêu đâu có tội phải không em à
Giờ mà anh không nói ra
Cả đời sẽ bị người ta coi thường
Anh thương nên phải nói thương
Anh chẳng mong đợi em thương lại mình
Thư này không phải thư tình
Chẳng qua chỉ những tâm tình của anh
Anh mơ trên thảm đồi xanh
Chúng ta chung dựng mái tranh nghĩa tình
Đời ai biết trước nhục vinh
Chỉ cần hai đứa chúng mình có nhau
Phố giờ cũng tắt đèn màu
Tình anh nhiều lắm hẹn sau nói nhiều
Cuối thư tái bút vài điều
Rằng giờ anh nói anh yêu em rồi
Còn tuỳ em nữa mà thôi
Anh luôn mong đợi phản hồi của em.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét