Thứ Năm, 18 tháng 6, 2026

MÙA HÈ BẮT DẾ

 MÙA HÈ BẮT DẾ

Duy Sắc 2000

Mấy thằng nhóc bới xung quanh

Tìm con dế choắt đang nằm trong hang

Nó nhe ra một đôi càng

Dế rung đôi cánh gáy vang lừng trời


Bà già chạy muốn hụt hơi

Tay cầm một chiếc roi dài bằng mây

Rằng là cái lũ tụi mày

Buổi trưa không ngủ ra đây làm gì


Một thằng nghe tiếng chạy đi

Hai thằng bị vụt tức thì mấy roi

Dế kia biết thoát nạn rồi

Thế là nó trốn vào nơi an toàn


Đêm hè dế lại gáy vang

Mấy thằng bắt dế dễ dàng đánh hơi

Chúng đi nghe ngóng một hồi

Sau cùng cũng đến đúng nơi dế nằm


Mỗi thằng một bịch ni lon

Tay đào, tay chộp ước chừng chục con

Dế mùa này béo và tròn

Đang kỳ sinh sản nên hung hăng nhiều


Sáng ra lũ dế nó kêu

Mấy thằng bắt dế liền khều dế ra

Hai con vào một hộp quà

Thế là bọn dế xông ra nhe càng


Lửa vàng đá với dế than

Giằng qua kéo lại bốn càng cò cưa

Hung hăng loài dế chẳng vừa

Chẳng con nào có chịu thua con nào


Máu điên chúng nó lên cao

Đôi càng to khỏe nhắm vào chân nhau

Con này bị cắn rụng râu

Con kia bị bể miếng đầu lòi cơ


Dế than sức mạnh không ngờ

Tuy hơi chậm chạp nhưng mà tinh khôn

Nhiều lần bị dế lửa dồn

Nhưng mà nó vẫn quyết không quay đầu


Mấy thằng chọi dế cá nhau

Hơn thua phân định bằng chầu chè me

Cho nên ra sức hét hò

Tay, chân vung vẩy, miệng hô lên nào


Dế kia cứ mãi đánh nhau

Chưa nhìn ra được bên nào thắng thua

Trẻ con trong xóm vào hùa

Chúng mang thêm dế mình ra so tài


Mồm la ing ỏi lỗ tai

Bà Tư liền mắng tụi mày biến đi

Phá làng phá xóm chứ gì

Tao mà nổi đóa đuổi đi bây giờ


Suốt ngày quậy phá như ma

Nhà tao đang có người già biết không

Nếu còn la nữa liệu hồn

Tao kêu ba má sang gông cổ về


Vậy là tụi nhỏ tản đi

Mấy con dế bị đem về dưỡng thêm

Mùa hè không khí êm đềm

Những cơn mưa tưới mát thêm phố phường


Yêu sao hình ảnh quê hương

Phượng hồng rực rỡ con đường học sinh

Mùa hè ấy tuổi chúng mình

Đêm nghe tiếng dế là tim bồi hồi.

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

ĐÊM NHỚ AI ?

 ĐÊM NHỚ AI ?

Duy Sắc

Đà Lạt đêm đông lạnh

Khách sạn mình chờ ai

Chăn bông trùm chẳng ấm

Cả đêm nhớ nhung hoài


Núi đồi đen kìn kịt

Mưa phùn mịt mù bay

Thuốc đã tàn trăm điếu

Nên cơn ho càng dài


Giang hồ mê mải bước

Trắng tay hoài trắng tay

Cố nhân buồn lánh mặt

Ta cũng sầu miên man


Đà Lạt buồn tẻ nhạt

Tình xưa mờ như sương

Biết bao nhiêu chén rượu

Để cay thêm cuộc đời


Ừ thì tình chưa dứt

Cứ xem là tạm xa

Nhưng xa gì lâu thế

Mà tại sao mình xa


Em không cao sang mà

Nhưng em rất kiêu sa

Thanh cao và chân thật

Đẹp sao mối tình ta

HẸN HÒ

 Hẹn Hò

Duy Sắc

Anh chờ em trên cầu chữ Y

Nhưng em lại đi về Hưng Phú

Hẹn với hò sao mà dở ẹc

Yêu cái gì bực quá đi thôi


Anh quay xe xuống chợ Rạch Ông

Đường đông quá không đi về được

Em điện thoại bảo ngồi ăn lẩu

Bạn ngày xưa nó rủ nên đi


Trời thì tối, kẹt xe đen kịt

Khói đầy trời, bụi trắng như mây

Anh điện em thấy máy cứ reo

Sao chẳng thấy có ai bắt máy


Hơn một tiếng anh sang Cầu Muối

Chẳng thấy em điện thoại trả lời

Anh vào quán làm vài trứng lộn

Chục chai bia hóng mát bờ kè


Đến nửa đêm em điện lèng èng

Trách với móc sao không qua đón

Khuya thế này ai mà có rảnh

Tự về đi đừng có tào lao


Hẹn với hò thật chẳng làm sao

Kẻ đầu đường đợi người xó chợ

Thôi chia tay cho mình rảnh nợ

Cái màn này coi bộ không xong


Sac2004

TRẺ CON ĂN XIN

 TRẺ CON ĂN XIN

Lề đường đầy rác thải

Cống rãnh dậy mùi hôi

Bầy trẻ con lếch thếch

Chúng cứ bám lấy người


Dòng xe lao vùn vụt

Lũ trẻ trố mắt nhìn

Da đen thui lem luốc

Như rắn rồng lên mây


Tay cầm ca, cầm bị

Chúng dắt díu nhau đi

Mắt đen nhìn thô lố

Lắm đứa mũi thò lò


Lại có bọn làm trò

Uống xăng rồi phun lửa

Đứng giữa đường nhảy múa

Xong chìa tay xin tiền


Ở đâu mà đông vậy

Đầy những ngã tư đường

Tóc cháy vàng bởi nắng

Chân chai bởi đi trần


Sài Gòn xa hoa thật

Lắm khu phố cao sang

Ngoại ô vùng ổ chuột

Đời còn lắm cơ hàn


Mưa hè tuôn ồ ạt

Dột những mái nhà tôn

Công nhân nơi xóm trọ

Đời say chén rượu cồn


Đô thành hoa lệ lắm

Cao ốc mãi vươn cao

Đời bần cùng khốn khổ

Tăm tối đến khi nào


Duy Sac 2007

SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

 SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

Duy Sắc 2012

Sân trường ghế đá năm xưa

Mười lăm năm ấy như vừa mới qua

Phượng hồng vẫn nở đều hoa

Nhưng hình bóng cũ nhạt nhòa tàn phai


Nhớ sao những lúc truy bài

Rụt rè khép nép, mắt nai mơ màng

Giờ chơi ngồi ở hành lang

Cả bầy túm tụm ăn hàng rất vui


Chỗ này mình đã từng ngồi

Đằng kia có nhỏ ăn xôi mỗi ngày

Còn đây là chỗ nhảy dây

Đá cầu thường ở khúc này không sai


Nhớ khi không học thuộc bài

Bị thầy bắt phạt đánh hai roi liền

Làm cho tụi bạn cười lên

Mình quê một cục nghỉ liền mấy hôm


Bao nhiêu ký ức vẫn còn

Thời gian nhanh quá thật không thể ngờ

Hôm nay thăm lại trường xưa

Sân trường lá rụng như vừa hôm qua.

TẾT XA NHÀ

 TẾT XA NHÀ

Duy Sac

Chiến dịch nào cũng rất khó khăn

Thơ với thẩn nao lòng chiến sỹ

Tết sắp đến người ta được nghỉ

Đời quân nhân lại phải xa nhà


Đêm biên giới rừng già sương lạnh

Tiếng cú kêu nghe rợn hết người

Vắt nó đeo khi mới nghe hơi

Muỗi nhao đến châm đầy hết mặt


Giữa màn đêm căng lên đôi mắt

Dõi theo từng lối tắt đường ngang

Vùi thân mình trong lớp ngụy trang

Canh giấc ngủ quê hương làng bản


Dạ kiên trung một lòng tin Đảng

Tổ Quốc luôn đặt ở trong tim

Không nề hà quản ngại hy sinh

Vì tất cả bình yên đón Tết

NGƯỜI TÀI

 NGƯỜI TÀI

Duy Sắc

Người tài dâng quốc sách

Việc kiến quốc dân sinh

Vì quốc gia dân tộc

Cống hiến hết đời mình


Người tài luôn khiêm tốn

Thầm lặng để hy sinh

Chẳng mong cầu danh lợi

Quên luôn cả gia đình


Người vì đời dốc sức

Đem lợi ích muôn người

Được gọi là hào kiệt

Danh thơm đến muôn đời


Người tài luôn rất hiếm

Trăm năm khó kiếm ra

Còn mình như con cóc

Nên hay nói ba hoa


Người tài được tôn vinh

Là danh nhân văn hóa

Là một bậc anh hùng

Dân tôn thờ vạn đại


Duy Sac

PHẬN MÌNH

 PHẬN MÌNH

Duy Sac

Nghèo quá biết mơ gì

Mơ ăn no cái bụng

Mỗi sáng ổ bánh mì

Chiều có nồi cơm trắng


Nghèo quá biết mơ gì

Mơ có người thương hại

Ban cho chút tình yêu

Để đêm về mơ mộng


Nghèo quá nên bi lụy

Mặc cảm với người đời

Tủi thân mình kém cỏi

Không mảnh tình vắt vai


Nghèo quá biết mơ gì

Dám mơ gì được nữa

Chắc là do phận số

Không thể nào đổi thay


Nghèo quá chỉ thấy buồn

Nhìn gì cũng thấy thèm

Thèm rồi ứa nước mắt

Nuốt cái ngẹn vào trong

PHẬN NGHÈO

 PHẬN NGHÈO

Duy Sắc

Phận nghèo nói lý đều sai

Bởi vì xã hội chẳng ai tin nghèo

Phận nghèo chớ nói lời yêu

Bởi vì nghèo quá thì yêu bằng gì


Tình là thực tế chi ly

Gạo, tiền, cơm áo, sẻ chia vui buồn

Tình là luôn ở cạnh bên

Nếu như xa cách chẳng bền được đâu


Phận nghèo mình chỉ biết cầu

Mười phương chư Phật và cầu thần tiên

Cầu sao dư chút đồng tiền

Phòng khi bệnh hoạn người thân khỏi phiền


Phận nghèo tâm trí đảo điên

Cuồng quay tất bật kiếm tiền ngày đêm

Chỉ mong chân cứng đá mềm

Có nhiều sức để làm thêm ngoài giờ


Phận nghèo mình dám nào mơ

Nên không có cảnh ai chờ ai mong

Ta vui với chén rượu nồng

Cùng cành Nguyệt Quế dưới trăng đêm về


Đời nghèo không có đam mê

Hết giờ làm việc là về nghỉ ngơi

Lâu lâu nhìn ngắm mây trời

Thả hồn tìm đến những nơi phiêu bồng


Cái nghèo như một cái gông

Trăm đường tính toán cũng không thể làm

Đành thôi cố vượt khó khăn

Đủ ăn ba bữa và làm bạn thơ


NDS

BA XÀM

 BA XÀM

Duy Sac

Không ngờ hồi nhỏ bị khùng

Lớn lên suy nghĩ lung tung thế này

Bây giờ sáng xỉn chiều say

Rượu vài ba lít suốt ngày lai rai


Điên rồi nên nói suốt ngày

Tào lao thiên địa đông tây ba xàm

Người ta ai cũng thành công

Ta thì họ gọi là thằng bá dơ


Học vài ba chữ i tờ

Tưởng như mình đã tinh hoa đầy người

Bạn bè thấy tội nên thôi

Chẳng ai thèm nói một lời khuyên can


Gàn thì cũng chẳng phải gàn

Mà là tại dốt nên ăn nói càn

Nhiều khi nghĩ cũng tủi thân

Nhưng tủi gì nữa vì thân sắp tàn

CHẮC SỐ MÌNH VẬY

 CHẮC SỐ MÌNH VẬY

Duy Sắc

Dạo này tiền kiếm khó

Vài ba tỷ đâu ra

Mình bán hai cái chổi

Giá chỉ có năm nghìn


Thiên hạ giàu phát khiếp

Ô tô với nhà lầu

Mình nhà tranh vách gỗ

Thịt hấp và mắm tôm


Đời nào ai biết được

Phú quý hay bần hàn

Âu cũng là cái số

Mình chỉ cần bình an


Giàu có rồi cũng hết

Nghèo lắm cũng sẽ giàu

Vòng luân hồi luẩn quẩn

Tử tế thì còn nhau


Duy Sac

KỊCH BẢN CUỘC ĐỜI

 KỊCH BẢN CUỘC ĐỜI

Duy Sac

Ai viết lên kịch bản

Mỗi cuộc đời chúng ta

Để cho ta ngoi ngóp

Ngụp lặn giữa hồng trần


Ai chỉ đường dẫn lối

Trên mỗi bước ta đi

Mỗi người ta từng gặp

Họ có ý nghĩa gì


Định mệnh kia là thật

Hay vô tình vậy thôi

Tại sao ta không biết

Ngày mai mình thế nào


Chắc ta là con tốt

Người khác khiến ta đi

Họ tha hồ điều khiển

Theo ý của riêng mình


Người xưa hay nói " số "

Đúng là có thật rồi

Nên ta không thể đổi

Cái số phải vậy thôi


Biết cũng như không biết

Ai cũng giống như nhau

Mơ hồ đi lầm lũi

Tìm một lối để về


Tới ngày và tới tháng

Đúng giờ và đúng nơi

Ta đi theo định mệnh

Đã in trong sách trời


Vòng quay luân hồi mãi

Muôn triệu kiếp sinh linh

Tái sinh xong hủy diệt

Theo một chuỗi lập trình

NHÂN QUẢ VÔ TÌNH

 NHÂN QUẢ VÔ TÌNH

Duy Sắc

Nhân quả là luôn có

Tùy muộn hay sớm thôi

Sự khôn ngoan xảo trá

Không qua được Đạo Trời


Trong triệu kiếp luân hồi

Tái sinh xong hủy diệt

Mỗi sinh linh hiện hữu

Hợp thành từ nghiệp duyên


Nếu số mình đã vậy

Nên chấp nhận là hay

Kiếp này tu tích phước

Đời sau ắt sẽ hay


Không ai khôn hơn ai

Đều là do phước báu

Tu cho mình giải nghiệp

Tích phước lại từ từ


NDS

ANH THỰC TẾ LẮM

 ANH THỰC TẾ LẮM

Duy Sắc

Anh yêu cô gái Việt Kiều

Chỉ vì cô ấy có nhiều tiền đô

Nếu em có sẵn tiền đô

Anh bỏ cô ấy nhào vô em liền


Nói ra thì bảo vì tiền

Nhưng mà cuộc sống có tiền mới nên

Người ta kẻ cả , người trên

Chẳng qua cũng chỉ là hơn đồng tiền


Thơ anh sản xuất liền liền

Nhưng ngặt một cái là tiền không ra

Tính anh như tính đàn bà

Người xưa thường chỉ định là tiểu nhân


Ừ thì anh phận tiểu nhân

Nhưng anh cũng cố văn nhân với người

Không tiền em hãy quên.tôi

Vì thơ phải ở những nơi lắm tiền


Thi nhân chưa hẳn là hiền

Có tiền là hiểu ra liền thi nhân

Ai mà không quý bản thân

Bảo thương người khác là quân mị người


Không danh cũng lợi mà thôi

Mua danh bằng lợi xưa rồi nhé em.

VÌ EM CAO SANG

 VÌ EM CAO SANG

Duy Sắc

Anh là thằng nghệ sỹ

Xướng ca đúng rồi em

Anh bất tài vô dụng

Nên đời anh lang thang


Em nghĩ mình cao sang

Với anh, em là điếm

Ta cùng loài như nhau

Chớ tự mãn đá, vàng


Em chớ nghĩ mình sang

Anh hay ăn thịt chó

Em chắc là hơn nó

Em mới dám chê anh


Nghệ sỹ vốn háo danh

Nhưng tùy người em nhé

Đời có vay có trả

Em chớ nói xàm ngôn


Tiền là cái mồ chôn

Đế vương và nghiệp bá

Em chỉ là cắc ké

Em.chớ mộng vàng son.

QUỴT NỢ

 QUỴT NỢ

Duy Sắc

Rượu đầy nhà, món ngon đủ loại

Nào vui đâu vì thiếu bạn hiền

Năm xưa mình lỡ vay tiền

Sau đó mình quỵt, bạn hiền chạy xa


Đời là vậy, toàn lời dối trá

Tình cảm đâu có thật từ tâm

Mình nghèo ai có đến thăm

Mình giàu, bạn sẽ đến thăm mỗi ngày


Nên thôi kệ, đời ai cũng vậy

Ta là ta thế cũng đủ rồi

Lắm khi cảm nhận mình tồi

Nhưng mà lúc ấy mình tồi đúng thôi


Bạn là bạn mình luôn quý bạn

Bạn khinh mình, mình phải chịu thôi

Đời này mình trải hết rồi

Nên anh chỉ thích nụ cười của em.


Duy sắc

VÌ ANH LÀ NGOẠI ĐẠO

 VÌ ANH LÀ NGOẠI ĐẠO

Duy Sắc

Mùa Giáng sinh năm ngoái

Em chê anh rất nhiều

Vì anh là ngoại đạo

Không phù hợp cùng em


Mùa Giáng sinh năm nay

Em bế con trên tay

Anh bên chén rượu cay

Anh nhìn đời vay trả


Em yêu người xứ lạ

Anh quanh quẩn xó nhà

Tổ tiên anh thờ phụng

Em yêu quý người ta


Tình mình không chung bến

Anh cũng chẳng hề buồn

Mộ tổ còn hoang lạnh

Anh không thể vì em


Em có quyền chọn lựa

Anh nghèo nên buông xuôi

Tình mình đến thế thôi

Anh chúc em hạnh phúc

HẸN ANH

 HẸN ANH 

Duy Sắc

Lâu rồi chưa gặp được anh

Em cũng buồn lắm nhưng đành thế thôi

Việc em phức tạp lôi thôi

Sợ anh ảnh hưởng mà thôi anh à


Anh xem em như người nhà

Tình cảm đậm đà thật quý biết bao

Nhiều năm tình nghĩa dạt dào

Ai nỡ lòng nào ngoảnh mặt quay lưng


Qua face book em rất mừng

Biết anh giờ cũng ung dung thanh nhàn

Chúc anh mạnh khỏe bình an

Hẹn ngày em đến cùng đàn với ca


Sac2018

KHỔ VÌ COVID

 KHỔ VÌ COVID

Duy Sắc

Từ hồi có dịch đến giờ

Bạn bè ai cũng ngó lơ chẳng nhìn

Tôi đành cũng giả làm thinh

Cứ xem như họ khinh mình không chơi


Gặp nhau không dám mở lời

Khẩu trang bịt kín xong rồi múa tay

Rằng là ra hiệu cho hay

Chứ không muốn nói tỏ bày dài hơi


Thế là tình cảm tả tơi

Bạn bè mỗi đứa mỗi nơi tình vờ

Người yêu lãnh đạm thờ ơ

Bởi yêu mà chẳng dám sờ dám hôn


Dịch ngày càng đến dập dồn

Người ta thần tính thần hồn nát tan

Cầu sao thế giới bình an

Thiên tai qua hết, nhân gian thái bình.

TỰ NHIÊN NÓ THẾ

 TỰ NHIÊN NÓ THẾ

Duy Sắc

Cuộc sống nó là vậy

Đường Tăng muốn lấy kinh

Ông phải đổi bát vàng

Không gì là miễn phí


Ta nên tự trách mình.

Bình đẳng là giấc mơ

Mà mơ thì là mộng

Mộng thì luôn là ảo


Sống ảo tự sướng thôi

Quy luật vốn thế rồi

Cỏ cây còn phân biệt

Rừng xanh luôn tỉa thưa


Cây tranh nhau ánh sáng

Mới có rừng nguyên sinh

Nhiều tầng cây phân lớp

Đời sống chúng cộng sinh


Nếu người có nghĩa tình

Ta hòa bình chung sống

Chia sẻ những buồn vui

Oán thù chi cho mệt


Gieo nhân rồi gặp quả

Chuyện hiển nhiên ấy mà

ĐẠO ĐỨC GIẢ

 ĐẠO ĐỨC GIẢ

Duy Sac 

Ta khuyên người chớ thở than

Nhưng mình lại cứ than van chính mình

Ta khuyên người sống nghĩa tình

Nhưng ta lại chẳng nghĩa tình với ai


Ta hay triết lý Đông Tây

Lễ, nghĩa, trí, tín, trọng thầy, kính cha

Nhưng ta lại chẳng thật thà

Lươn lẹo, gian trá, điêu ngoa, lọc lừa


Ta khuyên người phải đi chùa

Tụng kinh, niệm Phật để mà tu thân

Ta thì lại cứ tham, sân

Hám danh, hám lợi và còn tà dâm


Ta là một kẻ tâm thần

Giả nhân, giả nghĩa vì thân của mình

Nhưng vì ta vốn háo danh

Nên ta che đậy cho cái mình xấu xa


Ai mà cũng giống như ta

Còn gì ai nữa để mà tin nhau

Khôn ngoan không ở cái đầu

Khôn là phải biết đến đâu nên dừng


Trời cao vốn rất công tâm

Nhân quả chưa có sai lầm với ai

Diễn trò đóng kịch tấu hài

Hậu quả chỉ chuốc đắng cay cả đời

SỐ NÀY

 SỐ NÀY

Duy Sac

Số này chưa giàu được

Bởi làm biếng bà cố

Thêm cái tính ở dơ

Tiền, tình đều chạy hết


Người ta khoe cái tốt

Vì họ tốt quá nhiều

Mình xấu đầy trên mặt

Biết lấy gì để che


Không nhà cũng chẳng xe

Đi la cà tá túc

Mỗi nơi ở một lúc

Xong lại xách dép đi


Tay trắng không có gì

Sống nhờ vào bè bạn

Xin mỗi người một bữa

Mặt mày đã chai lỳ


Cũng do thói rượu chè

Mê hên xui đen đỏ

Tiền bao nhiêu đốt cả

Nợ hoài trả không xong


Ông trời quá công bằng

Gieo nhân là gặt quả

Chẳng ai mà sung sướng

Khi nhiều quá sai lầm.

ĐỪNG BẠC BẼO

 ĐỪNG BẠC BẼO

Duy Sắc

Không tiền sẽ ít bạn chơi

Nhưng ta bạc bẽo thì đời quay lưng

Nghĩa tình chớ tính thiệt hơn

Đời người ai chẳng mấy cơn khốn cùng


Những khi chiến thắng vui mừng

Những khi thất bại hãi hùng tâm can

Những khi cay đắng ngập tràn

Những khi hạnh phúc hân hoan tiếng cười


Cố giương đôi mắt nhìn đời

Cố nhìn cho rõ để rồi luận suy

Được, thua mải cố so bì

Hoạ, phúc đều bởi là vì thân ta


Ngẫm về những chuyện hôm qua

Mới hay nhân quả không sai bao giờ

LỜI HAY Ý ĐẸP

 LỜI HAY Ý ĐẸP

Duy Sac

Lời cay từ miệng độc

Lời độc từ ác tâm

Miệng độc và tâm ác

Gọi chung là độc ác


Khẩu nghiệp gieo đau khổ

Đừng thốt lời xát thương

Dẫu biết đời vô thường

Nhưng nói năng cẩn trọng


Khi chưa hiểu rõ ai

Chớ một chiều phán xét

Bởi ta không là họ

Nên họ không giống ta


Mồm tụng kinh niệm Phật

Tâm có hướng Phật không

Cái này người ta rõ

Mình chẳng ảnh hưởng gì


Bớt đi lời thị phi

Tích được thêm cái Phúc

Đức hay là thất đức

Luật nhân quả công bằng


Thơ văn là văn hóa

Là nhân cách của ta

Nếu lòng dạ xấu xa

Ắt ý thơ tăm tối


Ám chỉ người là tội

Dù văn vẻ thế nào

Phút ngông cuồng nông nổi

Hủy sự nghiệp một đời


Người già khinh người trẻ

Nên trẻ chẳng trọng già

Thế là gieo khẩu nghiệp

Oán thù mãi xảy ra


Thi nhân mà sân hận

Thơ cũng chẳng còn hay

Câu từ dù văn vẻ

Chỉ sáo rỗng giãi bày

TRỜI CAO CÓ MẮT

 TRỜI CAO CÓ MẮT

Duy Sac

Trời cao luôn có mắt

Chẳng che giấu làm gì

Mình biết, trời đất biết

Nhân quả rất vô tình


Trời cao luôn chứng giám

Mọi lời nói từ tâm

Tâm sao, đời ta vậy

Chuyện đó rất bình thường


Đạo đức hay thất đức

Đều ở trong lưới trời

Ta chẳng cần phải diễn

Mọi thứ sẽ phơi bày


Trời cao công minh lắm

Chẳng có gì bất ngờ

Mọi thứ ta nhìn thấy

Đều đã được an bài


Khôn cũng chẳng hơn ai

Nếu lòng trời thấy sai

Mà sai là trời diệt

Nên đừng khôn với ai


Trời cao luôn có mắt

Luật nhân quả vô tình

Nên không cần diễn kịch

Không qua được trời đâu.

KHÔNG XIN LỖI

 KHÔNG XIN LỖI

Việc ấy đã xong rồi

Xin lỗi được gì đâu

Tiền cũng đã chia nhau

Tội không ai muốn nhận


Bây giờ không hối hận

Hối hận là nhận sai

Mà nhận là mình thiệt

Xin lỗi là đồ ngu


Tiếng ác thì kệ nó

Miễn ta sướng đời ta

Một đời trong nhung lụa

Ai chẳng thèm xa hoa


Đừng đem trời ra dọa

Ta chính mới là trời

Lỗi lầm gì mà sửa

Chẳng lỗi phải gì xin


Mình phải sống vì mình

Chúng nó thì cũng thế

Có đứa nào xin lỗi

Khi cà bọn làm sai


Tương lai kệ tương lai

Đừng dọa bằng nhân quả

Mấy cái đạo lý đó

Cũng chỉ là vu vơ


Khi nào trời diệt ta

Chắc đúng là nhân quả

Còn bây giờ ta mạnh

Ta chỉ biết mình ta.


Đạo Trời luôn công bằng

Đừng ngông cuồng tự đại

Đến khi mà trời hại

Thì nhiều đời khổ đau


Duy Sắc 2021

TỬ VI

 TỬ VI

Duy Sac

Vòng số mệnh luân hồi quay mãi

Mỗi đời người là một sơ đồ

Không ai giống của ai được hết

Nên không ai can thiệp được vào


Ai cũng có nghiệp mình phải trả

Nghiệp trả xong, đời cũng sẽ xong

Gọi là số tưởng chừng mê tín

Nhưng thực ra nó đúng lạ kỳ


Mỗi cá thể từ khi cấu tạo

Vũ trụ kia đã áp mệnh vào

Kể từ lúc âm dương phối ngẫu

Cuộc đời ta đã được an bài


Nên đôi lúc ta thường thắc mắc

Tại làm sao rồi chẳng hiểu sao

Người ta lại thế này thế nọ

Thực ra là đã sắp sẵn rồi


Giàu hay nghèo là cái số thôi

Nhưng có đức thì đời bớt khổ

Chớ ghanh gét đem lòng đố kỵ

Bởi trời không dung kẻ bất lương


Số là vậy nên đời ta vậy

Hiểu số rồi ta sống an yên

Vui trong những cái gì mình có

Cả một đời sẽ rất bình an


Tài cũng chẳng qua là số mệnh

Nó khiến ta bắt buộc phải tài

Bởi vì trong chỉ số đường đời

Ta sẽ phải là người như vậy


Không ai muốn đời mình khốn khổ

Nhưng số mà đã khổ chịu thôi

Muốn bớt khổ phải rèn đạo đức

Biết thương người, người sẽ thương ta


Lòng vị tha, nhân ái, thật thà

Lòng trắc ẩn, biết ơn, biết nghĩa

Đừng tham lam, ác khẩu với người

Được như vậy cả đời thanh thản.

DỊCH COVID BUỒN

 DỊCH COVID BUỒN

Duy Sắc

Thời Cô Vi buồn tẻ

Thế giới lắm ê chề

Lòng người chia muôn ngả

Nỗi lo cứ kè kè


Thời Cô Vi ảm đạm

Thế giới buồn chứa chan

Cuộc sống nhiều khốn khó

Cảnh người lắm cơ hàn


Thời Cô Vi ai mong

Đang tự dưng nó đến

Phải chăng định mệnh rồi

Vòng luân hồi vay trả

NỢ ĐỜI NHIỀU QUÁ

 NỢ ĐỜI NHIỀU QUÁ

Duy Sắc 2022

Bao năm vay tứ tung

Nợ nhiều như chúa chồm

Dù quen hay không quen

Hễ gặp ai là mượn


Bây giờ không nhớ nổi

Mình đã từng vay ai

Nợ bao nhiêu không biết

Mà họ cũng chẳng đòi


Đôi lúc ngồi nhớ lại

Nợ cô ấy rất nhiều

Chắc có thể vì yêu

Nên nhớ mình cô ấy


Bây giờ đã xa nhau

Không biết người ở đâu

Để mà mình đến trả

Nên thôi xin khất nợ


Nợ người ta tình nghĩa

Bao năm chưa trả xong

Chắc mình và người ấy

Có nhân duyên vợ chồng.

NỢ DAI

 NỢ DAI 

Duy Sac

Khi ta qua tuổi thiếu thời

Sẽ đến tuổi thiếu nợ đời búa xua

Nợ đời phải trả đến già

Đến khi hết nợ là ta qua đời


Có khi nợ quá nhiều người

Ta trả không nổi nên đời ta lâu

Thôi thì cố nợ nhiều vào

Để ta còn được sống lâu với đời


Trả xong thì tiếp tục vay

Vay xong lại trả rồi vay thêm vào

Bởi vì ta thiếu nợ lâu

Chủ nợ họ sẽ luôn cầu cho ta


Họ mong ta khỏe tuổi già

Mong ta luôn khỏe để ta kiếm tiền

Để mang qua trả họ liền

Nên yên tâm cứ mượn tiền nữa đi


Mượn rồi cố trả đúng kỳ

Trả xong lại mượn đến kỳ tiếp theo

Vay đi, vay nợ nhiều vào

Nếu như muốn sống thật lâu trên đời


Nói vui là nói vậy thôi

Chứ đừng thiếu nợ, khổ đời của ta

Đừng ăn không của người ta

Nếu không ta trả mấy đời chưa xong


Người ta nhân nghĩa tấm lòng

Họ mới cho mượn chứ không dễ gì

Lúc nghèo ai cũng khinh khi

Người cho ta mượn chính là ân nhân


Làm người phải biết nhớ ơn

Nếu mà sống bạc thì không là người

Vay là phải trả vậy thôi

Trả cho đến lúc cuối đời phải xong

CỐ MÀ TU

 CỐ MÀ TU

Duy Sắc

Đời kia có thật vô thường

Hay ta bí lối cùng đường nên than

Đời kia ai có thật nhàn

Đời kia vất vả gian nan bao người


Có chăng cái kiếp luân hồi

Hay ta tưởng tượng để rồi nằm mơ

Đời người phút chốc thoảng qua

Còn không kiếp khác cho ta trở về


Ai từng biết kiếp khác chưa

Làm sao mà biết khi chưa hết đời

Kháo nhau truyền tụng lắm lời

Nào là lời Phật, lời người chân tu


Phật nào ai đã thấy chưa

Làm sao mà thấy, toàn lừa, nói ngoa

Tâm linh không thể chuyện đùa

Ai mà phỉ báng sẽ là gặp nguy


Mở mồm luôn nói từ bi

Người ta khác ý tức thì răn đe

Rằng là nhân quả tức thì

Rằng là thế giới vô hình rất thiêng


Chớ nên phỉ báng sẽ phiền

Bề trên nổi giận phạt liền chẳng tha

Những lời độc địa tuôn ra

Hăm này dọa nọ, người ta hoảng liền


Múa may giả dại giả điên

Tiền gom đầy túi, luyên thuyên dạy đời

Rằng ta điển ở cõi trời

Bề trên truyền đạt những lời ngọc châu


Khôn hồn thì phải tu mau

Tu cho giải nghiệp, khổ đau tiêu trừ

Thế gian nghe mấy lời hù

Có bao nhiêu của đem dâng cho thầy


Rồi khi nghèo túng ai hay

Thầy chỉ cười bảo:" nghiệp này trổ ra

Con đây có hậu về già

Bây giờ phải khổ để dành phần sau


Tin thầy, con hãy tu mau

Tu đi cho được ngày sau huy hoàng"

Hỏi thầy:" tu phải bao năm

Để con thoát cảnh nợ nần khó khăn


Hay tu luôn khỏi phải làm

Người ta sẽ cúng cho ăn mỗi ngày

Nhưng tu sao có tiền đây

Chủ nợ nó đến mỗi ngày hét la


Làm sao con gỡ được ra

Lại còn chữ hiếu mẹ cha chưa tròn

Hay là thầy giúp cho con

Gọi là trả chút nợ nần cho xong


Nợ kia có ngót tỷ đồng

Thầy gom công đức giúp con lúc này"

Ô kìa con nói gì đây

Nợ con, con trả, thầy vay lúc nào


Nghiệp này con đã lỡ gieo

Bây giờ trả nghiệp cớ sao hỏi thầy

Ta khuyên con phải tu ngay

Tu đi thì cái nghiệp này nó vơi


Tu tâm tích đức, thương người

Gom phần phúc đức thì trời sẽ cho

Chứ thầy nghèo khó vậy mà

Tiền đâu trả nợ giúp cho con nào


Tu nhanh kẻo chẳng kịp đâu

Thiền định con thấy một vùng âm u

Hồi sau ánh sáng sáng lòa

Hào quang chiếu khắp ngân hà tỏa ra


Trên cao, Phật xuống bên ta

Ngài truyền chân lý để mà học theo

Biết nhân ta đã từng gieo

Hiểu quả ta gặt về sau thế nào


Nghiệp gì mà chịu khổ đau

Rồi bao nhiêu kiếp ra sao rạch ròi

Hồn bay lơ lửng cõi trời

Hồn chu du khắp mọi nơi thiên hà


Cõi Niết Bàn sẽ mở ra

Ở nơi chốn ấy thật là đẹp tươi

Không còn ân oán kiếp người

Không còn than vãn cuộc đời bi ai


Không còn có chuyện đúng sai

Người nào người nấy mặt mày sáng trưng

Bốn bề thơm ngát mùi hương

Ai đều sung sướng thiên đường là đây


Đúng là tu được sẽ hay

Chưa tu chỉ thấy điều này viễn vông

Ai tu thì cố lấy công

Kẻo mà công cốc thành thằng dở hơi.

VUI GIỮA HỒNG TRẦN

 VUI GIỮA HỒNG TRẦN

Duy Sac

Bụi trần chưa rũ hết

Lòng sân, si vẫn còn

Khổ là không tránh khỏi

Trả hết lại tiếp vay


Khoa trương để loè người

Huênh hoang để ngạo đời

Niềm vui trong chốc lát

Nghiệp đeo nặng nhiều thêm


Ta hơn người nụ cười

Mai tăng thêm tiếng khóc

Chóng vánh đời mấy chốc

Ai còn nhớ mình không

TỰ AN ỦI

 TỰ AN ỦI

Duy Sắc

Hoa Phượng Đỏ

Năm nào đi xem bói

Thầy cũng phán số giàu

Đến giờ toàn thấy nợ

Chưa thấy giàu ở đâu


Không biết thầy đoán sai

Hay là thầy khích lệ

Thầy an ủi mình chăng

Mà thấy toàn trật lất


Chắc là thầy đã thấy

Mình tham muốn giàu nhanh

Nên thầy động viên thế

Để cho tâm mình an


Nghĩ hoài mà không hiểu

Thầy cứ bảo sẽ giàu

Mà mình làm gì giàu

Hay là mình trúng số?


Thôi kệ cứ tin đi

Tin cũng chẳng mất gì

Tự thân an ủi vậy

Chắc là giàu nhờ thơ!

CỐ NHÂN

 CỐ NHÂN

Duy Sac

Có những người ta không thể quên

Có những cái tên ăn vào máu

Họ chẳng phải thân bằng quyến thuộc

Nhưng họ từng qua cuộc đời ta


Có những người ở mãi trong ta

Như là máu, như là hơi thở

Chỉ cần nghĩ về tên người đó

Trái tim ta lại nhói lên đau


Có những người không biết ở đâu

Họ lại cứ đến trong giấc mộng

Nghe tiếng họ từng đêm thủ thỉ

Họ nhắc ta phải nhớ suốt đời


Có những người ta vẫn nhớ tên

Nhưng không dám nhắc tên của họ

Ta chỉ nhớ có người thế đó

Họ và ta từng đã gặp nhau


Có những người vì họ ta đau

Họ vì ta cũng đau không kém

Ta với họ có cùng linh cảm

Nhớ về nhau qua tiếng hát xì


Người muốn quên luôn hẳn ta đi

Nhưng không được vì ta nhớ họ

Ta muốn quên luôn con người đó

Nhưng họ luôn cứ nhớ về ta


Thế gian này có nhiều kỳ lạ

Không hiểu sao ta gặp người ta

Một ánh mắt nhìn nhau lưu luyến

Thế mà gieo nhung nhớ một đời

HÀM RĂNG XẤU

 HÀM RĂNG XẤU

Duy Sắc

Ngày mới gặp, anh chê răng em xấu

Chúng không đều, xiên xẹo mọc tùm lum

Em giận quá, em đi về mách mẹ

Mẹ cho em mấy chục triệu kiềng răng


Nay gặp lại, anh khen răng em đẹp

Chúng thẳng hàng, đều như những hạt ngô

Em.vui quá, em đi về khoe mẹ

Mẹ bảo rằng, thằng đó phải tránh xa


Mình chia tay cũng đã mấy năm rồi

Hôm gặp lại hỏi em chồng chưa nhỉ

Em khẽ bảo anh ám em hoài vậy

Cũng tại anh nên em ế đến giờ


Em kể chuyện từ ngày ta xa cách

Có nhiều người cứ dòm ngó cầu hôn

Nhưng em chỉ nhớ anh là nhất

Bởi vì anh là hiểu rõ em


Hôm em.dẫn anh về ra mắt mẹ

Mẹ bảo rằng nên né tránh xa anh

Em thắc mắc hỏi rằng sao lại vậy

Mẹ chỉ cười, thơ thẩn lấy gì ăn.

XUÂN SANG

 Xuân Sang 

Duy Sac

Xuân sang vui vui quá

Hạnh phúc đầy hết ra

Ai cũng khoe đủ thứ

Ta vui với mình ta


Xuân sang hoa đẹp quá

Người ta đi ngắm hoa

Người ta cười hớn hở

Ta đi một mình ta


Xuân sang ai cũng lạ

Đủ nỗi buồn, niềm vui

Sau nụ cười rạng rỡ

Người ta có biết ta


Xuân sang, đời nhanh qua

Tuổi người mỗi ngày già

Ai cười ai trẻ mãi

Ta cười với đời ta

KHI HẾT CÒN THƯƠNG

 KHI HẾT CÒN THƯƠNG

Duy Sắc

Còn thương còn quấn quýt nhau

Hết thương ta bới móc nhau đủ điều

Thích rồi mọi cái đều yêu

Gét nhau dù tốt mọi điều cũng chê


Cuộc sống sao cứ nặng nề

Đong đo cân đếm lợi về phần ta

"Khôn ngoan chẳng lọ thật thà

Đức năng thắng số vốn là xưa nay"


Ai chưa từng trải đắng cay

Ai chưa từng có những ngày khổ đau

Ai chưa từng trải sang giàu

Ai chưa từng có cúi đầu mấy phen


Ai chưa từng nhục từng hèn

Ai chưa từng được ngợi khen hết lòng

Ai chưa từng lạnh đêm đông

Ai chưa từng sưởi nắng hồng ngày xuân


Cuộc đời ai chẳng gian truân

Cuộc đời ai chẳng bao lần trắng tay

Cuộc đời như chén rượu cay

Còn đời ta mãi còn say mơ hồ


Hẳn là đời có hư vô

Hẳn là đời có ai cho không gì

Còn người còn của lo chi

Còn đức thì chẳng sợ gì đói no


Đức mỏng thì phải cần lo

Tu thân tốt đẹp đời cho lại mình

Hôm nay nhục, ngày mai vinh

Hiểu đời như thế là mình thảnh thơi

ĐỒN NHẢM

 ĐỒN NHẢM

Duy Sac

Mạng xã hội đồn nhảm

Nhưng nhiều người vẫn tin

Nào thiên tai, sấm giảng

Nào tận thế, chiến tranh


Toàn là lời đồn nhảm

Khiến lòng người hoang mang

Chẳng qua là dụ dỗ

Những người bị u mê


Thiên tai và địch họa

Hàng ngàn năm vậy rồi

Bây giờ nhiều tin tức

Nên biết chuyện khắp nơi


Toàn những lời đồn nhảm

Của những người điêu ngoa

Chiêu trò tăng lượt xem

Để kiếm tiền quảng cáo


Ai tin là mù quáng

Lo sợ khiến bất an

Mất tập trung làm việc

Khiến cuộc sống khó khăn


Làm ăn không trung thực

Khi bị phát hiện ra

Lại bảo rằng trả nghiệp

Rồi lên chùa tụng kinh


Nhân quả là luôn đúng

Những ai đồn lung tung

Khiến người ta lo sợ

Nghiệp quật rất là nhanh


Lên mạng là phải tỉnh

U mê dễ bị lừa

Nhất là trò chứng khoán

Trò đa cấp kinh doanh


Kinh tế bây giờ khó

Người đời lừa lọc nhau

Chỉ tình em cao đẹp

Như trăng sáng trên đầu.

DÀ LẠT XUÁN VỀ

 DÀ LẠT XUÁN VỀ

Duy Sac

Sương phủ mờ mờ phía đồi thông

Chợ đêm nhộn nhịp, khách dạo đông

Đà Lạt xuân về, trời se lạnh

Có kẻ không nhà vẫn lông bông


Em đợi chờ ai cứ ngóng trông

Sao mà buồn đến nhạt má hồng

Nước mắt lại rơi trong lặng lẽ

Có phải thất tình đúng hay không


Thôi thì ta hãy dạo mấy vòng

Để cho thư thái chút được không

Buồn cũng chẳng qua là cảm xúc

Rồi vài hôm nữa lại như không


Em chớ trách anh kẻ bao đồng

Nhưng tình dù đẹp chỉ mông lung

Em đã yêu bằng lòng chung thủy

Nhưng người có thấu hiểu em không


Hoàng Lan mấy khóm đã trổ bông

Đêm nay phố núi thật mênh mông

Hai kẻ thất tình đầy mơ mộng

Ánh mắt nhìn nhau lệ tuôn dòng


Duy Sac

MƠ VỪA ĐỦ

 MƠ VỪA ĐỦ

Duy Sắc

Đời nào ai cho không

Mồ hôi và nước mắt

Có làm thì có hưởng

Ăn người, người ăn ta


Đời nào ai hơn ai

Vinh hoa xưa nay hết

Dinh thự với đền đài

Tàn tro là mấy chốc


Đời này như giấc mơ

Cứ mơ cho hạnh phúc

Hưng, vong nào biết trước

Nhưng mơ vừa đủ thôi.

BA CHÌM BẢY NỔI

 BA CHÌM BẢY NỔI

Duy Sac

Dịch tưởng đã qua rồi

Nó lại tìm về nữa

Đời ba chìm bảy nổi

Kiếp người mãi lênh đênh


Hôm qua ở nhà to

Tưởng no cơm ấm cật

Trời nổi cơn bão giật

Gạch, ngói tan thành tro


Hôm qua cười hô hô

Niềm vui mình chiến thắng

Giờ ngậm ngùi cay đắng

Ta buổn trong một mình


Có gì là mãi mãi

Một giấc mộng cỏn con

Ta nhìn nhau cười khảy

Cay đắng lời chia tay


Hoaphuongdo

AI CŨNG CÓ MƠ

 AI CŨNG CÓ MƠ

Duy Sắc

Gọi là ai cũng có mơ

Mỗi người mỗi khác giấc mơ vậy mà

Người mơ theo nghiệp xướng ca

Người mơ mình sẽ làm cha của người


Người mơ đời sống thảnh thơi

Người mơ thỏa mãn thú chơi của mình

Người mơ tên tuổi lưu danh

Người mơ là bậc hùng anh trên đời


Người mơ giàu có phát tài

Người mơ sống cảnh tay sai sang giàu

Ai mà có cấm mơ đâu

Mơ là một nỗi khát khao kiếp người.

BẢO THỦ HỦ LẬU

BẢO THỦ HỦ LẬU

Duy Sắc

Nước mình nghèo khổ vì ai

Bởi vì nhà Nguyễn đã sai lầm đường

Bế quan không muốn thông thương

Gây thù với bọn Tây dương lắm điều


Học theo Thiên tử Thanh triều

Nhưng lại không biết Thanh triều đã suy

Phương Tây họ đã đến kỳ

Văn minh tiến bộ, họ đi tung hoành


Nguyễn triều vẫn cố giữ mình

Quên rằng thế giới vượt mình đã lâu

Nhiều phen Pháp đến thỉnh cầu

Tự do buôn bán và trao đổi hàng


Nhưng mà Triều Nguyễn không màng

Đến khi súng nổ mới bàng hoàng lên

Vua quan lộ mặt yếu hèn

Chỉ vì ngôi vị mà quên đồng bào


Nước mình nô lệ vì sao

Bởi vì nhà Nguyễn tin vào Trung Hoa

Một trăm năm nhục nước nhà

Thân phận nô lệ ai mà có quên


Bốn mươi năm cố vươn lên

Hôm nay nước Việt có tên với người

Nhìn cái gốc sẽ rõ thôi

Ngẫm lại lịch sử để soi đương thời


Vết xe cũ đã đổ rồi

Không nên đi lại cái sai năm nào

Một đời người có là bao

Vinh hay là nhục ở vào chính ta.

TRỜI NÓNG THÁNG BA

 TRỜI NÓNG THÁNG BA

Duy Sắc

Một ngày nắng nóng tháng ba

Mình ngồi một chỗ nhìn ra ngoài đường

Ngoài đường xe chạy đầy đường

Người ta đi lại ngoài đường rất đông


Vì sao đường lại người đông

Người ta đi lại vì công việc làm

Có người đi chứ không làm

Có thể họ đã từng làm trước đây


Gia tài đã có đủ đầy

Nên họ dành hết cả ngày đi chơi

Một ngày biết mấy cuộc đời

Có người vừa mới chào đời hôm nay


Có người đi cũng hôm này

Có người gặp được dịp may đổi đời

Có người thất bại tả tơi

Có người e thẹn nói lời yêu đương


Có người đánh mất yêu thương

Có người u uất nỗi buồn khó nguôi

Có người vui vẻ nói cười

Có người tên tuổi muôn đời lưu danh


Có người thành kẻ lưu manh

Còn mình mất sạch sành sanh một ngày.

BÃO SẮP VỀ

 BÃO SẮP VỀ

Duy Sac

Sáng nay trời lại mưa to

Chắc là lại có bão to đang vào

Năm nào bão cũng đổ vào

Quanh năm suốt tháng bão vào bão ra


Bão vào làm khổ người ta

Bão làm lũ lụt đổ nhà khắp nơi

Chắc là bão nó chán đời

Nó sống buông thả báo đời người ta


Bão gây bao nỗi xót xa

Bão làm thiệt hại người ta quá chừng

Bão đi ai cũng ăn mừng

Cầu mong cho bão đi đừng trở vô


Bão sao cứ mãi hồ đồ

Ăn tàn phá hại đúng đồ lưu manh

KỂ TỪ KHI CÓ ĐẢNG

 KỂ TỪ KHI CÓ ĐẢNG

Duy Sắc

Một trăm năm nô lệ

Dân ta sống lầm than

Phận người như cây cỏ

Đời sống kẻ tôi đòi


Kể từ khi có Đảng

Dân ta đứng làm người

Ngọn cờ hồng phất phới

Tỏa ánh sáng muôn nơi


Đảng đem mùa xuân tới

Cả dân tộc vùng lên

Gây dựng nền độc lập

Mở bầu trời tự do


Chân lý Đảng sáng ngời

Đã dẫn đường mở lối

Từ vũng bùn thuộc địa

Nước ta đã vươn mình


Đảng Cộng Sản Việt Nam Quang Vinh

Qua bao cuộc trường chinh

Quyết tâm không lùi bước

Đưa đất nước tiến lên


Đảng cộng sản việt nam quang vinh 

Đã đem mùa xuân đến

Một đất nước yên bình

Tự do trong độc lập

 

Không có gì quý hơn độc lập tự do

Đảng cộng sản việt nam quang vinh muôn năm

Muôn năm, muôn năm, muôn năm.

BÃO VỀ

 BÃO VỀ

Duy Sắc

Nghe đâu bão sắp về

Lần này kinh khủng lắm

Chắc rồi nhiều người khổ

Lại mất của vài năm


Trời gió bão quanh năm

Đời người không ổn định

Hết lúc này lúc khác

Chẳng biết đâu mà lần


Kiếp người khổ trầm luân

Chẳng có ai hạnh phúc

Ai cũng từng nước mắt

Khóc đời mình bao phen


Báo là của tự nhiên

Con người không thể chống

Như một vòng quy luật

Thân phận người cỏn con

ĐỊNH MỆNH

 ĐỊNH MỆNH

Duy Sắc

Định mệnh kia chắc phải có rồi

Ai ta gặp đều do sắp đặt

Có nhiều người mặc dù không thích

Mà cả đời cứ phải nhìn nhau


Có những lúc không sao hiểu nổi

Tại vì sao ta lại gặp nhau

Chắc cái số nó va vào vậy

Nên không ai lường trước được gì


Ông Gia Cát hồi xưa tài thế

Cũng chỉ là đom đóm nhỏ nhoi

Không thể cãi ý trời đã định

Tất cả do định mệnh an bài


Nên thôi phán xét đời vinh nhục

Bởi mỗi người có số cả rồi

Chẳng cần biết ai khôn ai dại

Chỉ mong đời một kiếp bình an

SỐ PHẬN MỖI NGƯỜI

 SỐ PHẬN MỖI NGƯỜI

Duy Sắc

Cuộc đời có số thật

Mọi chuyện đều do duyên

Không ai mà lường trước

Những bước đi của mình


Có đôi khi ngẫm lại

Những việc mình từng làm

Đôi khi tưởng do mình

Nhưng lại do nghiệp dẫn


Cái số nó như vậy

Trong quá trình thụ thai

Chúng ta được lập trình

Cả một quảng đời dài


Ta con ai, cháu ai

Ta gặp ai, yêu ai

Sự nghiệp thành hay bại

Đều đã được an bài


Đời vui cũng là số

Đời buồn cũng là số

Hợp thành hay ly biệt

Đều là do ý trời


Số người là kẻ xấu

Thì cuộc đời ắt xấu

Nó sẽ bị dẫn dắt

Bởi những nhân duyên xấu


Số người là hào kiệt

Ắt cuộc đời vang danh

Dù qua bao khổ nạn

Duyên tốt sẽ tụ thành


Số người là như vậy

Ta không biết trước đâu

Mặc dù có giáo dục

Nhưng số quyết định đời


Đâu ai muốn buông xuôi

Nhưng đường đời là vậy

Nên ta hiểu được số

Ta sẽ luôn an yên


Hiểu số rồi sẽ thấy

Một kiếp người vô thường

Bao nhiêu năm dãy dụa

Ra đi cũng người không

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026

ĐỜI ĐÃ TỪNG QUA

 ĐỜI ĐÃ TỪNG QUA

Duy Sắc

Ta qua bao chặng đường đời

Đắng, cay, bùi, ngọt, đầy, vơi mấy lần

Bạn, thù, oán, nợ, nghĩa, ân

Hợp, tan, quyến luyến, xa, gần bao phen


Lúc kiêu ngạo, khi nhục, hèn

Thành công, thất bại, vận đen bao trùm

Những chiều dạ rối tùm lum

Nhiều đêm mơ chuyện anh hùng , mỹ nhân


Cuộc mưu sinh mãi cứ vần

Ta soi gương thấy tấm thân rã rời

Cố tìm giây phút thảnh thơi

Muốn an nhàn lắm nhưng đời nào cho


" Dò sông, dò biển dễ dò

Mấy ai lấy thước mà đo lòng người"

Cố vui để nở nụ cười

Nén buồn để hiểu tình người trao nhau


Phong ba muôn vạn sắc màu

Mỗi người thầm kín niềm đau của mình

Vẫy vùng giữa cõi nhân sinh

Có ai biết trước nhục, vinh thế nào


Cố leo để biết được cao

Thử ngã để biết lọt vào nơi đâu

Hôm nay bạc cả tóc, râu

Ta còn gì nữa ngoài màu thời gian.


Duysac

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...