Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

NÀNG THƠ

 NÀNG THƠ

Duy Sac

Chiều mưa xứ Huế năm xưa

Hoàng Thành hoang vắng, lưa thưa bóng người

Mình ta rảo bước rong chơi

Trên nền phế tích một thời vàng son

Dư âm ngày cũ vẫn còn

Đền đài, lầu các nét son phai dần

Ta đi ngơ ngẩn bước chân

Tinh thần nặng trĩu, lòng buồn nao nao

Thình lình có trận mưa rào

Ta nép vào góc lầu cao ngói vàng

Cảnh quan ảm đạm điêu tàn

Tự nhiên cảm tác ta làm bài thơ

Rằng: “Nay cảnh đã khác xưa

Cố nhân còn đó hay là chưa đi

Phải chăng luyến tiếc điều chi

Trải bao mưa nắng còn gì nơi đây

Hoa viên tàn úa cỏ cây

Lầu son, gác tía phủ đầy dây leo

Cố cung buồn tẻ eo sèo

Không còn Nhã Nhạc hát câu khải hoàn

Chiến công xưa đó còn vang

Một thời Tiên Chúa Nguyễn Hoàng nam chinh

Đại Việt từ ấy vươn mình

Giang Sơn gấm vóc có hình hôm nay

Nghiệp xưa tiên tổ dựng xây

Cơ đồ rạng rỡ càng ngày vươn lên

Có ai còn nhớ đến tên

Có ai còn nhớ tháng năm oai hùng

Một thời ngang dọc kiếm cung

Một thời oanh liệt kiêu hùng Đại Nam

Hôm nay còn Huế điêu tàn

Ngọ Môn phơi dưới thời gian vô tình

Lầu Hồng phủ kín rêu xanh

Lầu xanh rong cũng buông mành đong đưa

Hết rồi dĩ vãng xa xưa

Chỉ còn tàn tích nắng mưa bao mùa"

Trời kia vừa ngớt cơn mưa

Ta đi lui tới xong về nghỉ ngơi

Vừa xong một chuyến rong chơi

Ta bên chén rượu và cười với trăng

Ngẫm đời ai đủ trăm năm

Để mà thấy hết thăng trầm nhân sinh

Thời gian nó thật vô tình

Ta rồi cũng sẽ tan hình bóng thôi

Nghĩ xong ta lại nhìn trời

Rượu cay mấy chén cho đời nó say

Nửa đêm hồn vía bay bay

Ta mơ mình đã thấy ai bên mình

Nàng là cô gái rất xinh

Đoan trang thục nữ thân hình mảnh mai

Vấn khăn, tóc búi trâm cài

Xiêm y là bộ áo dài thướt tha

Vải là gấm đỏ, thêu hoa màu vàng

Nhìn nàng cốt cách cao sang

Tay nàng ôm sách Hán văn rất dày

Nàng nhìn ta thật đắm say

Rồi nàng khé bảo: "Em đây nhớ người

Xa nhau biền biệt lâu rồi

Nay người quay lại đúng nơi em chờ

Mẫu Đơn đã nở bao mùa

Lòng em một dạ đợi chờ sắt son

Những khi tràn nỗi cô đơn

Em thường đứng cạnh hồ sen nhớ người

Em hay khấn Phật cầu trời

Cầu xin phúc đến cho người bình an

Duyên ta nhiều kiếp lỡ làng

Kiếp này không thể dở dang đoạn trường"

Ta rằng: " Nàng ở cõi âm

Ta nào có biết được nàng là ai

Nói chi ra những chuyện này

Nhân duyên gì đó chẳng ai tỏ tường

Xin nàng hãy rủ lòng thương

Nếu là ma quỷ xin đừng trêu ta

Tính ta vốn rất thật thà

Làm thơ cũng chỉ chẳng qua đỡ buồn

Nếu ta có nói ngông cuồng

Xin nàng đừng trách, ta không cố tình

Nếu nàng là đấng thần linh

Xin nàng đừng quở đừng hành thân ta"

Nàng rằng: "Em chẳng phải ma

Thần cũng không phải mà là vợ anh

Duyên ta là mối duyên lành

Vốn từ nhiều kiếp ta bên nhau rồi

Kiếp này lại hẹn gặp thôi

Tuy rằng đau khổ xong rồi cũng qua

Chúng mình sẽ ở chung nhà

Nửa đời sau mối duyên ta mới thành

Vì người lận đận công danh

Gia đạo rắc rồi nên đành cách xa

Đó là cái số đôi ta

Ý trời đúng vậy chẳng là có sai

Dẫu rằng ta lắm đắng cay

Nhưng tình yêu vẫn chẳng ai chia lìa"

Ta rằng: " Nàng nói lạ kỳ

Nhân duyên gì hả, thôi đi nhanh giùm

Ta nghe nàng nói lung tung

Những câu chuyện đó thật không thể nào

Nếu như nàng có nỗi đau

Oan tình gì đó ta cầu siêu cho

Chứ đừng nói chuyện vòng vo

Hay ta say rượu nên mơ hoang đường

Tính ta nó cũng ẩm ương

Đôi khi suy nghĩ cũng thường mông lung

Nhưng ta còn tỉnh chưa khùng

Nên thôi chuyện đó nàng đừng nói thêm"

Nàng rằng: " Người phải tin em

Đây là duyên nợ của em với người

Chuyện này đâu phải chuyện chơi

Tất cả duyên phận ý trời đã gieo

Giàu sang cho đến khổ nghèo

Đều là số phận trời cao an bày

Vợ chồng là nợ trả vay

Oan gia trái chủ có ngày gặp nhau

Em không lừa dối người đâu

Chúng ta duyên phận có nhau nhiều đời

Kiếp này lại gặp nhau thôi

Nhưng đây không phải là đòi nợ nhau

Bởi vì ta đã thương nhau

Nhớ nhau nên mới tìm nhau truyền kỳ

Người đừng có đuổi em đi

Bởi em không biết sẽ đi đường nào

Linh hồn ta đã có nhau

Tuy hai mà một, đi đâu bây giờ

Biết người rất thích làm thơ

Em cầm cuốn sách ghi thơ của người

Trong này ghi chép nhiều đời

Biết bao bài viết của người ở đây

Xin người đừng phụ tình này

Mẫu Đơn tên của em đây thật mà

Tính người tuy có trăng hoa

Nhưng người sâu sắc, rất là thủy chung

Hôm nay ta đã tương phùng

Hẹn ngày nào đó ta cùng bên nhau

Cùng người, em cạn chén sầu

Cùng người chia sẻ nỗi đau trong đời

Cùng người cay đắng lệ rơi

Cùng người chua xót cuộc đời đắng cay

Cùng người thỏa những đắm say

Cùng người trải những ngất ngây ái tình

Xin người đừng có vô tình

XIn người trân trọng chân tình của em

Xin người đừng có vô tâm

Xin người hãy nhớ tháng năm nồng nàn

Xin người đừng dối đừng gian

XIn người đừng có phũ phàng với em"

Ta rằng: "Nàng chớ nói thêm

Chuyện này kỳ lạ ta nên tạm dừng

Bởi ta không có biết nàng

Nếu có nỗi khổ thì nàng nói ra

Chứ đừng có quấy rối ta

Để làm khuấy động lòng ta thế này

Nàng rằng: "Em phải đi đây

Hẹn người gặp lại một ngày không xa"

Bàng hoàng kinh hãi trong ta

Giấc mơ kỳ lạ thật là khó tin

Hay đây là giấc mộng tình

Nó đã âm ỷ rồi hình thành nên

Bởi mình đơn chiếc bao năm

Thèm muốn có vợ rồi nằm mơ chăng

Tự nhiên nóng hết toàn thân

Mồ hôi ướt đẫm từ chân đến đầu

Sáng ra cảm thấy nhức đầu

Toàn thân rệu rã u sầu làm sao

Đêm qua ta có say đâu

Mới vài chén rượu thì đâu việc gì

Thật là quái dị quá đi

Duyên Âm mà phải thế thì cắt ngay

Chứ mà vướng mấy chuyện này

Cả đời ta sẽ chẳng ngày yên thân

Ta đi tâm trí bần thần

Không sao hiểu nổi ngọn nguồn chuyện kia

Chẳng hay mình đã nói gì

Kinh động thần thánh kinh kỳ năm xưa

Hoặc là những lúc trời mưa

Vong đi đi lảng vảng trú mưa với mình

Đúng là một chuyện linh tinh

Nó làm đầu óc của mình hoang mang

Bỏ qua câu chuyện mơ màng

Ta về thành phố còn làm kiếm ăn

Chuyện kia cũng đã nửa năm

Kể từ dạo ấy vẫn còn chiêm bao

Tự lòng ta hỏi tại sao

Cớ gì mà cứ chiêm bao thấy nàng

Một hôm ta bước lang thang

Đi qua con phố trên đường Hùng Vương

Dừng chân tại một cửa hàng

Họ bán cây kiểng để trang trí nhà

Ta vào hỏi chuyện mua hoa

Hai cô gái trẻ mời ta xem hàng

Họ nhìn ta cứ trân trân

Sao anh quen lắm, đã từng gặp chưa

Ta nghe liền lấy tay xua

Lầm sao quen được, ta chưa gặp mà

Bữa nay mới đến mua hoa

Hai cô có bán những hoa loại gì

Đưa tôi danh mục xem đi

Giá cả các loại, rẻ thì mới mua

Cô em với lấy me nu

Rằng đây anh ạ, thích mua cây gì

Nhưng em cũng thấy lạ kỳ

Trông anh quen lắm, tên gì vậy anh

Ta rằng: " Em nói linh tinh

Mới gặp mà lại nhận mình từng quen

Anh đâu nào có biết em

Bữa nay mới đến chỗ em lần đầu

Sao mà ta lại quen nhau

Thôi em đừng giỡn, nhức đầu quá đi

Em đâu có nói đùa chi

Nếu không quen vậy có khi lầm người

Ta nghe liền mới bật cười

Rằng: " Hai em vậy là người ở đâu

Cô em liền nói một câu

Em quê Đà Lạt, ở đầu đèo Phren

Đức Trọng là chính quê em

Nhà em xóm núi cũng gần Liên Khương

Anh đi mà đến Phi Nôm

Qua đường hai bảy rẽ vào vài cây

Bọn em thuê trọ gần đây

Nghỉ hè nên mấy bữa này làm thêm

Nhìn anh em thấy rất quen

Nếu đây là sự hiểu lầm thì thôi

Mong anh đừng nói quá lời

Anh mua gì cứ xin mời anh xem"

Ta nghe thì bớt ngạc nhiên

Nên bỏ qua chuyện luyên thuyên vừa rồi

Ta đi đến chiếc ghế ngồi

Lật từng danh mục xem rồi chọn cây

Đang ngồi ngắm nghía hăng hay

Có một ông bác vỗ vai nhẹ nhàng

Nhìn ông cũng rất đàng hoàng

Tuy người thấp bé nhưng sang quá chừng

Bác nhìn ta cứ trừng trừng

Tự nhiên ta thấy trong lòng nóng ran

Bác kia liền đến bên bàn

Bác nhìn ta rất ngỡ ngàng hồi lâu

Bác liền phán hẳn một câu

Rằng: " Ta từng đã gặp nhau đâu rồi

Hình như cậu có quen tôi

Để tao nhớ lại một hồi thử coi

Chắc ta đã gặp nhau rồi

Nhưng không nhớ được, thì thôi khỏi bàn"

Ta nghe giật bắn toàn thân

Bữa nay ta gặp sao toàn gì đâu

Ai mà quen biết hồi nào

Tự nhiên lại cứ bảo là từng quen

Ta rằng: " Bác cháu chưa quen

Hôm nay mới gặp mới quen lúc này

Chắc là bác lộn ai đây

Chẳng hay bác cũng mua cây về trồng"

Bác kia liền bảo là không

Tao đi ngang thấy định vào ngồi chơi

Mượn tạm một chỗ nghỉ ngơi

Nói đôi ba chuyện xong rồi đi ngay

Nhìn mi tao nhận ra ngay

Nhưng mà không biết gặp mày ở đâu”

Ta rằng: " Bác ở chỗ nào

Cháu bên quận bảy gần cầu Phú Xuân

Bác nhìn rồi mới nói rằng

Nhà tao hướng đó ở gần ngã tư

Tao hay đi bộ từ từ

Để tập thể dục từ nhà đến đây

Có quen mấy đứa bán cây

Chúng nó vui tính cũng hay bày trò

Thế nên tao vẫn hay ra

Bọn nhỏ rất thích nghe ta pha trò

Bây giờ tuổi cũng đã già

Vui thì vui chứ biết là ra sao

Nhìn mi tướng tá bảnh bao

Hào hoa phong nhã trí cao hơn người

Thôi nay cũng biết nhau rồi

Tao đây giới thiệu tên tao với mày

Tên Đương là chính tao đây

Tao vốn từng có những ngày vàng son

Cả đời ăn sướng ngồi trên

Nhưng vì thời cuộc nay còn nữa đâu

Biển xanh lại hóa nương dâu

Đời người mấy chốc không sao mà lường

Nhà tao ở cuối con đường

Hôm nào mi ghé vui, buồn sẽ chia"

Ta rằng: "Thôi cháu phải đi

Lần sau nếu có rảnh thì cháu qua

Bởi vì nhà cháu ở xa

Nên cháu về gấp kẻo mà kẹt xe

Bác Đương: “Thôi vậy mi về

Đây là danh thiếp của tao cho mày

Khi nào có muốn sang đây 

Chỉ cần gọi điện tao đây sẽ chờ

Ta chia tay bác xong về

Trong lòng tự nhủ sẽ qua thăm nhà

Nửa đêm hôm ấy ta mơ

Mẫu Đơn lại đến bên ta thì thầm

Rằng: “Người đừng có giận em

Hôm nay em dẫn người lên thăm nhà

Để người ra mắt mẹ cha

Cho mình chính thức lại qua giao tình

Mẹ cha đồng ý chuyện mình

Hai ta nên nghĩa sẽ thành phu thê

Em là con gái thôn quê

Nơi miền sơn cước đừng chê em nghèo

Tình yêu em đã trót trao

Kiếp này nguyện sẽ bên nhau một đời”

Ta nghe chuyện quá lạ đời

Than rằng: “Sao khổ thân tôi thế này

Nàng đang nói chuyện gì đây

Ta làm sao lại cứ dây phải nàng

Thôi đừng trêu gẹo ta xin

Mong nàng đừng có làm phiền được không

Thực ra ta rất phiền lòng

Những gì nàng nói thật không thể nào

Nàng là yêu nữ ở đâu

Tại sao cứ ám cứ theo ta hoài

Ta còn sự nghiệp tương lai

Công danh còn lắm tháng ngày gian nan

Nàng đừng chèo kéo nhân duyên

Ta nghe không hiểu thật là chướng tai”

Nàng rằng: “ Em nói không sai

Số phận đã định thế này đó anh”

Nhà nàng ở giữa đồi xanh

Con sông nho nhỏ uốn quanh sau nhà

Nhấp nhô ngọn núi xa xa

Cỏ hoa thơm ngát thật là bình yên

Nàng rằng: “ Đây cảnh thần tiên

Đôi ta sẽ sống bình yên trọn đời

Hôm nay em muốn mời người

Trà sen là loại mà người rất mê

Chờ khi lúc mẹ cha về

Em sẽ thưa chuyện nói về tình ta

Mong người đừng có phụ ta

Nếu không dang dở tình ta với người

Rồi em đau khổ một đời

Sẽ tuôn nước mắt nhớ người mỗi đêm”

Ta rằng: “Thôi bớt đi em

Nàng đừng có cố nói thêm điều gì

Tại sao có chuyện lạ kỳ

Chúng ta có đã là gì của nhau

Gặp nàng vào lúc đêm thâu

Chỉ là mơ mộng, thôi nào ta xin

Mong nàng hãy để ta yên

Xin nàng lần nữa đừng phiền đến ta

Chuyện này mà nếu kể ra

Người ngoài họ sẽ chê ta bị khùng

Nàng rằng: “ Thôi vậy thì ngưng

Từ nay em sẽ quyết không tìm người

Mai đây nếu gặp em rồi

Xin người hãy nhớ những lời hôm nay

Duyên ta rồi sẽ đắng cay

Hẹn gặp người lại những ngày gần đây

Người trông cho rõ mặt này

Nếu không lúc đó lại ngồi suy tư

Tại sao đời giống như mơ

Và ta biết trước giấc mơ của mình”

Trông nàng có vẻ bực mình

Ta rằng: “ Đừng vậy, ta xin lỗi nàng

Bởi ta không rõ ngọn nguồn

Chuyện này kỳ lạ ta không hiểu nhiều

Nếu nàng không phải quỷ yêu

Là ta không phải nói liều vu oan

Biết nàng tính nết rất ngoan

Đoan trang, tinh tế, dịu dàng thướt tha

Chắc do tâm trạng của ta

Lo nhiều việc quá thế là hoang mang

Dù sao cũng đã biết nàng

Lâu nay cũng có thời gian chuyện trò

Nàng không những chẳng hại ta

Nàng luôn lo lắng cho ta rất nhiều

Bây giờ ta lại thấy yêu

Tình này là một tình yêu lạ kỳ

Chắc như nàng nói duyên gì

Chứ hai ta chẳng dễ gì gặp nhau

Chỉ mong ý hợp tâm đầu

Đôi mình kết bạn bên nhau trọn đời

Còn tùy mọi việc ở trời

Thôi ta nói vậy, nàng ơi đừng buồn

Không cho dòng nước mắt tuôn

Đừng làm cho những nỗi buồn khơi lên

Từ nay ta sẽ thương em

Một lòng một dạ bên em trọn đời”

Nàng rằng: “Giờ cũng trễ rồi

Em đây xin phép chào người, em đi

Tình người em sẽ khắc ghi

Tương lai sẽ biết ai là thương ai

Em xin tạ lỗi cùng người

Những ngày qua đã khiến người sợ em

Rồi người sẽ nắm tay em

Hứa rằng sẽ mãi thương em suốt đời

Bởi đây là mối duyên trời

Ta không thể trốn dù người ở đâu

Hay dù xa cách bao lâu

Cũng sẽ về lại bên nhau cả đời”

Ta rằng: “Anh đã hiểu rồi

Hẹn em khi khác mình ngồi lâu hơn

Bây giờ anh phải đi làm

Công việc nhiều lắm không xong sẽ phiền”


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

TÌNH TA

 TÌNH TA

Duy Sac

Tình xưa nghĩa cũ vẫn còn

Ta nào có dám mở lòng yêu ai

Dù cho người có bên ai

Ta vẫn ở vậy thương người mà thôi


Nhân duyên tuy đứt đoạn rồi

Nhưng đây là mối tơ trời đã se

Người không hề có phụ ta

Nên ta không thể vì ta phụ người


Chắc đây là số phận thôi

Chứ không ai muốn chuyện này xảy ra

Tình người luôn ở trong ta

Chắc người vẫn giữ tình ta trong người


Ai thương ai ở trong đời

Chỉ người mới biết là người thương ai

Tình yêu không có hề sai

Nên dù dang dở không ai lỗi gì


Cuộc đời phút chốc là chi

Quan trọng ta để lại gì mai sau

Còn tình ta mãi còn nhau

Còn thương ta sẽ nhớ nhau cả đời


Ta thương người lắm người ơi

Nếu như người hiểu những lời của ta

Vui gì dang dở tình ta

Cười gì khi chỉ mình ta nhớ người


Người không biết sống vì người

Nên người phải khổ vì người ta thôi

Ta buồn vì nhớ thương người

Nên ta cũng khổ vì người thương ta


Ta vì người đã thương ta

Người vì ta mới thương ta hết lòng

Cả hai ta đớn đau lòng

Bởi hai ta đã thật lòng thương nhau

KHI MÀN ĐÊM BUÔNG XUỐNG

 KHI MÀN ĐÊM BUÔNG XUỐNG

Duy Sac 2009

Đêm cô tịch buông màu đen sâu thẳm

Kiếp nhân sinh trằn trọc những lo toan

Trong tâm tư phân tích nỗi nhọc nhằn

Lợi và hại làm sao cho thỏa đáng


Đêm dằn vặt lắm dư âm xưa cũ

Việc tương lai khao khát sẽ mau thành

Trăn trở mãi mà không sao ngủ được

Ngày qua ngày chỉ thấy mất thời gian


Ai chưa ngủ hay vẫn còn đang thức

Ước mơ gì mà thao thức canh dài

Rồi có chắc ngày mai mình như vậy

Hay chỉ là dự định muốn vậy thôi


Em bên ai có hạnh phúc với người

Hay thút thít từng đêm tuôn nước mắt

Bởi ký ức tình xưa luôn khơi dậy

Khiến tâm tư ray rứt suốt canh thâu


Ai nhớ ai trong những lúc đêm dài

Ai cay đắng cứ ôm hoài dĩ vãng

Ai uất nghẹn do sai lầm tính toán

Ai khổ đau khi thua thiệt người đời


Rồi có ai đang thù hận với ai

Đang ấp ủ những mưu sâu trả đũa

Đêm từng đêm khơi lên lòng hiểm độc

Chỉ mong sao giành chiến thắng về mình


Đêm cô tịch nhưng lòng người xao động

Trong màn đêm ta nghe tiếng thở mình

Nghe tiếng dế, tiếng côn trùng rỉ rả

Nghe trái tim bao cảm xúc lang man


Ôi màn đêm khơi lên những lo toan

Ai có thật đã bình an giấc ngủ

Ai có thật nhẹ nhàng ngân tiếng ngáy

Có ai không đang say giấc đêm dài.

TIÊU DIÊU CA

 TIÊU DIÊU CA

Duy Sac 2019

Tiêu diêu đời lang bạt

Muốn buông bỏ hồng trần

Nhưng tim còn vương vấn

Những chân tình của em


Câu chuyện này khó hiểu

Nó cũng rất bình thường

Tại sao mình cố chấp

Nhớ hoài một người thương


Đắm chìm trong men rượu

Mơ màng lúc cơn say

Nước mắt tuôn giàn dụa

Nghĩ tình sao đắng cay


Tình phải chăng đau khổ

Như họ nói xưa nay

Hay tại mình mới thế

Người ta thấy bình thường


Cũng có là gì nhỉ

Chỉ nhi nữ thường tình

Không giai nhân tuyệt sắc

Chẳng quyền quý cao sang


Tại sao ta vương vấn

Không thể nào dứt ra

Suy nghĩ hoài không hiểu

Hay là nghiệp của ta


Muốn tiêu diêu tự tại

Thanh thản để nhìn trăng

Gieo vần thơ thanh thoát

Để cho tâm nhẹ nhàng


Làm sao để thoát ra

Mối tình đầy kỳ lạ

Như là trời giáng xuống

Khổ cả đời chúng ta

PHẬN GỐI RƠM

 PHẬN GỐI RƠM

Duy Sac

"Gối rơm theo phận gối rơm"

Xa em, anh cũng sẽ buồn vì thương

Nhưng thời kinh tế thị trường

Nếu tiền không có yêu đương làm gì


Hay yêu bằng cái mặt lỳ

Tương lai chẳng biết sẽ đi lối nào

Hứa nhăng hứa cuội tào lao

Để rồi đánh đổi hết vào thanh xuân


Bây giờ tuổi trẻ vẫn còn

Em tìm mối khác kết hôn với người

Đừng yêu đương nữa em ơi

Nó mệt mỏi lắm khổ đời nhau thôi


Hai ta chấm dứt cho rồi

Đau trong chốc lát là thôi em à

Chứ còn câu chuyện tình ta

Anh cảm thấy nó thật là phiêu lưu


Tương lai anh quá mịt mù

Việc làm tạm bợ, sống như thế nào

Dù sao em cũng học cao

Công danh phía trước thế nào cũng lên


Chức cao, em kiếm nhiều tiền

Khi em thành đạt, người yêu thiếu gì

Em quên anh gấp nhanh đi

Xem như em bị giẫm vào bụi gai


Rồi đây năm rộng tháng dài

Bao nhiêu vết xước cũng phai nhạt dần

Em nên yêu quý bản thân

Đừng vì một kẻ nợ nần như anh


Chia tay anh cũng chẳng đành

Nhưng mà hoàn cảnh bây giờ éo le

Nghe anh em hãy quay về

Kẻo rồi tai tiếng em nghe nhức đầu


Dù sao từng đã thương nhau

Anh nhận tiếng xấu là người lưu manh

Xem như em bị lừa tình

Anh là một kẻ sở khanh hai lòng


Về đi kẻo mẹ cha mong

Về đi đừng để cho lòng thêm đau

THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ(5)

 THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ(5)

Nguyễn Duy Sắc

Cũng bởi vì nàng gợi ý thơ

Để mình tìm lại những giấc mơ

Thế nên ta đã yêu người ấy

Thơ thẩn miên man đến tận giờ


Giờ nàng không biết chốn nào đây

Ta cứ bềnh bồng với gió mây

Thơ viết vẫn còn nhiều dang dở

Nhớ em nên thể xác hao gầy


Ta buồn tâm trí cứ ngẩn ngơ

Biết chẳng có ai sẽ đợi chờ

Nàng tuy chỉ đến trong giấc mộng

Thế nhưng mộng ấy lại thành thơ


Nhiều đêm ta ngắm giữa hư không

Vũ trụ bao la thật mênh mông

Mắt tìm cho được ngôi sao sáng

Ví thử tên em để thoả lòng


Tình mình không thể gọi dở dang

Vì bởi chúng ta vẫn ngỡ ngàng

Chưa kịp trao nhau câu ước nguyện

Thình lình xa cách thật bẽ bàng


Nàng thật nhưng sao giống hão huyền

Nợ thì không thể chắc là duyên

Một tấm chân tình đầy giản dị

Ta say người bởi nét trinh nguyên


Cũng bởi vì nàng đã bỏ đi

Nên ta cảm nhận chẳng còn gì

Tự kỷ thất tình ôm dĩ vãng

Thơ đến mỗi đêm rất diệu kỳ


Cảm ơn trời ban chuyện trái ngang

Vạn người ta đã gặp được nàng

Một kẻ ngu ngơ cơn bí lối

Mộng thành thi sỹ giữa trần gian.

ĐÊM MỘNG MỊ

 ĐÊM MỘNG MỊ

Tình khúc biệt ly

Duy Sac 2015

Tối hôm ấy, Sài Gòn không trăng

Ta đi về trong cơn say cô độc

Dòng cảm xúc của em đăng rằng

Ta là cơn gió độc

Đã khiến cho rơi chiếc lá mong manh

Giữa không gian yên lặng

Cả căn phòng nó ngột ngạt hẳn lên

Tiếng đồng hồ tíc tắc

Nhịp trái tim đang đập

Ta lại nhìn chằm chằm vào dòng trạng thái

Mới hay mình là một kẻ vô tâm

Nhìn tấm ảnh của em gửi cho ta hôm trước 

Từ thẳm sâu nơi đôi mắt ấy

Ta hình dung ra dòng nước mắt của em

Hẳn bây giờ em đã không còn biết khóc

Bởi trái tim non nớt ấy

Đã bị cứa rách 

Bao vết thương nó chắc hẳn đã chai sần

Ôi thất vọng, ta lại nhìn vào đó

Gió độc ư !

Vậy tình ấy là gì ?

Bao câu nói yêu thương ngày trước

Có phải chăng cũng chỉ là cảm xúc thôi !

Tình yêu ư !

Một tình yêu gì vậy ?

Có phải chăng trước đây em thương hại

Vì biết ta là một kẻ trắng tay

Giờ ta hiểu

Mình không là gì cả

Ta chỉ là ngọn gió độc mà thôi

Tại làm sao ?

Chắc có gì nhầm lẫn

Ta và em từng yêu rất nồng nàn

Hay có người từng đã can ngăn

Chuyện tình phải từ đây chấm dứt

Buồn quá nhỉ, ta ngồi ngẫm nghĩ

Biết làm gì ?

Bởi giờ đây chúng ta thành xa lạ

Cũng chỉ vì có một câu thơ

Cay đắng thật

Thế mà ta từng ước 

Sẽ khoác cho em chiếc áo cưới màu hồng

Trên vai thêu một đóa Mẫu Đơn

Ta cùng đón mùa xuân khi đào nở

Chỉ là giấc mơ

Còn gì hy vọng

Chỉ còn ảo tưởng

Hồn ta bềnh bồng

Ta lại nhìn vào dòng chữ đó

Cầm điếu thuốc trên tay

Hít một hơi dài ngẹn thở

Ừ nhỉ ! Ta là cơn gió độc

Độc quá đi nên mới đến nỗi này

Người ta yêu cần điều gì vậy ?

Tại sao không nói rõ hết ra

Thôi chắc vậy !

Ta đây tự hiểu

Lớn hết rồi còn nhỏ nữa đâu

Sao mà lại như là con nít

Trong không gian tĩnh mịch

Tiếng thút thít thân quen

Người con gái ở trong giấc mộng

Đang hiện về đứng cạnh bên ta

Cô ấy nhìn ta với đôi mắt u sầu

Buồn rười rượi như đôi mắt của em đang nhìn ta trách móc

Không thể khóc

Chẳng thể cười

Ta trở thành kẻ dại

Điên vì tình mang tiếng xấu vô tâm

Buồn thế nhỉ

Đời là gì nhỉ

Tình yêu kia là ác mộng thật rồi

Chắc từ nay không thể gặp được người

Bởi ta đã như một cơn gió độc

Thà cứ nói đừng yêu đương gì nữa

Ta không buồn

Ta chẳng hề đau

Nhưng tại sao, người từng nói ngọt ngào

Nay lại cứa nhát dao chí mạng

Một mũi tên xuyên thủng trái tim ta

Em ! Anh là người bội bạc

Em ! Anh là kẻ phụ tình

Chỉ tại anh cho nên em khổ

Chỉ tại anh mà tình mình có gì đâu

Cũng như bao nhiêu tình nam nữ

Đấy, đấy, họ yêu nhau đầy như vậy

Có gì đâu, hội ngộ chia tay

Ừ thôi vậy !

Nếu như em nghĩ thế

Từ lúc này tình ấy sẽ biệt ly

Xem như là anh giữ món nợ kia

Như kỷ vật để ghi ơn tri ngộ

Buồn em nhỉ, tình ta kỳ lạ nhỉ

Định mệnh nào xui khiến phải thế này

Cứ như là gió với lại mây

Bao câu ước giờ cũng bay đi hết

Ta ngồi bệt trên nền đá lạnh

Ngửa mặt nhìn lên những vì sao qua ô cửa nhỏ

Nghĩ về em cô đơn nơi gác trọ

Lòng lại buồn

Tim đau nhói từng cơn

Cơn gió độc, ta là cơn gió độc

Em chỉ là một chiếc lá mong manh

Mối tình ta chắc sẽ khó mà thành

Đành như vậy, ta nhìn em qua ảnh

Yêu một mình cho mãi đến mai sau

Vết thương này chắc nó sẽ mãi đau

Mỗi khi ta nghĩ về câu em nói

Biệt ly rồi, hết rồi

Chắc chỉ là đến vậy

Thôi chào em

Người anh thương 

Đừng buồn nhé vì anh là cơn gió độc

Anh sợ rơi thêm chiếc lá mong manh.

YÊU ANH LÀ SAI

 ( Bài thơ ) YÊU ANH LÀ SAI

Duy Sac

Thảo nhìn Hoa khóc sụt sùi

Cô ta tiến lại cầm tay nói rằng

Chị hai em quá khổ tâm

Bao năm lo lắng hết cho gia đình

Tàn phai hết cả nét xinh

Già rồi lại cảnh một mình lẻ loi

Đúng là chị quá thiệt thòi

Cuộc đời đúng thiệt không ai mà ngờ

Hoa rằng em khỏi phải lo

Chị làm, chị chịu trước giờ không than

Chắc là do ở phước phần

Em nên chăm sóc bản thân của mình

Bây giờ còn trẻ còn xinh

Kiếm ai mà lập gia đình cùng em

Chị tuy đã có nhiều tiền

Nhưng giờ lớn tuổi cho nên khó tìm

Bởi vì chị hết niềm tin

Nhiều người đến chỉ vì tiền mà thôi

Thằng Long thì nó tu rồi

Nhà ta chắc phước vậy thôi em à

Chuyện này nếu nghĩ sâu xa

Có khi nghiệp quả nhiều đời trả vay

Không ai mà muốn thế này

Số mình nó vậy biết sao bây giờ

Long rằng hai chị đừng lo

Em nghe tâm sự nãy giờ hết trơn

Chẳng chi có thể vẹn toàn

Gia đình ta được bình an đủ rồi

Đều do sắp đặt mà thôi

Đừng nên chấp niệm cho đời khổ đau

Ngày xưa ba má mình giàu

Nhưng rồi phá sản vì sao ai ngờ

Hôm nay gia cảnh nhà ta

Nó thành ra vậy chắc là nghiệp thôi

Với em vậy cũng được rồi

Còn người còn của còn vui chị à

Cần chi so với người ta

Để rồi đố kỵ sẽ là không hay

Nghe xong, Hoa tỉnh mặt mày

Chị em nắm chặt lấy tay nhau cười

Hoa rằng anh Sắc qua chơi

Bữa nay em nói nhiều lời không hay

Mong anh đừng chấp chuyện này

Bởi vì nó chẳng được hay chút nào

Ta rằng anh thấy gì đâu

Ai mà không có nỗi sầu trong tim

Cảm ơn Hoa đã có tình

Nhưng anh thú thật với em thế này

Tụi mình quen biết lâu nay

Đó là duyên nó sắp bày ra thôi

Vạn người anh gặp trong đời

Muốn thân nào dễ có ai lâu bền

Xưa nay hai chữ Nhân Duyên

Vốn là câu chuyện khiến người suy tư

Nghe em tâm sự nãy giờ

Nên anh cũng hiểu em lo rất nhiều

Còn về câu chuyện tình yêu

Chắc là phải nặng nợ nhiều với nhau

Việc này không thể cưỡng cầu

Nếu yêu dễ vậy thì đâu ai buồn

Ngày xưa em bị hủy hôn

Cũng do là nợ không còn mà thôi

Anh đây tin ở ý trời

Với anh mọi thứ đều coi bình thường

Anh và cô ấy từng thương

Cũng nhiều mơ ước về đường tương lai

Nhưng rồi tình chẳng lâu dài

Nhân duyên đứt đoạn tới nay vẫn buồn

Bây giờ anh ở vậy luôn

Bởi tìm người khác là buồn nhân đôi

Buồn vì ta phụ tình người

Buồn vì người mới họ coi thường mình

Em coi bé Thảo rất xinh

Đẹp người, đẹp nết nhưng tình éo le

Người ta từng đã hẹn thề

Nhưng rồi họ lại bỏ đi không nhìn

Thiệt ra những chuyện tâm linh

Nó luôn tồn tại quanh mình lâu nay

Nó đang tiếp diễn hàng ngày

Nhưng mình không thấy nên hay nghi ngờ

Nào đâu dễ gặp người ta

Đúng thời đúng điểm để mà yêu thương

Đều do duyên nó dẫn đường

Quỷ ma đưa lối mới vương được vào

Nhiều người cứ hỏi tại sao

Người mình từng gét lại nhào vô yêu

Có người tính toán đủ điều

Nhưng rồi gặp phải người yêu bạc tình

Lắm cô trẻ đẹp, ngoan, xinh

Lấy chồng cờ bạc, đa tình, lăng nhăng

Có cô vất vả nhọc nhằn

Cả đời lấy phải người không lo làm

Là người ai cũng đều tham

Nhưng không phải muốn là làm được đâu

Giữ gìn cái đức làm đầu

Mọi việc còn lại trời cao an bài

Nếu như anh nói gì sai

Em đừng để bụng chuyện này làm chi

Hoa rằng chuyện nhỏ đáng gì

Tại anh hãy nghĩ quá nhiều đó thôi

Tất Niên vậy cũng vui rồi

Còn tình còn nghĩa mình chơi lâu dài

Nói chung là bấy lâu nay

Em từng có ý tỏ bày cùng anh

Nhưng thôi, như vậy cho lành

Bởi em cũng hiểu tính anh nặng tình

Tại em hay nghĩ linh tinh

Ba má cũng hỏi chuyện mình là sao

Em không biết nói thế nào

Rồi thì lắm kẻ rêu rao đủ điều

Với anh em cũng đã yêu

Bởi vì anh hiểu con người của em

Nhưng nay em biết em lầm

Mong anh đừng có bận tâm làm gì

Đúng như lá số Tử Vi

Anh từng đã chấm quả là không sai

Trải qua ngần ấy năm trời

Những gì anh nói em luôn giữ gìn

Mặc dù đôi lúc không tin

Nhưng mà ngẫm lại đời mình đúng ghê

Bây giờ trước lúc ta về

Em gửi bánh Pía cho anh một thùng

Bia vào xỉn nói lung tung

Thiệt là mắc cỡ, anh đừng chê hen

Nếu như anh có kẹt tiền

Cứ nói một tiếng em đưa cho xài

Long rằng câu chuyện hôm nay

Chắc là nó đã đến ngày xảy ra

Đúng theo sắp đặt thôi mà

Chị hai mới dám nói ra nỗi lòng

Chị ba thấy có đúng không

Chị Hoa đâu có bốc đồng vậy đâu

Nói ra là sẽ nhẹ đầu

Xem như gió cuốn về đâu thì về

Ái tình là biển u mê

Người ta quên hết lối về vì yêu

Chị hai em khổ đã nhiều

Cho nên chị ấy đã yêu anh rồi

Do anh có muốn không thôi

Còn về duyên phận chắc trời đã se

Chuyện này có chút lạ kỳ

Nhưng em thấy chị với anh hợp mà

Hai người ở khoảng cách xa

Tại sao có thể dễ mà gặp nhau

Hồi xưa duyên khởi lúc đầu

Chị em chuẩn bị làm dâu nhà người

Vô tình anh bói cho vui

Ai ngờ nó đúng hết rồi chẳng sai

Đôi khi em nghĩ thế này

Chắc anh với lại chị hai nợ nần

Cho nên mới có thể quen

Rồi thì chị ấy nhân duyên lỡ làng

Anh không hề có chen ngang

Bởi anh đâu biết rõ ràng chuyện chi

Nhưng anh vừa gặp tức thì

Chị em lại bị hủy hôn bất ngờ

Nói rằng do bởi người ta

Chê nhà em khó cũng là chẳng sai

Đã qua hai chục năm dài

Xét về tình cảm chẳng ai thế này

Người ta nhìn đoán ra ngay

Không yêu sao lại suốt ngày tới lui

Theo em duyên ấy định rồi

Tùy anh có muốn không thôi vậy mà

Về duyên anh với người ta

Nó không trọn vẹn cũng là số thôi

Ở đây có sẵn cả rồi

Tại sao nghĩ chuyện xa xôi làm gì

Nhà mình đâu có thiếu chi

Chị em nào bạc bẽo gì với anh

Bây giờ sự nghiệp đã thành

Chỉ cần đồng ý là anh có liền

Hoa rằng thôi, bỏ đi em

Nói chung anh ấy không cần chị đâu

Đều là do chị lúc đầu

Không lường trước sẽ quen lâu thế này

Chẳng qua do mấy năm nay

Chị không chịu nổi tháng ngày cô đơn

Cho nên khơi lại lửa lòng

Muốn mình có một đứa con về già

Bữa nay buột miệng nói ra

Còn về anh ấy không hề có yêu

Thôi em, đừng có nói nhiều

Chị và anh ấy nào yêu đương gì

Tụi mình cũng phải về đi

Ra ngoài mua ít đồ gì biếu ba

Tết này em nhớ về nhà

Đừng đi đâu nữa kẻo ba má buồn

Chắc giờ em cũng về luôn

Bởi lo một lát ngoài đường kẹt xe

Tết này anh rảnh thì về

Đừng thơ thẩn nữa, ở quê em chờ.

Nhớ hen cái gã ngẩn ngơ

Mộng mơ chi mãi cho khờ người thêm.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

LINH CẢM TÌNH YÊU

 LINH CẢM TÌNH YÊU

Duy Sac 

Tuy mình xa cách nhiều năm

Nhưng anh linh cảm tình mình chưa phai

Do anh nhung nhớ đêm ngày

Lâu lâu em nhắc, anh hay hắt xì


Thông tin mình đã truyền đi

Cả hai cảm nhận tức thì rất nhanh

Đôi ta từng đã chân thành

Nên tình kết nối hai linh hồn mình


Nó nghe có vẻ tâm linh

Cảm nhận thế giới vô hình quanh ta

Nhưng Duyên vốn có thật mà

Chính nó đã khiến hai ta lại gần


Tỷ người ở cõi nhân gian

Không ai có thể dễ dàng thương nhau

Mình nào có phải cưỡng cầu

Cố tìm để được có nhau làm gì


Sợi dây duyên nợ phóng đi

Nó sẽ trói buộc người về với nhau

Phải là duyên rất đậm sâu

Cả hai mới gặp được nhau đúng ngày


Nên dù bao đợt chia tay

Ta vẫn không thể quên người từng yêu

Cả hai còn nhớ nhau nhiều

Đó là linh cảm tình yêu quay về


Còn duyên dù cách bao xa

Định mệnh đưa đẩy tìm về nhau thôi

Vô duyên dù cạnh mỗi ngày

Chỉ như hình nộm giải khuây khi buồn.

UỐNG RƯỢU

 UỐNG RƯỢU

Duy Sac

Ai từng uống rượu chưa say

Ai từng uống rượu mà cay cú đời

Ai từng uống rượu thảnh thơi

Ai từng uống rượu khóc cười thế gian


Ai từng uống rượu cô đơn

Ai từng uống rượu thả hồn cùng thơ

Ai từng uống rượu mộng mơ

Ai từng uống rượu nghi ngờ lẫn nhau


Ai từng uống rượu vì đau

Ai từng uống rượu để cầu niềm vui

Ai từng uống rượu ngậm ngùi

Ai từng uống rượu để nguôi nỗi buồn


Ai từng uống rượu để hờn

Ai từng uống rượu để khôn không còn

Ai từng uống rượu thấy ngon

Ai từng uống rượu thấy toàn đắng cay


Mời ai uống rượu đến đây

Ai cùng ai uống để say kiếp người.

NGÀY CUỐI NĂM

 NGÀY CUỐI NĂM

Duy Sac 

Một năm lại hết nữa rồi

Thời gian cứ thế mãi trôi miệt mài

Hôm qua còn trẻ còn oai

Hôm nay tóc bạc, u hoài tâm tư


Tuổi già thân xác mệt nhừ

Không còn hứng thú ganh đua với đời

Chẳng buồn thèm khát vui chơi

Bởi vì mình đã hết thời bon chen


Nghĩ về năm tháng nhọc nhằn

Còn bao mơ ước dở dang chưa thành

Buồn cho một thuở tóc xanh

Ăn chơi lãng phí hết thời thanh xuân


Người ta công toại danh thành

Ông này, bà nọ hiển vinh họ hàng

Ta giờ vẫn mãi lang thang

Xuân về tâm trạng bẽ bàng tủi thân


Bi quan sa sút tinh thần

Sáng say chiều sỉn chỉ ăn xong nằm

Ban đêm lặng lẽ nhìn trăng

Hy vọng sẽ được chị Hằng xuống chơi


Riết rồi người chẳng ra người

Y như một kẻ dở hơi điên khùng

Trong đầu cứ nghĩ lung tung

Khiến cho bè bạn họ hàng lánh xa


Mà mình đâu đã có già

Chắc ăn chơi quá nên tàn đó thôi

Tuy rằng tóc có bạc rồi

Nhưng mà dáng vẻ bảnh trai vẫn còn


Hay do mình quá bi quan

Cho nên tâm trạng nó buồn thế thôi

Sang năm là vận mới rồi

Số mình chắc chắn sẽ tươi lên liền


Theo như quẻ bói Tất Niên

Năm sau mình có nhiều tiền lắm đây

Khỏi lo ba bữa mỗi ngày

Quanh năm nhàn hạ vui say rượu chè


Nghĩ mà cảm thấy vui ghê

Thôi thì ta chúc xuân về An Khang

Chúc người muôn sự bình an

Phú quý sung túc giàu sang mọi nhà.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

MỖI NGƯỜÌ

 

Mỗi người là một cuộc đời

Cho nên câu chuyện mỗi người khác nhau

Không ai biết trước thế nào

Chỉ biết cố gắng làm sao đừng buồn


Mỗi người có một quê hương

Nên không chung hướng trên đường về quê

Có người chung một miền quê

Nhưng lại ở những mái nhà khác nhau


Mỗi người có một nỗi đau

Nên không ai giống nỗi đau người nào

Đau thì cảm giác như nhau

Nhưng đau xuất phát từ đâu tùy người


Mỗi người có một nụ cười

Nên không ai giống nụ cười của ai

Cười là cảm xúc bên ngoài

Bên trong tâm trạng không ai giống người


Mỗi người là chuyện mỗi người

Ta chỉ cần biết con người của ta

Không nên xen chuyện người ta

Bởi vì như vậy thật là không hay


Ta soi ta mỗi một ngày

Để ta biết được hôm nay thế nào

Người ta dù có ra sao

Ta đừng ý kiến xen vào làm chi


Đời người rốt cuộc là gì

Đến xong rồi lại ra đi bất ngờ

Có bao nhiêu những giấc mơ

Nhưng ai thật sự đã mơ mà thành


Bên nhau là bởi chữ tình

Xa nhau là bởi do mình đổi thay

Đừng gieo cho những đắng cay

Để người được sống tháng ngày bình yên


MỖI NGƯỜI

Duy Sac 2022,

TÌNH ĐỒNG BÀO

 TÌNH ĐỒNG BÀO

Tôi lớn lên trong lòng Tổ Quốc

Đã bao năm uống nước sông Hồng

Yêu thương một dải núi sông

Người mang dòng máu Lạc Hồng đỏ tươi


Quê hương đã nghìn năm vất vả

Biết bao đời thấm máu ông cha

Thái bình trên khắp nước nhà

Chung tay gìn giữ để mà ấm no


Ai cũng có mỗi người mỗi chí

Góp sức mình vun đắp quê hương

Trao nhau muôn vạn yêu thương

Đồng bào nghĩa nặng cùng nương tựa vào


Đường phía trước dù nhiều gian khổ

Nắng phương Đông dẫn lối ta đi

Bền gan vững chí sợ gì

Quyết tâm vượt khó, việc chi cũng thành


Nguyễn Duy Sắc 2018

ĐÊM MƯA LÊ MINH XUÂN BÌNH CHÁNH

 ĐÊM MƯA LÊ MINH XUÂN BÌNH CHÁNH

Mưa to lắm, đường đêm dài hun hút

Nước trên sông cứ cuộn rác ùn ùn

Mưa tan tác những khu vườn ươm mới

Mưa xót lòng những kẻ sống lang thang


Đêm Sài Gòn loang loáng ánh điện vàng

Những gầm cầu cuộc sống lắm gian nan

Mưa lớn quá phố ngập đầy lênh láng

Tiếng rao gì nghe giống tiếng than van


Ngoại ô lắm những xóm nghèo dột nát

Đường đang làm bùn đất bắn ngổn ngang

Những cột điện dùng dằng trong tơ nhện

Miếng bạt che nhà ổ chuột tan tành


Mưa trôi hết những nụ cười tiếng hát

Mưa xới lên cay đắng giữa cao sang

Mưa lầy lội trên lòng người nhỏ hẹp

Mưa làm cho nhiều hạnh phúc vỡ tan


Nguyen Duy Sac 2008

DÒNG NƯỚC MẮT CỦA TÔI

 DÒNG NƯỚC MẮT CỦA TÔI

Duy Sắc

Dòng nước mắt của tôi

và nụ cười của em

giấc mơ nào

cho hai ta.

Khi nước mắt đã lăn

tình chỉ còn vị mặn

ta nhìn nhau ân hận

vì mình tìm đến nhau

Dòng nước mắt xưa đâu

nó khóc vì thương nhớ

khóc vì tình mơ mộng

khóc vì yêu quá đi

Dòng nước mắt nay rơi

trôi xuôi bao kỷ niệm

tình trong veo như không

đời mong manh như sương

Nước tan thành hơi bay

khóc vì tình đắng cay

Khi khô dòng nước mắt

ta lại cùng cầm tay

cùng nhìn nhau phút cuối

rồi vĩnh viễn chia tay

Mỗi người đi một nẻo

trong chiều tàn lá bay


- Hoa Phượng Đỏ-

THĂM TRƯỜNG CŨ

 THĂM TRƯỜNG CŨ

Duy Sắc

Mưa sài gòn nặng trĩu

Tôi lang thanh cô đơn

Hàng me xanh ướt nặng

Tình người bước cô liêu


Sân trường xưa nay lạ

Chỉ mỗi gốc bàng xưa

Vài cành hoa phượng hát

Ngơ ngẫn lũ ve sầu


Trên đường xưa tấp nập

Bóng cũ chẳng tăm hơi

Áo ài thêu phù hiệu

Có phải người bạn tôi


Marie curie

Bạn ơi, trường ta đó

Giờ thầy cũ đâu rồi

Bảng đen buồn nét phấn

Ghế đá trơ ngậm ngùi


Ta đi xa muôn phương

Dẫu qua nghìn gian khó

Tình bạn vẫn còn vương

Mai đây về trường cũ

Ai kia còn nhớ thương.


SAc2002

NƯỚC NGẬP

 Duy Sắc

Mấy hôm nay mưa to

Sài Gòn trong ẩm ướt

Nhiều nơi bị ngập nước

Nước nhiều thì ngập thôi

Chuyện này bình thường rồi

Mưa to thì phải ngập

Không ngập sao là mưa

Có mưa to mới ngập

Nào có ngập hết đâu


Ngày xưa nhà cửa ít

Đất rộng thoáng nhiều ao

Nhà người ta xây cao

Mưa to đường cũng ngập

Bây giờ phố tấp nập

Sông, rạch ít hơn nhiều

Mưa to thì phải ngập

Nếu mưa mà không ngậo

Sao gọi là mưa to

Có mưa là có ngập

Ở đâu cũng thế thôi

Nước nào cũng thế mà

Vì mưa như nhau cả


Còn mưa là còn ngập

Sa mạc còn bị lụt

Thành phố ngập là thường

Ngập cho sạch phố phường

Ngập cuốn đi rác rưởi

Ngập cho cá sinh sôi

Nước là nguồn sự sống

Nên mưa thì cứ ngập

Mưa ngậo có gì đâu

Đời người có bao lâu

Sợ gì vài chuyện ngập.

TÌNH NAY

 TÌNH NAY

Duy Sắc

Chiều vương vất trên cành hoa phượng

Nắng chẳng buồn sưởi ấm con đường

Sài Gòn nhớ một người thương

Lang thang phố nhỏ trên đường mình ta


Sông gió lộng tàu chưa vào bến

Bến phà xưa giờ đã quên tên

Nhà cao san sát mọc lên

Một thành phố mới ở bên kia bờ


Bến Nhà Rồng chỗ xưa mình hẹn

Giờ lêu ngêu chỉ mấy ngọn đèn

Tình xưa một phút chợt nhen

Bỗng dưng nước mắt nó len ra ngoài


Trung thu chẳng tình xưa nghĩa cũ

Bánh dù ngon ăn cũng bằng thừa

Biết giờ em đã nghỉ chưa

Hay đang bận bịu say sưa việc làm


Trăng đang nhú một mình lặng lẽ

Còi tàu chờ lai dắt cứ vang

Lênh đênh một chiếc đò ngang

Dập dồn ngọn sóng, ngổn ngang nỗi lòng


Cầu Khánh Hội khách nào có hội

Xe ngược xuôi tất bật ngược xuôi

Tình xưa sao vẫn chưa nguôi

Tình nay lại chuỗi đắng cay kéo về


Hoa phượng đỏ2018

THẾ ĐẤY

 Duy Sắc

Thế đấy, Sài Gòn lại vào xuân

Một cái thứ loanh quanh, luẩn quẩn

Nó cứ đi, xong nó lại về

Đẹp ở đâu không thấy, chỉ thấy mình già đi


Thế đấy, già rồi, mặt nhăn như khỉ

Nếu người yêu vô tình nhìn thấy

Chắc là em hét toáng vì kinh

Hồn vía lên tận mây xanh


Ôi cái thứ quái quỷ , mùa xuân

Ôi cái đồ dở hơi là Tết

Rồi khi nào nó không còn nữa

Hay nó loay hoay thế không thôi

MƯA VỀ CHƯA ?

 Duy Sắc

Thành phố đã vào mùa mưa nhỉ

Thấy dạo này trời cũng hay mưa

Chắc cũng phải mùa mưa đang đến

Nắng lắm rồi sẽ phải mưa thôi


Sài Gòn có hai mùa mưa nắng

Cái mùa nào cũng chẳng thấy vui

Mưa to quá thì đường lụt lội

Nắng to gây hỏa hoạn cháy nhà


Quanh quẩn mãi chỉ mưa và nắng

Đời con người hết nắng lại mưa

Mới hôm qua còn bé nhất nhà

Nay ta sắp thành ông bà hết


Thì thôi vậy dòng đời nó vậy

Hết kiếp này lại đến kiếp kia

Ai rồi cũng thành người thiên cổ

Chỉ thời gian là nó trường tồn

EM.BÁN HOA

 

Em bán hoa chờ người qua

Em hay đứng nép dưới nhà người ta

Em bán hoa sống xa nhà

Em thuê gác trọ gần ga sài gòn


Em gầy thân thể ốm nhom

Em phải bôi trát phấn son mỗi ngày

Em hay cứ ngóng chờ ai

Nỗi buồn kỳ lạ cả ngày không nguôi


Lâu lâu em nở nụ cười

Đôi mắt buồn lắm nhìn người xung quanh

Một thân giữa chốn đô thành

Nhưng em có vẻ khôn lanh quá chừng


Em quê ở tận Cái Mơn

Cả năm chỉ một vài lần về thôi

Bởi vì cha mẹ mất rồi

Không ai thân thích nên đời cô đơn


Em bán hoa mắt rất buồn

Em hay suy nghĩ mông lung điều gì

Dáng em mảnh khảnh bước đi

Cứ đi như thế xong đi không về


EM BÁN HOA

Duy Sac

TẾT NGHÈO

 TẾT NGHÈO

Duy Sac

Tết này không có bánh chưng

Vui chơi đàn hát chắc dừng lại thôi

Nhà ta hết sạch tiền rồi

Em xem thổi lấy nồi xôi to vào


Bạn bè có đến mình khao

Xôi và một ít món xào cũng ngon

Rượu kia chục lít vẫn còn

Uống cùng dưa muối cũng ngon thôi mà


Đừng đi chúc Tết người ta

Ngày xuân nên tránh đến nhà bạn thân

Mình nghèo họ cũng không cần

Nhà mình lại chẳng làm ăn cái gì


Hoa hòe hoa sói bớt đi

Không hoa cũng chẳng có gì mất vui

Rau dưa cà pháo ngon rồi

Thịt thà mua ít lại thôi, tốn tiền


Chỉ cần cuộc sống bình yên

Đầu năm nên tránh làm phiền người thân

Bà con dù máu mủ gần

Không tiền họ cũng chẳng thân với mình


Rất nhiều chi phí linh tinh

Đừng nên phung phí thì mình mới dư

Muốn giàu thì phải từ từ

Bởi mình không có được như nhà người


Giao thừa vào tối ba mươi

Hãy đi bố thí cho người ăn xin

Họ nghèo cũng giống như mình

Nhưng phải sống cảnh phiêu linh không nhà


Sài Gòn trông rất xa hoa

Vẻ ngoài là vậy nhưng mà ai hay

Nhiều người trong dịp xuân này

Ngậm ngùi trong cảnh trắng tay ê chề


Tết thôi chứ có gì mê

Ngày xuân nó vẫn cứ về hàng năm

Mong sao bao kiếp nhọc nhằn

Vượt qua khốn khó để ăn Tết hoài.

CHỜ XUÂN

 CHỜ XUÂN

Duy Sac 2009

Ta chờ mãi mà xuân chưa đến

Mấy bữa rày nhạt nhẽo làm sao

Bà bán bông cái mặt chần dần

Bà ấy biểu rằng sao Tết chán


Mấy bờ sông xô bồ nhốn nháo

Tắc với mai bày bán lung tung

Ghe với thuyền tranh nhau vào bến

Cả con đường chật chội hẳn lên


Tết sao oải nhìn ai cũng thảm

Mặt mày trông ngán ngẩm thế nào

Lời trả giá, cò kè, thêm bớt

Tiếng cãi nhau tranh khách om sòm


Ai cũng buột miệng than đủ kiểu

Nào thế này thế nọ thế kia

Mần ăn hoài mà chẳng thấy gì

Đủ thứ chuyện tào lao xui xẻo


Nghe phát ớn đến kinh ngày Tết

Có gì vui mà lắm người mê

Lũ trẻ nghèo mặt mũi ê chề

Chúng lê lết lụm hoa đi bán


Trời Sài Gòn thì chang chang nắng

Mấy cái loa hội chợ la rùm

Người ta nghe như muốn phát khùng

Oải Tết thiệt Tết ơi là Tết


Bước vô nhà nghĩ mà phát mệt

Nghĩ Tết này chẳng có bánh chưng

Chắc ngủ thôi cho nó qua mùng

Xuân kệ nó chờ chi cho mệt


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

CHIỀU SÀI GÒN

 CHIỀU SÀI GÒN

Duy Sắc

Chiều Sài Gòn

Anh nhìn mưa tầm tã

Những con đường lầy lội cả lòng người

Nước úng những tâm hồn đang giá lạnh

Vết bánh xe tung toé nỗi đau đời


Chiều Sài Gòn

Em về nhà chưa nhỉ

Mấy giờ rồi sao trời tối âm u

Dãy hàng quán hẩm hiu lòng lữ khách

Mưa dày vò , nước trút như thù hận

Bến xe đò dằn vặt kiếp tha hương


Chiều Sài Gòn

Bãi công trường lổn nhổn

Anh thợ xây bên đống vữa vô hồn

Những miệng cống ngổn ngang lòng bế tắc

Chiếc xe lu ỳ ạch kéo lê đời


Chiều Sài Gòn

Anh trông em vời vợi

Những dòng tin liên tục chẳng phản hồi

Em ở đâu , mưa cứ dai dẳng mãi

Phố lên đèn , bóng tối ngập mắt anh.


-Hoa Phượng Đỏ-2018

LÁ THƯ

 LÁ THƯ

Duy Sac

Đêm Sài Gòn, mưa rào giăng kín

Anh nhớ về tình cũ năm xưa

Nên viết ra vội mấy dòng thư

Nhắn gửi đến người thương nơi ấy


Lời đầu thư vài lời xin chúc

Gia đình em mạnh khỏe bình an

Cầu mong em hạnh phúc tràn đầy

Công việc tốt, làm ăn thuận lợi


Đã từ lâu chúng mình xa cách

Em dạo này cuộc sống ra sao

Công việc có điều gì trắc trở

Lương có tăng hơn lúc trước không


Em có còn ở nơi chỗ cũ

Hay đã dời đi chỗ khác rồi

Từ sau dịch làm ăn hơi khó

Cuộc sống em có vất vả không


Anh vẫn vậy chưa gì thay đổi

Nhưng dạo này sức khỏe giảm nhiều

Gương mặt đã già đi nhiều lắm

Cuộc sống chưa có khác trước đây


Mấy năm rồi anh vẫn lang thang

Cố tìm kiếm một công việc tốt

Mà tìm mãi không ai tuyển dụng

Cho nên anh rảnh cứ làm thơ


Nói chung anh cũng vẫn vậy thôi

Không thay đổi chút gì em ạ

Chỉ có khác là giờ lớn tuổi

Không còn mơ với mộng được gì


Thôi, nói nhiều chẳng ích lợi gì

Bởi có nói chỉ thêm rắc rối

Lời cuối thư mong em sống tốt

Cả một đời hạnh phúc bình an


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

VỀ ĐI EM NHÉ

 VỀ ĐI EM NHÉ !

Duy Sac 

Nắng xuân hồng thêm đôi má em xinh

Áo dài trắng tà bay theo làn gió

Tuổi xuân em như hoa mai chớm nở

Mắt hồn nhiên trong vắt tựa hồ thu


Trời Sài Gòn hương Tết đã dậy mùi

Phố trang trí đèn hoa màu sặc sỡ

Hội chợ đông du khách đến tham quan

Người hớn hở rủ nhau đi sắm Tết


Xuân năm nay cũng là xuân như vậy

Tết cũng là ngày Tết có thế thôi

Anh một mình chỉ đứng ngắm nhìn trời

Cố níu giữ tuổi xuân đừng vụt mất


Anh nhìn em đang đứng cười ngây ngất

Tuổi hồn nhiên chưa vướng bẩn bụi đời

Nhớ người xưa, tim anh lại bồi hồi

Ánh nắng gắt làm cay sè đôi mắt


Đời nhanh quá không cho ta kịp nghĩ

Bao giấc mơ theo gió cứ cuốn đi

Ngoảnh nhìn lại chẳng còn gì luyến tiếc

Chỉ thấy buồn vì thiếu vắng người thương


Em nhìn chi sao mắt lại vấn vương

Hay có phải con tim đang xao động

Đừng em nhé tình chỉ là ác mộng

Rồi mai đây nó tàn phá đời ta


Em về đi và gìn giữ xuân thì

Chớ vì phút động lòng mà thổn thức

Cay đắng sẽ đợi chờ em phía trước

Về đi em đón Tết với gia đình


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

XUÂN SÀI GÒN

 XUÂN SÀI GÒN

Duy Sac

Sài Gòn xuân lại lại

Mai đã nẩy chồi non

Chợ đông vui lên hẳn

Bà con có vẻ giàu


Năm nay chắc Tết lớn

Người người ai cũng vui

Công nhân tiền thưởng lắm

Công chức cũng thường to


Xuân quê hương ấm no

Trẻ, già đều hạnh phúc

Nhà nhà rất sung túc

Đời sống khá hơn nhiều


Sài Gòn đẹp làm sao

Nhà đang cứ vươn cao

Đường phố làn mở rộng

Chẳng kẹt xe chỗ nào


Tình mình ở nơi nao

Chắc là trên trời cao

Những giấc mơ anh tạo

Ảo tưởng tận chốn nào


Ôi thật là vui sao

Mình lại uống rượu nào

Say cho qua hết Tết

Xuân thì có làm.sao

HOÀNG HÔN HỒN HOANG

 HOÀNG HÔN HỒN HOANG

Thơ Duy Sắc

Trời không mây, liu riu làn gió lạnh

Sông Sài Gòn lơ đễnh sóng vào bờ

Con chim non xa tổ hót bơ vơ

Thuyền mấy chiếc đang trông chờ lữ khách


Tiếng còi tàu giận hờn ai cứ trách

Ngoài đường kia những mạch sống quay cuồng

Nhà thờ nào vừa mới dứt hồi chuông

Nắng phủ xuống đỏ au từng chiếc lá


Bến Thủ Thiêm lố nhố mấy khóm nhà

Khu đô thị đang trên đà phát triển

Những con tàu mơ màng mùi sóng biển

Ta mơ gì trong những chuyện ngày mai


Hồn hoang vu trước những vệt nắng dài

Hoàng hôn ấy phải chăng là hết nắng

Liệu ngày mai còn chiều nữa hay chăng

Để ta lại nhớ đến nàng Tôn Nữ


Một mối tình mong manh nhưng chưa vỡ

Một giấc mơ nơi vọng tộc danh gia

Mơ cao nên cay đắng cuộc đời ta

Tuy chưa ngã nhưng người đau ê ẩm


Nhiều năm rồi tình vẫn ủ âm thầm

Nàng cứ vậy lặng câm mà chịu đựng

Bao tai tiếng khổ đau nàng đã hứng

Toàn bộ đều do mình gây nên cả.


Hoàng hôn như màu mắt của em ta

Khi nàng khóc lúc chiều tà tiễn biệt

Nước mắt cứ đôi dòng tuôn thắm thiết 

Bờ môi run không biết nói câu gì


Trong buổi chiều hai đứa đã chia ly

Ta không biết nghĩ sao cho tốt cả

Đời nó cuốn càng ngày càng vội vã

Nàng với ta như Chức Nữ Ngưu Lang


Chiều Đà Lạt mình từng đã lang thang

Nhiều chiều lắm cũng hồn hoang dại dột

Ta tìm mãi chưa thấy ai thật tốt

Để ta trao cho nốt nửa đời này


Nhiều chiều đều giống với buổi chiều nay

Ta lại để hồn hoang vu phiêu bạt

Hoàng hôn kia chưa hẳn là nắng tắt

Nó khởi đầu cho mới một vòng xoay.

XUÂN XA QUÊ

 XUÂN XA QUÊ

Duy Sac 2018

Ôi quê hương ba mươi xuân xa cách

Chắc bây giờ chẳng ai nhớ nổi ta

Đất Sài Gòn đời phiêu dạt bôn ba

Chưa có thấy mùa xuân nào trọn vẹn


Tết năm nay lại tiếp tục xa nhà

Ta để mặc cho rượu cồn thiêu đốt

Tình yêu nào từng ấp ủ trong ta

Nay nó cứ xa dần như ảo ảnh


Xuân mình đã xa dần không trở lại

Mùa xuân kia nào có xá gì đâu

Mải mộng mơ đến bạc hết mái đầu

Chỉ nhận lại đớn đau và chua xót


Bạn khuyên nhủ rằng đừng nên nhớ nữa

Bởi tình kia chắc chắn sẽ không thành

Đàn ông mình phải có chút công danh

Thành sự nghiệp bao nhiêu tình cũng có


Mới nghe qua vẻ như là hợp lý

Nhưng thật ra do bạn chẳng hiểu gì

Mà thôi kệ tình mình thì mình hiểu

Nhớ quê hương chỉ biết nhớ mà thôi.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MƯA XUÂN SÀI GÒN

 MƯA XUÂN SÀI GÒN

Hôm qua bạn đến chơi

Nó cho hai lít rượu

Xong rồi nó lại dặn

Rằng mi uống ít thôi


Nó thấy cái nhà dột

Nó bảo rằng buồn thay

Sao mi làm biếng vậy

Tìm miếng tôn mà thay


Nó nhìn cái quạt hỏng

Nó bảo đi xửa ngay

Mùa này trời nóng lắm

Sao mi ngủ được đây


Tôi rằng mấy chuyện này

Bồ khỏi lo chi mệt

Cả tháng tôi không tắm

Chuyện nhỏ này là gì


Nó liền cười hì hì

Rằng mi đồ cà chớn

Đốt tiền cho no cố

Bây giờ trắng tay rồi


Mà mi cũng chịu chơi

Tao sợ mi thiệt đó

Đúng dân chơi có số

Mang cái vỏ ngu khờ


Bây giờ hết tiền rồi

Như cái thằng dở hơi

Trốn luôn nàng ấy hả

Tính trốn đến bao giờ


Rồi cả ngày mần thơ

Như một đứa ngẫn ngờ

Thiệt mi là thằng tệ

Hèn chi ra thế này


Tôi rằng bồ qua đây

Cho rượu là tốt đấy

Bởi vì lúc thế này

Chỉ có bồ là hiểu


Còn về chuyện tình yêu

Chắc là do cái số

Chứ bây giờ vỡ nợ

Đến rồi khổ người ta


Sắp bán hai cái nhà

Bán thêm hai sào đất

Vàng đã đem bán tất

Còn cái chiếu rách thôi


Đã chấp nhận cuộc chơi

Có gì mà phải sợ

Đời này là bể khổ

Không chơi khổ cả đời


Vô thường thế mà thôi

Bây giờ mình còn trẻ

Chừng vài ba năm nữa

Gầy dựng lại mấy hồi


Bồ nhậu chung cho vui

Tôi có hai ký ổi

Thêm cái lọ muối ớt

Hai lít này đủ rồi


Vậy là hai người nhậu

Đêm mưa gác trọ buồn

Sài Gòn mùa xuân đó

Ta lạc mất người thương.


Duy Sac


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MÙA ĐÔNG SÀI GÒN

 MÙA ĐÔNG SÀI GÒN

Duy Sac

Trời Sài Gòn hình như là lạnh

Anh lang thang tìm quán ăn nhanh

Cô gái ấy cứ theo anh mãi

Thế cho nên anh phải chạy nhanh


Tại góc đường anh dừng xe lại

Nghĩ cô kia bị cắt đuôi rồi

Anh châm thuốc định đưa lên hút

Cô gái kia đã đứng cạnh bên


Cô ấy nhìn anh cười tủm tỉm

Rằng nợ sao láu quá anh ơi

Em dò mãi mới ra địa chỉ

Nên theo anh suốt mấy ngày nay


Anh nhìn lại và cười chúm chím

Rằng nợ nần cứ phải từ từ

Vài ba bữa rồi anh qua trả

Tội nghiệp em phải chạy nãy giờ


Hai đứa lại cùng cười khúc khích

Anh nắm tay cô ấy bảo rằng

Thôi cái việc nợ nần ấy bỏ

Anh đền em cả một cuộc đời


Cô ấy cúi mặt cười e thẹn

Rằng là anh có nói thiệt không

Em cũng tính chuyện này lâu lắm

Anh khiến em thiệt quá bất ngờ


Vậy là xong hai đứa lại cười

Cô ấy cứ nhìn anh đắm đuối

Kể từ đó nợ kia trả hết

Nhưng nợ tình phải trả một đời.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MƯA ĐẦU MÙA

 MƯA ĐẦU MÙA

Duy Sac 2000

Em nhìn xem, Trời Sài Gòn rất lạ

Nắng chang chang, nhưng bất chợt mưa rào

Gió lùa qua cả một mớ hoa dầu

Chúng xoay tít trên đầu như bướm lượn


Em vào đây, mình tạm trú mưa nè

Tàu hũ nóng mùi gừng thơm nức mũi

Trời mưa lạnh ăn chừng vài ba bát

Tụi mình ngồi cùng ngắm lá me bay


Mưa đầu mùa chắc vừa đến chiều nay

Mùi hơi đất nó xông lên nồng nặc

Mưa to thật có khi đường lại ngập

Có lý do ta về trễ khỏi lo


À quên mất, mấy bữa anh trốn học

Em cho anh mượn vở để chép bài

Sợ đến lúc kiểm tra thì hơi mệt

Mà dạo này anh cứ thấy sao sao


Một lát mình đi lụm mớ hoa dầu

Rồi ta sẽ lên trên cầu Khánh Hội

Ta thả xuống nhìn nó xoay rất đẹp

Như giấc mơ ta cùng gió bay cao


À mà thôi, mưa không biết khi nào

Trời tối quá như là đêm xuống phố

Nhìn xa xa mấy ông đạp xích lô

Họ cắm mặt dầm trong mưa tầm tã


Thiệt là lạ, mấy lần anh tính hẹn

Em chưa từng đồng ý đến gặp anh

Tự nhiên mưa nó ập xuống thình lình

Không biết nói kiểu gì cho đúng nhỉ


Nhớ hôm bữa, em chửi anh "thằng quỷ"

Mới nghe qua, anh nóng hết mặt mày

Tự nhiên mình ngồi đối diện chiều nay

Nghĩ chuyện ấy mà bỗng lòng thổn thức.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

XÓM CŨ NAY ĐÂU ?

 XÓM CŨ NAY ĐÂU

Duy Sac 2018

Sài Gòn xưa năm nào đâu rồi nhỉ

Nơi xóm cũ tuổi thơ ta ở đó

Những con kênh với nhà sàn mái lá

Rạch Thị Nghè nhiều đống rác chất cao


Nhớ một thời ta đầu trần chân đất

Tóc vàng hoe vì dãi nắng trưa hè

Cùng lũ trẻ con cầm vợt bắt ve

Cả đám rúc vào lùm cây bắt dế


Chiều mưa rào ra bờ kênh bắt cá 

Nơi cầu tàu nhặt những quả bàng rơi

Khi về nhà bị bố vụt roi mây

Khóc rồi lại cứ chứng nào tật ấy


Những lúc Tết thi nhau đi nhặt giấy

Cuộn thành từng viên pháo rõ thật to

Đặt nó vào một cái ống sữa bò

Châm ngòi nổ kinh hoàng như tiếng đạn


Xóm nghèo ấy bây giờ người lang bạt

Mỗi cuộc đời trôi dạt mãi tận đâu

Không ai còn nghe lại được tiếng rao

Bà tư bán bánh bèo hay réo gọi


Sài Gòn ấy ngày xưa hơi chật chội

Nhưng tình làng, nghĩa xóm rất mặn mà

Nhà với nhà cứ thoải mái lại qua

Chẳng có khác gì bà con thân thuộc


Sài Gòn ấy bây giờ nhiều thay đổi

Nhà mọc cao nhưng tình cảm lạnh lùng

Mỗi một nhà rào giăng kín bít bùng

Hàng xóm với cái nhìn hoài nghi lắm


Xóm cũ ấy hôm nay còn ở đó

Nhưng người xưa cũng chẳng mấy ai còn

Người muôn phương họ tấp nập đổ về

Nên ai cũng nhìn nhau như xa lạ


Tìm đâu lại tuổi thơ mình ngày đó

Bạn ngày xưa giờ đứa mất đứa còn

Có những chiều ta ngắm ánh hoàng hôn

Nhìn ngọn gió đưa con diều bay mãi.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

TẾT SÀI GÒN

 TẾT SÀI GÒN

Duy Sac

Gió xuân sang, nồng nàn hương mứt Tết

Hội hoa xuân vang khúc nhạc rộn ràng

Trời Sài Gòn nắng đẹp, phố khang trang

Người nô nức chen chân đi mua sắm


Đời hạnh phúc tràn trề niềm vui mới

Người với người tình cảm rất dạt dào

Phố chuyển mình vươn đến tận trời cao

Ai cũng lắm giấc mơ đời tươi sáng


Tình yêu ấy đôi mình từng thắm thiết

Em có còn lưu luyến những xuân xưa

Mỗi xuân sang trong giờ phút Giao Thừa

Anh thường nguyện ta thương nhau trọn kiếp


Xuân năm nay, tuy cách xa biền biệt

Nhưng anh tin ta luôn nhớ về nhau

Tình còn nguyên như cái thuở ban đầu

Lời thề nguyện khắc ghi trong tim mãi


Anh đã biết tình mình là phải vậy

Bởi nhân duyên trắc trở chút thế thôi

Một mai này khi mình đã thành đôi

Ta hạnh phúc trọn đời không xa cách


Đời luôn vậy cho ta nhiều thử thách

Không có gì là trọn vẹn hoàn toàn

Tình chúng mình qua hết những gian nan

Muộn một chút nhưng cả đời hạnh phúc


Chắc là em không thích nghe anh chúc

Nhưng bao năm anh luôn chúc chân thành

Chúc đến em cùng toàn thể gia đình

Một năm mới An Khang và Thịnh Vượng


Sài Gòn đẹp bao nhiêu năm vẫn đẹp

Đẹp sắc xuân vàng rực đóa hoa mai

Đẹp như em khúc khích nở nụ cười

Sài Gòn có mối tình mình rất đẹp.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

THANH NIÊN XUNG PHONG

 TNXP CẦN GIỜ


Chia tay nắng gió Cần Giờ

Tình anh tôi gói thành thơ mấy vần

Tặng người vì nghĩa quên thân

Tình anh thắm đượm tình dân đất bùn

Cần Giờ đước đã được vun

Giang tay chắn bão con đường biển đông

Sài Gòn yên ắng trời giông

Thanh niên xung kích chiến công hàng đầu

Xanh xanh rừng trải một màu

Màu anh chen lẫn vào màu quê hương

Cho bao bóng mát nẻo đường

Cho bao nhiêu tiếng trống trường vang xa

Tôi về xin viết bài ca

Thanh niên xung kích thật là vinh quang


Sac2002


TNXP CẦN GIỜ 2


Về thăm đất mũi Cần Giờ

Xanh xanh rừng đước đôi bờ kênh trong

Thanh niên màu áo xung phong

Ngày đêm vun đắp mênh mông bãi bùn

Bao năm vất vả gây rừng

Một vùng đất chết tưng bừng nở hoa

Điệu đàn ánh lửa hát ca

Tình người tình đất đậm đà yêu thương

Thương người dầu dãi gió sương

Nắng mưa vất vả đoạn đường gian nan

Cần Giờ đước phủ bạt ngàn

Công người chiến sĩ áo xanh hàng đầu

Ngỏ lời cảm tạ mấy câu

Thanh niên xung kích thắm màu nước non


Sac2002


THANH NIÊN TÌNH NGUYỆN


Em đi chiến dịch hè xanh

Vùng quê nghèo khó đô thành cách xa

Xa trường xa bạn xa nhà

Niềm vui bé nhỏ chính là tình dân

Em như ngọn gió mùa xuân

Tung bay khắp nẻo xa gần quê hương

Cho ngô xanh thắm đồi nương

Cho đàn em nhỏ vấn vương mái trường

Cho làng cho bản mến thương

Cho dòng kênh mát quên đường về xuôi

Em tung đôi cánh giữa trời

Đan tình dệt nghĩa cho người nhớ nhung

Em là hoa của non sông

Tỏa hương bát ngát mênh mông núi đồi

Trái tim trong sáng yêu đời

Cánh chim tình nguyện tung trời Việt Nam.


Duy Sac 2003


TNXP TRÊN PHỐ


Anh là chiến sĩ xung phong

Ngã tư đường phố phân luồng giao thông

Người qua kẻ lại rất đông

Khen chê mọi kiểu anh không bận lòng

Miễn cho đường phố thông dòng

Bình an tay lái là lòng anh vui

Xá chi công sức nhỏ nhoi

Áo xanh người lính vì đời hy sinh

Trái tim nặng nghĩa nặng tình

Chỉ mong gìn giữ thanh bình quê hương

Cảm ơn chiến sĩ can trường

Không tiếc công sức cùng ươm tình đời


Sac2005


VIẾT BỪA

 VIẾT BỪA

Duy Sac

Sài Gòn xuân lại đến rồi

Nhớ xuân xưa ấy cái hồi mới yêu

Xuân này mình vẫn cô liêu

Lang thang thơ thẩn những chiều phố đông


Người ta đời rất là hồng

Đời ta phiêu dạt lông bông tháng ngày

Mộng kia nó đã xa bay

Bây giờ còn giấc mộng này vẫn mơ


Cố mơ cho mắt nó mờ

Còn mơ là biết rằng ta vẫn còn

Mơ thôi chứ chẳng dám mong

Cứ mơ như vậy cho lòng nó vui


Mơ xong ta lại ngậm ngùi

Bởi vì không có gì vui bây giờ

Buồn thì ta lại làm thơ

Mặc cho số phận vật vờ đẩy đưa


Làm thơ viết bậy, nói bừa

Chữ nghĩa văn vở chẳng ra thế nào

Không làm thì biết làm sao

Nên là cứ phải cấu cào viết thơ



#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

CHIỀU SÀI GÒN NGẬP NƯỚC

 CHIỀU SÀI GÒN NGẬP NƯỚC

Duy Sac

Em ơi em

Chiều nay đường ngập nước

Anh nhìn thấy phố phường đang lênh láng

Người rất nhiều chen chúc những lối đi

Xe của em có bị chết máy không


Em ơi em

Nhớ đi về cẩn thận

Đường lúc này đông lắm nhé em

Nước đang lớn khó đi nhiều lắm

Em hãy chờ khi hết nước rồi về


Em ơi em

Khi về nhà nhớ điện

Để cho anh cảm giác được yên tâm

Em gầy quá chạy xe tay lái yếu

Đường về nhà khoảng cách lại rất xa


Em ơi em

Nhớ trả lời tin nhắn

Anh luôn chờ và đợi mỗi dòng tin

Chỉ cần biết là em luôn sống tốt

Thế là anh cũng hạnh phúc lắm rồi


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

THÍCH MƯA

 THÍCH MƯA

Duy Sac

Sài Gòn nay không mưa

Trời đem mưa đi giấu

Bởi hồi chiều em đến

Anh bảo trời giấu mưa


Nghe mắc cười em nhỉ

Lời tán tỉnh vụng về

Vậy mà em lại thích

Anh không hiểu tại sao


Anh rất thích trời mưa

Vì nước nhiều rất mát

Chứ mà hoài nắng nóng

Tốn tiền điện lắm à


Trời không mưa buồn quá

Cũng tại em mà ra

Thôi em về đi nhé

Để anh đòi trời mưa


Trò chuyện từ nãy giờ

Anh thấy em cứ bơ

Có một mình anh nói

Nên thôi dẹp cho xong


Em về đi cho nhanh

Một lát mưa đổ xuống

Anh thì trốn vào nhà

Còn em đi xa quá


Vậy anh chào em nhé

Tại em trời không mưa

Chuyện này anh nhớ mãi

Vì anh thích trời mưa



#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

THẤT TÌNH ĐÊM BA MƯƠI

 Cảnh báo: nếu bạn đang thất tình thì không nên đọc vì sẽ nguy hại đến tâm lý và sức khoẻ.  

THẤT TÌNH ĐÊM BA MƯƠI

Sáng tác Nguyễn Duy Sắc 

30/12 năm Mậu Tý - 2008


Lất phất mưa bay, phố khuya buồn tẻ

Tâm tư cô gái dằn vặt não nề

Đêm ba mươi tết, trời đen không sao

Người yêu cô ấy giờ ở chốn nào?


Căn gác gió lùa, áo len tay cộc

Tiết trời lạnh giá, cao nguyên mù sương

Giao thừa đang đến, phảng phất khói hương

Cô gái vùi đầu chìm trong ký ức


Một tiếng hắt hơi, rùng mình gai ốc

Cô gái nhìn ra thị trấn vắng tanh

Bóng một chàng trai đang châm điếu thuốc

Cô gái khóc oà cứ tưởng người thương.


Tiếng khóc cô thút thít nén trong chăn

Cô lo sợ cả gia đình biết chuyện

Thế cho nên cô cắn răng chịu đựng

Mái tóc dài bung rối cuộn tơ lòng


Nào ai hiểu tình yêu người trinh nữ

Mối tình đầu cô gìn giữ trong tim

Thế mà người bay mất tựa cánh chim

Không giải thích một lời cho hợp lý


Cô đau xót cứ mãi nằm ngẫm nghĩ

Mình làm gì có lỗi với người ta

Hay do mình dễ dãi đã tin lầm

Để cho họ khinh thường rồi ngoảnh mặt


Cô nhìn mãi vào những vùng tăm tối

Cô cố tìm ra một lối để đi

Đêm ba mươi mọi thứ cứ đen sì

Cô chỉ thấy đóm hương trên mâm cúng


Tiếng khóc cứ nghẹn ngào trong ấp úng

Không thành lời mà tim nhói từng cơn

Cô trùm chăn co rúm cả thân người

Từng tiếng nấc ngẹn gần như nín thở


Ôi xuân đến lòng người vui hớn hở

Cô lặng câm nằm bất động mơ hồ

Người yêu ấy giờ này cô nào biết

Người ta đâu có hiểu thấu lòng cô


Khúc ca xuân chộn rộn khắp phố phường

Cô mơ ước có người cùng hái lộc

Trời cao nguyên âm u đen thăm thẳm

Cô cắn tay chảy máu đỏ cả chăn


Ôi tình yêu ai mang đến cho đành

Để khốn khổ một tâm hồn trinh nữ

Cô bất động nhìn lên trần nhà gỗ

Đêm ba mươi đen đúa cả cuộc đời.

TRỜI KÊU TA DẠ

 Duy Sắc

Năm nào cũng gió bão

Người miền trung lắm lo

Cuộc sống nhiều chật vật

Nên tính người luôn khó


Năm nay lũ về to

Bạc đồng mênh mông nước

Bão sau rồi bão trước

Khổ chồng khổ phận người


Hoàng thành xưa tráng lệ

Nước lên ngập thềm rồng

Phù hoa là vậy đó

Mấy chốc thành hư không


Trời kêu ai nấy dạ

Biết sao để mà phòng

Phận người mong manh lắm

Tử tế còn có nhau


Hoaphuongdo

MỘT GIẤC MƠ

 MỘT GIẤC MƠ

Duy Sắc

Một dòng kênh đen đen

Dãy nhà sàn lem nhem

Mô hình thành phố nổi


Một đống rác to to

Người bới rác được no

Mô hình khu tái chế


Một con cá con con

Ít hoá chất chống ươn

Siêu công trình hoá phẩm


Một chiếc xe máy cũ

Một anh thợ tài ba

Một quá trình chuyển đổi


Một khu đất bỏ hoang

Một bản đồ dự án

Một tương lai huy hoàng


Một thằng bé ăn xin

Một bà già vé số

Một cuộc sống nhẹ nhàng


Một gánh hàng trà đá

Lợi nhuận rất là cao

Mô hình kinh tế mở


Nhiều sỹ tử điểm cao

Nhân tài đang nở rộ

Tri thức được thăng hoa


Một nụ cười em trao

Một bó hoa anh tặng

Tình đôi ta bắt đầu


Sac2018

LÀM BÁNH

 LÀM BÁNH

Duy Sắc

Năm nào cũng tết trung thu

Năm nào mình cũng ngồi chờ Hằng Nga

Mùi bánh nướng thoảng gần xa

Miệng thèm nhưng chẳng tiền mà để mua

Thế nên mình lấy nước dừa

Bột mì nửa ký trộn vô vo tròn

Đường phèn độ một bát con

Mình thắng đường mật cho ngon thật vàng

Bột mì luộc chín vừa xong

Mình đổ đường thắng vào xoong ngoáy đều

Mười phút đường sẽ ngấm vào

Bánh vàng óng ả như màu mặt trăng

Thế là mình rủ chị Hằng

Hai người đối ẩm cùng tâm sự đời

Chị Hằng buột miệng chê rằng

Bánh gì dở quá biết ăn thế nào

Bộ anh nghèo quá hay sao

Một cái bánh nướng giá bao nhiêu tiền

Mọi ngày ăn nhậu triền miên

Trung thu thèm bánh không tiền để mua

Tính anh như vậy là thua

Gì tệ hơn nữa chớ than trách gì

Tôi cười rằng chị nói chi

Tôi mời chị xuống để khi tui à

Không ăn thì mời đi ra

Tui có lấy bánh của nhà chị đâu

Tại sao chị lại càu nhàu

Đúng là phiền phức nhức đầu quá đi

Hằng rằng anh nói cái gì

Anh mời tui đến hồi khi nãy mà

Sao mà dở hơi vậy cha

Mới vài câu nói thế là giãy lên

Nhà này đi nhé, không thèm

Bánh của anh đó cứ ăn hết mình

Từ nay đừng có linh tinh

Thơ thơ thẩn thẩn tỏ tình Hằng Nga

Bái bai không hẹn gặp nha

Cũng vì cái bánh , duyên ta chia lìa


Hoaphuongdo

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...