THƠ TỰ DO
Tác giả: Duy Sắc
Anh biết em cô đơn nên em thường đăng status
Tại sao em không nhắn tin cho anh
Chúng ta cùng tâm sự
Bởi vì anh cũng đang rất cô đơn
Cô gái ạ
Chúng ta buổi đầu lạ
Dần rồi quen
Chuyện ấy sẽ nhanh mà
Những tấm ảnh của em
Gương mặt nhiều buồn bã
Em tự an ủi mình rằng sẽ mạnh mẽ bước đi
Nhưng trong đôi mắt em
Anh thấy lắm sầu bi
Nhiều mối tình dang dở
Nhiều nước mắt lắm rồi
Em
Anh nói thật
Em cứ nhắn tin đi
Có gì ta chia sẻ
Thế nhé em cô gái tuổi ba mươi
Anh chờ
Em tuy không là nàng thơ trong mắt anh
Nhưng hai ta có thể thành tri kỷ
Em nhỉ
Xin bạn đọc chờ ít phút quảng cáo.
Quý khách hàng vui lòng in box để được tư vấn
Cá khô đặc sản vũng tàu
Các loại kem trắng da
Mỹ phẩm body cho nam và nữ
Nhận tư vấn tình yêu hôn nhân, gia đình
Thuốc gia truyền chuyên trị hôi nách, hôi chân, hôi tay
Khoan cắt bê tông
Nhận rút mọi thể loại hầm
Thu mua phế liệu,...
Mời quý vị đọc tiếp thơ
Đúng không em
Nếu có gì sai anh đây xin lỗi
Anh và em có chung cảnh cô đơn
Em
Một cô gái mảnh khảnh
Gầy gò
Chiều cao một mét bốn chín
Em không nên đi guốc cao
Mùa mưa
Đường trơn dễ ngã
Anh buồn quá nên đăng lên cho em đọc
Thông điệp của lòng anh
Anh biết rằng em sẽ đọc
Vì em đang cô đơn
Em đừng đăng status nữa
Em hãy đến với anh
Mọi chuyện mình tính sau
Thế em nhé
Ôi cô bé dễ thương
Ba mươi xuân đã trải
Tình trường nhiều lận đận
Cuộc sống còn bấp bênh
Em nhỏ người rất xinh
Đôi mắt buồn như khóc
Gương mặt gầy xọm vào
Bởi thức khuya nhiều quá
Em tự tin lên nhé
Anh luôn theo dõi em
Chỉ cần em đồng ý
Mình thủ thỉ hàng đêm.
Không thể quên em được
Đó là lý do tôi luôn thức khuya
Tôi thức chỉ để nhìn mấy tấm hình của em
Em là ai?
Ngước mặt không biết người
Cúi đầu không biết mình
Ta bơ vơ một mình
Tất cả bởi do mình
Anh không biết đi đâu
Ngoài trời đầy giông bão
Trái tim mình yếu đuối
Anh sẽ gục ngã thôi
Em nắm tay anh đi
Em tặng anh nghị lực
Một cái nhìn thông cảm
Anh tự tin bước đi
Em đừng đi em nhé
Anh cô đơn lắm đó
Trái tim buồn nức nở
Anh thật là bơ vơ
Anh năn nỉ em mà
Nắm tay anh đi em
Anh đang khóc rồi đó
Em ơi em chớ đi
Làm thơ mãi tiền thì không có
Vậy mà mình thơ thẩn suốt ngày
Bạn bè họ cứ tưởng hay
Họ đâu có biết nợ vây quanh mình
Giờ không biết cách gì để tính
Chẳng lẽ ngày ngày cứ ăn mì
Ra đường chỉ cúi mặt đi
Ai hỏi ta cứ lầm lỳ lặng im
Xem như tạm giả đò câm nín
Túi không tiền nói chẳng ai tin
Hay giờ vào mạng ăn xin
Người ta thương hại cho tiền để ăn
Không thể được vậy là nhục lắm
Phải tìm ra cách giải quyết thôi
Còn không bỏ mặc buông xuôi
Kệ cho định mệnh cuộc đời đẩy đưa.
Em ngại đến với anh
Em sợ anh từ chối
Anh không đến với em
Anh lo mình không hợp
Vậy là mình nhìn nhau
Yêu từ những cái nhìn
Hai vườn yêu đều mở
Nhưng ta chỉ đứng ngoài
Nhìn một hồi mỏi mắt
Ta lại nghĩ về nhau
Mình yêu trong suy nghĩ
Nghĩ đủ thứ trên đời
Ta bước đi chung đường
Nhưng không hề gặp gỡ
Tình yêu cứ nảy nở
Anh và em đang mơ
Sao em không bước đến
Bởi em sợ chia tay
Anh cũng không bước đến
Bởi anh sợ đắm say
Tình hợp chắc sẽ tan
Nên thôi ta đừng đến
Mình yêu trong tư tưởng
Tình đó mãi vững bền.
Nếu như em tình yêu đã trải
Tôi xin em hãy tránh xa tôi.
Bởi tim tôi mong manh dễ vỡ
Một tâm hồn còn rất băng trinh.
Anh rất muốn gặp em
Nhưng anh ngại nhiều lắm
Ngại mất thời gian nhiều
Ngại tiền mua quà bánh
Anh nói sự thật mà
Anh không tiền đổ xăng
Anh không có áo mới
Xe của anh nó cũ
Anh ngại đến gặp em
Đơn giản vì mặc cảm
Anh sợ em mất mặt
Bởi anh quá bèo nhèo
Nếu như em không ngại
Em hãy đến gặp anh
Anh sẽ luôn chào đón
Anh chờ em từng giờ.
Anh ngây thơ và lại rất vụng về
Chuyện tình yêu thì vô cùng khờ khạo
Anh không biết ngọt ngào hay lãng mạn
Bởi vì anh chỉ biết có làm thơ
Anh không biết ga lăng hay chiều chuộng
Yêu là yêu mà chẳng biết làm sao
Thế nên bao mối tình đều tan vỡ
Cũng bởi vì anh chỉ biết làm thơ
Em hãy chọn anh nào nhiều điều kiện
Xe đẹp nè, tiền lắm, ở nhà to
Những người ấy thì họ sẽ biết lo
Em đỡ phải đắn đo về kinh tế
Nếu thương anh thì xem thơ cũng đủ
Anh làm thơ cho người khác đọc mà
Chứ còn yêu thì thôi anh xin kiếu
Bởi anh còn túng thiếu rất là nhiều.
Chỉ cần em nói yêu
Anh sẽ theo suốt đời
Thật lòng không gian dối
Nhanh lên không là muộn.
Chúng ta có thể đến được với nhau không em?
Hãy cho anh một câu trả lời thẳng thắn.
Anh thích chuyện chúng mình trong sáng
Em à!
Hoa đẹp
Tay đẹp
Tay cầm hoa
Hoa trong tay
Tay và hoa
Ôi đẹp quá
Tặng em
Tình anh
Xin mời.
Nhà ta nóc bị dột rồi
Thế nên nước nó cứ trôi xuống đầu
Có gì mà cứ ngồi rầu
Kiếm tiền để sửa cho mau xong liền
Nhưng giờ nghèo quá không tiền
Đi sang mượn tạm nhà bên mấy đồng
Lãnh lương trả cái là xong
Chứ mùa mưa đến là không chỗ nằm
Cái giường cái chiếu thúi rùm
Vợ chồng cãi cọ um sùm cả lên
Đàn ông chửi vợ là hèn
Đàn bà hung dữ chẳng nên tí nào
Ngồi bàn kỹ lại xem sao
Nóc dột chỗ nào phải sửa gấp ngay.
Đàn ông thường mê gái
Tuỳ theo tính từng người
Có người lộ ra mặt
Có người lén âm thầm
Loại lộ ra thì dại
Dễ bị lòi mặt ra
Loại âm thầm thì ngốc
Dễ vào bẫy đàn bà
Đàn ông không mê gái
Chắc giới tính khác rồi
Mê phải nên chừng mực
Kẻo hoạ vào cái thân
Chuyện đó đâu có lạ
Xưa nay đầy rẫy ra
Chẳng qua vì lạc hậu
Thông tin rất mù mờ
Ngày nay có công nghệ
Một phút là lên mây
Từ mọi miền thế giới
Thiên hạ biết được ngay.
Mê gái là bình thường
Vì đàn ông là thế
Quân vương thuở xa xưa
Vạn cung tần mỹ nữ
Ai chưa từng mê gái
Đó không phải đàn ông
Nhưng người ta khéo léo
Nên họ vẫn ung dung.
Chẳng lẽ khổ hoài sao
Phải có lúc huy hoàng
Khi nào thì chưa biết
Chắc cũng sắp sửa rồi.
Đêm đen thui
Tiếng côn trùng rộn rạo
Lũ mèo hoang inh ỏi cứ rên la
Mưa cựa quậy làm nôn nao khóm lá
Đèn nhà ai còn thức đến giờ này
Đời là thế! Thua toàn tập.
Tình- tiền- ân - nghĩa
Chỉ toàn đắng cay
Chắc bởi mình ích kỷ chăng?
Hay tại người bạc bẽo
Chắc tại mình.
Khi em đến với anh ,
em xem anh như thần tượng
Khi em quay lưng đi ,
em xem anh như kẻ thù
Tình yêu không có thật
Nó là một ảo ảnh
Con người tìm đến nhau
Vì cả hai cùng lợi
Đến khi hết quyền lợi
Ta tìm cách xa nhau
Ta nói xấu lẫn nhau
Ta nguyền rủa lẫn nhau
Lúc thì nói trước mặt
Lúc lại nói xau lưng
Mình hạ người khác xuống
Để mình đẩy mình lên
Thiên hạ nào có biết
Chuyện riêng tư hai người
Ai mau miệng là thắng
Ai khôn ngoan là đúng
Chúng ta thành kẻ thù
Tình yêu là vậy sao?
Tiền là gì em nhỉ
Tiền làm ta chia ly
Tình là gì em nhỉ
Tình có thật hay không?
Trước mặt cười hớn hở
Sau lưng gim oán thù
Chỉ vì quyền lợi mình
Sẵn sàng nuôi thù hận
Anh hùng nuôi chí lớn
Dã tâm vốn rất nhiều
Để hoàn thành sự nghiệp
Thủ đoạn có lắm chiêu
Lòng dạ dù thâm hiểm
Khó thoát được lưới trời
Đời ta sống vinh hoa
Chắc gì con cháu sướng
Thiên hạ tỷ con người
Ai sẽ là vĩ đại?
Thượng đế đã an bài
Ta cần chi mưu tính.
Có một số bạn bè trên facebook rất lạ
Họ hỏi tôi làm gì
Nhà cửa ở nơi đâu?
Tôi chỉ nói tôi làm thơ
Nhà ở đâu cũng có
Thế là họ huỷ kết bạn
Họ chặn face book
Tôi vô cùng khó hiểu
Tại sao?
Ôi xã hội
Ôi con người kỳ lạ
Chỉ là trang face book
Chỉ là mấy bài thơ chẳng khác mấy câu vè
Mà nghiêm trọng quá
Chặn thì thôi
Tôi lại tìm bạn mới
Tỷ con người trên thế giới cơ mà
Hihihi
Ghê gớm quá
Quan trọng hoá vấn đề
Tôi đơn giản là chỉ thích làm thơ
Không thích bàn những vấn đề thời sự
Không thích chuyện đao to búa lớn
Bởi tôi cần hai chữ bình yên
Ai thích thơ tôi xin mời hết
Muốn loại nào cứ nói một câu
Tôi sẵn sàng đáp ứng cho ngay
Nhưng đừng hỏi đời tư là được
Vì cuộc sống mỗi người mỗi khác
Thế thôi
Face book mà
Chỉ giải trí vu vơ
Quan trọng nó là ta mê muội
Hihi
Kkkkkkkkkkk.
Năm xưa em đến
Nụ cười xinh tươi
Từ trong em
Tôi đã thấy mùa xuân
Hồn thơ bay bổng
Tâm hồn lâng lâng
Dạt dào cảm xúc
Tuổi trẻ trở về
Em bỏ tôi rồi
Hồn thơ còn đó
Nụ cười của em
Nay là nỗi đau
Em có biết đâu
Em ngây ngô lắm
Cuộc sống này
Ngoài ấy đầy gian nan.
Ta không yêu nhau
Nhưng anh vẫn nhớ
Em cười tôi
Em nghĩ tôi khác thường
Em lầm tưởng
Tôi theo đuổi em
Em khờ lắm
Tôi chỉ yêu có thơ
Tôi xin lỗi
Vì đã đánh cắp tâm hồn em
Nó chính là những vần thơ tôi viết
Còn em đã bỏ chạy
Em không hiểu
Thơ mới chính là thứ tôi theo đuổi
Không phải em đâu
Nếu một ngày nào đó
Em trở lại
Em sẽ thấy
Trong thơ tôi viết luôn có em
Thế đó
Em vãn vất vả
Tôi vẫn khó khăn
Chúng ta đã nhìn nhau một lần rồi nhớ mãi
Hôm nay
Tôi vẫn vậy
Nhưng em đã lớn khôn
Em đã hiểu cuộc đời nhiều hơn trước
Em nhỉ
Chúc em luôn bình an
Những thứ mình đánh mất
Biết khi nào tìm lại
Hôm nay cố làm lại
Biết khi nào như xưa
Ngày hôn lễ em như bà hoàng lộng lẫy
Hôm chia tay em tóc rối bù xù
Em nhìn anh xong ta thầm nhủ
Nhân duyên là món nợ trả vay
Thế đó
Chúng mình oan gia ngõ hẹp
Hay
Kim đồng , ngọc nữ gặp nhau
Câu hỏi ấy cứ âm ỷ mãi
Bao ân tình không thể nào phai
Nhưng đành đoạn nhìn nhau nuốt lệ
Em và anh
Chúng mình đâu tệ
Nghĩa mãi còn không thể nào phai
Nếu một mai
Chúng ta có làm lại
Anh vẫn vậy không thể yêu ai
Ngoài em
Không phải vì anh không có ai
Mà đó là định mệnh
Trên cuộc đời
Ta sẽ phải gặp nhau
Ta sẽ phải khổ đau
Mùa hè về lắm cá
Mình lại sắm mồi câu
Tìm những chỗ nước sâu
Mình sẽ ngồi giăng câu
Cá tra, rồi cá lóc
Cá chép, cá rô phi
Cá nào cũng ngon hết
Tiền túi đỡ phải chi
Đời phù du kia chốc thôi mà
Có gì phải bận tấm thân ta
Nghĩ nhiều chỉ có thêm buồn bã
Cho khổ cái thân xác ngọc ngà.
Không có ai thương mình
Thôi! Mình tự thương mình
Có cố níu giữ tình
Ta cũng khổ một mình
Đời ai cũng thương mình
Mình cũng phải quý mình
Mình mà mình không yêu
Làm sao yêu người được
Khổ chắc ai cũng khổ
Mình cả ngày than khổ
Người còn khổ gấp trăm
Thôi! Mình quên cái khổ
Lao động cho hết khổ
Lười thân hay nghĩ bậy
Làm bậy lại càng khổ
Thôi! Mình học hỏi thêm
Yêu đương nhiều chỉ mệt
Giận hờn với oán thù
Hạnh phúc trong phút chốc
Cay đắng suốt cả đời
Thôi! Kệ đời đi vậy
Ta vui với bạn thơ
Ta ngắm ánh trăng mơ
Bình an là không khổ.
Em hãy về cùng anh
Ta vui cảnh rừng xanh
Thiên nhiên yên bình lắm
Không khí rất trong lành
Phố thị đầy ô nhiễm
Cái gì cũng hoá chất
Mọi thứ đổi bằng tiền
Tình người như bụi khói
Anh không có nhà tranh
Anh không có xe đẹp
Anh chỉ có khoảng trời
Tự do mình bay nhảy
Nếu như em không chê
Em theo anh đi nhé
Bon chen chi cho mệt
Đời như cánh phù du.
Em đã có chồng
Em vẫn để độc thân
Anh đọc bài em đăng liền like vội
Anh thả tim
Thình lình chồng em hỏi
Tại làm sao
Anh tán tỉnh vợ tôi
Anh nín thôi
Biết gì để nói
Chỉ biết rằng mình dại thật rồi
Khổ thân tôi
Mơ màng sống ảo
Họ có chồng rồi
Mà mình cứ tưởng độc thân
Huỷ kết bạn thế là nhẹ nhõm
Mà cái hình
Ôi cái hình nằm trong máy mất rồi
Nhìn thấy nó là thấy em lần nữa
Làm sao đây
Xoá đi thì tiếc
Để lại nhìn
Anh lại thấy độc thân.
Tôi buồn tôi quá
Tôi đi nhặt lá
Trên chiếc lá
Kiến vàng nhiều quá
Kiến nó cắn
Tay tôi ngứa quá
Tôi gãi tay
Tay bị sất da
Tôi rát quá
Tôi rửa nước lã
Vết xước tươm máu chảy cả ra
Tôi xót quá
Tôi lấy miệng hút
Máu rất tanh
Vị của thịt da
Thế là máu hết chảy ra
Tôi ra đốt lá diệt bầy kiến kia
Tôi đang cầm lửa đi đi
Gió thổi tắt lửa, tôi đi về nhà.
Ngày xưa tôi nghèo lắm
Tôi cố gắng học hành
Học tùm lum mọi cái
Hy vọng đời sẽ giàu
Tôi đã học nhiều thứ
Đông tây rồi nam bắc
Học tùm lum tà la
Nhưng quên học kiếm tiền
Có tiền thì mới giàu
Thế mà tôi quên học
Bây giờ tôi muốn học
Cái não nó không cho
Ngày nay tôi nghèo lắm
Tôi nghèo hơn ngày xưa
Vì bố mẹ đã già
Không tiền cho tôi nữa
Làm sao để khỏi nghèo
Nên học ít lại thôi
Học cái gì thực tế
Tiền kiếm cho thật nhiều
Chữ nghĩa biết vừa đủ
Luật pháp hiểu tận tường
Không nghĩ càn làm bậy
Nhàn hạ đời thảnh thơi
Giờ tôi ân hận lắm
Cái nghèo bám như sam
Muốn quay đầu làm lại
Biết từ đâu bây giờ
Nghe họ đồn làm thơ
Mỗi chữ kiếm vài ngàn
Tôi viết hơn vạn chữ
Đói cứ ngồi nhăn răng
Hòn đá rơi xuống nước
Nó kêu một cái tõm
Đá kêu hay nước kêu
Người bảo là tiếng đá
Người cho là tiếng nước
Tôi chỉ nghe tiếng tõm
Tõm là một âm thanh
Âm này từ đâu ra
Tại sao nó lại tõm
Tôi cầm hòn đá to
Tôi ném nó xuống nước
Tôi nghe tiếng kêu bủm
Tõm và bủm khác nhau
Nó vì sao lại khác
Tại sao không là tõm
Mà nó lại kêu bủm
Tõm khác gì với bủm
Bủm ý nghĩa là gì
Cùng là một mặt nước
Hai tiếng kêu khác nhau
Âm thanh nghe khác lạ
Hay tại cái tai mình
Tai trái nghe ra tõm
Tai phải nghe ra bủm
Tai tõm và tai bủm
À chắc tại cái tai
Vì tai nghe được âm
Chắc hẳn là đúng vậy
Vì điếc sao mà nghe
Nhờ tai mình nghe được
Tõm tõm rồi bủm bủm
Tom, tom, tom, tom, chát
Rồi hồng hồng, tuyết tuyết
Nhờ cái tai nghe được
Giờ mình đã hiểu câu
Điếc thì không sợ súng.