TÌNH MÌNH ĐẸP CẢ TRỜI THƠ
Nguyễn Duy Sắc
Có một bài thơ mang tên em
Nhưng mà anh đã không dám viết
Anh chỉ sợ mọi người sẽ biết
Tình chúng mình hơn chục năm qua
Có một bài thơ không có tên
Anh đã viết tên em vào đó
Tên em tươi như màu sen nở
Thế là anh yêu thích màu sen
Có một chiều xuân ta quen nhau
Anh tự nhiên nghĩ nhiều kỳ lạ
Đôi mắt em cứ nhìn chăm chú
Anh nghĩ đây chắc mối duyên trời
Cũng một chiều xuân ta xa nhau
Em đã khóc rất nhiều nước mắt
Đôi mắt em thâm quầng sụp xuống
Anh không còn nhìn rõ mùa xuân
Em bây giờ đang ở nơi đâu?
Mình đã lâu chưa hề gặp gỡ
Anh vẫn biết em hoài nhung nhớ
Tình chúng ta là cả trời thơ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét