CÔ GÁI VẼ MÓNGTAY
Nhà em nghèo,
cha mẹ rất đông con
Mười bốn tuổi,
em ra đời kiếm sống
Chị hai mà,
em chăm bốn đứa em
Xứ Gò Quao,
cuộc sống rất nhọc nhằn
Em duyên dáng,
nét người nhìn xinh xắn
Nụ cười duyên,
ánh mắt rất tự tin
Nhờ chị bạn rủ lên thành kiếm sống
Buổi ban đầu
em phụ bán cà phê
Những bỡ ngỡ,
Những vụng về mới đến
Em siêng năng
Công việc đã tinh thông
Chút nhan sắc
Nhiều anh chàng say đắm
Những lời yêu
Em đã bỏ ngoài tai
Sau ba năm
Em trưởng thành xinh đẹp
Tính nết hiền
Lắm kẻ muốn đón đưa
Em khéo tránh
Những lời mời dụ ngọt
Em còn lo
Bầy em nhỏ dưới quê
Em tính chuyện
Mình phải học một nghề
Cô chị bạn
Thợ gội đầu hớt tóc
Chị chỉ em
Nghề làm móng sẽ hay
Em đi học
Một năm thành thợ giỏi
Thế là giờ
Em đi vẽ móng tay
Em gặp anh
Chiều mùa hè buồn tẻ
Cơn mưa dầm
Gió lạnh , tay anh run
Em mời anh
Một chiếc ghế để ngồi
Từ lúc ấy
Cả hai đần quen biết
Anh sinh viên
Nghành điện tử viễn thông
Học lực giỏi
Anh đã đi du học
Em với anh
Mối tình cũng hai năm
Anh hay nói
Anh sẽ yêu em mãi
Anh sẽ về
Anh đến hỏi cưới em
Ngày chia tay
Em đến tiễn anh đi
Tân Sơn Nhất
Đường băng buồn lạnh lẽo
Hai năm sau
Anh có bằng thạc sỹ
Ngày trở về
Em đến đón mừng anh
Anh mỉm cười
Rằng nhớ em nhiều quá
Rồi tháng ngày
Hai đứa vẫn lại qua
Anh tài giỏi
Công ty cho lên chức
Giám đốc mà
Anh bận việc thường xuyên
Trong một đêm
Anh đã gửi em tin
Anh xin lỗi
Chúng mình chia tay nhé
Em đau lòng
Nước mắt suốt ba đêm
Anh nhắn lại
Rằng ngàn lần xin lỗi
Cha mẹ anh
Ngăn cản mối duyên này
Mẹ anh bảo
Em với anh không hợp
Thầy phán rằng
Em có số sát phu
Anh lấy vợ
Cô ấy nhà giàu có
Gia thế to
Cha mẹ có chức quyền
Em đã hiểu
Nhân duyên làm gì có
Chẳng qua em
Là cô vẽ móng tay.
- Nguyễn Duy Sắc 2017-
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét