MỘT THỜI
Tác giả Nguyễn Duy Sắc.
Một thời tôi cũng đẹp trai
Xung quanh có đến hơn vài tình nhân
Hôm nay sương gió phong trần
Nên dung nhan đã có phần hanh hao
Tuy nhiên ăn nói ngọt ngào
Vẫn còn thu hút biết bao là người
Bạn bè chế giễu chê cười
Chúng không tin nổi có người yêu tôi
Không tin thì cũng kệ tôi
Tôi mà kể hết một hồi cả dây
Nàng là gió rít ngọn cây
Nàng là một ánh trăng gầy mùa thu
Nàng là sương núi mịt mù
Nàng là tiếng sóng hát ru mạn tàu
Nàng là một cơn mưa mau
Nàng là một cánh sen màu hồng tươi
Nàng là Nguyệt Quế mỉm cười
Nàng là rười rượi búp hồng non tơ
Nàng là một khóm mười giờ,...
Các nàng là cả trời thơ cơ mà
Nếu như tôi kể hết ra
Bạn bè họ sẽ chạy xa không nhìn
Nói chẳng qua cho họ tin
Rằng tôi có lắm nhân tình đó thôi
Hì hì kể vậy đủ rồi
Kể nữa bạn sẽ gét tôi thì phiền
Thế nên giấu bớt cho yên
Đẹp trai nên khiến ngửa nghiêng tình trường
Một người tôi rất là thương
Mà giờ người lại kiếm đường chạy xa
Người ấy bản tính thật thà
Tôi yêu nên đã chọn là nàng thơ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét